u: “Em không cần, anh chưa rửa tay.” Anh nghiến chặt răng: “Đáng ghét, em dám chê bàn tay của anh bẩn hả? Rất nhiều thiếu nữ muốn dắt mà không được dắt đấy.”
Cô khẽ nhún vai: “Vậy anh để cho các cô ấy dắt đi, em chẳng thèm để ý.” Anh cong môi, buông tay xuống: “Được, đến lúc đó đừng có mà ghen nhé, là em tự mình để anh đi tìm bà hai nhé.”
Cô bật cười: “Được, vậy thì bây giờ chúng ta đi đến quán bar nhé, để nhìn ngắm các bóng hồng.” Anh khẽ hừ nhẹ, hai tay đút vào túi quần: “Đi thì đi, anh mà lại sợ em à.”
Cô rảo bước nhanh về phía trước, đưa tay chặn một chiếc taxi lại, anh bước đến ghé sát vào bên tai cô thì thầm hỏi: “Đi thật à?” Cô lườm anh nói: “Đây không phải là nói đùa đâu, ai nói với anh là em nói đùa?” Gương mặt anh buồn rầu ủ rũ: “Em thật là một người gian trá, thảo nào lại bảo anh không lái xe, nói cái gì là lãng mạn, muốn đi tản bộ ở đây.”
Cô không bằng lòng nói: “Bây giờ anh mới biết em sao? Này, Hách Gia Tuấn, có phải đây là ngày đầu tiên anh quen biết em không?” Taxi dừng trước mặt cô, cô vội vàng chui vào xe, thò tay vẫy anh: “Nhanh lên đi, chúng ta đi chơi lãng mạn.”
Anh phì cười: “Lãng mạn…” Anh chui lên xe, ngồi bên cạnh cô: “Được, đến lúc đó xem em có lãng mạn được không, mượn rượu uống phát điên lên rồi đánh anh.”
Cô dùng khuỷu tay thúc vào bụng anh, giọng điệu uy hiếp: “Nếu anh mà mượn rượu giả điên, thì em sẽ đem anh đi làm thịt đấy.” Tài xế hỏi: “Xin hỏi hai người đi đâu?”
Hai người dị khẩu đồng thanh: “Quán rượu.”
Tài xế đảo mắt hỏi: “Đi quán rượu nào?”.
“Quán rượu gần nhất.” Vẫn là dị khẩu đồng thanh. Xe chuyển bánh, trong mắt Gia Mĩ có chút cay cay khó chịu, kéo cửa kính xe xuống một nửa, gió thổi ù ù phà vào mặt cô, thổi mái tóc dài của cô tung bay, cô chỉ cảm thấy lạnh, cảm giác lạnh ấy giống như con rắn, chui tận vào đáy tim cô, may mà làm cho nước mắt đông lại. Gia Tuấn thấy vậy vội vàng kéo cửa xe lên, giận giữ hỏi: “Em bị bệnh à, lạnh như vậy sao lại mở cửa sổ ra.”
Cô thuận thế ngả vào lòng anh, ánh mắt long lanh: “Phải, em bị bệnh, bây giờ anh mới biết sao?” Cô cười: “Em bị bệnh không nhẹ đâu, sắp phát điên lên rồi đấy.”
Anh ôm lấy cô, mỉm cười: “Đừng điên, hãy cùng anh đi hết cả cuộc đời này rồi hãy điên.”
Cô lắc đầu: “Không được, em bây giờ sắp phát điên rồi.”
Anh nói rõ ràng từng chữ một: “Đây là mệnh lệnh, em chỉ có thể phục tùng.”
Cô dùng tay véo mũi anh, cười hì hì: “Chủ nghĩa đàn ông.”
Anh không cam chịu lép vế, dùng tay véo lại mũi cô: “Tấm gương sáng của phụ nữ.” Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, cố gắng vít cổ anh xuống, anh vội vàng hoảng hốt nói: “Này, Trình Gia Mĩ, đây là đang ở trên xe taxi đấy.” Cô cười đắc ý: “Em mặc kệ, em muốn KISS.”
Anh vội vàng đưa tay bịt miệng mình lại: “Cô gái này thạt đúng là…” Tài xế tỏ vẻ không hài lòng khẽ ho húng hắng. Cô không để ý đến tài xế, chỉ cười đắc ý: “KISS, KISS nhé.”
Anh chẳng còn cách nào khác đành cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô. Cô gật đầu, trên gương mặt lộ rõ vẻ hài lòng: “Thật là một đứa trẻ ngoan.” Anh chớp mắt nhìn, cô vùi đầu vào ngực anh: “Đến quán rượu thì gọi em nhé.”
Anh gật đầu đồng ý, cô cười thật tươi, nhưng trong mắt lệ đã rưng rưng, nước mắt ấy không kiềm chế được sắp sửa tuôn rơi. Cô vội vàng nhắm mắt lại, nhắm thật chặt, không dám mở ra một lần nữa. Anh ôm cô thật chặt, trong mắt cũng cay cay, hình như anh cũng rơi lệ.
Anh biết trong lòng cô đang nghĩ gì, cũng biết cô muốn làm gì. Nhưng nếu như vậy mà cô thấy vui vẻ, thấy thoải mái trong lòng thì anh cũng sẽ làm như không biết. Bởi vì, tình yêu của họ đã làm tổn thương đến nhiều người, cũng làm tổn thương chính họ.
Hai người bọn họ sau này, chỉ cần làm hai kẻ xa lạ quen thuộc nhất, biết rằng cả hai đều hạnh phúc là được.
Không cần biết thể xác cô ở chỗ nào, không cần biết trái tim cô ở chỗ nào.
Cho dù ở bên kia bờ Thái Bình Dương xa lắc, cho dù ở chân trời góc biển.