Hai người rời khỏi Quỳnh Lâu, Ôn Tửu mở cửa xe ra, nói với Yến Luật: “Anh vẫn nên về dinh thự Khuynh Thành ở đi.”
Yến Luật sầm mặt đi: “Vì sao?”
Ôn Tửu nhẹ giọng nói: “Buổi sáng rất vội, hôm nay đã rời nhà trước một tiếng rồi mà em đến công ty vẫn bị muộn. Anh ở dinh thự Khuynh Thành em đưa anh đi làm có vẻ tiện đường hơn.”
Mắt Yến Luật sáng lên: “Ý của em là, em cùng trở về với anh?”
Ôn Tửu mỉm cười nói: “Đương nhiên, bằng không sao đưa anh đi làm được. Chờ anh khỏi, em lại trở về Lục Nhân Các.” Ở lại nhà anh thì buổi tối sẽ không cần phải chen chúc trên một chiếc giường, có thể ngủ riêng trong hai gian phòng, ngủ trên cùng một chiếc giường như đêm qua, thật sự là làm cho người ta rất khó khống chế.
Yến Luật ôm vai cô, được đằng chân lân đằng đầu nói: “Đợi tay anh khỏi rồi, em cũng đừng trở về, chúng ta ở cùng nhau đi.”
Ôn Tửu mỉm cười lườm anh một cái: “Kết hôn rồi nói sau.”
Nhắc tới kết hôn, Yến Luật lập tức cảm thấy trái tim xoắn lại, cô sẽ không thật sự trong vòng ba năm không có ý định kết hôn đi?
Ôn Tửu lái xe trở về Lục Nhân Các trước, thu dọn một vài bộ quần áo để thay và vật dụng hàng ngày mang theo, định ở dinh thự Khuynh Thành vài ngày.
Trở lại nhà ở dinh thự Khuynh Thành, hai người đều có cảm giác rộng rãi sáng sủa, chỉ phòng khách đã rộng hơn toàn bộ căn hộ ở Lục Nhân Các rồi, trong khoảng thời gian Yến Luật không ở chỗ này, cô giúp việc cũng nghỉ, ban ngày chỉ cần đến đây quét tước vệ sinh một chút thôi.
Yến Luật lập tức lôi kéo Ôn Tửu lên tầng hai, vào phòng ngủ của mình.
Ôn Tửu đánh giá phòng của anh, giống như phòng ở Lục Nhân Các, trong phòng đặt một chiếc giường rất rộng lớn, trong phòng không nhiễm một hạt bụi, bố trí gọn gàng ngăn nắp. Có thể thấy được sinh hoạt xưa nay của anh đơn giản mà nghiêm cẩn.
Đứng ở trong không gian tư mật của anh, Ôn Tửu cảm giác được mình cách thế giới của anh càng ngày càng gần rồi.
Yến Luật từ phía sau vòng tay ôm eo Ôn Tửu, ôm cô vào trong lòng, cằm đặt ở trên mái tóc cô, nghiêm trang nói: “Về sau em ở đây được không? Em xem nơi này thoải mái hơn Lục Nhân Các, em đi làm cũng không quá xa. Chúng ta trả lại phòng ở Lục Nhân Các, hàng tháng đều tiết kiệm một khoản lớn tiền thuê nhà, em nói có đúng không?”
Đương nhiên Ôn Tửu biết anh dùng chiêu bài tiết kiệm là có mưu đồ khác, không khỏi xoay mặt lại, cười khẽ với anh: “Không nghĩ tới anh lại tiết kiệm như vậy, trách không được ngay cả kem cũng đóng gói mang về nhà.”
Nhắc tới kem, sắc mặt của Yến Luật liền xanh giống như trà vậy.
Ôn Tửu mỉm cười chỉ vào phòng đối diện: “Em ngủ ở phòng đối diện, anh có chuyện gì cần thì bảo em một tiếng là được rồi.”
Yến Luật hậm hực nói: “Vẫn là ngủ cùng nhau đi, cũng không phải lần đầu tiên.”
“Ngủ cùng nhau căn bản là ngủ không ngon.”
Yến Luật hừ nói: “Ai bảo em tra tấn anh.”
Ôn Tửu đỏ mặt lườm anh một cái: “Rõ ràng là chính anh ép buộc.”
Yến Luật nghĩ nghĩ, có dì cả chắn ngang, ý niệm muốn mưu đồ gây rối trong đầu cũng phải chặt đứt, đành phải nói: “Vậy được rồi, em đừng đóng cửa.”
Ôn Tửu đi vào phòng đối diện, Yến Luật cũng nhân cơ hội mang hộp đựng kem vào phòng vệ sinh, thật cẩn thận giải cứu chiếc nhẫn từ trong kem trà xanh ra, rửa sạch rồi bỏ vào trong hộp.
Loại chuyện cầu hôn này, nói thật thực khiến anh hao tổn tâm trí. Hình thức quỳ một gối xuống, xung quanh vây quanh một vòng những người đứng xem ủng hộ cầu hôn, dù thế nào anh cũng không làm được, nhưng trực tiếp lấy nhẫn ra cầu hôn cô thì lại không lãng mạn.
Giấu trong kem trà xanh, để cho cô một ngạc nhiên, cũng là linh cảm căn cứ vào những bộ phim đã xem, đáng tiếc bị dì cả đánh bại, xem ra phải nghĩ cách khác.
Anh cất nhẫn đi, đi đến phòng đối diện, Ôn Tửu đang sắp xếp mỹ phẩm dưỡng da.
Yến Luật trực tiếp ôm lấy eo cô: “Mau tới giúp anh thay quần áo tắm rửa.”
Vừa nghe những lời này, Ôn Tửu lại bắt đầu trở nên xấu hổ. Mỗi tối đau đầu nhất là chuyện này rồi.
Lúc cởi quần áo, Yến Luật hiển nhiên lại tìm mọi cách làm bộ làm tịch, ép buộc Ôn Tửu cho đến khi Ôn Tửu mặt đỏ tai hồng mới dừng tay.
Thật vất vả hầu hạ anh tắm rửa rồi lên giường, anh lại không cho cô đóng cửa, hai người nằm ở trên giường của mình, cách một lối đi nhỏ, Yến Luật yêu cầu Ôn Tửu trò chuyện với anh trong chốc lát.
Sáng sớm ngày hôm sau còn quá đáng hơn, anh còn bắt Ôn Tửu đút cơm cho mình. Ôn Tửu quả thực bị vẻ yếu ớt của anh khiến cho phát cáu lên rồi, anh bị thương, nhân cơ hội yêu cầu các loại đãi ngộ “nuông chiều”, khiến Ôn Tửu vừa yêu vừa tức, hận không thể cắn cho anh một ngụm.
Ôn Tửu vốn nghĩ ở tại dinh thự Khuynh Thành sẽ không đi làm muộn nữa, kết quả bị anh lề mà lề mề tốn thời gian, nên vẫn đến công ty muộn 10 phút.
Tan tầm, Ôn Tửu lái xe đến dưới tầng công ty của Yến Luật, gọi điện thoại để anh xuống dưới, Yến Luật lại bảo cô lên tầng đón anh.
“Em ở dưới chờ anh không được sao?”
“Không được, em thân là bạn gái, thế mà ngay cả công ty của anh cũng chưa từng tới, thế này là không thể nào nói nổi đi. Đến tầng 28.”
Ôn Tửu đành phải xuống xe, vào thang máy đi thẳng lên tầng 28, cả tầng này đều là khu vực làm việc của công ty Yến Luật. Giờ phút này, công nhân viên của công ty đều đã tan tầm, một tầng to như vậy có vẻ vô cùng yên tĩnh. Chỗ tiền sảnh được thiết kế vô cùng khí phái thanh lịch, có một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp ở sau chiếc bàn tròn đứng lên, là Triệu Khả Khả mà Yến Luật cố ý căn dặn ở lại chờ Ôn Tửu ở tiền sảnh.
Ôn Tửu cười cười: “Tôi họ Ôn, đã hẹn trước với Yến tổng.”
“Xin chào, Yến tổng đã dặn, mời cô đi thẳng vào trong, phòng cuối cùng.”
Ôn Tửu cười cười: “Cảm ơn.”
Triệu Khả Khả nhìn Ôn Tửu bước nhẹ nhàng đi vào, trong lòng âm thầm đoán, người đẹp này khẳng định có quan hệ không tầm thường với ông chủ. Yến Luật có bề ngoài nổi bật, gia cảnh hùng hậu, trong công ty có rất nhiều cô gái chưa lập gia đình đều âm thầm hâm mộ không thôi, đáng tiếc là, ông chủ xưa nay ưa thích mặt lạnh, không có tai tiếng gì, cũng chưa từng nghe nói có bạn gái. Khó có khi nhìn thấy một cô gái trẻ xinh đẹp đến tìm anh.
Triệu Khả Khả tò mò nhìn bóng dáng Ôn Tửu không chuyển mắt, hận không thể đi nghe lén.
Ôn Tửu ở bên ngoài văn phòng của Yến Luật nhẹ nhàng gõ cửa. Bên trong vọng ra tiếng mời vào.
Ôn Tửu đẩy cửa ra, bị văn phòng thoải mái rộng rãi làm cho khiếp sợ mà hít vào một hơi. Thế này cũng quá rộng đi, cảm giác có thể đánh cầu lông ở bên trong được.
Yến Luật từ sau một chiếc bàn làm việc màu đen rất lớn đứng lên. Phía sau là cửa sổ thủy tinh, chiếu ra ánh chiều tà đầy trời, bóng dáng anh cũng đặc biệt anh tuấn khôi ngô, vóc dáng cao ngất, phong tư lỗi lạc, chỉ là cái tay băng lụa trắng kia có chút sát phong cảnh, ảnh hưởng đến vẻ đẹp của anh.
Ôn Tửu thở dài: “Một mình anh mà dùng văn phòng lớn như vậy cũng quá xa xỉ lãng phí đi.”
Yến Luật mỉm cười nhìn cô: “Nếu không, em làm chung trong một văn phòng với anh?”
Ôn Tửu thản nhiên cười cười: “Không biết ông chủ Yến trả cho em bao nhiêu tiền lương?”
Yến Luật nghiêm mặt nói: “Tùy em ra giá, chỉ cần chịu đến.”
Ôn Tửu bật cười; “Yến tiên sinh thật đúng là lắm tiền.”
Yến Luật đi tới, ôm vai cô, nói: “Không chỉ lắm tiền, mấu chốt là rất hào phóng, cho nên em phải thật quý trọng vào.”
Bộ dáng vừa kiêu căng vừa ngạo mạn, thật sự là làm cho người ta vừa yêu vừa tức, Ôn Tửu liếc xéo anh: “Sao em không quý trọng chứ?”
Yến Luật hừ nói: “Người nào cứ động một tí là đòi chia tay?”
Ôn Tửu cố ý nói: “Biểu hiện không tốt, đương nhiên sẽ nói chia tay a, anh xem ngày đi đăng ký, Nguyễn Thư còn cho Cố Mặc leo cây đấy.”
Yến Luật lập tức cảm nhận được cảm giác nồng đậm nguy cơ, thế ngộ nhỡ xảy ra hiểu lầm hoặc là mâu thuẫn gì đó, cô sẽ không đá anh lần thứ ba đi?
Anh quyết đoán lấy ra một bó hoa lily trắng 0 đã sớm chuẩn bị xong từ dưới bàn, sở dĩ muốn cô đi lên, chính là muốn tặng bó hoa thật đặc biệt này cho cô.
[0 lily trắng (casa blanca) trong ngôn ngữ Trung Quốc, Lily tượng trưng cho ‘mãi mãi trong tình yêu’]
Chiếc nhẫn kim cương vẫn chưa tặng kia được để trong nhụy hoa chính giữa một đóa hoa lily.
Ôn Tửu nhận hoa lily, ngửi ngửi, ngọt ngào cười nói: “Em thích hoa lily nhất.”
“Anh sẽ mua cho em cả đời.”
Một câu nói bình thường tùy ý, vô cùng đơn giản, lại lơ đãng chạm vào lòng cô. Cô đưa tình ẩn tình nhìn Yến Luật, trong lòng mềm nhũn, như ngâm mình trong mật ngọt.
Lòng anh tràn đầy chờ mong biểu cảm kinh ngạc vui mừng của cô khi cô phát hiện ra nhẫn kim cương, nhưng ánh mắt Ôn Tửu chỉ quét qua bó hoa một chút, cứ như là không phát hiện, nâng mi mắt lên, mỉm cười nhìn anh: “Rất thơm, em rất thích.”
“Em nhìn cẩn thận lại xem, lại ngửi thêm một chút.” Nhẫn kim cương lóe sáng như vậy, ngay tại nhụy hoa, sao cô có thể không nhìn thấy chứ?
Yến Luật gấp đến độ sắp bốc lên khói xanh.
Ôn Tửu lại cúi đầu nhìn thoáng qua, giống như là vẫn không phát hiện ra, một tay ôm lily, một tay quàng vào cánh tay anh, dịu dàng nói: “Chúng ta đi ăn cơm đi.”
Yến Luật dùng tay quấn băng gạc xoa mi tâm, trong tình huống thế này thì nên làm cái gì bây giờ, là trực tiếp lấy nhẫn từ trong nhụy hoa ra đưa cho cô, hay là một lần nữa tìm cách cho cô ngạc nhiên?
Vào thang máy, Ôn Tửu ôm hoa, tựa vào người Yến Luật. Yến Luật từ trên cao nhìn xuống có thể thấy ánh sáng lòe lòe lấp lánh trong nhụy hoa, vậy mà cô lại không hề cảm thấy? Ánh mắt cô không đến mức không tốt như vậy a, Yến Luật hận không thể đi tách cánh hoa của đóa hoa kia ra để nó mở rộng thêm một ít.
Yến Luật âm thầm sốt ruột, khi thang máy xuống đến tầng 12, có một người mẹ trẻ tiến vào, trong lòng ôm một bé gái đáng yêu.
Bé gái nhìn hoa lily trong lòng Ôn Tửu, hít hít cái mũi nhỏ ngửi ngửi, nũng nịu yếu ớt nói: “Mẹ, hoa này thơm quá, con cũng muốn.”
Người mẹ cười nói: “Đợi lát nữa mẹ mua cho con.”
Ôn Tửu rút một bông lily ra đưa cho bé gái, cười khanh khách nói: “đây, tặng em một bông.”
Yến Luật vừa thấy bông cô rút ra chính là bông có chứa nhẫn kim cương, suýt chút nữa phun ra một búng máu, vội vàng ngăn cản bàn tay mập mạp kia: “Chờ một chút.”
Bé gái lập tức dùng ánh mắt như thấy quỷ hẹp hòi để nhìn anh.
Yến Luật đen sì mặt: “Đổi bông khác.”
Ôn Tửu tò mò hỏi: “Bông này làm sao vậy?”
Yến Luật nhanh chóng rút một bông khác đưa cho bé gái, nắm chặt bông hoa mà Ôn Tửu vừa rút ra trong tay.
Bông hoa này rất quý …
Bé gái dùng giọng trẻ con nói: “Cảm ơn chú.”
Yến Luật nhăn mày lại, gọi Ôn Tửu là chị, gọi anh là chú? Đây là ý gì, anh rất già sao? Tay nắm hoa lily, run rẩy đau lòng muốn chết, run tới mức suýt chút nữa làm rơi cả nhẫn kim cương ra ngoài.
Ra thang máy, thừa dịp Ôn Tửu mở cửa xe, Yến Luật hành động với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai lấy nhẫn kim cương trong bông hoa ra, bỏ vào túi, thế này mới rốt cuộc thở phào.
Ngồi ở trong xe, bắt đầu đau đầu, quá tam ba bận, nếu lần thứ ba không thành nữa, anh