liền trực tiếp bá vương ngạnh thượng cung, đeo thẳng nhẫn lên ngón tay cô. Nghe lời Kỷ Lan nói, muốn tạo cái gì mà ngạc nhiên lãng mạn, thật sự là rất tra tấn người.
Một tuần sau, Yến Luật lại mời Ôn Tửu đi Quỳnh Lâu ăn cơm. Lúc ăn xong rồi, bồi bàn bưng lên một món bánh ngọt.
Yến Luật như cười như không nhìn Ôn Tửu: “Hôm nay em có thể ăn đi.”
Ngụ ý, dì cả đáng giận kia đã bye bye rồi. Hàm nghĩa sâu hơn đó là, ừ, có thể lăn lộn trên ga giường rồi đi.
Ôn Tửu lúng túng cười nếm một ngụm kem, gật đầu khen: “Ừ, hương vị xác thực rất ngon.”
Bồi bàn yên lặng hộc máu: làm ơn, “kem” lần trước cũng rất ngon a! Cô có biết sau khi cái nhẫn kim cương kia được mang tới nhà bếp, đầu bếp sắp bật khóc trước vẻ đẹp của chiếc nhẫn. Hôm nay không có nhẫn, chỉ là kem thôi, cô có biết cô đã bỏ lỡ cái gì hay không!
Ăn cơm xong, hai người lái xe trở về.
Trên đường đi ngang qua một hiệu thuốc, Yến Luật nói: “Em dừng xe một lúc.”
Ôn Tửu đi vào lề đường dừng xe, Yến Luật đẩy cửa đi xuống, một lát sau lại trở về, hai tay trống trơn.
Ôn Tửu hỏi: “Anh mua thuốc?”
Yến Luật ừ một tiếng, hướng ra phía ngoài cửa sổ nhìn xung quanh, một lát sau, lại nói: “Dừng xe lại.”
Ôn Tửu vừa thấy, lại là một hiệu thuốc.
Yến Luật đi vào không đến 1 phút lại đi ra, vẫn là hai tay trống trơn như trước, hơn nữa sắc mặt còn hơi là lạ.
Ôn Tửu tò mò hỏi: “Anh muốn mua thuốc gì? Không có sao?”
Yến Luật thấp giọng ừ một tiếng: “Đi tiếp xem sao.”
Ôn Tửu tiếp tục đi về phía trước, đi qua một đoạn đường, Yến Luật vào năm hiệu thuốc, đều không thấy anh mua cái gì, đều là vội vàng đi vào, vội vàng đi ra.
Rốt cuộc là muốn mua loại thuốc khan hiếm gì a. Ôn Tửu thật sự là rất tò mò.
“Nếu không đi hiệu thuốc lớn Hạnh Lâm đi, nơi đó thuốc rất đầy đủ.”
Yến Luật ừ một tiếng.
Ôn Tửu lái xe đến trước của hiệu thuốc Hạnh Lâm, đang muốn tìm bãi đỗ xe dừng xe cùng đi vào với anh, Yến Luật nói: “Em không cần xuống xe đâu, cứ ở trên xe chờ anh.”
Nói xong, liền xuống xe, xoải bước lên bậc thang.
Ôn Tửu đành phải đỗ xe ở cạnh đường cái chờ, chờ lần này chính là 15 phút, Yến Luật còn chưa đi ra, cô có chút sốt ruột cũng rất tò mò, liền khóa xe, đi vào tìm anh.
Yến Luật cao gầy, lại cực kỳ nổi bật, Ôn Tửu liếc mắt một cái liền thấy anh đứng sau vài người, đang xếp hàng tính tiền, Ôn Tửu phát hiện giỏ nhỏ trong tay anh có không ít hộp thuốc, trong lòng càng thêm kỳ quái, cũng không thấy anh sinh bệnh, hơn nữa tay cũng khỏi rồi, sao lại mua nhiều thuốc như vậy?
Yến Luật vừa nhìn thấy Ôn Tửu, buồn bực muốn hộc máu, sao cô lại khéo như vậy, lúc này đi vào. Anh vội vàng lấy một hộp thuốc giấu ở trong mười mấy cái hộp ra đặt lên giá hàng bên cạnh.
Sau khi tính tiền, Ôn Tửu cầm cái túi to ở trong tay anh để xem xét, té ra là một đống vitamin A, B, C, D, E.
Ôn Tửu nhìn nhìn anh: “Mấy thứ này hiệu thuốc nào cũng bán a.”
Đương nhiên Yến Luật sẽ không nói, mua mấy thứ này đều là vì đánh yểm trợ cho cái kia.
Vừa rồi các hiệu thuốc nhỏ dọc theo đường đi đều là cô gái trẻ ở quầy tính tiền bán hàng, vừa thấy anh đi vào liền nhiệt tình hỏi: tiên sinh ngài muốn cái gì.
Chẳng lẽ anh nói với cô gái trẻ kia, lấy cho tôi cái hộp kia… . Chạy qua năm hiệu thuốc, đều là cô gái trẻ, thật vất vả đi vào hiệu thuốc lớn được tự mình chọn thuốc, lại giống như kẻ trộm nhanh chóng lấy đồ, lại mua thêm vitamin ABCDE để che giấu, hết lần này tới lần khác vào thời điểm tính tiền, Ôn Tửu lại đi vào.
Yến Luật đỡ trán, mệnh khổ như vậy thật là nam nhân vật chính sao?
Mang theo một gói to vitamin ABCDE, Yến tiên sinh ảm đạm mất hồn về tới dinh thự Khuynh Thành. Bởi vì chạy khắp nơi mua một đống vitamin, giờ đã đến mười giờ. Lúc này không đợi chờ nữa, Yến Luật trực tiếp nắm tay Ôn Tửu đi lên tầng hai.
Nhiệm vụ đêm nay rất gian khổ. Chịu khổ một tuần, rốt cục đến thời khắc quyết chiến giải tỏa lệnh cấm. Loại ngoài ý muốn vitamin này tạm thời gác lại đi.
Ôn Tửu vào phòng ngủ của anh, liền phát hiện trên giường đã thay đổi vỏ chăn và ga giường, hơn nữa trên bàn trong phòng còn đặt một lọ hoa lily trắng. Tim Ôn Tửu không hiểu sao lại khẽ nhảy lên, cảm thấy phòng ngủ đêm nay như có không khí khác thường. Nhưng Yến Luật vẫn tỏ ra rất bình tĩnh, thản nhiên ngồi trên sô pha, giơ tay phải lên: “Tay anh khỏi rồi, em giúp anh tháo băng gạc đi.”
Trong lòng Ôn Tửu cũng có cảm giác như trút được gánh nặng, thật tốt quá, cởi bỏ một vòng rồi lại một vòng băng gạc, lúc cởi một vòng cuối cùng, Ôn Tửu giật mình.
Trong lòng bàn tay Yến Luật nắm một chiếc nhẫn kim cương. Hào quang sáng lấp lánh vào một khắc khi tầng sa màu trắng được gỡ ra, giống như báu vật ra khỏi hộp, ánh sáng chói mắt lập tức chiếu vào đôi mắt của Ôn Tửu, sau đó một đường rực rỡ như tiến vào trong lòng cô, chính là loại rực rỡ lặng lẽ xuyên thấu sau trận tuyết lớn.
Thời gian như đứng yên tại giờ phút này, yên ắng hội tụ tất cả ánh sáng trên viên kim cương này, Yến Luật cầm lấy tay cô, đeo nhẫn vào ngón áp út của cô.
Trong lòng Ôn Tửu chấn động, ánh mắt như bị viên kim cương kia làm nóng lên, nhanh chóng rời tầm mắt, nhìn Yến Luật.
Yến Luật cũng dùng ánh mắt sáng quắc nhìn cô, nắm tay cô ở trong bàn tay mình.
“Lúc em ngủ, anh đã đo ngón tay của em rồi.” Yến Luật giơ tay Ôn Tửu lên, “Em xem, rất vừa vặn.”
Xác thực là rất vừa vặn, ngón tay ngọc thon dài, vầng sáng loá mắt, cứ như trên thế gian này, không còn có chiếc nhẫn nào có thể thích hợp hơn so với chiếc nhẫn trước mắt này, bởi vì đây là do anh tặng.
Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng lúc chiếc nhẫn thực sự lồng vào ngón tay, muốn ưng thuận hứa hẹn cả đời, Ôn Tửu vẫn có chút rối bời.
Cô thấp giọng thì thào: “Em, còn chưa nghĩ kỹ.”
Trước giờ cô chưa từng bối rối như vậy, là loại bối rối ngọt ngào đến mức giọng nói như nhũn ra.
Yến Luật nhíu mày: “Anh tốt như vậy. Em còn cần nghĩ?”
Ôn Tửu vốn đang rối bời, lại bị những lời này của anh làm cho tức cười.
Người đàn ông tự kỷ như vậy, nhưng lại khiến người ta tuyệt không chán ghét, ngược lại cảm thấy đáng yêu mà tin cậy.
“Được rồi, cho em thời gian suy nghĩ. Tính thời gian bắt đầu từ bây giờ.” Yến Luật nhìn đồng hồ trên tường: “1 phút, phải đồng ý.”
Ôn Tửu vừa buồn cười vừa tức giận, thế này còn nói là cho thời gian suy nghĩ? 1 phút, còn phải đồng ý. Cô cười cười nhìn anh, “Nếu không đồng ý thì sao?”
“Em sẽ đồng ý.”
Yến Luật vô cùng chắc chắc. Mặt mày anh tuấn sạch sẽ, ánh mắt nóng rực nồng nàn khiến người ta không thể chối từ. Anh như vậy, khiến cô rung động, cũng khiến cô an tâm.
Cô cúi đầu nhìn chiếc nhẫn xinh đẹp có chút khoa trương này, tươi cười xinh đẹp mà ngượng ngùng.
Yến Luật nâng cằm cô lên: “Được rồi, 1 phút trôi qua, em đã đồng ý lấy anh rồi.”
Ôn Tửu buồn cười nhìn anh, “1 phút, có nhanh như vậy sao?”
Yến Luật hậm hực nói: “Em có biết không, anh chờ thật lâu rồi.”
Ôn Tửu mỉm cười: “Anh có thể chờ vài ngày nữa rồi lại mời em ăn kem a.”
Yến Luật ngẩn ra: “Hóa ra em cũng biết, có phải cố ý chọc giận anh hay không?”
Ôn Tửu cười dí dỏm: “Không phải, là thật, ngày đó không thể ăn.”
“Nhẫn trong hoa lily có phải em cũng giả vờ không phát hiện ra không?”
Ôn Tửu nhếch môi cười, không chịu trả lời. Tự nhiên cũng biết rõ.
“Được lắm, vậy mà em còn đưa cho người khác.”
Yến Luật khó thở, duỗi tay cù nách cô, Ôn Tửu cười cầu xin tha thứ: “Ai bảo anh không nói a.”
Anh đưa tay phủ trên bờ ngực cao ngất mềm mại của cô, nói giọng khàn khàn: “Bất luận là đặt ở trong kem, hay là đặt ở trong hoa, tấm lòng của anh đều giống nhau. Em có bằng lòng không?”
Ôn Tửu đỏ mặt, gật gật đầu: “Em bằng lòng.”
Yến Luật vuốt hai má cô, nói: “Lúc anh nhìn thấy Nguyễn Thư và Cố Mặc chụp ảnh cưới, trong đầu liền hiện ra hình ảnh anh và em chụp ảnh cưới.”
Ôn Tửu nhìn gương mặt khôi ngô, ánh mắt chuyên chú thâm tình của anh, trong vừa ngọt vừa ấm.
Yến Luật nhìn cô: “Anh đã nhận định là em thì sẽ không thay đổi. Nhanh chóng kết hôn được không?”
Ôn Tửu ửng đỏ màu phấn hồng, ngọt ngào mà bối rối, “Kết hôn là chuyện cả đời chứ không phải đầu óc nóng lên là kết hôn.”
“Đầu óc không nóng, nơi này hơi nóng.” Yến Luật nhìn chằm chằm cô như hổ rình mồi, nắm tay cô, kéo xuống dưới. Một khắc khi Ôn Tửu chạm vào thân thể anh, giống như điện giật vội rút tay về, lại bị anh nắm chặt cổ tay không còn đường lui.
Cứng rắn phía dưới khiến cô xấu hổ đỏ bừng mặt.
Ánh mắt Yến Luật như dẫn theo điện nhìn cô, tuy rằng không nói gì nhưng phản ứng của thân thể và khát vọng trong mắt, quả thực khiến Ôn Tửu không dám nhìn mắt anh.
Yến Luật không nhẫn nhịn nổi, duỗi tay vén áo lông của cô lên, nghiêm mặt nói: “Em giúp anh cởi quần áo nhiều ngày như vậy, hôm nay anh cũng muốn giúp em, có qua có lại mới toại lòng nhau, em nói có đúng không?”
Ôn Tửu bị anh đặt ở trên sô pha, rất nhanh đã bị đánh tơi bời. Anh dùng tốc độ và sức mạnh với xu thế không thể cản được, cởi quần áo của cô. Đầu óc Ôn Tửu mơ màng, lần đầu tiên cảm thấy thân thể mình lại không chịu khống chế. Châu chấu đá xe 0 hai ba cái thì áo lông đã bị anh ném qua một bên.
[0 tương đương câu lấy trứng chọi đá]
Ở thành phố Z mùa xuân tới rất sớm, hệ thống sưởi hơi còn chưa ngừng, đang hoạt động rất nóng. Trong lúc va chạm, hai người đều nóng đến mức toát mồ hôi, rốt cục Yến Luật cũng cởi hết quần áo của cô, sau đó trực tiếp ôm cô lên trên giường, hung hăng hôn cô.
Ôn Tửu bị anh đè ở dưới thân, tránh cũng không thể tránh. Nụ hôn dài này khiến cô sắp chịu không nổi. Cô vô lực đẩy Yến Luật ra, cảm thấy chậm thêm một giây nữa thì cô sẽ bất tỉnh.
Yến Luật buông môi cô ra, cúi đầu nhìn cô dưới thân, ngực phập phồng đến tình trạng khiến người khác không thể tự kiềm chế. Anh bám vào bên tai cô, hơi thở chưa ổn định nói: “Hôm nay em nên chuẩn bị xong rồi đi.”
“Em, ” Gương mặt Ôn Tửu đỏ như bị ánh sáng chiếu rọi, da thịt trắng như tuyết được nhuộm một tầng ánh sáng lấp lánh, sóng mắt mênh mông, muốn nói lại thôi.
Yến Luật chưa bao giờ thấy dáng vẻ xinh đẹp của cô như vậy, khát vọng đã nhẫn nhịn đến cực hạn, anh lại cúi đầu hôn xuống, đầu lưỡi ở trong miệng cô tàn sát bừa bãi mút vào, mang theo sự cuồng dã chinh phục xâm chiếm.
Tim Ôn Tửu đập rộn lên, hơi thở dồn dập, trong đầu như có vô số con bướm bay lên, nhao nhao hỗn loạn giống như hoa giống như gấm, nhẹ nhàng nhảy múa.
“Anh muốn em.”
Ôn Tửu hừ một tiếng nhỏ đến mức khó có thể nghe thấy, không biết bản thân mình đồng ý hay là không. Yến Luật xem như là cô cam chịu, thân thể đã khát khao từ bao lâu trong nháy mắt bị tiếng hừ này đốt cháy.
Ôn Tửu cho rằng đây là lần đầu tiên của anh, không quen thuộc đường lối tiến công, chắc phải cả buổi mới có thể thành công, ai ngờ, anh lại thoáng cái đã vọt được vào.