An Nhiên cắn chặt môi, để mặc anh hôn lấy, cảm nhận hơi thở ấm áp của anh trên mu bàn tay mình, ngưa ngứa, âm ấm.
Tô Dịch Thừa ngẩng đầu, nhìn cô cắn chặt môi, gần như cắn chảy cả máu, nhíu mày, một tay khác chậm rãi đưa lên vuốt ve môi cô, rù rì nói nói: "đừng cắn mình."
Lúc này An Nhiên mới nới lỏng miệng, nhìn chằm chằm vào anh, một lúc lâu, mới lên tiếng: "anh muốn giải thích với em chứ?" Nói cho cô biết người trên đó không phải là anh, tối qua anh không ở cùng với Lăng Nhiễm!
Tô Dịch Thừa nhìn cô, nhìn vào mắt cô, hỏi: "em tin anh chứ?"
An Nhiên gật đầu, gần như không hề chần chừ, nói: "miễn là anh nói, em liền tin!" Chỉ cần anh nói cô sẽ tin tưởng, cho dù là lừa cô, cô cũng sẵn lòng để anh lừa gạt.
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa nhàn nhạt cười, sau đó nhìn cô khẳng định nói: "không phải là thật, người trong video này không phải là anh, anh không hề cùng Lăng Nhiễm làm gì." Nhìn chằm chằm vào mắt cô, cam đoan nói: "An Nhiên, anh sẽ không phản bội em!"
Nghe được lời giải thích của anh, An Nhiên nhàn nhạt cười, gật đầu, nói: "được, em tin tưởng anh!" Điều cô muốn rất đơn giản, chỉ là một lời xác nhận và hứa hẹn của anh.
Tô Dịch Thừa cũng cười, sờ sờ đầu của cô, nói: "trước ăn cái gì đã, lát nữa anh sẽ nói cho em nghe mọi chuyện, nhé?"
An Nhiên gật đầu, cô đã nói cô muốn tín nhiệm anh, thẳng thắn giữa vợ chồng rất quan trọng, tín nhiệm lại càng không thể thiếu, nửa năm chung sống, cô nhớ rõ anh đối tốt với cô, săn sóc từng ly từng tí, nếu mà nói anh phản bội cô, phản bội gia đình của bọn họ, thế nào cô cũng không tin được.
Vì hết lòng hết dạ tín nhiệm anh, cho nên miễn là anh nói, cô sẽ tin, vô điều kiện!
"Em muốn ăn đồ anh làm." Nhìn anh, An Nhiên nhàn nhạt cười.
Nghe thấy thế, Tô Dịch Thừa nghiêm túc nhìn cô một lúc lâu, sau đó đột nhiên đưa tay ôm cô, ôm vào lòng thật chặt. Trên đường về, lòng anh luôn sợ cô sẽ chỉ vào tấm ảnh trên màn hình máy vi tính vặn hỏi anh, thậm chí anh đã nghĩ không biết đến lúc đó chính anh nên trả lời thế nào, may mắn, cô tín nhiệm anh, không hề hoài nghi anh chút nào! Biếu điều này, toàn bộ lo lắng và bất an trong lòng anh đều biến mất, bởi vì anh biết, anh có thể không phải lo lắng gì mà xử lý chuyện tiếp đó. Bao gồm điều tra người dựng chuyện video và tấm ảnh chụp lần này! Còn có Lăng Nhiễm, anh sẽ không nhân nhượng nữa!
Thím Trương nhìn hai vợ chồng bọn họ mỉm cười nắm tay nhau đi ra khỏi thư phòng, biết bọn họ không có chuyện gì rồi, mình cũng an tâm đi dọn dẹp nhà cửa.
Để An Nhiên ngồi trong phòng khách, Tô Dịch Thừa cởi áo khoác, vén tay áo sơ mi lên, vào bếp chuẩn bị bữa sáng cho An Nhiên, An Nhiên thì bưng sữa tươi, ngồi trước bàn trà, nhàn nhạt cười nhìn bóng lưng anh vì mình mà bận rộn.
Vào lúc này đột Nhiên chuông cửa vang lên, thím Trương đi ra mở cửa, là Lâm Lệ, đúng là vẫn có chút không yên lòng, cứ xin công ty nghỉ rồi chạy đến, chỉ sợ vì cái video và bức ảnh mà An Nhiên xảy ra chuyện gì. Thế nhưng không giống như cô nghĩ, Tô Dịch Thừa lại ở nhà, bây giờ còn đang nấu bữa sáng cho An Nhiên, còn An Nhiên thì hạnh phúc nhìn anh cười, thật giống như là chuyện trên mạng kia căn bản không tồn tại, hoặc là không hề có chút xíu nào liên quan đến bọn họ.
An Nhiên nhìn thấy Lâm Lệ tới đây, không đồng ý nói: "không phải là đã bảo đừng tới nha, sao lại tới rồi!"
Lâm Lệ nhìn cô, nhỏ giọng nói thầm: "còn không phải vì lo lắng cho mi." Sau đó lại nhìn Tô Dịch Thừa trong bếp một chút, nhỏ giọng hỏi An Nhiên: "anh ta đã giải thích rõ rồi?"
An Nhiên gật đầu, nói: "anh ấy nói người đàn ông trong video kia không phải là anh ấy, ta tin tưởng anh ấy."
"Vậy còn ảnh?" Cô đã tìm người giám định ảnh rồi, tuyệt đối không có dấu vết PS.
"Cho dù tấm ảnh kia là thật, anh ấy thật sự ôm Lăng Nhiễm vào khách sạn, ta cũng tin anh ấy có lý do, hơn nữa cũng không làm cái gì." Quay đầu liếc nhìn người đàn ông còn đang bận rán trứng cho cô ở trong bếp, lại quay đầu nhìn Lâm Lệ, nói: "Lâm Lệ, ta tin tưởng anh ấy, tin anh ấy sẽ không phản bội ta và cái nhà này!" Giọng nói vô cùng dứt khoát, kiên định như là không ai có thể dao động được.
Thấy cô nói như vậy Lâm Lệ tự nhiên cũng không nói được gì nữa, tất nhiên là cô ấy cũng muốn tốt cho An Nhiên, cũng hi vọng những gì trên mạng đều là giả dối.
"An Nhiên, ăn sáng đã." Tô Dịch Thừa bưng bữa sáng tới đây đặt xuống bàn trà trước mặt An Nhiên, nhìn Lâm Lệ, cười nhạt gật đầu: "cô Lâm."
Lâm Lệ nhìn anh một cái, chỉ lạnh nhạt gật đầu, nhìn An Nhiên hạnh phúc thỏa mãn ăn bữa sáng anh làm cho, cả người không hề khác thường chút nào, mình cũng yên tâm, đứng lên nói: "mi đã không sao, ta về đây."
An Nhiên cười cười: "vốn là không sao, là mi lo lắng lung tung."
Lâm Lệ tức giận liếc trắng cô, lại quay đầu nhìn Tô Dịch Thừa, uy hiếp nói: "tốt nhất là anh giải thích rõ ràng, nếu để tôi biết anh lừa gạt An tử nhà chúng tôi, dám bắt nạt cô ấy, mặc kệ anh là thị trưởng hay bí thư, tôi nhất định sẽ không tha cho anh!"
Tô Dịch Thừa chỉ cười gật đầu, "được."
"Mi đi nhanh lên đi, làm đã chẳng tốt còn ngày nào cũng xin nghỉ, cẩn thận bị sa thải!" An Nhiên chế nhạo cô nói.
"Mi không có lương tâm." Lâm Lệ liếc trắng cô, sau đó khoát tay: "đi đây đi đây, không nhìn vợ chồng hai người ân ái đến phát ngán nữa."
An Nhiên cũng không thèm để ý, nói vọng với bóng lưng cô ấy, bảo đi đường cẩn thận, sau đó tiếp tục ăn bữa sáng của mình, vừa rồi không đói, nhưng bây giờ vì có đảm bảo của Tô Dịch Thừa, vậy mà lại có hứng ăn rồi.
Tô Dịch Thừa lễ độ đưa Lâm Lệ tới cửa.
Vào lúc chuẩn bị rời đi, Lâm Lệ quay đầu nhìn anh nghiêm túc nói: "tôi đã tìm người giám định những bức ảnh kia, không phải là cắt ghép, hẳn là thật đi, hôm qua anh thực sự ôm người đàn bà kia vào khách sạn, đúng không!"
Tô Dịch Thừa thản nhiên nhìn cô, gật đầu: "ảnh là thật, nhưng người trong đoạn phim không phải là tôi."
"Tôi cũng không muốn hỏi anh lý do, An Nhiên tin tưởng anh, hi vọng anh đừng phụ sự tín nhiệm của An Nhiên dành cho anh." Lâm Lệ cảnh cáo.
Tô Dịch Thừa gật đầu: "tôi cam đoan." Anh đã hiểu vì sao trước đây An Nhiên lại quan tâm chuyện Lâm Lệ như vậy, mấy lần vì Lâm Lệ mà tâm trạng không tốt, bây giờ nhìn Lâm Lệ, anh cũng đã hiểu, vì Lâm Lệ cũng đối với cô như thế, hai người đều coi chuyện của đối phương như chuyện của mình.
Lâm Lệ không nói gì thêm nữa, chỉ gật đầu, xoay người rời đi.
Tô Dịch Thừa đóng cửa đi vào, An Nhiên vẫn ngồi ở trên ghế sô pha ăn bữa sáng.
Tiến lên ngồi xuống đối diện cô, chà lau nước sốt dính trên khóe miệng cô, sủng nịnh sờ sờ đầu cô. Vừa định nói gì, điện thoại trong túi áo vang lên, là thư ký Trịnh gọi tới, nói đã tuyên bố ra bên ngoài, chính quyền tỏ ý sẽ truy xét đến cùng chuyện này, mà đoạn video và ảnh chụp trên mạng đã bị gỡ xuống rồi.
Cúp máy rồi lại ngồi xuống trước mặt An Nhiên, lúc này An Nhiên đã ăn sáng xong.
Tô Dịch Thừa nhìn cô mở miệng nói: "đoạn video kia là giả, người bên trong không phải là anh."
An Nhiên gật đầu, "ừ." Anh nói, cô sẽ tin, đây không chỉ là tin tưởng anh, còn là tin tưởng mình.
"Nhưng tấm ảnh kia là thật, tối hôm qua quả thật anh đã ôm Lăng Nhiễm vào khách sạn kia." Tô Dịch Thừa nhìn vào mắt An Nhiên, thản nhiên nói.