Thái Khang yên lặng đi theo Kiều Thư, khi gần đến nhà cô, thấy chiếc xe thể thao của Trần Tú quen thuộc mang theo dáng dấp chờ đợi, anh mới thở dài quay đầu xe trở về…trước khi đi còn hướng ánh mắt sang phía góc tường, nơi có ánh đèn nhạt chiếu xuống bóng hình đơn độc khác… Cô em gái này của anh, dù sao vẫn luôn có người sẵn sàng chờ đợi, nhưng…có người thì nhìn thấy được, có người lại cố ý không để nhìn thấy được. Thái Khang còn nhớ, khi anh tìm đến nhà Kiều Thư, thấy cửa không khóa, tưởng rằng cô đã về, không ngờ khi vào nhà lại bắt gặp khuôn mặt nhợt nhạt của Minh Tùng, anh ta còn đang phải bó bột ở chân. Khi nhìn thấy cảnh tượng ấy Thái Khang đã giật mình không thể tin vào mắt mình. Một Minh Tùng luôn chỉnh chu, trầm ổn, mang theo nét đẹp hài hòa của hai châu lục khiến người đối diện bị thu hút…giờ đây không còn chút sức sống nào. Minh Tùng vẫn mặc nguyên bộ đồ bệnh viện, nằm thẫn thờ nơi ghế salong, khuôn mặt chẳng còn sức lực hay sinh khí gì, làm người ta cảm thấy lo ngại. Tuy nhìn thấy Thái Khang, nhưng Minh Tùng cũng không nói năng gì, chỉ nằm đó và nhìn lên trần nhà rất yên tĩnh mà thôi. Thái Khang thở dài anh ngồi đối diện, thành thật nói với Minh Tùng:
- Thực sự tôi cũng chỉ biết Kiều Thư đi Nhật, còn chính xác là ở nơi nào, quả thật tôi không rõ. Minh Tùng…nhưng nếu anh còn như thế này, anh có thể gặp Kiều Thư sao? Anh cần phấn chấn lại, và chú ý chữa lành vết thương, tôi không tin, anh không có khả năng tra ra tung tích của Kiều Thư…nhưng để xuất hiện trước mặt con bé…anh phải là Minh Tùng của trước đây đã.
- Thời gian qua nếu không ở viện, tôi đều đến đây.
- Tình hình sức khỏe của anh như thế nào?
- Nói chung hiện tại cũng đã ổn định, tôi cần phục hồi chức năng nữa thôi.
- Thật xin lỗi.
- Vì sao lại phải xin lỗi tôi?
- Là do tôi ngăn cản, không cho anh nói rõ với con bé, sự việc mới thành ra thế này.
Minh Tùng nghe vậy vừa lắc đầu vừa nói:
- Không phải do cậu. Ban đầu là do tôi chủ quan, sau đó thì là do tôi không cẩn thận. Nói chung…bản chất tôi cũng không muốn cô ấy biết. Bây giờ tôi không thể xuất hiện trước mặt cô ấy, chỉ có thể từ xa nhìn lại mà thôi. Xuất hiện trước cô ấy, tôi cũng không biết nói gì về chuyện đó. Tôi không thể nói với cô ấy sự thật, cũng không thể nói dối cô ấy.
- Nếu con bé biết anh bị tai nạn, tôi đảm bảo nó sẽ không đi như vậy.
- Tôi biết…nhưng tôi không muốn cô ấy thấy Minh Tùng của hiện tại. Tôi sẽ đợi cô ấy ở đây…sớm thôi, cô ấy sẽ quay lại. Hi vọng đến lúc đó tôi cũng đủ khả năng đứng trước cô ấy.
Thái Khang chỉ còn biết im lặng nhìn Minh Tùng. Anh biết tình cảm của Minh Tùng giành cho Kiều Thư nhiều như thế nào. Thậm chí có lần đến thăm mộ mẹ, anh còn thấy Minh Tùng đứng lặng hàng giờ trước bà…anh biết Minh Tùng đang cầu xin điều gì… Hiện tại, điều duy nhất níu kéo Kiều Thư…chỉ là bà Thu Nga mà thôi… Nhưng anh lại càng không ngờ, khi quay trở về bên cạnh Kiều Thư lại là Trần Tú…vậy là suốt thời gian qua, họ ở bên nhau, và Minh Tùng vẫn yên lặng nhìn điều đó… Quả thật Thái Khang chỉ biết thở dài trong trường hợp này mà thôi. Đại công tử của tập đoàn dầu khí Tùng_Hải…lại vì em gái ngốc nghếch của anh mà hi sinh…bản thân anh cũng không biết đây là phúc hay là họa nữa. Anh biết Minh Tùng sẽ không buông tay, nhưng nếu..Trần Tú một công tử của gia đình có quyền có thế cũng không đành lòng bỏ xuống…thì Kiều Thư bị kẹt ở giữa biết phải làm sao? Anh thật lo ngại cho cô em gái này mà…
Nói đến Trần Tú nhìn thấy Kiều Thư về, rồi tinh ý thấy xe Thái Khang vòng ngược lại từ từ chạy đi…mấy phần lo lắng trong lòng anh đều buông xuống. Thấy Kiều Thư mở cửa xe bước ra, cô mặc chiếc sơ mi trắng đơn giản và quần jean đen bó sát lúc trưa, nhìn không có gì đặc sắc nhưng thực ra lại cho người ta thấy nét mạnh mẽ tiềm ẩn khi kết hợp cùng đôi bốt ngắn cổ phong cách, tuy vậy thân hình nhỏ nhắn lại có vẻ không vững vàng, anh nhanh chóng đi về phía cô nói nhỏ nhẹ:
- Anh gọi điện mà thấy em tắt máy.
Kiều Thư gượng gạo cười:
- Chắc là hết pin, hôm qua em quên sạc. Anh đợi lâu chưa? Em đi ra chỗ mẹ, rồi về qua nhà một chút.
- Không lâu, chỉ là hơi lo lắng. Từ sau không nên đi muộn quá. Lên nhà thôi.
Trần Tú khẽ cười, choàng tay qua vai Kiều Thư, tự nhiên kéo cô lên nhà. Để lại một ánh nhìn luyến tiếc đằng sau mà Kiều Thư vẫn chưa thể nhìn thấy. Cô tự trấn an lại bản thân, hiện tại người bên cạnh cô là Trần Tú, cô đã vô tình với anh rât nhiều, không thể lại nhẫn tâm với anh, cô đã nói là cố gắng một lần, vậy có chuyện gì cũng phải cố gắng hết sức một lần. Kiều Thư thở dài nương theo vòng tay của Trần Tú. Vào đến nhà rồi, cô ngả người xuống salong mệt mỏi nhắm mắt lại. Trần Tú hơi cười..phải anh thích cái cách Kiều Thư thoải mái trước mặt anh. Trần Tú yên lặng ngồi xuống, nhìn khuôn mặt Kiều Thư thanh tú nhưng mệt mỏi, đôi lông mi dài khép chặt khẽ động, che đi cặp mắt chân thật. Chiếc mũi cao nhỏ xinh cùng đôi môi hồng tinh tế mím nhẹ. Trần Tú nhẹ nhàng bế Kiều Thư lên, để cô nằm yên ổn trên giường, trong ổ chăn ấm áp, đặt nhẹ một nụ hôn trên trán cô, rồi mới đóng cửa rời khỏi.
Kiều Thư đang mơ màng ngủ thì có một cảm giác như quen thuộc, lại như xa lạ…một chút gì đó mơn trớn trên da mặt cô, rất nhẹ nhàng, yêu thương, lại như phân vân, thương xót… Kiều Thư muốn mở mắt ra để nhìn rõ những gì trước mặt, nhưng dường như càng cố gắng lại càng không thể, cô chỉ lờ mờ thấy dáng hình quen thuộc của Minh Tùng đang ngồi bên cạnh mình, thấy anh nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô…là bản thân mình đang mơ sao? Chỉ nghe đến anh thôi đã mơ về anh như vậy ư??? Kiều Thư nhẹ vươn bàn tay của mình ra, chạm nhẹ vào khuôn mặt mờ ảo kia, một cảm giác chân thật sâu lắng đánh thẳng vào trái tim khiến cô nhăn mặt vì chút đau ấy. Một giọt nước khẽ tràn ra khiến hình ảnh trước mắt lại càng nhạt nhòa, cô nắm lấy bàn tay quen thuộc, nhưng bàn tay ấy lại nhanh chóng thu về, bóng hình cũng rời đi khiến Kiều Thư choàng tỉnh, đưa tay với lấy nhưng không kịp, chỉ thấy nước mắt đã ướt đẫm mặt, nhìn lại thì một khoảng gối cũng thấm ướt…là giấc mơ…chân thật đến thổn thức, mờ ảo mà lại như rõ ràng đến đau lòng… Kiều Thư vòng tay ôm chặt lấy đầu gối, thu người lại…Minh Tùng…vì sao không thể thoát khỏi anh, kiếp trước là cô đã nợ anh điều gì ư???
Cũng không ai biết có một người đang thở gấp gáp ở phòng khách nhà Kiều Thư, Minh Tùng mặc một bộ đồ thể thao xám bạc, đang tự mình khôi phục lại lý trí của bản thân…nhưng anh nhắm chặt mắt lại, đau đớn ôm lấy ngực mình ngồi thụp xuống…có ai hiểu được cảm giác của anh khi nhìn thấy Kiều Thư, khi thấy cô ấy vô thức chảy nước mắt…anh đã tổn thương cô đến mức nào đây? Cô đã phải chịu đựng nỗi đau, nỗi mất mát ấy như thế nào? Ông trời…có phải đã quá đùa cợt với tình yêu của anh hay không?
Một người ôm chặt lấy khuôn mặt mình ở trong phòng, còn người bên ngoài lại ôm chặt lấy trái tim mình đang nhức nhối…vậy liệu họ có thể hay không một lần chấm dứt thực tại vô tình này?
Hôm sau Kiều Thư cũng trấn định lại bản thân mình, cô đánh răng rửa mặt xong, thì ngồi vào bàn trang điểm, khéo léo dùng kem che khuyết điểm giúp làm mờ đi vết thâm quầng dưới mắt, tô một lớp son mầu cam nhẹ nhàng để phù hợp với chiếc áo vest lỡ tay, cô hài lòng nhìn lại mình trong gương một lần nữa mới đưa tay ôm lấy bụng đang kêu ọt…ọt vì đói… Nói mới nhớ tối hôm qua đến giờ Kiều Thư đâu đã có chút gì bỏ vào bụng… Đang vậy thì chuông cửa kêu lên, mở cửa ra Trần Tú ào vào như một cơn gió. Tuy trên người là bộ âu phục đen tuyền lịch lãm và gò bó, nhưng phong cách của anh vẫn rất phóng đãng và thoải mái. Trần Tú bày lên bàn nào bánh mì, nào bò bít tết…khiến Kiều Thư chưa kịp hiểu gì, đã bị anh kéo lại:
- Ngồi xuống ăn thôi, anh từ nhà đã nghe thấy bụng em kêu ầm ĩ rồi.
Kiều Thư giả bộ ngây ngô đưa hai tai lên ôm lấy khuôn mặt rồi tròn mắt nói:
- Phải không? Trời, em cũng thấy là kêu to rồi nhưng không ngờ lại to đến mức ấy.
Khiến Trần Tú bật cười, anh nhéo nhẹ má cô nịnh nọt:
- Cô nàng ghê ghớm này từ khi nào lại biết bày trò trước mặt anh rồi. Mau lại ăn đi nào.
Kiều Thư nhìn đồ ăn được đẩy tới chỗ mình, còn đang nóng hổi hấp dẫn, lại nhìn về Trần Tú_một thân âu phục phẳng phiu đứng phục vụ mình, khuôn mặt nam tính mang theo nét hài lòng hạnh phúc, nụ cười tươi tắn bừng sáng cả khuôn mặt…. Phải, nhìn Trần Tú như vậy cô cũng thấy rất vui vẻ. Kiều Thư gật đầu như để khẳng định điều gì đó, rồi nói:
- Anh cũng ngồi xuống ăn đi, ngồi gần em này, ăn nhanh còn đi làm.
Trần Tú nhanh chóng ngồi sát bên Kiều Thư, mãn nguyện ăn phần của mình, vừa ăn còn vừa chăm chút cho Kiều Thư bên cạnh. Kiều Thư vừa ăn vừa hỏi:
- Sao anh lại làm cảnh sát được nhỉ, gia đình anh ở Nhật cơ mà. Chẳng phải hồ sơ của anh bị loại ngay từ đầu ư?
- Nhà anh sang Nhật cũng chưa lâu lắm, trước đây hoạt động trong nước thôi, khi anh trở thành cảnh sát rồi mới mở rộng thị trường, hơn nữa anh có chú làm trong nghành rồi, cũng có chút chức vụ, nên hồ sơ không quá khắt khe.
Vừa gật đầu Kiều Thư vừa nói:
- May mắn gặp anh nên em mới có thể ở lại Nhật lâu vậy, nếu không chắc cũng sớm bị đuổi về rồi.
- Chỉ cần em muốn, khi nào đi, đi bao lâu đều được, anh lo hết.
Kiều Thư cười hì hì rồi tiếp tục ăn, xong xuôi Trần Tú lại đưa Kiều Thư đi làm, trước khi về công ty, anh còn dặn dò:
- Tan làm anh đón em, chúng ta đi xem phim.
Kiều Thư gật đầu rồi mới vào phía hội trường của Tùng_Hải. Cũng chỉ còn 3 ngày nữa là đến buổi đấu giá, cố gắng hết 3 ngày này là xong xuôi, không còn vướng mắc gì, mọi chuyện đến đâu tính đến đó vậy. Hít một hơi thật sâu như để lấy tinh thần rồi cô mới tiếp tục tiến về phía trước. Khi Kiều Thư đến nơi thì nhân viên của mình đang lục đục bỏ dụng cụ ra để làm việc, thấy Kiều Thư vui vẻ, tươi trẻ như một bông hoa nở rộ bởi chiếc áo sơ mi trắng bên trong, kèm với vest lửng tay mầu cam bên ngoài ôm sát thân hình nhỏ nhắn trẻ trung lại lịch sự với quần âu phẳng phiu ống quần hơi loe, che đi phần nào đôi guốc cao gót nhẹ nhàng. Trên tay là chiếc túi xách hàng hiệu mầu trắng năng động, Kiều Thư ào vào như một làn gió trong lành của ngày mới đầy sức sống khiến mọi người đều hào hứng phấn khởi. Nhanh chóng bắt tay vào công việc, cô dự tính hết sáng mai là phải xong xuôi tất cả, chiều mai bổ sung những thứ cần thiết và chạy thử chương trình, như vậy đến hôm sau nữa là chiều ngày thứ 7 có thể tự tin tổ chức được rồi.
Kiều Thư chăm chú làm việc, cũng không để ý đến một đôi mắt xa xăm luôn chân thành dõi theo từng hành động của mình… Rất nhanh đã hết ngày, Kiều Thư nhanh chóng thu dọn đồ đạc cùng mọi người tan làm, Trần Tú đã đợi sẵn phía ngoài. Anh mặc chiếc quần Jeans cùng áo phông ngắn tay khỏe khoắn mầu trắng, tóc gọn gàng và khuôn mặt tươi tắn, nhìn anh khác hẳn với hình ảnh anh cảnh sát nghiêm nghị hoặc giám đốc lịch lãm thường ngày, nhưng đây lại mới chính là phong cách phù hợp với anh. Kiều Thư hơi cười chầm chậm bước tới:
- Nhìn anh như thế này dù là người buồn phiền cũng thật khó để âu sầu nhỉ?
- Anh chỉ mong em nhìn anh là thấy hết âu sầu thôi à, còn người khác thì anh không quan tâm nha.