Kiều Thư ngồi vào, rồi anh mới sang ghế lái điều khiển xe đi. Tới rạp chiếu phim, vì Trần Tú đã mua vé trước, nên hai người chỉ mua thêm ít đồ ăn vào mà thôi. Khi đã yên vị ngồi vào vị trí của mình, Kiều Thư mới hỏi:
- Anh cho em xem phim gì đây?
- Haizzz… Anh cũng suy nghĩ ghê lắm, phim ma thì em thấy nhàm chán, phim tình cảm thì lại lo em chỉ tập trung vào anh nhân vật chính đẹp trai mà bỏ qua một người chói lóa trong đêm tối như anh, còn xem phim hành động thì em lại không hứng thú, hoạt hình thì cũng không ham…nên anh quyết định tìm bộ phim siêu hài để cho em sảng khoái có được không?
Kiều Thư bật cười:
- Được vậy em cũng chờ xem thế nào.
Nhưng đúng là bộ phim Mr.Bean này, khiến Kiều Thư không thể nhịn cười nổi. Cô cười nghiêng ngả cùng mọi người trong rạp, có thể nói…cười đến ra nước mắt…và thật sự lúc đó, cô hoàn toàn thoải mái, cũng không còn phải suy nghĩ về bất cứ việc gì cả. Khi ra đến ngoài, gương mặt hoàn hảo bừng sáng vì được thả lỏng và vui vẻ, Kiều Thư chủ động nắm tay Trần Tú, dựa sát vào người anh, hòa chung vào với dòng người đông đúc…cô nhẹ nhàng nói khẽ, cảm thán từ sâu tận trong lòng mình:
- Trần Tú…cảm ơn anh.
Trần Tú chỉ nhìn cô ôn nhu đầy yêu thương, ánh mắt mong mỏi tha thiết hướng về cô chờ đợi. Đúng thế, người bên cạnh cô lúc này là Trần Tú, tuy anh không chiếm trọn trái tim cô, nhưng cũng không khi nào tổn thương nó. Anh tình nguyện vì nụ cười của cô mà hi sinh biết bao thời gian…vậy cô còn phân vân điều gì nữa…mọi chuyện trong quá khứ, tất cả đã qua…dù cho vì xảy ra tai nạn nên không đến được nơi hẹn, thì cũng là do cô và Minh Tùng không có duyên phận. Rồi gặp Trần Tú giữa đất khách quê người chính là đoạn duyên phận cô và Trần Tú phải đi tiếp…vậy thì cứ tiếp tục đi về phía trước thôi…không cần suy nghĩ quá nhiều, mọi chuyện đều đã được an bài, dù có tính toán cũng không có khả năng thành, chuyện gì đến rồi cũng sẽ phải đến mà thôi.
Xem phim xong hai người kiếm một quán ăn gần đó, ăn thêm chút rồi cùng nhau đi dạo quanh bờ hồ, gió đêm mát lạnh mang theo hương hoa phảng phất chạm vào da mặt thật thoải mái, ánh đèn điện lung linh lấp lánh phản chiếu trên mặt hồ, khiến con người ta có cảm giác mông lung mà xa xăm. Một hàng kem dạo đi qua, cô kéo tay anh tới:
- Mua cho em đi.
- Cái này ấy hả?
- Uhm.
- Đau bụng đấy.
- Yên tâm, em tốt bụng lắm, không cần lo đâu.
Nhìn Kiều Thư cười hài hòa, Trần Tú chỉ biết chiều ý cô, cũng mua cho mình thêm một cây, rồi cùng cô ngồi nhâm nhi que kem dọc đường trên một ghế đá. Vừa ăn chậm rãi, Kiều Thư vừa nói:
- Thời gian qua nếu không có anh, em không biết khi nào mới nên quay lại. Tuy có thật nhiều thứ níu kéo, nhưng em lại sợ phải đối diện. Thực ra có anh, em dũng cảm hơn rất nhiều. Cái lúc em tưởng mình đã chìm sâu dưới lòng sông lạnh lẽo kia rồi, thì lại cảm nhận được luồng hơi ấm dễ chịu của anh, khiến em lặng lẽ đi vào giấc ngủ yên bình. Nhiều lúc em cảm thấy rất cô đơn và tuyệt vọng, nhưng anh luôn cho em biết, anh vẫn ở bên cạnh em. Nói ra có vẻ buồn cười, nhưng trong lòng em Thái Khang lại không bằng được một phần tình cảm em giành cho anh. Trước đây, trốn tránh anh là em cho rằng bản thân mình không có khả năng yêu thương ai ngoài Kiều Như, đến khi nhận ra mình hoàn toàn có thể, thì trái tim lại hướng về một người khác, dù thời gian anh bên cạnh em cũng không ít ỏi gì. Bị thương rồi lại ôm vết thương ấy đến bên cạnh để anh chữa trị…anh không thấy em đang rất lợi dụng anh hay sao?
Trần Tú tựa hẳn lưng vào thành ghế, anh cũng bình thản mà nói:
- Tính cho đến nay thời gian anh hướng về em cũng phải mười mấy năm rồi, đôi khi anh cũng tự hỏi mình có hối hận hay không khi giành nhiều tình cảm cho em như vậy, nhưng thật lạ kì, khi anh chưa trả lời xong câu hỏi ấy, thì anh đã lại nhìn về phía em mà không thể rời mắt được rồi. Khi anh nghĩ rằng thật sự không thể nhìn em bên người khác được nữa, buông tay để đi tới một nơi không có bóng dáng em. Anh cho rằng chỉ cần không nhìn thấy em, anh có thể dần quên đi bóng hình em. Nhưng sự thật không phải thế, đôi lúc anh lại ước dù em bên người khác cũng được, chỉ cần nhìn em 5 phút thôi, để anh có thể lại tiếp tục công cuộc từ bỏ. Nhưng đau lòng khiến anh không đủ can đảm quay về nhìn em dù chỉ 1 phút, cứ thế từng ngày trôi qua với anh cũng chẳng có ý nghĩa gì. Cho đến khi nhìn thấy em dưới ánh mặt trời đầu ngày lộng lẫy nhưng lại phảng phất nỗi buồn nào đó, thì anh lại thật sự vứt bỏ tất cả. Cái gì mà từ bỏ, cái gì mà lãng quên…chẳng còn lưu lại chút gì trong tâm trí anh nữa. Nhìn thấy em, như là thấy cả thế giới của mình. Vậy anh có thể quên em hay sao? Có thể anh sẽ quên, nhưng anh cần gấp bao nhiêu thời gian đã hướng về em, thì mới có thể quên đây? Vì vậy, nếu anh có ưu điểm nào để em lợi dụng, thì anh lại cảm thấy mình cũng khá may mắn đấy chứ.
Trần Tú lại nhìn sang khuôn mặt cảm thán của Kiều Thư mà cười rất tự nhiên. Anh khẽ véo nhẹ hai bên má mịn màng của Kiều Thư, yêu thương ôm cô vào rất bao bọc mà tiếp:
- Anh nghĩ rằng, dù bây giờ em bên cạnh anh, nhưng ngày mai rời bỏ anh, thì anh cũng thật khó có biện pháp để quên đi em, hoặc ngay lập tức từ bỏ được em…anh vẫn sẽ ngốc nghếch mà tiếp tục hướng trái tim mình về phía em, cho đến một ngày nào đó có thể bỏ đi tình yêu này…mà bản thân anh cũng không biết…đó thật sự là ngày nào nữa.
Kiều Thư vòng hai tay của mình, siết chặt hơn thân hình rắn chắc đang nhẹ nhàng ôm cô như sợ khiến cô gặp ổn thương gì đó, nên rất cẩn thận mà nâng niu. Tận sâu trong trái tim cô rung động thật mạnh…giờ phút này cô hoàn toàn nghĩ rằng mình có thể yêu người đàn ông này, hoàn toàn cho rằng mình có thể quên đi quãng thời gian trước đây, để bắt đầu một đoạn tình cảm hoàn toàn mới. Tuy nhiên…ông trời thường hay đùa giỡn, nên có lẽ Kiều Thư vẫn còn nhiều điều phải đối diện, hơn là cô tưởng.