Ngày kết hôn vẫn như cũ. Tủi nhục sống trong ánh mắt thương hại của người khác? Đổ hết sự tự tôn trong lòng xuống đất, nguyện cầu cho anh ngày đêm phong lưu? Nếu thật sự phải đi tới đoạn đường cùng đó, đây quả là sự xúc phạm và mạo phạm tới tình yêu chung thủy suốt mười năm nay của cô. Anh có thể làm thế nhưng cô thì không.
Khánh Đệ nhìn đồng hồ, mở cửa lần nữa. Thấy cô đi ra, Nghiêm Quan cảnh giác đứng thẳng dậy. Khánh Đệ trừng mắt nói, "Tôi cũng phải ăn cơm chứ? Đừng nói nhà bếp nấu cơm xong sẽ mang lên tận phòng cho tôi đấy. Từ sáng đến giờ đến bát cháo cũng chưa ăn đâu".
Nghiêm Quan là kẻ thô lỗ, đâu biết cách chăm sóc người khác. Nghe Khánh Đệ nhắc, anh ta mới nhớ ra, ngượng ngùng đáp: "Chị dâu, chị đừng làm khó em".
"Tôi không làm khó anh. Anh lo gì chứ? Nấu một bữa cơm lẽ nào có thể đốt sào huyệt này của anh Khương anh?"
Giọng nói pha cả ý giận, Nghiêm Quan vội vàng ngậm miệng, đi theo cô như cái đuôi xuống bếp.
Buổi tối, Khương Thượng Nghiêu gọi điện cho Nghiêm Quan. Nghe nói Khánh Đệ cả ngày ngoài việc xuống bếp nấu hai bữa cơm thì đều ngoan ngoãn ở trong phòng, anh mới thấy yên tâm đôi chút. Sau đó, anh gọi vào di động cho Khánh Đệ. Nhạc chờ không ngừng vang lên câu hát "Em tiễn anh đi, đi xa vạn dặm", Khương Thượng Nghiêu bất giác buồn rười rượi, đang định ngắt máy đổi sang gọi máy bàn thì tiếng nhạc ngưng bặt: "Khánh Đệ...".
Đầu dây bên kia im lặng, Khương Thượng Nghiêu cũng chẳng hy vọng cô vẫn giữ tâm trạng tốt sau khi bị nhốt cả một ngày, nhưng lúc này anh thà được thấy cô giận dỗi nổi cáu còn hơn là cứ im lặng như thế. "Khánh Đệ"
"Không có việc gì, em cúp máy đây."
Chưa đợi anh ngăn lại, tiếng tít tít dài đã vọng tới, Khương Thượng Nghiêu thẫn thờ nhìn ánh sáng trên màn hình điện thoại dần tối, rồi thở dài thườn thượt.
"Anh Khương, hãy xin lỗi chị dâu, viết giấy cam kết là được." Ngồi bên ghế lái phụ, Lưu Đại Lỗi sốt ruột, "Nào, mau trả di động cho em, em nói với chị dâu một câu".
"Tức giận với em làm gì? Hôm đó em đã làm mọi cách rồi. Nói cho cùng..." Lưu Đại Lỗi dần hạ thấp giọng: "Vẫn là anh sai trước".
Tiểu Đặng đang lái xe, từ xưa tới nay vẫn rất điềm đạm, nghe thấy thế cũng không kìm được mà lén liếc mắt nhìn sắc mặt Khương Thượng Nghiêu. Thấy lão đại thẫn thờ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, anh ta bèn quay sang Lưu Đại Lỗi, cả hai thở phào nhẹ nhõm.
Ánh sao đồng hành cùng họ suốt dọc đường về Vấn Sơn. Vào khu mỏ, thấy Nghiêm Quan cùng đội bảo vệ và Phúc Đầu đang chạy bộ vòng quanh khu đất trống trước văn phòng, Lưu Đại Lỗi thấy rất kỳ lạ: "Luyện tập vào canh ba nửa đêm?".
Nghiêm Quan nhanh chóng thu lại đội hình, hét một tiếng: "Giải tán!". Mọi người lập tức tản ra tứ phía như chim đậu trên cành cây bị rung. Nhìn bộ dạng của họ là biết trong lòng ai cũng đang thầm chửi rủa Nghiêm Quan. Nghiêm Quan đi tới liếc mắt nhìn lão đại một cái, sắc mặt hiện rõ vẻ ngại ngùng, sau đó giải thích với Đại Lỗi: "Chị dâu nói Phúc Đầu ăn nhiều quá, chạy bộ để giúp nó tiêu hóa tốt".
Lưu Đại Lỗi liền ôm gập bụng xuống, chỉ thẳng vào mặt Nghiêm Quan hét "Đáng đời". Nỗi phiền muộn của Khương Thượng Nghiêu cũng như được giải tỏa, cố gắng nhịn cười bước lên lầu.
Khánh Đệ vừa gội đầu xong, thấy anh bỗng sững lại. Khương Thượng Nghiêu lên tiếng giải thích: “Nhớ em quá, về xem em thế nào. Sáng mai anh sẽ đi sớm".
Cô gật đầu, dùng khăn lau khô tóc, Khương Thượng Nghiêu nhanh nhẹn bước lên trước lấy máy sấy. Trước kia anh đã giúp cô sấy tóc rất nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên hai người im lặng như vậy. Động tác của anh rất đỗi nhẹ nhàng và dịu dàng, Khánh Đệ quan sát vẻ mặt nghiêm túc của anh qua chiếc gương nhỏ. Khương Thượng Nghiêu vốn là người biết quan tâm, thói quen tỉ mỉ ấy đã được hình thành trong quãng thời gian hơn mười năm sống cùng Nhạn Lam. Khánh Đệ bỗng cay đắng nghĩ, so sánh sự khô khan của cô, thì sự dịu dàng ấm áp của Nhạn Lam vẫn hợp với anh hơn cả.
Tiếng máy sấy ù ù dừng lại, anh tắt máy trên tay, ánh mắt giao ánh mắt cô qua gương. Khương Thượng Nghiêu do dự, lấy từ túi áo vest ra một chiếc hộp nhỏ bọc nhung màu đỏ, ngập ngừng cho cô: "Em có thích không? Là loại tốt nhất trong cửa hàng, nếu thấy nhỏ, đợi khi anh rảnh, chúng ta cùng đến Nguyên Châu mua cái khác".
Ngón tay Khánh Đệ khẽ chạm vào mặt viên kim cương ở giữa, hình quả lê tựa như một giọt nước.
Cứ thế, mắt cô mờ đi.
Anh lặng lẽ quan sát khuôn mặt với những giọt lệ lã chã rơi rơi của cô qua gương, khẽ hôn lên mái tóc người yêu. "Tha thứ cho anh Khánh Đệ."
Màn đêm bao phủ, động tác của anh chậm rãi nhưng lại rất đỗi mạnh mẽ, từ từ tiến vào cơ thể cô. Móng tay Khánh Đệ bấu chặt vào lưng anh. “Hãy nghĩ đến lần đầu tiên của chúng ta, Khánh Đệ, còn cả quãng thời gian trước đó nữa. Anh muốn nghe em nói, giống như hồi còn ở trong khu rừng của trường Nhất Trung… giống như ở phòng thăm người thân trong tù... và giống như khi chúng ta cùng đứng bên tường của trường tiểu học thôn Nam." Khuôn miệng nhỏ nhắn của cô mấp máy, khẽ nhếch lên vì thế giới tươi đẹp sống động mà anh vừa mở ra, nỗi căm hận hoàn toàn khép lại.
Cô cắn chặt môi, lắc đầu.
Sự ngoan cường của cô như thổi bùng lên nỗi cô đơn cất giấu sâu trong tuyệt vọng của anh, anh tức tối ra vào cho tới tận giây phút cuối cùng, cô nghẹn ngào thành tiếng, khoanh tròn hai chân kẹp chặt eo anh.
"Khánh Đệ." Khương Thượng Nghiêu nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán người yêu.
"Em không biết phải nói gì với anh, không biết câu nào của anh là thật, câu nào là giả."
Nghe cô nói như vậy, anh đột nhiên khựng lại, cơ thể cứng đờ, ngay sau đó lại vuốt ve khuôn mặt ửng hồng, hôn lên vành tai đỏ rực của cô, khẽ tiếng khẩn cầu: "Anh sai rồi, anh không nên lừa dối em, sau này anh sẽ không như thế nữa, Khánh Đệ, tha thứ cho anh, được không?".
Thấy hai mi mắt đang cụp xuống khẽ rung, biết cô đang giằng co trong lòng, Khương Thượng Nghiêu cố gắng hơn nữa: "Anh hứa sẽ không có lần sau".
"Vậy anh hãy nói cho em biết, anh thật sự không có dây dưa gì với bác sĩ Trạch kia chứ?"
Vẻ mặt nghiêm túc của cô khiến tim anh như thắt lại. Trái tim trong trắng, niềm tin thuần khiết, cùng với việc theo đuổi những khát khao, anh cũng đã đánh mất một vài thứ mình từng ngưỡng mộ. Nhớ tới cái bạt tai mình phải hứng chịu nơi góc khuất trên đường hầm xuống mỏ, mặt anh bất giác nóng bừng, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt sáng ngời phía đối diện, chỉ biết nhắm mắt nín thở gật đầu: "Thật sự không có gì."
"Thế thì tốt." Khánh Đệ ôm chặt anh hơn, vùi mặt vào lòng anh, nước mắt tuôn rơi. Giây phút chần chừ đó của anh khiến tim cô vỡ vụn, tiếng vỡ như đang xé rách bầu trời đêm.
"Sáng sớm mai anh đến Nguyên Châu bàn hợp đồng với luật sư Giang, nửa đêm sẽ quay về. Ngày kia chúng ta đi lấy giấy đăng ký nhé?" Anh chẳng muốn đợi đến ngày mùng Một tháng Năm nữa.
"Vâng."
Nghe được lời hứa của cô, anh có chút bất ngờ.
"Vậy mai em về Vấn Sơn xem nhà cửa trang hoàng tới đâu rồi. Cứ làm phiền Hắc Tử mãi cũng không tiện."
Mấy hôm nay, chưa lúc nào Khương Thượng Nghiêu thấy lòng nhẹ nhõm như lúc này, "Cả đời mới làm phiền cậu ta một lần, cùng lắm là khi kết hôn anh mời cậu ta một chai Mao Đài".
Khánh Đệ cười phụ họa cùng anh hai tiếng, "Buồn ngủ quá".
Anh khẽ nâng mặt cô lên, áp môi mình vào môi cô, bắt đầu giày vò đôi môi đó, cuối cùng lưu luyến rời khỏi rồi nói: "Ngủ thôi".
Trưa hôm sau, Khánh Đệ từ nghĩa trang Dương Cổ Lĩnh về thẳng khu tập thể đường sắt. Bà đang cắt tỉa cho một hàng chậu hoa treo trên tấm lưới chống trộm trong phòng Khương Thượng Nghiêu, Khánh Đệ buồn bã nói: "Bà ơi, chậu hoa Ngũ Bảo Châu của cháu từ khi chuyển về khu mỏ chẳng tốt gì cả, bị vàng lá, rụng hết, cây xơ xác".
"Lá vàng không phải không đủ ánh mặt trời, thiếu dinh dưỡng, mà vì bón nhiều phân, tưới nhiều nước quá, thối gốc."
"Có lẽ do cháu bón nhiều phân quá, khi chuyển nó về khu mỏ trời vẫn còn chưa ấm, cháu sợ nó không sống được. Nếu bị thối gốc thì phải làm thế nào ạ?"
"Nhổ ra xem xem, nếu không thối nhiều quá thì cắt chỗ gốc thối đi, phần kia mang ra phơi nắng mấy ngày, trộn ít đạm rồi đổi đất trồng lại. Nếu thối nhiều chỉ còn cách vứt đi thôi." Bà làm xong, quay đầu nhìn Khánh Đệ đang ngơ ngẩn, bất giác hỏi: "Con bé này, đang nghĩ gì thế?".
Khánh Đệ cười, "Trồng mấy năm rồi, cháu không nỡ vứt".
"Một chậu hoa thôi mà. Ở chỗ bà còn nhiều lắm, của cháu cả đấy. Rửa tay, rửa tay đi, bà làm chút gì cho cháu ăn."
Trước lúc ra về, Khánh Đệ lặng lẽ đặt nhẫn kim cương và vòng vàng mẹ anh mua cho mình khi đính hôn trên đầu giường trong phòng Khương Thượng Nghiêu, rồi lại quay ra ngắm nhìn cây đàn ghita cũ. Nước dâng ầng ậng trong khóe mắt, cô như được quay lại bao nhiêu năm trước, vào giây phút cô vén tấm rèm cửa màu trắng đục lên và gặp lại anh, giọng hát trầm ấm hòa cùng tiếng ghita róc rách như nước, ngân nga khúc hát Một nghìn lý do đau lòng.
"Ái Đệ, em vẫn luôn gần gũi mẹ nhất, sau này nhờ em chăm sóc mẹ nhiều hơn."
"Người làm bừa là anh ta, chị việc gì phải bỏ đi? Chị yêu anh ta bao nhiêu năm như thế, cái gì cũng cho anh ta hết. Dù có đi cũng phải được bồi thường một món lớn, rồi vạch mặt kẻ tiện nhân đó ra đã. Giờ chẳng phải tự nhiên tha bổng cho đôi gian phu dâm phụ kia à? Chị, chị lại phạm tội gì rồi phải không?"
Vốn cho rằng tu hành trong tình yêu, mọi thứ đơn giản chất phác không một yêu cầu, nhưng cô đã sai rồi, "Ái Đệ, thứ mà chị muốn rất đắt, anh ấy không cho được".
Tay Khánh Đệ run run lấy chiếc sim tình nhân đã dùng hai năm qua trong điện thoại ra, chần chừ rồi lại chần chừ, cuối cùng cô vẫn ném nó ra ngoài cửa sổ, mặc cho đoàn tàu chạy về phía đông cuốn tới nơi đồng hoang.
Trời vừa tối, Khương Phượng Anh ngồi đờ đẫn trên ghế sô pha, vẻ mặt chán nản. Khương Thượng Nghiêu vừa bị mẹ đánh một trận, ánh mắt trống rỗng, sững sờ đứng trong phòng khách hồi lâu, rồi như bừng tỉnh lại, chạy ra ngoài. Dưới lầu, ánh mắt đang nhìn về phía anh của Nghiêm Quan nhanh chóng lảng sang hướng khác, xấu hổ vô cùng. Lưu Đại Lỗi tay không ngừng bấm số vội đặt điện thoại xuống, mặt mày khổ sở nói với anh: "Trước thì máy bận, vừa rồi lại chẳng thấy tín hiệu gì cả, ngoài vùng phủ sóng".
Trên lầu, Khương Phượng Anh gục đầu vào vai người mẹ già nua, thì thầm: "Mẹ, cổ nhân nói đúng, sóng sau xô sóng trước, nhà không có nóc. Không hổ là nghiệt chủng của ông ta, không hổ là nghiệt chủng của ông ta".
Hai mươi mốt tháng sau, phía đông đường Song Hòe Thụ, thành phố Tứ Cửu.
Trời lạnh buốt, máy sưởi không đủ làm tan cái giá băng nơi đây. Khánh Đệ từ trong chăn chậm rãi ngồi dậy, Chu Quân lập tức kéo chăn về phía mình, cuộn tròn lại trong cơn ngái ngủ.
Cô chăm chú lắng nghe, bên ngoài lại trở về trạng thái yên tĩnh như mọi khi, huyết mạch đang đông cứng cũng dần lưu thông, trái tim đóng băng mấy giây trước giờ đau nhói như bị kim châm.
Nhưng tích tắc sau, tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa. Đầu óc sau cơn say như đặc quánh, Khánh Đệ hất chăn ra, vặn người đứng dậy, kéo chiếc áo loại rẻ tiền trên mình khép chặt vào thân thể, một chiếc dép không biết đã bị đá đâu mất, cô đành đi chân tất ra cửa.
Vừa liếc vào mắt thần (1) gắn ở cửa, dạ dày cô bất chợt co giật không ngừng, rượu uống tối qua và cả những xiên thịt nướng còn chưa kịp tiêu hóa như dồn