Gia Mĩ ngẩng đầu lên nhìn hắn, hoang mang: “An cứu ông ấy ra thì tôi sẽ cưới anh. Tôi cần cha tôi, tôi cần một gia đình đầy đủ”. Nước mắt cô lã chã giọng thê thảm: “Không có tiền không sao, chỉ cần người còn sống, chỉ cần gia đình đầy đủ là tốt rồi. Tôi không cầu xin thứ gì, chỉ cần gia đình tôi được bình an” Mặt cô đầy nước mắt, mỉm cười nhắc lại “Chỉ cần cứu ông ấy ra, tôi sẽ cưới anh, chỉ cần tìm ra hung thủ thực sự, tôi sẽ cưới anh”
Những lời nói này, hắn học thuộc không biết bao nhiêu lần, chẳng khác nào như đang đọc thoại, không còn phân biệt đó là thật hay giả nữa. Hắn thực sự muốn cưới Gia Mĩ hay là vì tiền hắn bây giờ cũng không phân biệt được rõ.
Hà Văn Hiên nhìn chằm chằm vào cốc rượu. Chiếc cốc thuỷ tinh trong suốt như không có gì. Trong quầy rượu, đèn sáng rượu say, mĩ nữ mĩ nam vô số, những âm thanh náo nhiệt này, những kẻ chen chúc này đều trống rỗng trong mắt hắn. Hắn và cái thế giới này bị ngăn cách bởi nhiều thứ, không thể đếm rõ được. Bao năm qua, hắn sống khó khăn thế nào? Nhưng có những người, vừa sinh ra đã được định trước sẽ sống trong giàu sang nhung lụa, đúng là mỗi người một số mệnh.
Hách Gia Tuấn? Hắn là cái thá gì? Hắn chẳng tính toán gì cả, trong mắt hắn chẳng biết đến ai cả, chỉ thích rỗi hơi hò hét suốt ngày, rồi đi chọc ghẹo kẻ khác. Nhưng có một số người con gái lại thích loại đàn ông như thế.
Hắn uống cạn cốc rượu, có lẽ nên nói với Hách Gia Tuấn, hắn và mẹ anh đã tính toán như thế nào?
Một kế hoạch thật hoàn mĩ, một màn kịch không hề có sơ hở.
Trước nay, bọn họ đã hợp tác với nhau không biết bao nhiêu lần. Nhưng lần này, hắn mệt rồi, thực sự kiệt sức rồi, hắn không muốn tiếp tục nữa.
Vì hắn đã đánh mất con tim của chính mình, giờ không thể tìm lại được nữa.
Hắn thẫn thờ nhìn cốc rượu, trên mặt cốc rõ ràng là mặt hắn, lúc to lúc nhỏ, lúc ngắn lúc dài, cả người hắn như được khắc trên đó, chỉ có điều không thể tự chủ, mà bị người ta xâu xé.
“Bây giờ, anh chỉ cần kết hôn với cô ta, cưới cô ta, anh sẽ được thưởng hậu hĩnh”
“Đã nói là làm”
Có tiền, có tiền thật là vạn năng.
“Không có tiền không sao, chỉ cần có gia đình là đủ. Không có tất cả không sao, chỉ cần người còn sống, chỉ cần gia đình đầy đủ là tốt rồi. Tôi không cầu xin thứ gì, chỉ cần gia đình tôi được bình an”
Những lời nói đó có thực sự là những lời chân thật?
Hắn nốc một ngụm rượu to, có thực quan trọng như thế? Hắn không thể giao hung thủ thật sự cho cô.
“Anh chàng đẹp trai, sa lại ngồi buồn bực uống rượu một mình” Người phụ nữ bên cạnh bám lấy hắn như ruồi muỗi vo ve bên cạnh. Hắn kéo mạnh, ôm ả vào lòng, tâm trí hỗn loạn: “Vì ai cũng ghét tôi”
Ả nói giọng uốn éo: “Làm sao có thể…” Hắn cười ha hả, cười đến rớt cả nước mắt “Vậy làm sao cô thích tôi”
Ả dự càng sát vào hắn: “Vì anh đẹp trai”
Tiếng nhạc ầm ĩ giống như người ta gõ vào vô số chiếc trống trước lúc một ai đó chết, âm thanh đó khiến đầu hắn đau như sắp nổ tung. Hắn vẫn cười: “Đây cũng là một lí do?” Cả người hắn ngơ ngẩn nhìn ả, nụ cười ả trở nên mơ hồ, thế nào cũng không thể nhìn rõ. Hắn véo mũi ả, cười càng lớn: “Cô thật xinh đẹp, ít ra cũng sinh đẹp hơn Gia Mĩ”
“Gia Mĩ là ai?” Ả bĩu môi, có vẻ không hài lòng khi hắn nhắc đến người con gái khác.
Hắn lại càng say, lắc đầu: “Cô ta chỉ là một đứa con gái không quan trọng” Ả nhếch mày, “Đã không quan trọng thì chúng ta nên vui vẻ”. Hắn thanh toán rồi ôm ả nghênh ngang đi ra.
Gia Tuấn nhếch mép, đứng trước cửa cười nhạt. Anh ngẩng lên nhìn đồng hồ, hỏi xoi mói: “Hà luật sư ngủ say thật đấy, đến trưa rồi mà vẫn chưa muốn dậy. Nếu tôi không đến nhà thì có lẽ đã ngủ đến tận đêm”