u cháu kết hôn cùng Gia Tuấn, con của các cháu, đặc biệt là con trai, tỉ lệ mắc phải bệnh này là rất cao. Đây là một loại bệnh di truyền, trừ phi có cách thay đổi được căn nguyên của nó, còn không, không thể chữa trị được” Gia Gia thở dài: “Mẹ của Gia Tuấn không thể chấp nhận, còn ta, ta cũng không thể chấp nhận được.”
Gia Mĩ ánh mắt đờ đẫn, giống như một đứa trẻ, hai tay cô run run bê tách trà, cố gắng uống một hơi, tách trà nóng bỏng, khiến đầu lưỡi cô bỏng rát. Cô khó khăn cất lời: “Nhưng, cháu chưa bao giờ nghe mẹ cháu nhắc đến điều này… tất cả mọi người đều không nói với cháu… nếu như là bệnh máu chậm đông, thật sự là bệnh di truyền, như vậy thì cháu… có phải là cũng mắc không ạ?”.
“Có thể, để ngày mai ta đưa cháu đi bệnh viện kiểm tra.” Gia Gia nói: “Ta cũng hy vọng gia tộc ta, con cháu ta, cả đời không phải sống trong nỗi ám ảnh của căn bệnh này… nếu như, quả thực cháu mắc bệnh này, thì ta rất xin lỗi, cháu phải lập tức rời xa Gia Tuấn. Ta không muốn lại thấy bi kịch di truyền của nữ hoàng Victoria.”
Tay Gia Mĩ run run đặt tách trà xuống, đứng dậy: “Cháu muốn trở về thăm mẹ.”
Gia Gia khuyên giải an ủi cô: “Vậy thì ngày mai ta sai người đưa cháu về.” Hai mắt Gia Mĩ rưng rưng lệ: “Gia Gia, có phải do mẹ cháu mắc bệnh này nên sợ liên lụy đến cháu… hay là cảm thấy có lỗi với cháu cho nên mới điên như vậy… Có thể là tại cháu đã tạo áp lực khiến mẹ điên.. Giọng cô run rẩy: “Nếu thật sự mắc bệnh… không cần mọi người nói, cháu cũng sẽ rời xa anh ấy.”
Gia Gia quay đầu lại, chẳng nhìn cô, chỉ nói: “Cháu cứ yên tâm. Mãi hôm nay ta cũng mới biết, nếu biết sớm, ta sẽ…”
Toàn thân cô như muốn run lên, thân thể bỗng nhiên mềm nhũn như mắc phải một căn bệnh nặng, chẳng còn chút sức lực nào. Cô gắng gượng động viên chính mình, khẽ cười: “Gia Gia, kỳ thực… Cháu và Gia Tuấn chỉ là bạn bè của nhau… chúng cháu chi đóng giả là người yêu thôi ạ. Trên thực tế, cháu không có… cháu và anh ấy không có bất kỳ một quan hệ nào…” tiếng của cô càng lúc càng yếu ớt cuối cùng thì không thốt nên lời.
Cô vội vã nắm chặt tay lại, cố hết sức bước lên lầu. Trái tim đau đớn, bước từng bước nặng trịch, nặng đến mức tưởng chừng như sắp không thể cử động được nữa. Bi kịch di truyền của Nữ hoàng Victoria cô đã từng nghe qua, ba trong bốn hoàng tử của nữ hoàng đều mắc bệnh máu chậm đông. Công chúa thứ năm cũng bị mắc bệnh, mang theo mầm bệnh ấy kết hôn cùng với Vương thất Châu Âu, kết quả là trong Vương thất châu Âu lan tràn bệnh máu chậm đông. Đến mức về sau bệnh ấy được gọi với một cái tên cao quý: “Bệnh hoàng tộc”.
Cô gắng gượng ôm lấy ngực, trái tim lại nhói đau, đau đến mức cơ hồ như không thở được.
Có thể, đây là số phận.
Nhưng cô làm sao có thể cam chịu số phận này?
Nhìn thấy cô bước vào phòng, Hách Gia Tuấn lòng như lửa đốt, vội vàng lao đến chặn trước mặt cô, chân tay lóng ngóng thừa thãi: “Có phải ông nội mắng em không? Em có nói với ông đây là chủ ý của anh không? Đổ thừa cho anh là được mà, ông không có cách nào túm được anh đâu.”
Cô ngẩng đầu, khẽ cười nói: “Hách Gia Tuấn, anh thật buồn cười, chẳng có nguyên cớ gì, Gia Gia vì sao lại mắng em?” Hách Gia Tuấn không tin: “Như thế này mà không mắng sao?” Rồi anh cười cười, vòng tay ôm lấy vai cô: “Xem ra, Gia Gia cũng bị em bắt làm tù binh rồi.”
Cô vừa cười vừa nói: “Đúng vậy, bị em bắt làm tù binh rồi, tất cả mọi người trong nhà anh, đều bị em bắt làm tù binh rồi.” Anh lườm cô một cái, trong ánh mắt vẫn tràn đầy niềm vui: “Vậy mà lúc đầu dọa anh sợ muốn chết, nhìn dáng vẻ ông nội nghiêm trọng như vậy, thật là hiếm thấy. Rõ ràng anh biết ông chi giả vờ như thế thôi, nhưng vẫn rất lo lắng Đúng thật là…”
Cô khẽ nhíu mày: “Anh lo lắng cho em?” Giọng của cô nhỏ lại: “Anh lo lắng cho em nhiều không?”.
Anh mím mím môi, đưa tay ra sau lưng gãi gãi, rồi chuyển đề tài: “Gia Mĩ, chỗ này ngứa quá, em gãi giúp anh.” Anh quay lưng lại, cô đứng sau lưng anh, thò bàn tay lạnh buốt vào sau lưng anh, anh nói: “Lên một chút, xịch lên một chút nữa.”
Cô từ từ di chuyển lên phía trên, đến chỗ tay anh chỉ giọng cô như nghẹn lại: “Có phải ở đây không?”.
Anh gật đầu. Cô khe khẽ gục đầu vào lưng anh, mắt cay xè, chi muốn rơi lệ. Cô gắng gượng kìm chế hỏi: “Đã được chưa anh? Em còn phải đi tắm.”
Anh hài lòng nói: “Được rồi, em đi đi.”
Cô bước nhanh vào nhà tắm, khẽ chớp mắt, nước mắt lượn vòng quanh mi. Cô ấn núm tay cầm, nước từ trong vòi tuôn ra, xả thẳng vào người cô, ấm áp. Nước ấm nhưng toàn thân cô vẫn lạnh, cả cơ thể lạnh buốt giống như đang ở giữa mùa đông băng giá, bốn bên chỗ nào cũng là tuyết lạnh, làm sao có thể ấm áp được.
Cô không nhịn được nữa, đưa tay ôm lấy mặt, bật khóc hu hu. Từ giữa khe hở của những ngón tay cố gắng hít thở, không dám lớn tiếng gào khóc. Tiếng nước ào ào, giống như một cơn mưa lớn xối xả đổ xuống. Cô khẽ thả lỏng tay, toàn thân run rẩy kịch liệt. Tiếng của cô đứt đoạn, ngắt quãng: “Xin lỗi…”, rồi nước mắt thi nhau tuôn chảy như suối nguồn: “Hách Gia Tuấn… xin lỗi anh… chúng ta không thể… không thể cùng nhau…”
Lồng ngực cô như bị bóp nghẹt, đau đớn. Từng cơn từng cơn bóp nghẹt, từng trận từng trận đau đớn. Cô ngồi thụp xuống đất, chẳng còn sức mà gắng gượng tự mình đứng dậy. Nước vẫn xối xả tuôn, toàn thân ướt sũng, cô chẳng buồn để ý, cứ ngồi như vậy, như chẳng còn chút sức lực nào, toàn thân trống rỗng, mềm nhũn như muốn tan ra.
Cô ở trong nhà tắm dầm nước hơn hai tiếng đồng hồ mới bước ra, Hách Gia Tuấn đang nằm trên giường đọc báo, thấy cô bước ra, đưa mắt hỏi: “Sao mà lâu quá vậy?” Anh thấy cô chỉ quấn mỗi một chiếc khăn tắm, liền cười nói: “Gì đây, định hiến thân hả?”.
Cô chẳng lên tiếng, mệt nhọc uể oải. Anh thấy những giọt nước trên tóc cô chảy xuống ướt sườn sượt, bất giác nói: “Nhanh đến đây, anh làm khô cho.” Cô theo lời anh ngồi xếp bằng xuống giường, anh cầm chiếc khăn bông cô quấn ở trên cổ, cười nói: “Chúng ta thật giống hai vợ chồng.” Động tác của anh thật dịu dàng: “Gia Mĩ, em nói có phải không?”.
Ánh mắt cô xa xăm: “Cả đời này em sẽ không kết hôn.” Anh có chút sững người, cười miễn cưỡng: “Ăn nói hồ đồ, không kết hôn làm sao được.” Giọng cô tăng thêm phần dứt khoát: “Gia Tuấn, chúng ta chỉ có thể làm bạn của nhau, làm bạn tốt của nhau cả đời, chỉ thế thôi.” Anh lại thêm một lần sững người, hơi có phần sốt ruột, vội vàng hỏi: “Em rất ghét anh đúng không?”.
Cô cười buồn bã: “Không ghét, nhưng cũng không thể yêu. Em thích anh, giống như một người bạn, nhiều nhất cũng chỉ là một người bạn rất thân, rất tốt.”
“Hừ, không thích.” Anh trả lời có chút hờn dỗi, khe khẽ đẩy cô ra, nhưng cô đã sà vào lòng anh, nằm gọn trong vòng tay anh, anh nói với cô từng lời từng lời một: ” Trình Gia Mĩ, anh nói cho em biết… anh thích em.” Cô cố gắng vùng vẫy thoát khỏi vòng tay ấy, nhưng anh đã gắng sức ôm chặt lấy cô, giọng đầy uy hiếp: “Em đừng có vùng vẫy loạn xạ như vậy, anh không chịu trách nhiệm nếu có chuyện gì xảy ra đâu nhé. “
Cô thôi không vùng vẫy nữa, chỉ cười nhạt: “Anh đã từng nói thích em không biết bao nhiêu lần, còn lần này? Lại la nói đùa nữa đúng không? Mấy kẻ là đại thiếu gia lắm tiền đều như vậy, chỉ cần cao hứng là có thể nói với người khác rằng anh thích em. Đợi chơi bời đùa giỡn xong rồi, thì quẳng đi, chẳng ngó ngàng gì đến nữa.” Cô cười lạnh lùng: “Một số người như các anh, một số nam tử thôi, đều là như vậy.”
Cô giật bung chiếc khăn bông đang quấn ngang người, giọng lạnh băng nói: “Được, chúng ta ngủ với nhau một đêm nhé.” Toàn thân cô run rẩy, lạnh buốt. Chỉ là cô muốn làm người đàn bà của anh, cô thực lòng muốn vậy. Có thể không kết hôn, có thể không sinh con, chỉ cần được làm người đàn bà của anh là cô đã mãn nguyện rồi.
Anh ngẩn người nhìn cô, chỉ cảm thấy như có cái gì đó chọc vào mắt mình, thật đau nhức. Anh tung chiếc chăn quấn lấy người cô, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đừng có khinh rẻ bản thân mình như vậy”.
Cô hít một hơi dài, thở thật sâu, rồi cười nhạt nói: “Từ lúc bố mẹ ly hôn, em bắt đầu ghét đàn ông, anh biết mà. Trong số đàn ông ấy cũng bao gồm cả anh.” Ánh mắt anh hấp háy, nắm chặt nắm đấm giơ lên, đầu lưỡi giống như có chút tê tê: “Anh không muốn cãi với em nữa…” rồi thở một hơi dài, ôm cô thật chặt “Em đừng nghĩ như vậy, anh biết… nhất định là ông nội đã mắng em…” Anh giống như dùng toàn bộ sức lực của cơ thể ôm chặt lấy cô: “Tất cả mọi người trên thế giới này em không thích cũng được, nhưng… không được ghét anh… thật sự không được ghét anh… “
Cô như muốn bật khóc thêm một lần nữa, cố dùng tay đẩy anh ra: “Không cần phải giả vờ làm người tốt như vậy, em không thích anh.”
“Trình Gia Mĩ, hôm nay em mắc chứng gì vậy?” Nước mắt của anh cơ hồ như muốn tuôn ra từ hốc mắt: “Em một mình từ từ ngủ đi, anh đi sang phòng bên cạnh.” Anh bước thật nhanh ra khỏi phòng, đi như chạy. Anh cố gắng đóng cửa, thở một cách khó khăn. Anh giơ tay đấm mạnh lên tường, trong lòng hoảng hốt lo sợ đến mức nước mắt tự nhiên ứa ra, hai hàng lã chã.
Gia Mĩ nằm trên giường, nước mắt cũng giàn giụa, cô lẩm bẩm tự nói với mình: “Gia Tuấn… em thích anh…” cô đưa tay ôm lây ngực, đau đến mức cơ thể như muốn tan ra. “Nhưng làm thế nào mới được bây giờ? Chúng ta không thể ở cùng nhau… ” Nước mắt cô giàn giụa trên mặt, trái tim đau đớn đến nỗi như có thể ngừng đập bất cứ lúc nào. “Rốt cuộc phải làm thế nào đây… phải chăng giống như anh đã nói… lén lút giấu giếm… hay là cả đời này không gặp nhau nữa… rốt cuộc phải làm như thế nào đây…?”