n chưa mở miệng, Lâm Tiểu Phân dẫn đầu tiếp lời nói: "Anh không phải còn đang trong thời gian tốt nghiệp của học sinh sao, sao có thể nói đi là đi, đừng quên anh còn phải chịu trách nhiệm với bao nhiêu tiền đồ của rất nhiều học sinh." Giọng nói hơi có chút nghiêm túc.
Thấy thế, Tô Dịch Thừa ở dưới đáy bàn lôi kéo tay của An Nhiên nói: "Anh đi mua chút đồ uống."
An Nhiên thấy vậy, đứng dậy nói: "Em đi cùng với anh."
Tô Dịch Thừa cười vươn tay nắm tay cô cùng nhau rời đi.
"Ba rất yêu mẹ." Bàn tay của cô bị anh nắm, ngón tay có chút đào vài vòng trong lòng bàn tay của anh.
Bị cô gãi có chút ngứa, lực đạo trên tay nắm chặt lại có chút muốn trừng phạt, nắm chặc tay cô không để cho cô làm chuyện mờ ám thêm nữa. Ngoài miệng nhẹ giọng đáp lời cô: "Ừ."
Cố Hằng Văn cùng Lâm Tiểu Phân trong lúc hoạn nạn tương cứu nảy sinh tình yêu làm cho người ta rất hâm mộ, mấy chục năm vẫn như một, toàn tâm toàn ý yêu thương lẫn nhau như cũ, tình cảm như vậy làm cho người ta cảm động.
Mặc dù cha cùng mẹ tình cảm cũng tốt, nhưng mà lại không phải cùng một loại cảm giác như vậy, tình cảm của hai người mặc dù rất tốt, nhưng mà có đôi khi cũng không tránh được ồn ào, nếu như muốn nói rõ tình cảm là loại nào, thì hẳn phải như tình yêu của Cố Hằng Văn cùng Lâm Tiểu Phân vậy .
Đang đi tới, An Nhiên đột nhiên dừng bước, Tô Dịch Thừa có chút nghi ngờ quay đầu, nhìn cô nhíu mày hỏi: "Sao vậy?"
An Nhiên quay đầu nhìn Cố Hằng Văn cùng Lâm Tiểu Phân ngồi ở nơi xa đó, thím Trương cũng không biết lúc nào đã cớ gì rời đi, Cố Hằng Văn thủy chung cứ nắm tay của Lâm Tiểu Phân, trên mặt lo lắng cùng khẩn trương không thể dùng lời mà nói, ngoại nhân vừa nhìn liền biết.
Một lúc lâu mới đem ánh mắt thu hồi, lúc quay đầu nhìn Tô Dịch Thừa, ánh mắt chân thành kia nhìn anh hỏi: "Anh nói chúng ta khi già rồi cũng sẽ giống như ba mẹ vậy phải không?"
Tô Dịch Thừa cười, lắc đầu nhưng không có lên tiếng.
Thấy thế, An Nhiên trên mặt bị lây chút thất vọng, chỉ hỏi nói: "Sẽ không giống như ba đối với mẹ đối với em như vậy sao?"
Tô Dịch Thừa biết đầu nhỏ của cô lại nghĩ sai lệch, đưa tay vuốt vuốt đầu của cô, sau đó trực tiếp đem cô kéo vào trong ngực, ở bên tai cô nói: "Anh chỉ hi vọng em sẽ không có kinh nghiệm thống khổ giống như mẹ." Tô Dịch Thừa chỉ chính là bệnh của Lâm Tiểu Phân hiện tại.
Nghe vậy, An Nhiên sửng sốt một lúc lâu, sau đó nở nụ cười, vẫn cố chấp muốn một cái đáp án như cũ, hỏi: "Ừ, sẽ không ngã bệnh, vậy anh sẽ biến thành tốt giống như ba vậy ư, thương em như ba thương mẹ sao? Đến lúc đó sẽ không ghét bỏ em già rồi, trên mặt nhiều nếp nhăn, vóc người không đẹp, anh cũng không thấy khó nhìn chứ?"
Tô Dịch Thừa ôm lấy cô buồn cười, tựa hồ nghe thấy chuyện phi thường buồn cười nhất, thanh âm sáng láng từ trong miệng truyền ra.
An Nhiên không thuận theo đưa tay vỗ vỗ bờ vai của anh, có chút hờn dỗi nói: "Không cho cười nữa, không được hay sao."
Cho dù An Nhiên không cho, Tô Dịch Thừa cũng cười một lúc lâu mới dừng cười, ôm lấy tay cô, nhẹ vỗ về tóc của cô, sau đó chậm rãi mở miệng nói: "Sẽ không, đến lúc đó anh sẽ yêu em hơn, thương em hơn, tránh cho đến lúc đó em ghét bỏ anh không thú vị, già rồi sẽ không chú ý anh."
An Nhiên khanh khách cười, tâm tình tựa hồ rất tốt, ngoài miệng vẫn muốn hờn dỗi nói: "Có phải anh đang dụ dỗ em có đúng không?"
"Không có, em nói em sẽ già, anh cũng vậy, em nói em có nếp nhăn, anh đoán chừng còn già hơn, còn có thể đã rụng răng, tóc trắng, hơn nữa có thể không còn vóc người giống như hiện tại, đến lúc đó anh nghĩ anh chỉ có thể mỗi ngày nghĩ đến làm sao không khiến cho em chán ghét anh phiền, nghĩ tới như thế nào mới có thể khiến cho em vui vẻ, để thấy cho dù anh già rồi, khó coi, cũng là một lão đầu thú vị, lúc không có chuyện gì làm còn có thể trêu chọc em vui vẻ giải buồn, như vậy em cũng sẽ không rời đi anh." Tô Dịch Thừa ôm lấy cô nói như thế, vẻ mặt rất chân thành, tựa hồ thật đã đoán được cuộc sống tương lai của bọn họ, thật có thể tưởng tượng được lúc hai người già sẽ như thế nào. Anh nghĩ đến khi đó, cô nhất định là một bà lão có khí chất, vẫn xinh đẹp hấp dẫn ánh mắt của anh như cũ.
"Ha ha." An Nhiên bị anh nói cười ra tiếng, từ trong ngực của anh lui ra, tức giận nhìn anh một cái, nói: "Miệng lưỡi trơn tru." Khóe miệng như cũ cười sung sướng.
Tô Dịch Thừa cũng cười, nhìn cô kiên trì như cũ nói: "Anh nói thật."
An Nhiên cười một lúc lâu, sau đó ngẩng đầu cố ý vô cùng chân thật nói: "Ai nói chồng em sau này sẽ là một ông lão, sau này nhất định là một ông lão đẹp trai, một thanh tuổi còn có thể trêu hoa ghẹo nguyệt kia...."
Tô Dịch Thừa thâm tình nhìn cô, nụ cười vẫn còn nơi khóe miệng nói: "Không nên trêu hoa ghẹo nguyệt, chỉ cần có thể hấp dẫn em là tốt rồi." Vẻ mặt không giống nói đùa với An Nhiên, nhưng lại thật tình vô cùng .
Nhìn anh An Nhiên giật mình sửng sốt một lúc lâu, thiếu chút nữa liền bị lạc trong ánh mắt thâm tình của anh.
Trong sân bay người đến người đi, An Nhiên chỉ ngây ngốc nhìn anh, nhất thời không có chú ý phía sau có mấy đứa trẻ ham chơi chạy tới, đứa bé kia vừa quay đầu nhìn người phía sau vừa chạy về phía trước, đợi lúc An Nhiên kịp phản ứng, lúc quay đầu đứa bé kia đã chỉ cách cô mấy bước, lúc này An Nhiên muốn làm ra phản ứng gì cũng đã không còn kịp rồi.
Mắt nhìn thấy đứa nhỏ sẽ đụng tới, An Nhiên chỉ cảm thấy cả người mình lướt nhẹ chuyển một vòng, lúc lấy lại tinh thần mình đã bị Tô Dịch Thừa xoay người ôm vào trong ngực, mà cha của đứa nhỏ kia cũng kịp thời tiến lên đem đứa con nghịch ngợm của mình ôm lại, đứa nhỏ tựa hồ một chút cũng không có nhận thấy được vừa rồi mình thiếu chút nữa làm sai cái gì, bị cha của mình cao cao ôm vào trong ngực, đang cười đùa gay gắt, cả khuôn mặt nhỏ nhắn đều tràn đầy vẻ ngây thơ chất phác vui vẻ.
Cha của đứa bé kia ôm đứa nhỏ có chút áy náy gật đầu với Tô Dịch Thừa xin lỗi nói: "Thật xin lỗi, đứa nhỏ quá nghịch ngợm rồi, thiếu chút nữa đụng vào vị phu nhân này, khiến cho các người sợ hãi, thật vô cùng xin lỗi." Hoàn hảo không có đụng vào, nếu thật đụng vào chắc là to chuyện, người ta bụng lớn như vậy, nhìn qua cũng đã sáu bảy tháng rồi, nếu như thật có sơ xuất gì, hậu quả kia thật sự là không dám nghĩ .
Tô Dịch Thừa ôm lấy An Nhiên, cúi đầu liếc nhìn người trong ngực còn có chút sợ hãi chưa kịp lấy lại tinh thần như cũ, tay ôm lấy bả vai của cô tựa hồ nói cho cô biết hết thảy cũng không có chuyện gì, anh đang ở bên cạnh cô, rồi quay đầu nhìn người cha kia, nhàn nhạt lắc đầu, chỉ nói: "Không có chuyện gì, lần sau chú ý đứa nhỏ một chút." Nơi này không chỉ có An Nhiên là một phụ nữ có thai, mênh mông như vậy nếu là thật đụng vào, hậu quả thật không dám nghĩ tới.
Người nọ gật đầu lia lịa, không ngừng nói: "Dạ dạ dạ, chúng tôi biết rồi, mới vừa rồi thành thật xin lỗi."
Tô Dịch Thừa không nói gì thêm nữa, chỉ gật đầu, ôm An Nhiên trong lòng.
Sau khi đôi cha con đi rồi, An Nhiên mới lấy lại tinh thần, căng thẳng vuốt vuốt bụng, như là xác định bụng vẫn thế, xác định mình và đứa bé trong bụng không sao, mới yên tâm lại.
Tô Dịch Thừa ôm cô cúi đầu khẽ hôn xuống trán cô, nhẹ giọng nói bên tai cô: "anh sẽ không để em và em bé xảy ra chuyện gì." Lời nói rất bình thường cũng là lời hứa hẹn, hứa hẹn rằng sẽ không để cô bị thương, để cô sợ hãi.
An Nhiên gật đầu, cô biết anh sẽ không, một lần nữa tựa vào ngực anh khẽ cười.
Tô Dịch Thừa buông cô ra, rồi vươn tay ra, An Nhiên đặt tay mình vào tay anh, sau đó nắm tay anh như vừa rồi, chỉ khác một điều, lúc trước là được anh nắm tay, mà lúc này hai người đan xen mười ngón tay, trên mặt nở nụ cười.
Đến khi Tô Dịch Thừa cùng An Nhiên mua đồ uống trở lại, bên này Cố Hằng Văn và Lâm Tiểu Phân dường như nói cũng xong rồi, mặc dù Cố Hằng Văn vẫn lo lắng muốn đi cùng bà, nhưng rốt cuộc cũng hiểu rõ trách nhiệm của mình.
Mấy người vừa uống nước vừa chờ trong máy bay ở sảnh chờ, rốt cuộc nghe được tiếng loa thông báo tiếp theo là chuyến bay từ Giang Thành đến Newyork, tất cả hành khách giờ bắt đầu soát vé ở các cửa soát vé. Cuối cùng giờ phút ly biệt cũng phải đến, thím Trương đỡ Lâm Tiểu Phân đi cẩn thận, An Nhiên thì đứng đó lưu luyến không rời, mắt nhìn Tô Dịch Thừa chăm chú.
Tô Dịch Thừa cười khẽ, tiến lên ôm cô một cái thật to, sau đó nói bên tai cô: "nhớ phải nhớ anh."
An Nhiên tự nói là không được khóc, quật cường bức nước mắt về, ghé vào tai anh ra sức gật đầu, lên tiếng: "Ừ!"
Phát thanh viên lại lần nữa vang lên tiếng thúc giục lạnh lùng, biết đây là phút chót rồi, còn không đi, hẳn là sẽ để lỡ chuyến bay.
Buông cô ra, đưa tay vuốt ve mặt cô, dặn lần cuối: "Chăm sóc bản thân cẩn thận, có chuyện gì thì gọi cho anh, bất kỳ lúc nào."
An Nhiên gật đầu, biết anh thương yêu mình.
Khi người đăng ký lục tục đi vào cả rồi, Tô Dịch Thừa mới buông tay cô ra, gật đầu với cô, nói: "đi đi."
An Nhiên nghe lời gật đầu, tiến lên dắt Lâm Tiểu Phân đi qua cửa đăng ký, đưa vé máy bay và hộ chiếu trong tay cho nhân viên soát vé, sau đó đi vào lối lên.
Tô Dịch Thừa cùng Cố Hằng Văn đứng ở bên ngoài nhìn bóng dáng họ biết mất, nhìn cũng về một phía một lúc lâu mới từ từ phục hồi lại tinh thần.
"Đinh ——" thang máy dừng lại ở tầng mười, Tô Dịch Thừa xách cặp công văn đi ra khỏi thang máy, nới lỏng cà vạt trên cổ, vừa mở túi ra lấy cái chìa khóa nhà.
Mở cửa đi vào, chào đón anh chính là một mảnh vắng lặng không một bóng người, đèn cảm ứng trước cửa sáng lên khi anh bước vào, ánh đèn màu vàng mờ mờ, không hề chói mắt. Có điều là hôm nay khác với trước kia, trong phòng khách tối mịt, toàn bộ căn nhà yên tĩnh không hề có tiếng động.
Thả chìa khóa lên trên cái bát trên tủ giầy dép trước cửa, thay dép xong, đưa tay bật điện nhà lên, mệt mỏi lê người đến ghế sô pha trong phòng khách, đặt cặp công văn lên trên bàn trà, cả người nằm dựa vào ghế sô pha, ngửa đầu nhìn trần mà, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Mới bao lâu. . . . . .
Khẽ than trong thầm trong lòng, đột nhiên không quen yên ắng thế này, không quen cảm giác về nhà mà không có ai, không quen không nhìn thấy khuôn mặt luôn tươi cười kia.
Thói quen thật sự là một thứ đáng sợ, mới bao lâu đã ăn mòn nội tâm, giờ anh thậm chí không thể tưởng tượng ra trước khi kết hôn với An Nhiên, tan việc về làm thế nào mà anh có thể một mình đối mặt với bóng tối tĩnh lặng như thế?
Bật cười lắc đầu, mở mắt ra, giơ tay lên nhìn đồng hồ một chút, mười giờ ba mươi lăm phút tối, còn bốn tiếng nữa là An Nhiên xuống máy bay rồi, thật ra thì anh định đi cùng, nhưng mà hai ngày trước bí thư Trương ngầm nói cho anh biết công văn về việc xử phạt anh đã được đưa xuống từ hai hôm trước, nghe giọng điệu của ông thì có vẻ như là có chút thay đổi trong việc xử phạt chuyện ‘video khiêu dâm’, cụ thể thế nào ông không tiết lộ, chỉ bảo anh làm tốt công việc trên tay là được rồi.
Thật ra thì anh cũng không quá để ý đến xử phạt gì đó, chỉ miễn là hợp lý anh có thể tiếp nhận. Anh không hề quan trọng quyền lực, về con đường làm quan, anh cũng chỉ coi là một công việc bình thường, cho nên lúc nào anh cũng có thái độ rất rõ, chỉ làm tốt công việc trên tay, còn tính chất công việc này với anh mà nói cũng chẳng có tính đặc thù gì.
Dựa vào ghế sô pha nhắm mắt lại, mệt mỏi ùa tới khiến anh suýt nữa thì cứ thế mà ngủ, có điều là cái bụng lại rất không nể t