thẳng lên muốn phun ra ngoài. Cô tì người vào sau cửa, hít một hơi thật sâu, rồi mở khóa.
(1) Dụng cụ gắn ở cửa, giúp người bên trong có thể quan sát bên ngoài mà không cần mở cửa.
Bốn mắt chạm nhau như nhìn thấu mọi việc của hai năm trước.
"Chị dâu!" Giọng Đại Lỗi vang lên trong không khí nặng nề.
Khánh Đệ đứng tránh sang một bên, "Vào nhà đi".
Cửa hé mở, chiếc áo len rộng thùng thình màu xanh trên người cô đập thẳng vào mắt anh, trái tim Khương Thượng Nghiêu đau nhói. Với chiều cao và cân nặng của cô, chiếc áo len trùm tới nửa đùi kia chắc chắn là số đo và kiểu dáng của một người đàn ông.
Anh sầm mặt bước vào phòng, không khí thoang thoảng các loại mùi, mùi cam, mùi rượu, mùi nước hoa, còn cả mùi đồ ăn tối qua nữa. Ánh mắt anh liếc qua những khung ảnh đen trắng và poster treo đầy trên bức tường đối diện cửa ra vào, sau đó dịch chuyển về phía tủ trà bằng gỗ với mấy chiếc cốc lăn lóc bên trên, rồi lại nhìn xuống tấm thảm dưới sàn đã chuyển màu thẫm bởi rượu đổ, tiếp tục nhìn qua hàng chậu hoa thủy tiên màu sắc rực rỡ nơi bệ cửa sổ, cuối cùng dừng hẳn trên người Chu Quân đang say giấc nồng trong chiếc ghế sô pha bọc vải màu tía sát cửa sổ.
Dáng nằm của Chu Quân rất xấu, một chân gác lên thành ghế, một chân gác lên chỗ để tay của ghế, phần tua rua của chiếc thảm Vân Nam vắt trên thành ghế phủ xuống nửa mặt anh ta. Lúc này, anh ta nằm im bất động như thể vẫn đang phiêu du trong mộng đẹp.
Nhìn tình cảnh này, hai ba huynh đệ cùng vào với Khương Thượng Nghiêu lập tức cúi gằm mặt xuống, chỉ còn Lưu Đại Lỗi là chẳng hề ngạc nhiên, đôi mắt vui vẻ đảo liên hồi, không ngừng nháy mắt với Khánh Đệ.
Khánh Đệ không biết có gì phải căng thẳng, nhưng ngay sau đó, ánh mắt Khương Thượng Nghiêu nhìn Chu Quân khiến cô thót tim. Thấy anh sải bước về phía ghế sô pha, cô vội vàng xông tới trước, lắc lắc Chu Quân, rồi dùng tay tát mạnh vào mặt anh ta, gọi: "Dậy đi, Chu Quân, nhường chỗ cho khách ngồi".
Tửu lượng của Chu Quân còn kém hơn cô nhiều, đang say với giấc mộng đẹp thì bị đánh thức, anh ta bực bội xua tay, lật người, hét lên một tiếng, người ngã lăn xuống tấm thảm dưới đất, cuốn chặt chăn tiếp tục ngủ.
Bóng người bên cạnh cô che đi ánh đèn rọi tới một góc chiếc ghế sô pha, Khánh Đệ than thầm trong lòng, muốn tiếp tục gọi anh chàng này dậy, nhưng đã thấy một chiếc giày đưa tới, mũi giày nâng cằm Chu Quân lên, kéo khuôn mặt đang nằm nghiêng kia thẳng dậy.
Khánh Đệ đang ngồi xổm, động tác hạ nhục ấy khiến cô hít một hơi sâu, đứng phắt dậy chỉ trích: "Anh làm...".
"Anh ta chính là Chu Quân? Sống chung gần một năm rồi?" Khương Thượng Nghiêu chẳng buồn nhìn cô lấy một cái, thẳng thắn buộc tội. Anh tỉ mỉ chiêm ngưỡng người đàn ông nghe danh đã lâu mà chưa có cơ hội gặp mặt đang nằm dưới đất, ánh mắt vô cùng khinh bỉ, nói xong liền thả chân ra. Trong mơ Chu Quân bỗng rên lên một tiếng, Khương Thượng Nghiêu nghe thấy nổi giận bừng bừng, đạp thêm một cái nữa vào khuôn mặt búng ra sữa của anh ta. "Loại đàn ông này mà em cũng yêu được?"
"Anh làm gì thế?" Thái độ cao ngạo, sự coi thường và nhục mạ trong lời nói của anh khiến Khánh Đệ nổi giận, lại nghe thấy tiếng Chu Quân đau đớn kêu lên, Khánh Đệ không nhịn thêm được nữa, giơ tay ra đẩy anh một cái, nổi cáu: "Em coi anh như khách nên mới để anh vào, có tin em báo cảnh sát không?".
Khương Thượng Nghiêu bị cô đẩy thụt lùi nửa bước, sắc mặt vô cùng khó coi, nghe thấy sự bảo vệ che chở trong giọng nói cảnh cáo của cô, khuôn mặt lạnh lùng nhìn Khánh Đệ đang động thủ với mình, bàn tay nhiều lần nắm chặt rồi lại thả ra, cố gắng nhịn.
"Anh Khương, chị dâu..." Lưu Đại Lỗi nhìn hai người, đột nhiên tiếng cửa mở ken két từ phía sau khiến câu nói "Có chuyện gì từ từ nói" của cậu ta phải nuốt vào trong.
Một người đàn ông cao gầy đứng ở cửa căn phòng nhỏ, cổ áo phanh ra, trước ngực quấn chiếc khăn len màu đen, đang vò cái đầu rối bù, mặt vẫn còn ngái ngủ nhìn Khánh Đệ, hỏi: "Chuyện gì thế này?" Sau đó lại nhìn Chu Quân nằm trên thảm, chau mày, rồi ánh mắt dừng lại trên người Khương Thượng Nghiêu.
Hai, hai người đàn ông? Lưu Đại Lỗi nuốt nước miếng, suýt chút nữa thì cắn vào đầu lưỡi mình. Cậu ta cay đắng trừng mắt nhìn Khánh Đệ, rồi tiếp tục nghiêng mặt nhìn khuôn mặt lão đại đang dần sắt lại, lập tức lùi về phía sau hai bước, những huynh đệ khác nhanh chóng thủ thế.
Chỉ trong căn hộ nhỏ xíu mà chứa tới bao nhiêu người đàn ông ăn mặc, thần sắc khác nhau, Khánh Đệ đỡ trán, đầu đau nhức nhối, cô cứ ngỡ đây là cơn ác mộng gặp phải sau khi say rượu. Vẫn là Bành Tiểu Phi cảm nhận được bầu không khí trong phòng, thấy có gì đó bất thường, lập tức đầu óc tỉnh táo hơn vài phần, bước lên phía trước giơ tay ra: "Bành Tiểu Phi".
Người đàn ông cao lớn đứng giữa phòng khách ngược chiều sáng, Bành Tiểu Phi chẳng biết có phải anh ta đang nheo mắt hay không, chỉ thấy người đối diện cũng giơ tay ra: "Khương Thượng Nghiêu".
Giọng nói trầm thấp, bàn tay dùng lực. Cái tên này quen thuộc tới mức Bành Tiểu Phi khẽ sững lại, bất giác hoài nghi quay sang nhìn Khánh Đệ. Khánh Đệ hiểu sự dò hòi trong ánh mắt ấy, bất lực gật đầu.
Khương Thượng Nghiêu hỏi Bành Tiểu Phi: "Anh biết tôi?".
"Có nghe nói."
"Có chuyện gì ngồi xuống hãy nói." Khánh Đệ lúc này tâm trạng bất định liếc nhìn Chu Quân vẫn ngủ lăn lóc dưới đất, vừa ngưỡng mộ ghen tỵ lại vừa tức giận, bèn đá cho anh ta một cái vào mông, rồi thuận thế ngồi xuống ghế sô pha.
Bành Tiểu Phi kéo một chiếc ghế tới, nhìn mấy hảo hán đang đứng ngoài cửa, có mấy cái ghế không biết phải phân phối thế nào cho hợp lý.
Khương Thượng Nghiêu nháy mắt, Đại Lỗi biết ý ra hiệu cho đám huynh đệ lẹ làng chuồn ra ngoài, còn mình thì đứng giữ ở cửa, mí mắt cụp xuống khẽ lay động, dường như đối với cậu ta, câu chuyện kinh thiên động địa ngày hôm nay quyết không thể bỏ qua.
Khương Thượng Nghiêu không ngồi mà đứng ở chính giữa. Từ trên cao nhìn xuống, quan sát Khánh Đệ đang lún người ngồi trên ghế sô pha, cổ áo khá rộng để lộ phần xương quai xanh và dây áo lót màu đen. Đột nhiên liên tưởng tới cảnh cô trên người không một mảnh vải che thân, chỉ độc bộ đồ lót đi đi lại lại trước mặt hai người đàn ông trong căn phòng rách nát này, Khương Thượng Nghiêu cắn chặt răng, ánh mắt di chuyển xuống phía dưới, những hoa văn trên đôi tất da chân màu xanh thẫm khiến anh nhức mắt.
Trước kia cô không thích những màu sắc bắt mắt thế này, Khương Thượng Nghiêu chẳng có cách nào để biết người phụ nữ của mình đã học được những gì từ hai người đàn ông đang sống chung kia, cơn ghen nhức nhối, ánh mắt sắc lẹm nhìn Khánh Đệ.
Đây là cái nhìn trực diện đầu tiên của anh từ khi bước vào phòng, Khánh Đệ cứng người lại, hai chân khép chặt, cố gắng che giấu sự căng thẳng bằng cách hạ một chân đang vắt ngang xuống xếp bằng, kéo tấm thảm phủ lên vai. Nhìn ánh mắt anh dịu hơn, cô mới thấy nhẹ lòng.
Trong lúc nước sôi lửa bỏng, Bành Tiểu Phi đứng bên cạnh quan sát hai người khá lâu cuối cùng đành lên tiếng: "Ngồi xuống đã".
Khương Thượng Nghiêu khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn quanh quẩn bên Khánh Đệ: "Bà trúng gió, nếu em chịu về thăm thì đi cùng anh, xe đang đợi dưới nhà".
Nghe thấy câu đầu tiên, sắc mặt Khánh Đệ đã trắng bệch. Năm ngoái, Ái Đệ thuê thêm hai sạp hàng nữa ở khu chợ mới xây cạnh khu tập thể đường sắt, thường xuyên gặp bà, lần nào cũng nhét cho bà thêm mớ rau hoặc ít hành mùi. Hôm kia, Ái Đệ gọi điện tới nói mấy ngày không thấy bà đi chợ, khi ấy Khánh Đệ cũng chẳng bận tâm, chỉ nghĩ chắc sắp Tết, nhà nhà đều bận, không ngờ lại xảy ra việc này.
Cô khựng lại, mũi cay cay, nói một câu: "Anh đợi chút. Em thay quần áo", rồi đi vào phòng trong.
Khánh Đệ bước vào chính căn phòng mà Bành Tiểu Phi vừa đi ra. Phát hiện ra điều này, tim anh đột nhiên như bị bóp nghẹt, tựa thứ gì đó chặn ngang cổ họng, đến hít thở cũng khó khăn.
Lưu Đại Lỗi cũng muốn biết rõ điều này nên ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Bành Tiểu Phi và Khương Thượng Nghiêu, lúc thì hận, lúc lại cảm thông.
Bành Tiểu Phi hoàn toàn không biết mình đã trở thành cái gai trong mắt hai người kia, vừa nhiệt tình mời mọc Khương Thượng Nghiêu \'\'Ngồi xuống đã", vừa nhanh nhẹn tới đá cho Chu Quân mấy cái, "Nhị sư huynh! Mau dậy đi, lên đường thôi".
Khánh Đệ ở phòng trong đã thay quần áo xong, bèn nhìn qua gương, rồi bất giác sững lại.
Cô nên lo lắng cho bà, bà đã gần tám mươi rồi, ở cái tuổi gần đất xa trời này, trúng gió là chuyện lớn. Nhưng sao trong mắt lúc này lại lấp lánh rực rỡ thế kia?
Cạnh gương treo một bộ lễ phục màu đỏ rượu quét đất, Khánh Đệ chầm chậm vuốt ve lớp nhung mềm mại trơn tuột trên đó. Vẫn là người ấy, thậm chí ánh mắt kiêu ngạo sắc nhọn kia khiến người ta thêm ghét, tại sao cô lại phải chịu sự ảnh hưởng của anh? Bây giờ và trước kia có gì khác nhau? Cũng chỉ là một lần gặp gỡ sau bao ngày lạc mất nhau giữa dòng đời, để rồi lại đau khổ với một lần chia tay nữa, sau cái vẫy tay ấy cô sẽ vẫn trở về cùng nỗi cô đơn vây quanh mình.
Đôi khi có thể mượn chén rượu nồng để chôn sâu nỗi dằn vặt trong lòng. Nhưng, khi tỉnh rượu, ta lại càng thêm thấm thía, thì ra số phận mình vẫn cứ mỏng manh, nhỏ bé như vậy.
Khánh Đệ hít một hơi thật sâu.
"Bất cứ người phụ nữ nào cũng thế, cô ta chính là nữ hoàng duy nhất trong thế giới của mình. Em cũng vậy." Trước bữa tiệc tối nay, câu nói khiêu khích của Chu Quân vẫn vang bên tai cô. Đúng, trong thế giới của Thẩm Khánh Đệ, người ấy đã không còn chỗ đứng nữa rồi.
Ra khỏi cửa, Đại Lỗi nhanh nhẹn đón lấy túi hành lý nhỏ trên tay Khánh Đệ. Chu Quân đã tỉnh lại, mắt nhắm mắt mở ngồi dưới thảm trước ghế sô pha, mơ hồ hỏi: "Còn đi đâu? Mấy ngày nữa là thi rồi".
Giọng điệu chẳng chút khách khí kia khiến Khương Thượng Nghiêu chau mày, Bành Tiểu Phi ngồi trên ghế sô pha, ngón tay chạm nhẹ vào lưng Chu Quân, dàn hòa: "Người nhà bị bệnh, phải về thăm chứ", nói rồi đứng dậy dặn dò Khánh Đệ: "Yên tâm đi,còn lâu mới thi. Nếu như về muộn, em gọi điện nói một tiếng, anh đến trường thi thay em trước mấy ngày".
Khánh Đệ gật đầu, vừa thay giày vừa nói: "Vậy, Nhị sư huynh, anh nhớ đến lớp nghiên cứu sinh chép bài giúp em, đặc biệt là tiết học phân tích hình ảnh tối mai, thẻ học viên ở dưới gối của em, đừng quên đấy".