hì không cứu được, cuối cùng qua được quỷ môn quan, bác sĩ tuyên bố từ nay về sau cô không còn khả năng sinh con, nghe được tin này Lâm Tiểu Phân khóc suốt ba ngày, ngay cả tiểu An Nhiên đói bụng khóc cô cũng không để ý tới, cô đau lòng sau này không thể sinh cho Cố Hằng Văn một đứa con, cô áy náy, tự trách. Cha mẹ Cố gia không hiểu tình hình, chỉ biết con dâu mình vì sinh cháu mà suýt nữa mất mạng, cho nên dù chỉ sinh con gái, dù sau này cô không thể sinh con nữa, họ cũng không oán trách nửa lời, ngược lại còn khuyên Cố Hằng Văn an ủi chăm sóc Lâm Tiểu Phân.
Cố Hằng Văn biết ý nghĩ trong lòng Lâm Tiểu Phân, thật ra thì cũng không phải là không hề đau lòng và tiếc nuối, nhưng mà anh biết rõ có một số chuyện không thể cưỡng cầu, anh chỉ ôm Lâm Tiểu Phân nói, đời này anh có một con gái là đã thỏa mãn, không có tiếc nuối.
Lâm Tiểu Phân khóc lớn trong lòng anh, cũng vào đêm đó Cố Hằng Văn đã rơi nước mắt đàn ông.
Về sau Lâm Tiểu Phân xuất viện, cũng không nhìn tiểu An Nhiên, nói thế nào vẫn oán hận. Cố Hằng Văn thương đứa bé, khóc đói đều do anh lo liệu, ngày nào cũng nói bên tai Lâm Tiểu Phân rằng đứa bé đáng yêu thế nào, lớn lên nhất định sẽ xinh đẹp giống cô.
Dù thế nào cũng là con gái ruột, có oán hận nhiều hơn nữa cũng thế, đâu có thể hận đến mức không quản không hỏi, có một ngày Cố Hằng Văn đi lên lớp, mà cha Cố và mẹ Cố có việc ra ngoài, tiểu An Nhiên tỉnh vì đói, khóc gào lên rất đáng thương. Cuối cùng Lâm Tiểu Phân không tàn nhẫn được, đứng dậy khỏi giường, nhìn đứa con trong nôi, nước mắt cứ thế chảy xuống, vô thức ôm lấy đứa bé, vừa hôn vừa thương, vội vàng vén áo lên cho nó bú.
Khi Cố Hằng Văn trở về thấy Lâm Tiểu Phân ngồi ở đầu giường cho con bú, cười hiểu rõ, tiến lên ôm hai mẹ con vào lòng, cúi đầu hôn lên trán hai mẹ con.
Lâm Tiểu Phân nói xong, quay đầu liếc nhìn Cố Hằng Văn ngồi bên cạnh.
Hai người giống như là tâm linh tương thông, Cố Hằng Văn cũng quay đầu nhìn bà, cười cười khích lệ bà, tay nắm lấy tay bà.
Lâm Tiểu Phân nắm lại tay ông thật chặt, lại quay đầu nhìn An Nhiên cùng Tô Dịch Thừa nói: "Cha mẹ đã giữ kín bí mật này 30 năm, cha mẹ luôn lo lắng con biết chuyện thì sẽ thế nào, vì không muốn mất đi con, cho nên luôn sợ hãi, vốn dĩ mẹ và cha con không định nói tất cả cho con biết, nhưng mà chuyện đã đến nước này, cha mẹ cảm thấy cần phải nói rõ với các con. Không sai, cha ruột của An Nhiên là Đồng Văn Hải."
An Nhiên nhìn bọn họ, nắm chặt tay Tô Dịch Thừa, một lúc lâu không nói được gì.
Tô Dịch Thừa quay đầu nhìn cô, vỗ nhẹ tay cô, như là đang cổ vũ.
An Nhiên quay đầu nhìn anh một cái, lại xoay đầu, nhìn cha mẹ mình, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt, khẳng định nói: "cha con chỉ có một, trước kia như thế, bây giờ như thế, sau này cũng thế, đó chính là Cố Hằng Văn!"
Hai người Lâm Tiểu Phân cùng Cố Hằng Văn quay đầu nhìn nhau cười hiểu rõ.
An Nhiên buông tay Tô Dịch Thừa ra, tiến lên, ôm cha mẹ của mình, nói: "cha, mẹ, con mãi mãi là con gái của cha mẹ!"
Lâm Tiểu Phân cùng Cố Hằng Văn cũng không nói chuyện, dùng sức ôm lại cô, hai người cùng dùng sức gật đầu.
Tối hôm đó, An Nhiên nổi tính trẻ con nhất định phải ở lại nhà, Lâm Tiểu Phân đuổi cũng không đi, đến lúc đi ngủ còn làm nũng nhất định muốn ngủ cùng Lâm Tiểu Phân, cuối cùng Cố Hằng Văn buộc lòng phải ra phòng khách, mà Tô Dịch Thừa thì ngủ ở căn phòng trước kia của An Nhiên.
Buổi tối nằm bên cạnh mẹ, An Nhiên nhỏ giọng hỏi: "mẹ, cuộc đời này mẹ cảm thấy may mắn nhất chuyện gì?"
Hầu như không cần suy nghĩ, Lâm Tiểu Phân nằm lên gối, khóe miệng ẩn chứa ý cười nói: "chuyện hạnh phúc nhất may mắn nhất đó là có thể gặp được cha con, gặp được một người đàn ông thương mẹ, lo lắng cho mẹ như thế!"
An Nhiên cũng cười, nằm trong lòng bà, nhẹ giọng rồi lại tự hào nói: "con có một người cha vĩ đại nhất thế giới."
Trong bóng tối Lâm Tiểu Phân nhẹ nhàng thở dài, nói: "năm đó khi con bị Mạc Phi vứt bỏ, có lúc mẹ nghĩ, ông trời đối xử với mẹ con ta thật sự không tốt. Số phận giống nhau, cho chúng ta trải nghiệm giống nhau."
Giờ An Nhiên mới hiểu được vì sao năm đó khi cô và Mạc Phi chia tay thì Lâm Tiểu Phân còn tức giận hơn cô, thậm chí không đến một tuần, người gầy đi mất mấy cân. Bây giờ nghĩ lại, hóa ra là năm đó bà cũng có cùng số phận như thế, thậm chí lý do hai người bị vứt bỏ cũng giống nhau, đúng tính chất một vở tuồng. Mà càng buồn cười, càng thú vị hơn là người cướp đàn ông của hai mẹ con cũng là một đôi hai mẹ con, có một số việc thật sự là đã được định trước như thế, tất cả đều là số phận.
An Nhiên quay đầu, cầm tay Lâm Tiểu Phân ở dưới chăn, nói: "nhưng mà về sau đều tìm được người đàn ông tốt." Mẹ gặp được cha, cô gặp được Tô Dịch Thừa, hai người đàn ông đều ôn hòa, đều thương yêu các cô.
Lâm Tiểu Phân cười khẽ một tiếng, gật đầu nói: "đúng, ông trời đối đãi với chúng ta không tệ, cho hai người chúng ta người đàn ông tốt như vậy." Nói xong, quay đầu nhìn An Nhiên, đưa tay sờ sờ mặt cô, nói: "con vẫn luôn không bỏ được Mạc Phi, hồi đó nhìn con luôn khước từ tình cảm, mẹ thế nào cũng lo lắng, lo lắng con không may mắn như mẹ, có thể gặp được người như cha con, nhưng mà sau đó con lấy Dịch Thừa, dù tốc độ tiến triển quá nhanh, nhưng mà cha mẹ nhìn ra, Dịch Thừa thật sự thương con, thấy nó, mẹ như là nhìn thấy cha con năm đó, đều dịu dàng săn sóc như thế."
An Nhiên gật đầu: "vâng, Dịch Thừa đối với con rất tốt."
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt. . ." Lâm Tiểu Phân cười gật đầu, vỗ nhẹ lưng An Nhiên, nhẹ nhàng nói: "Ngủ đi."
An Nhiên không nói gì thêm nữa, chậm rãi nhắm mắt lại, giống như hồi còn bé, nằm trong lòng mẹ, dưới nhịp vỗ nhẹ nhàng của mẹ mà thiếp đi.
Ngày hôm sau, sau hai ngày không đến phòng làm việc, sáng sớm Tô Dịch Thừa liền về nhà thay quần áo rồi vội vàng đi làm, mà An Nhiên thì ở lại Cố gia, Lâm Tiểu Phân còn đặc biệt nghỉ một ngày, định là đi cùng An Nhiên đi mua sắm chút đồ trẻ sơ sinh.
Vụ án Lăng Xuyên Giang dính dáng đến rất nhiều người và việc, mà Đồng Văn Hải chính là một người trong số đó, vào buổi sáng ngày thứ ba sau khi ông ta đến ầm ĩ nhà Tô Dịch Thừa, thì trực tiếp bị Nghiêm Lực ở tổ điều tra mời đi phối hợp điều tra, mà lần này không chỉ đơn giản là phối hợp điều tra như thế, trên tay Nghiêm Lực đã sớm nắm được một ít bằng chứng vi phạm pháp luật của ông ta khi còn tại chức. Đương nhiên trừ một số nhân viên trong thị ủy liên quan, còn có dính đến rất nhiều xí nghiệp.
Khi Tô Dịch Thừa đang xử lý mấy tài liệu khẩn mà sáng nay thư ký Trịnh đưa đến ở trong phòng làm việc, thư ký Trịnh gõ cửa đi vào, nói ở bên ngoài có người muốn gặp, tự xưng là đồng nghiệp của An Nhiên.
Tô Dịch Thừa khẽ nhíu mày, cuối cùng vẫn gật đầu để người ta đi vào.
Tiếu Hiểu một đầu tóc xoăn đã ép thẳng, chiều dài cũng đã cắt ngắn đi nhiều, đeo kính râm đi vào, mãi một lúc lâu Tô Dịch Thừa cũng không nhận ra cô ta. Cho đến khi cô ta tháo kính râm xuống, lúc này mới nhìn rõ mặt, xác định là trước kia mình đã từng gặp rồi.
Cười nhạt mang theo xa cách nhìn cô ta, nói: "cô Tiếu tìm tôi có việc sao?"
"Tôi còn tưởng rằng anh nhận không ra tôi cơ." Tiếu Hiểu giễu cợt nói, mấy lần gặp mặt, trong mắt Tô Dịch Thừa dường như chỉ có một mình An Nhiên, không hề có những người khác.
Tô Dịch Thừa chỉ cười cười, cũng không giải thích gì nhiều, anh sẽ khong dồn tâm trí nhớ ai đó, chẳng qua là trí nhớ của anh không tồi, sau khi đã gặp là luôn nhớ được, cho dù chỉ gặp một lần.
Tiếu Hiểu lấy ra một túi tài liệu đã ố vàng từ trong túi, bỏ lên trên bàn, đẩy tới trước mặt anh, nói, "đây là tài liệu và căn cứ xác thực về thủ đoạn hối lộ, thông qua bất hợp pháp của ‘Chân Thành’."
Tô Dịch Thừa nhìn túi tài liệu trên bàn một chút, lại nhìn cô ta một chút, nhíu mày, cũng không vội đưa tay đi lấy.
"Nhất định anh cảm thấy rất lạ vì sao tôi lại đưa vật này cho anh đúng không." Tiếu Hiểu nói.
Tô Dịch Thừa nhún vai, từ chối cho ý kiến.
Trong mắt Tiếu Hiểu hiện lên một tia độc ác và tàn nhẫn, chậm rãi mở miệng, có chút cay độc nói: "bọn họ không cho tôi sống dễ chịu, tất nhiên tôi cũng sẽ không để bọn họ sống thong dong." Nói xong, tay đặt trên đùi nắm thật chặt thành nắm đấm. Cô đi theo Hoàng Đức Hưng sáu năm, không ngần ngại thân phận bẩn thỉu kia, thế nhưng sáu năm ông ta cho cô cái gì, nhìn cô bị bà xã ông ta hành hung, tiếp đó lại tiến lên bổ sung thêm một cái tát, thậm chí còn sa thải cô, tàn nhẫn đến mức ngừng tất cả thẻ của cô, ông ta đã không nhớ một chữ tình, vậy cũng đừng trách cô lòng dạ độc ác!
Tiếu Hiểu đứng dậy, chỉ nói: "Những tài liệu này làm phiền anh." Nói xong liền muốn đi khỏi, khi ra đến cửa mới nhớ tới túi giấy mình xách trên tay, quay trở lại, đặt túi giấy lên bàn làm việc của anh, nói: "đây là quần áo của An Nhiên, giúp tôi nói một câu cảm ơn với cô ấy." Nói xong, không hề dừng lại thêm phút nào nữa, xoay người liền đi ra khỏi phòng làm việc.
Tô Dịch Thừa cầm xem vật trong túi tài liệu trên bàn, tài liệu bên trong đúng là căn cứ chính xác về Hoàng Đức Hưng hối lộ đám người Đồng Văn Hải và Lăng Xuyên Giang.