chính thức đưa tay phải ra, mà Vincent cũng chuyển bé gái đang bế trên tay sang bên trái, giơ tay phải lên. Dung Ý bên cạnh nhìn hai người trong hoàn cảnh này lại lịch sự đưa tay xã giao, nhìn hai người đàn ông đều tràn đầy cường uy, thật không ngoài ý muốn, hai người lực lượng ngang nhau đứng cạnh nhau, nếu không tỉnh táo theo dõi tướng tích, thậm chí không biết ai hơn ai. Sau lại nghĩ chắc anh ấy vội đưa con đi khám, cũng sợ anh ấy chú ý nhiều đền Lý Tịch, nói chuyện phiếm hai câu liền cáo từ đi trước.
Đang định bước về phía trước đột nhiên có một trận gió, một người đàn ông trung niên vội vàng chạy về phía thang máy, miệng nói một tràng không hiểu giọng ở đâu, dù sao Dung Ý cũng chưa kịp tự hỏi đã bị người ta va vào, người ngả về sau. Lý Tịch nhanh chóng buông nạng bên phải xuống, tay vừa buông lỏng chưa kịp đứng vững thì Vincent đã lập tức phản ứng, tiến lên từng bước đỡ lấy nàng, nàng cũng vô thức nắm lấy để cân bằng.
Lý Tịch nhìn người kia một tay bế đứa trẻ, một tay vững vàng đỡ cánh tay của nàng, Dung Ý bám chặt vào khuỷu tay anh ta để chống đỡ. Biểu tình căng thẳng trong nháy mắt dịu đi, cùng Dung Ý cơ hồ đồng thanh thốt lên “Cảm ơn.” Ngón tay chậm rãi mà lơ đãng nắm chặt cây nạng, giấu giếm tiếng động xương khớp hiển lộ, tái nhợt sắp trong suốt.
Nàng buôn tay ra nhưng chưa kịp phản ứng gì, chợt nghe đứa trẻ cất giọng làm nũng, “Sao mẹ đi lâu vậy a?” Giọng có vẻ khàn khàn, có lẽ là bị cảm. Nhìn Vincent cười cười gật đầu liền đi.
“Mẹ đi đăng ký, sẽ về nhanh thôi.” Vincent cúi đầu hôn lên hai má đỏ ửng của cô bé, cười cười. Cô bé bĩu môi, anh đi càng lúc càng xa hai người, vừa cười vừa nói với đứa bé, “Uncle bế con đi tìm mẹ được không?” Giọng của anh không lớn nhưng đủ để hai người phía trước nghe được, từ tiếng Anh khẩu âm điển hình, mọi người trong công ty đều đã quen thuộc.
Anh nói xong những lời này ngẩng đầu nhìn Judy cầm bản đăng ký cùng sổ khám bệnh của đứa bé đến, Judy dừng lại bên cạnh chốc lát, nhìn hai người đã đi tới cửa, “Anh nói vậy cũng không có tác dụng đâu, người ta đã có chủ rồi.”
Anh nhún vai tỏ vẻ không sao cả, “Anyway, chưa kết hôn thì vẫn còn cơ hội lựa chọn.” Ý tại ngôn ngoại chính là hết thảy đều có thể xảy ra. Vẫn nhìn người chống nạng đi ngoài cửa, đi thong thả mà không mất đi phong độ, tâm tình đột nhiên sáng lên. Judy nhìn đứa em trai càng gặp khó khăn càng mạnh mẽ, thích chiến đấu với thử thách của mình, thở dài, không thể nề hà.
Xe ra đến đầu đường, dòng xe cộ dày đặc, đi một chút lại phải dừng, nàng quay sang hỏi dò, “Anh có ý kiến gì với sếp của em à?” Đừng hỏi nàng vì sao lại cảm thấy như vậy, nữ nhân luôn có giác quan thứ 6, 7, 8, 9 vô cùng kỳ diệu.
“Anh chỉ có ý kiến với cấp dưới của sếp em thôi…” Anh thay nàng vén lại mấy lọn tóc loà xoà che mắt, nhìn sâu vào đôi mắt nâu của nàng, cười nhẹ, “Em sợ anh ta như vậy sao?”
“Ngươi trong công ty nhân muốn gặp được ngươi ôm cái lớn như vậy tư sinh tử nghênh diện đi tới, sợ là trốn đều không còn kịp rồi.” Đầu ngón tay của anh thật lạnh, nàng thuận tay nắm chặt lấy, vuốt ve. Thân nhiệt của anh lúc nào cũng thấp, cho dù là đã có máy sưởi nhưng những ngón tay nằm trong bàn tay ấm áp của nàng vẫn lạnh lẽo như cũ.
“Ta muốn có cái lớn như vậy tư sinh tử? Những lời này sao lại khó nghe như vậy a?” Anh cúi đầu nhìn nàng không chút hờn giận, môi bao trùm tai nàng, hơn thở nhè nhẹ phun ra, khuấy đảo tâm tư hỗn độn của nàng.
Nàng không để ý đến anh, còn đang suy nghĩ chuyện của Vincent, “Nhưng vừa rồi đứa bé kia gọi anh ấy là Uncle, có lẽ không phải là con anh ấy…” Lại không ngờ bị Lý Tịch dùng ngón tay gõ vào trán, vừa đau vừa nhăn nhó, chỉ nghe thấy anh thản nhiên răn dạy, “Suy nghĩ bình thường một chút của được không?”
Lúc dừng lại chờ đèn đỏ, lái xe hỏi, “Về nhà bên kia hay qua nhà trọ ạ?”
“Về nhà trọ.”
Nhà trọ chính là phòng của anh trên tầng cao nhất ở đường Tân Giang, gần ngay công ty, đi lại thuận tiện. Nhưng căn nhà ở đường Thế Kỷ cũng không xa hơn là mấy, sao lại không về? Nnàg nghĩ vậy, lại nghe lái xe khó xử nói, “Quản gia nói thời gian này Lý tiên sinh phân phó cho y tá và nhân viên mát xa đến phục vụ ở nhà…” Lái xe lộ vẻ khó xử, nhà trọ kia chỉ có một phòng, ý tứ của lão bản thật rõ ràng, nhưng Lý tiên sinh đã dặn dò thì không thể không nghe.
Anh tự nhiên biết lái xe nhắc đến Lý tiên sinh là ai, nhíu mày không nói lời nào, tay nàng đặt trên đùi trái của anh, vỗ nhè nhẹ khuyên nhủ, “Anh mới ra viện, vẫn có nhiều người để ý chăm sóc…”
Anh đảo mắt, nhìn nàng trong chốc lát rồi gật gật đầu nói, “Ân, nhiều người như vậy, anh đến chỗ của em.”
” “A?” Nàng không kịp phản ứng lại, vừa chuyển nhà xong, còn vài thứ chưa dọn dẹp, mấy ngày nay tăng ca làm việc từ sớm đến khuya, nàng vẫn miễn cưỡng ở, để cho anh nhìn bộ dáng be bét đó chắc là không chịu nổi.
“Ngày mai bác sĩ hướng dẫn phục hồi chức năng sẽ đến nhà…” Lái xe không chịu buông tha tia cơ hội cuối cùng, cho dù xa vời.
“Mai nói sau.” Nói xong liền nhắm mắt lại dưỡng thần, lái xe nhìn qua gương biết anh đã hết kiên nhẫn đến cực điểm, không dám hé răng, đành phải tiếp tục lái xe. Nàng còn muốn tiếp tục khuyên anh, “Nếu không, em qua nhà anh cũng được. Đêm nay tới nhà em, mai nanh lại phải đi luyện tập phục hồi chức năng…” Chân của anh rõ ràng là chưa tốt để có thể tự do đi lại, bác sĩ đề nghị sau khi xuất viện phải ở nhà tĩnh dưỡng vài ngày, nàng lo lắng nhìn sườn mặt anh, thật lâu sau mới hỏi nhỏ, “Mai em cùng anh đi tập luyện được không?” Trong ánh mắt tựa hồ có chút chờ mong câu trả lời của anh, lại sợ anh cự tuyệt.
“Ngày mai rồi nói sau…” Mắt không mở ra, mơ mơ hồ hồ trả lời một câu, lập tức chống tay điều chỉnh tư thế ngồi, vẫn không nhúc nhích làm như đang ngủ.
Dung Ý tức giận chỉ muốn cầm cái túi bên cạnh đập một cái vào đầu anh, nhìn thấy tay phải anh lén chống xuống để ngồi, đùi phải vô lực đong đưa khi xe rẽ quanh, lại nhịn không được cảm giác đau lòng, ở bên anh càng lâu càng phát hiện ra lúc anh không được tự nhiên thì không ai được nhắc đến, chỉ có thể thở dài.
Khu vực này là đô thị mới, vì gần công viên nên không khí rất trong lành. Phòng nàng ở là dạng nhà cơ bản, căn hộ 12A đối diện là của Hải Sam, hơn 30 tuổi, ục ịch buồn bã, hiện đang là giảng viên đại học, lúc nàng chuyển tới được anh ta cùng bạn gái nhiệt tình giúp đỡ sửa sang lại đống bừa bãi trước cửa, lúc đó bắt đầu làm quen. Lúc này gặp nhau trong thang máy, hai người quen thuộc chào hỏi. A Sam chỉ nhìn nhìn Lý Tịch hai tay chống nạng, ánh mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, mà Lý Tịch lại nhìn không chớp mắt, coi như anh ta trong suốt.
Dung Ý không biết đã vô tình chọc giận anh lúc nào, lúc hai người đi đường vẫn im lặng không lên tiếng, nàng tự cố tự mở cửa, bên ngoài vốn trời đầy mây, rèm cửa sổ trong phòng khách lại kéo kín, trong phòng tối như mực không nhìn rõ. Nàng vừa đi vào liền đá vào một đống hộp chồng chầt bên ngoài, sợ người phía sau vấp phải liền xoay người tìm công tắc bật đèn lên, không ngờ vừa quay lại đã va vào người anh, mũi đập vào sinh đau, tay vẫn sờ sờ tường dò tìm công tắc.
Anh ngửi được hương thơm từ đỉnh đầu nàng truyền đến, trong không gian hẹp hòi mờ ám này nhất thời phát lên chút ý loạn tình mê, anh vứt bỏ đôi nạng, hai tay bám vào thắt lưng của nàng, dựa vào nàng, đôi môi lành lạnh bao trùm mí mắt nàng, hôn từng chút một xuống dưới, hai tay tham tiếng vào bên trong áo khoác của nàng cởi ra, vuốt ve eo mông nàng.
Động tác của anh làm máu nóng dồn lên đầu nàng, hai gò mái trắng nõn dần dần chuyển sang hồng nhạt, kìm lòng không được khẽ rên rỉ một tiếng, “Ai~”, âm thanh mờ ám lọt vào lỗ tai khiến chính mình cũng miên man bất định. Một tay nâng mông phải của anh, một tay cũng cởi bỏ áo khoác của anh, men theo thắt lưng bỏ áo của anh ra ngoài quần, chậm rãi kéo lên, bàn tay ấm áp dung hợp với độ ấm ở bụng anh, trong không khí nháy mắt như nổ tung. Khi anh rúc đầu vào ngực nàng nhè nhẹ mút vào, ngón tay sờ soạng cởi bỏ áo lót của nàng, nàng cơ hồ sợ run rời tay khỏi da anh. Anh không mặc cái giá, cởi quần của anh ra bớt đi một việc so với bình thường, ngón tay nàng lại phảng phất lướt qua đùi phải của anh, có chút bén nhọn đau đớn, hai tay nâng 2 bên mông không cân đối của anh, cảm giác mông phải héo rút nghiêm trọng khiến nàng đầy xúc cảm.
Anh cảm nhận được động tác của nàng dừng lại một chút, khàn khàn giọng hỏi, “Làm sao vậy?” Môi vẫn không rời khỏi thân thể nóng bỏng của nàng, tìm kiếm điểm sôi.
“Em không thích Dior Homme…” Giọng của nàng thấp mê, hốc mắt ướt át, ngón tay vuốt lên trên lướt qua xương sườn gầy gò của anh, không thích anh ốm yếu gầy gò thế này, không thích dáng người suy nhược như kẻ nghiện thế này.
“Không thích lãng mạn như ma cà rồng sao?” Anh kéo Dung Ý đã bị anh lột bớt quần áo vào trong lòng, dời trọng tâm sang bên phải, cánh tay phải vịn vào tường mượn lực, trong bóng đêm nàng nhìn không rõ ánh mắt của anh, chỉ cảm thấy sắc hổ phách sao lại có thể thâm thuý như vậy, “Đáng tiếc, anh chính là ma cà rồng…” Muốn hút hết máu của nàng, muốn nuốt trọn nàng vào trong cơ thể mình. Giọng của anh có chút không đành lòng, nói xong đột nhiên cúi đầu ngoạm lấy nụ hoa của nàng, một tay tiếp tục vuốt ve bên kia, làm cho nàng từng đợt tê dại.
Nàng hai tay chống vào tủ giầy, bị anh ôm ngồi trong cái ghế kiểu cung đình, hưởng thụ va chạm ôn nhu mà mãnh liệt của anh, còn đang suy nghĩ về tình nhân của ma cà rồng, có một chút thuộc về bóng tối mê hoặc, lãng mạn, tinh tế mà cao nhã, không có từ ngữ nào diễn tả, thần bí mà thâm thuý… Chút ý thức còn sót lại cuối cùng cũng biến mất khi tiếng rên rỉ mơ hồ vang lên, mồ hôi rịn ra trên thân thể mịn màng, cảm giác vừa đau vừa khoái hoạt lan truyền xuống dưới.