Nửa đêm Khánh Đệ về tới nhà, thấy cửa đã bị khóa trái, không dám gọi, cũng may là Ái Đệ vẫn mở cửa sổ ngồi đợi cô. Ái Đệ cũng không dám mạo hiểm với cơn thịnh nộ của bố ra mở cửa cho chị, đành làm nóng mấy chiếc bánh gạo rồi cho vào túi ném xuống cho cô. Chỉ vậy, Khánh Đệ ăn bánh cho ấm bụng, sau đó dựa vào chiếc xe đạp của mình ở dưới tầng gật gà gật gù nửa đêm còn lại.
Mệt quá, giật mình tỉnh dậy đã sáng bảnh, đúng vào giờ bố cô di làm. Bố Khánh Đệ cũng chẳng buồn quan tâm tới mấy người hàng xóm trên hành lang cũng đang chuẩn bị đi làm, ngay lúc ấy túm lấy mái tóc dài của cô kéo giật lại tát vài cái, rồi lớn tiếng chửi rủa: "Con điếm này, cả đêm không về nhà không biết lang chạ với thằng nào! Mày không cần thể diện nhưng tao cần".
Khánh Đệ nhịn đau đợi bố trút giận xong bỏ đi làm mới vào nhà, đúng lúc ấy thì có điện thoại.
"Đi Nguyên Châu. Suỵt, người vừa gọi điện là luật sư mà hôm qua chị gặp, anh ta giới thiệu cho chị một luật sư ở Vấn Sơn, nghe nói khá lắm."
\'"Chị, chị đi tìm luật sư? Để làm gì? Vì anh Khương sao? Nhưng nhà anh ấy có luật sư rồi mà."
Mẹ Khánh Đệ không hiểu, đi lại nhìn hai cô con gái: "Ai? Ai là anh Khương? Khánh Đệ, con đừng gây chuyện đấy! Nghỉ hè thì ngoan ngoãn ở nhà, đừng chọc giận bố con".
"Con biết rồi." Khánh Đệ trả lời qua quýt.
Ái Đệ giải thích với mẹ: "Chính là người đó, anh trai của bạn con. Hai tháng trước con có kể với mẹ đấy, mẹ còn nhớ không?".
Mẹ Khánh Đệ lo lắng: "Khánh Đệ, con không được lo chuyện bao đồng nữa".
"Con biết rồi, con đi tắm rồi ngủ một lúc." Khánh Đệ bỏ những lời cằn nhằn của mẹ lại đằng sau. Khi đóng cửa phòng, cô vẫn còn nghe thấy Ái Đệ lớn tiếng hỏi: "Chị, mẹ anh Khương chẳng phải đã mời luật sư rồi sao? Chị lo mấy chuyện ấy để làm gì chứ?".
Chẳng vì cái gì cả, chỉ đơn thuần là muốn làm thôi. Chỉ có thế mà thôi. Cô thầm nghĩ.
Vô tình, những lời của Bành Tiểu Phi lại hiện lên trong đầu như nhắc nhở cô: "Cứu người ra là việc làm không thực tế, kết cục tốt nhất là phải nắm được mấu chốt của nhân chứng và vật chứng, để giảm bớt án được vài năm". Nước chảy trên người, Khánh Đệ hắt xì hơi vì lạnh. Cô hất mái tóc dài ra phía sau, ngẩng mặt lên hứng lấy dòng nước từ vòi sen, để mặc cho nước xối xuống.
Luật sư Nghiêm Hoa Khang đúng như những gì Bành Tiểu Phi nói, tố chất chuyên nghiệp cao, đáng tin.
Văn phòng chỉ tầm mười mét vuông, tấm biển hiệu treo trước cửa văn phòng dường như bị các cửa hàng quần áo khắp dãy phố nhấn chìm. Văn phòng có hai người, ban đầu Khánh Đệ tưởng luật sư Nghiêm với khuôn mặt bình thường, dáng người bé kia là nhân viên của văn phòng luật sư này. Sau đấy khi họ ngồi xuống nói rõ mục đích đến đây, Nghiêm Hoa Khang lập tức đi thẳng vào vấn đề, hỏi tỉ mỉ chi tiết. Khánh Đệ nhắc lại một lượt những gì đã nói với Bành Tiểu Phi khi ở Nguyên Châu, Nghiêm Hoa Khang đẩy gọng kính trên mũi, giống như Bành Tiểu Phi, chỉ thoáng chốc đã hiểu ngay ra mấu chốt vấn đề ở đâu. Vật chứng, nhân chứng, và thái độ của những người thụ lý vụ án này.
Khánh Đệ rất bình tĩnh, ngược lại, Diêu Nhạn Lam lại có phần kích động. Hai tay chống lên bàn làm việc, rướn cả nửa người về phía trước, nhìn chằm chằm vào mắt của luật sư Nghiêm Hoa Khang: "Anh nói thật chứ? Anh tôi có thể thoát tội?".
Bị một đôi mắt to ầng ậng nước như thế nhìn chăm chú, mặt luật sư Nghiêm thoáng ừng đỏ, khẽ ho một tiếng, nói: "Sẽ cố gắng, cố gắng! Mọi người đều biết, những án hình sự không dễ cãi. Nếu tình hình như dự đoán, cũng chỉ dám hy vọng năm mươi năm mươi, nếu như không được, thì ít ra sẽ giảm được vài năm tù”.
Diêu Nhạn Lam gật đầu liên tục, giống như người vừa được hồi sinh từ cõi chết trở về, ngay ngày hôm sau đưa mẹ của Khương Thượng Nghiêu đến ký vào giấy ủy quyền.
Vụ trọng án này ở Vấn Sơn, sau khi qua tòa sơ thẩm, không còn luật sư nào đồng ý nhận bào chữa nữa, trong lòng Khương Phượng Anh gần như đã tuyệt vọng, nhưng sau vài lần tiếp xúc, tác phong nghiêm túc thuần thục của luật sư Nghiêm Hoa Khang đã khiến bà nhen nhóm chút hy vọng.
Cho tới khi luật sư Nghiêm nhắc đến nhân chứng Hoàng Mao.
"Đúng, tuần trước tôi vào trại tạm giam số hai gặp bị cáo, chính là Khương Thượng Nghiêu. Khi đó cậu ta đã kể lại cho tôi nghe những gì đã xảy ra vào tối hôm ấy, khoảng tầm chín giờ, cậu ta đã tìm thấy bạn thân của Diêu Cảnh Trình ở cảng XX của thành phố Vấn Sơn cũ - chính là Hoàng Mao. Hoàng Mao đã nói cho cậu ta biết Cảnh Trình đi đâu, đồng thời còn cùng Hoàng Mao đến khu chung cư đó. Trước khi Khương Thượng Nghiêu lên trên tìm Cảnh Trình đã dặn Hoàng Mao gọi 110 báo cảnh sát, nhân chứng này rất quan trọng. Nhưng hôm thứ hai, khi tôi lần theo địa chỉ mà Khương Thượng Nghiêu đưa đến tìm nhân chứng, nhân chứng không có nhà, theo lời bố cậu ta, cuối tháng trước Hoàng Mao đã đi khỏi nhà rồi, không biết đi đâu."
Cả Khánh Đệ và bà Khương đều đồng thời nín thở.
"Liệu có phải cậu ta sợ gặp phiền phức nên đã đi trốn rồi không?" Khương Phượng Anh hỏi.
"Không loại trừ khả năng này." Nghiêm Hoa Khang vò vò tóc. Càng nhúng sâu vào càng thấy bất lực, nhớ đến ánh mắt sâu xa khó dò của những bạn đồng nghiệp khi biết anh ta nhận thụ lý vụ án này, anh ta có đầy đủ lý do để nghi ngờ về một khả năng khác... Hoàng Mao đã bị diệt khẩu rồi.
Anh ta mở ngăn kéo bàn, lấy ra một tấm ảnh: "Tôi muốn nhờ hai người giúp đỡ, nhờ vào bạn bè người thân, phô-tô tấm ảnh này ra và đi phát khắp nơi. Người này là điểm mấu chốt, có thể nói lời làm chứng của hắn ta đóng vai trò vô cùng quan trọng".
Khánh Đệ nhận lấy tấm ảnh, thoáng nhìn đã kinh ngạc: "Người này tôi đã từng gặp rồi!", nói xong ảo não cắn chặt môi, nhìn chằm chằm vào tấm ảnh như cố nhớ lại điều gì: "Vào ngày chôn cất Diêu Cảnh Trình. Khi tôi đi ra có đụng phải cậu ta. Khi ấy cậu ta đang ngồi xổm ở bên ngoài nhà tang lễ hút thuốc. Ấn tượng của tôi rất sâu sắc, hôm ấy còn lấy làm lạ sao người này lại nhuộm tóc vàng khè như thế. Giờ nhìn ảnh mới biết vì sao cảm giác lúc ấy lại kỳ lạ vậy! Bàn tay cậu la cầm thuốc ném đi rất trắng, nhìn ảnh mới biết thì ra là bị bạch tạng. Cô, cô nói xem tại sao cháu lại không nghĩ ra sớm chứ? Nếu hôm ấy cháu kéo cậu ta lại xin cậu ta ra làm chứng, không chừng anh Khương đã bình an vô sự rồi".
Luật sư Nghiêm thất vọng ngồi xuống, lắc đầu bất lực nói: "Thế thì đúng rồi, tính thời gian, có lẽ ngay sau ngày hạ táng của Diêu Cảnh Trình, thì hắn ta đã rời khỏi thành phố này".
Khương Phượng Anh tay chống trán, khó che giấu được đau khổ trong mắt, nhỏ giọng nhắc đi nhắc lại: "Là số, là số cả rồi!".
Khi ra khỏi văn phòng luật sư, thấy sắc mặt bà Khương hốc hác tiều tụy, Khánh Đệ ngập ngừng định nói gì đó rồi lại thôi.
"Không cần khuyên cô nữa, cô nghĩ thông rồi. Cô đã sống hơn nửa đời người, có chuyện gì chưa từng trải qua chứ?" Bà Khương vỗ nhẹ vào bàn tay đang nắm ghi-đông xe của Khánh Đệ, khóe miệng còn như thoáng nở nụ cười lơ đãng.
"Năm ấy ở Nội Mông, những trí thức trong đội đều đã quay về thành phố, cô vì mang thai Nghiêu Nghiêu nên không kịp có tên trong nhóm cuối cùng. Sau này chẳng còn cách nào, đành đến kỳ (1) tìm bố nó, trên đường quay về không bắt được xe, nửa phần đường còn lại phải đi bộ về tới đại đội. Vì ngày hôm ấy đi bộ nhiều quá nên bị động thai, nửa đêm có dấu hiệu sinh, đang là giữa mùa đông, buổi tối trời bắt đầu trở gió. Cô còn nhớ đây là trận bão tuyết lớn nhất trong lịch sử Nội Mông trong vòng tám năm trở lại đây, trận bão tuyết kéo dài mấy ngày liền. Không có bác sĩ, đành nhờ vào sự giúp đỡ của mấy người dân du mục quanh đây, cứ như thế, cô đã sinh nó ra ở nhà một người dân du mục. Cũng may trải qua bao nhiêu năm vất vả, đã nuôi được nó lớn khôn. Chỉ cần giữ được mạng sống, dù phải bỏ ra bao nhiêu tiền thì hai mẹ con cô cũng sẽ vượt qua được."
(1) Kỳ: Đơn vị hành chính thuộc Khu tự trị Nội Mông, tương đương với huyện.
Những bóng người đi đường và xe cộ xung quanh giống như bị cách ly bởi lớp kính, dần dần mờ đi. Tất cả những tiếng thở trong thành phố này cũng không lọt được vào tai bà nữa. Sắc mặt bà Khương bình thản, ánh mắt như nhìn xuyên thời gian về một miền ký ức xa xăm.
Người phụ nữ trung niên ấy, mấy ngày trước vì con trai còn khóc lóc chửi bới liên tục làm loạn trong tòa án, giây phút này đây, lại ba phần cảm thán bảy phần bi thương, tựa như đã chấp nhận số mệnh của mình. Trong khói bụi trần gian, mỗi người đều từng trung thành với một loại tín ngưỡng nào đó, ví dụ như lý tưởng, ví dụ như tình yêu, tin tưởng sâu sắc không hối hận. Mộng tưởng và tình yêu của bà, ánh sáng đã lụi, bị chốn vùi nơi thảo nguyên xanh tươi đó rồi sao? Sau đó bị bão tuyết gào thét, cuốn sạch đi, không lưu lại chút dấu vết nào?
Khánh Đệ bỗng thấy đồng cảm, chẳng khác gì những suy nghĩ gần như tuyệt vọng bị phong kín trong cái thế giới hỗn độn này, không biết lưu lạc về đâu bỗng chốc hóa thành sự bi thương lan tỏa khắp người cô.
"Cô..."
Khương Phượng Anh như bừng tỉnh, cười: "Cảm ơn cháu, Khánh Đệ. Mấy hôm nay phiền cháu phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi".
"Cô khách sáo quá. Nhạn Lam vừa phải đi làm vừa phải chăm sóc bà, cháu có thể giúp được gì cháu sẽ cố gắng hết sức. Trước kia Cảnh Trình... bọn cháu là bạn tốt. Ảnh của Hoàng Mao cháu đã đi phô-tô rồi, đang nghỉ hè, cháu sẽ nhờ các bạn học cùng lớp đi hỏi dò giúp. Nói không chừng lại có tin tức."
Nói thì thế nhưng mấy hôm sau vẫn không thấy tung tích của Hoàng Mao ở dâu. Dù Khương Phượng Anh đã tìm tới tận nhà của Hoàng Mao, quỳ xin trước mặt bố Hoàng Mao vẫn tốn công vô ích.
Người đàn ông trung niên già trước tuổi đó cũng quỳ xuống trả lễ cho bà, nước mắt nước mũi đầy mặt, nói: "Thằng con tôi từ nhỏ đã không chịu nghe lời. Kẻ làm bố như tôi đã không biết bao nhiêu lần đi hỏi dò tin tức về nó rồi, mà cũng chẳng thấy đâu, tôi cũng lo lắng, chẳng sống yên được ngày nào. Chị ơi, chị mau đứng dậy, mau đứng dậy đi, không phải tôi không muốn giúp chị...".
Từ nhà Hoàng Mao đi ra, mấy cô cháu Khương Phượng Anh đều thất thần.
Khương Phượng Anh đi trước còn đi làm, Khánh Đệ đẩy xe, nói với Diêu Nhạn Lam: "Em đưa chị về, nhìn sắc mặt chị không tốt lắm".
Diêu Nhạn Lam lắc đầu: "Vẫn thế có vẻ còn nặng hơn. Cứ đến giờ ăn cơm là bảo chị đi gọi Cảnh Trình, chị không đi là mẹ sẽ nổi giận, giải thích thế nào cũng không nghe, chị chỉ còn biết sang nhà bà tránh một lát", nói xong dùng tay bóp trán, thở dài: "Bao giờ thì mới có kết quả đây?\'\'.
Khánh Đệ bất lực, đành im lặng.
Đưa Diêu Nhạn Lam tới cổng khu tập thể đường sắt, Khánh Đệ nói tạm biệt xong, còn chưa ra đến đầu đường, đột nhiên như có linh cảm, cô dừng xe quay đầu lại. Diêu Nhạn Lam vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ, thấy Khánh Đệ quay đầu nhìn, cô ấy thoáng mỉm cười. Ánh nắng mặt trời buổi trưa chiếu xuyên qua tán lá cây hạch quả đổ những vết loang lổ đầy màu sắc xuống mái tóc đen đang rối tung Nhạn Lam, khuôn mặt xinh đẹp như bị bao trùm bởi thứ ánh sáng thần thánh, khiến Khánh Đệ lại như được nhìn thấy sự ngượng ngùng và dịu dàng của những ngày đầu gặp gỡ ấy. Khánh Đệ khẽ khựng lại, khóe miệng nhếch lên cười đáp lại, vẫy tay chào rời đi.