Phòng họp của tập đoàn quốc tế Đan Trữ thật lớn, cửa sổ sát đất hướng ra xung quanh, bầu trời lúc sáng sớm giống như vẫn còn đang ngái ngủ, âm u mà ảm đạm, không khí quanh bàn họp cũng nặng nề như bầu trời trước bão, toàn bộ nhân viên ngồi vây quanh bàn tròn sắc mặt căng thẳng, cẩn thận quan sát cấp trên.
CEO ngồi ở bàn chủ tịch, ngón tay nhẹ gõ xuống mặt bàn, trước mặt là hàng loạt tập hồ sơ các hạng mẹc phát triển, sắc mặt khó đoán.
Cố vấn ngồi bên cạnh lén nhìn thoáng qua ánh mắt trợ lý, giải thích: “Đan Trữ vốn chưa có nhiều kinh nghiệm đối với thị trường trong nước, tìm hạng mục đầu tư vốn khó khăn tựa tìm kiếm báu vật. Hơn nữa vài năm trở lại đây, các nhà đầu tư trong nước đều đưa ra nhiều hạng mục đầu tư, chuyên viên phân tích thị trường của chúng ta thật vất vả để phát hiện khoản đầu tư đúng đắn, gọi điện thoại đến hàng chục lần, đối tác thường trả lời đã có kế hoạch đầu tư, đã hoàn thành. Theo dự kiến cũng thong thả triển khai nghiệp vụ.
Dương Miễn đưa tay ra hiệu tạm dừng, trầm ngâm trong chốt lát rồi nói: “Trong lĩnh vực này đối thủ chủ yếu là bên nào?”
““Tập đoàn Tiêu Thị, do Mỹ đầu tư, KG, thế mạnh nhất chính là quản lý tài sản cùng cố vấn tài chính – MRG, vài năm trước mới quay về khai thác thị trường trong nước, hầu như các hạng mục lớn đều có phần sở hữu.”
“MRG?” Công ty này chẳng phải thuộc tập đoàn tài chính đầu sỏ, do 2 người Do Thái thành lập nên từ những năm 80 của thế kỷ trước, nghiệp vụ chủ yếu tập trung cho các công ty tư nhân, bất động sản, ngoài ra còn giao dịch các loại nghiệp vụ quản lý tài sản cùng cố vấn tài chính. Tính đến năm ngoái, tài sản do MRG quản lý đạt đến 884 triệu USD, mặc dù đã nổi tiếng trên thị trường quốc tế nhưng thời gian tiến vào thị trường trong nước cũng chưa dài.
Bên ngoài cửa sổ, mưa quất vào mặt kính trong suốt, tựa hồ như đường chân trời ở rất xa cũng đang vần vũ trong mưa. Dương Miễn chỉ nhìn tập tư liệu trên bàn làm việc, không hề phát hiện ra tiếng giày cao gót nhẹ bước trên thảm tiến vào.
Đan Hiểu Uyển vòng tay ôm lấy anh, tóc khẽ cọ vào tai anh, nghiêng đầu nói: “Thư ký nói anh còn chưa cả ăn trưa, đang nhìn cái gì mà tập trung đến vậy?” Tay khẽ lật tập văn kiện trên bàn, nhìn qua, tất cả đều là tư liệu do người phụ trách mấy công ty chủ chốt cung cấp.
Kỳ thật anh vẫn không quen với động tác thân thiết như vậy của cô, cho dù có nhiều thời gian để dần thích ứng, nhưng có vài thứ, chung quy vẫn là do tận đáy lòng kháng cự.
Ngẩng đầu nhìn thoáng qua ánh mắt nghi hoặc của cô, anh khẽ cười giấu diếm dấu vết của việc nhẹ nhàng giãy khỏi sự ôm ấp của cô. “Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.” Nhưng trong lòng lại không hề thoải mái, công ty về nước hoạt động lại không thấy hiệu quả, liệu cái ghế CEO có ngồi vững được ko?
Đan Hiểu Uyển biết anh không nắm chắc thì không dám đánh, cầm lấy văn kiện trên bàn xem qua vài trang, ánh mắt dừng ở MRG.
“Tư liệu về công ty này anh đã đều tìm đọc qua, cũng không có gì đặc biệt hơn so với các công ty đầu tư khác, vài năm nay lại nhúng tay vào vài hạng mục lớn, ở khối PE trong nước được cho là làm cho vui mà thôi.”
“Martin Li?” Ánh mắt chạm đến danh sách quản lý cấp cao của MRG, cô ngưng lại suy nghĩ một chút.
“Ừ, tốt nghiệp xong liền vào làm giao dịch viên ở Đại Ma, hai năm sau đổi hướng sang quỹ quản lý, chiến tích huy hoàng, được truyền tụng như ngôi sao của giới giao dịch viên, lại đúng vào lúc đỉnh cao đột nhiên im bặt.” Cũng nhớ mang máng là trong số 30 tổng giám đốc cao cấp nhất của MRG trên toàn cầu, cố vấn đầu tư khu vực châu Á, lại không hề có danh hiệu chính thức ở Trung Quốc này, chỉ là “Phụ trợ” cho công ty đầu tư ở châu Á mà thôi.
“CEO của MRG là từ Hương Cảng điều tới, thành viên tổ chức cũng phần lớn là từ Mỹ theo về từ vài năm trước, so với các tập đoàn khác thì thật là liều mạng, công ty này đúng là bất thường.” Làm sao mọi người biết được, “Nhân tài” chính là tài nguyên mang ý nghĩa quan trọng nhất.
Dương Miễn nhìn bộ dáng hiểu rõ của cô, có vẻ không hề ngạc nhiên, sắc mặt ngưng trọng. Sinh ra ở nhà quyền quý, dẫu là giơ tay nhấc chân cũng đều toát ra khí thế hơn người, bất luận trước mặt ai cũng không thua kém nửa điểm, giờ phúc này lại cảm thấy cô có phần cẩn thận, ngẩng đầu hỏi: “Em biết anh ta à?”
Cô khẽ gật đầu xác nhận, đôi môi hồng khẽ mở ra lại khép lại, có phần chần chừ, chậm rãi phun ra hai chữ, “Lý Tịch.”
Ngón tay đặt trên thành ghế khẽ giật mình, lầm bầm lầu bầu như lặp lại, “Lý Tịch… Người của Lý gia?”
Cô đón nhận ánh mắt dò hỏi của anh, “Nhị thiếu gia của họ Lý”.
“Thật đúng là đối thủ thích đáng.” Cho tới bây giờ mới chỉ nghe nói Lý đại thiếu gia ở trong nước hô phong hoán vũ, thật chưa từng nghĩ đến còn có một Lý Tịch. Anh liếc nhìn Hiểu Uyển có vẻ lo lắng, lại tuỳ ý hỏi, “Em gặp anh ta rồi?”
“Ông nội vốn là cấp dưới của ông ngoại anh ta, trước đây có lần cùng ba quay lại Bắc Kinh thăm ông nội có gặp qua.” Kỳ thật lúc đó cô mới 6,7 tuổi, trí nhớ vẫn còn mơ hồ không dấu vết, nhưng đối với việc anh ta đã từng thiếu chút nữa thiêu rụi mái tóc của cô thì trí nhớ vẫn khắc sâu.
Trên núi cây cối rậm rạp, xanh mướt, mát mẻ lại yên tĩnh làm người ta vui vẻ thoải mái. Dọc đường lên núi, …. Ông nội ngồi trong xe luôn miệng dặn dò cô, không dược nói to gây ồn ào, làm việc gì cũng phải lễ phép chu đáo, vân vân…
Khi cô đứng ở dưới gốc cây hoè cổ thụ trước biệt thự thình lình có tiếng pháo làm cô sợ đến mất hồn mất vía, thiếu chút nữa là oà lên khóc, ông nội chỉ nhẹ nhàng liếc mắt nhìn sang, chẳng nói thêm gì, lại tiếp tục cùng một lão lão uống trà nói chuyện phiếm. Cô ngẩng đầu lên nhìn thấy trên lầu lộ ra một hình dáng nhỏ gầy với khuôn mặt tươi cười bỡn cợt rồi nhanh như chớp chạy trốn, gia nhân đuổi theo sau hắn kêu, “Tịch Tử”…
Sau này nghe người lớn nói chuyện mới biết được đó là cháu ngoại của lão lão kia, trong lòng vừa tức giận vừa bất bình nói với ông nội, “Vì sao hắn có thể đốt pháo, còn cháu thì ngay cả nói chuyện lớn tiếngc ũng không được?” Cô cũng không phải tiểu công chúa điêu ngoa được chiều quá sinh hư, chỉ là công bằng thôi. Không ngờ ông nội lại quát lớn: “Ở nhà dạy ngươi thế nào, nói chuyện mà không biết trên dưới đúng sai cho đúng sao?” Nàng ở nhà là nhỏ nhất, từ nhỏ ngoài cha mẹ ra, ông nội thương nàng nhất, chưa bao giờ nghiêm khắc như thế. Nàng sợ đến mức trợn tròn mắt, long lanh nước mắt.
Thấy anh trầm mặc không nói, nghĩ rằng anh cũng không để ý lắm, cô chuyển đề tài nói, “Mấy hôm trước mẹ hỏi em sao về lâu như vậy rồi mà chưa qua Bắc Kinh thăm mẹ. Tấu tử còn lẩm bẩm bên tai nói rằng Đan Cần đã sắp 3 tuổi rồi, vậy mà một năm gặp cô được 2, 3 lần, xem ra sắp thành xa lạ mất…” Cô nói đến chuyện công việc là sắc mặt thay đổi, không giống như anh, phần lớn là trầm mặc. Cuối cùng cô cũng hỏi, “Nếu không, cuối tuần anh cùng em về Bắc Kinh một chuyến?”
“Cuối tuần anh bay qua N thị thăm cha.” Từ lúc về anh vẫn chưa trở lại, chính là trong lòng vẫn còn trăn trở, vẫn chưa quên tiếng khóc hàng đêm của mẹ nơi nước Mỹ xa xôi, chưa quên đêm đó Dung Ý bên giường đứng lên hờ hững mặc quần áo, hết thảy, hết thảy đều do người cha anh vừa yêu vừa hận đó.
Cô vòng tay ôm anh, trầm mặc trong chốc lát, ngẩng đầu nhìn ánh mắt ảm đạm của anh, “Em và anh cùng nhau trở về.”
Giờ tan tầm, bóng chiều vàng óng ảnh chiếu vào tấm thân mệt mỏi của Dung Ý, trải bóng đổ dài. Nàng lê từng bước đến bến xe bus đứng đợi, trong lòng không thôi phiền muộn. Hôm nay lúc đồng nghiệp hỏi mượn nàng máy ảnh để chụp cháu ngoại mới sinh, nàng mới nhớ ra hôm đó đi bảo tàng cùng Lý Tịch, máy ảnh của nàng vẫn để quên trong xe của anh. Thực ra từ trước đến giờ đều là anh chủ động tìm đến nàng, từ sau lần anh đưa nàng đến dưới lầu, hai người đã hơn một tháng nay chưa gặp lại. Nếu bây giờ lại gọi điện để tự mình đến lấy chẳng phải là tự tát tai sao? Rõ ràng lần trước đã tuyệt tình nói không cần gặp lại, giờ lại gọi điện cho người ta là có ý tứ gì? Nhưng máy ảnh đó không thể cho không anh ta thế được (tuy biết rõ rằng người ta cũng chẳng muốn lấy làm gì.)
Lúc về nhà nàng vẫn suy nghĩ mãi, vẫn còn cân nhắc, đến tận nửa đêm cũng chưa hạ quyết tâm cầm lấy điện thoại, không biết làm thế nào để mở miệng, nghĩ tới nghĩ luc, cuối cùng nàng đeo găng tay, bắt đầu thu dọn sạch sẽ từ phòng bếp, toi let đến phòng ngủ, ban công, từng viên gạch mấy năm nay bị bỏ quên cũng được lau đến sáng bóng. Đây chính là tật xấu từ nhỏ của nàng, khi nào trong lòng phiền muộn thì nhất định phải tìm việc gì đó để làm, nếu không có lẽ chính mình sẽ hoá điên lên mất.
Cuối cùng lại uể oải đi lau cửa sổ, ghé vào trên giường, nhìn điện thoại, chẳng kịp nghĩ gì, cầm điện thoại bấm số của Lý Tịch. Tron điện thoại truyền đến tiếng chuông, âm thanh đơn điệu liên hồi lại làm cho nàng có phần khẩn trương.
Một lúc lâu bên kia vẫn không có ai nghe, lòng của nàng mới thoáng trầm tĩnh lại, nghĩ không có ai bắt máy cũng là tốt nhất. Bỗng trong điện thoại vang lên giọng nói khàn khàn mệt mỏi, “Uy?” Giọng Lý Tịch trong nháy mắt lại khiến lòng nàng hoảng hốt.
Nàng ngây ngây ngô ngô một hồi mới nói, “Tôi… Anh đang ở đâu? Tôi muốn lấy lại máy ảnh của tôi.” Thanh âm càng ngày càng nhỏ, ngay cả chính nàng cũng không nghe rõ.
Tín hiệu vốn không tốt, hơn nữa giọng của nàng cũng chẳng to hơn tiếng muỗi bay qua là mấy, anh chỉ nghe thấy nàng hỏi anh ở đâu, lại thêm hơn bốn mươi tiếng qua không hề chợp mắt, đầu óc cuồn cuộn độn độn trả lời, “Singapore”, thanh âm càng khàn đặc.
Nàng thất thần, nói qua loa câi “Quấy rầy” liền lập tức dập máy, trong lòng áy náy, đúng nửa đêm lại không đầu không đuôi gọi điện cho người ta, đúng là phiền phức đến chết mà.
Lý Tịch từ lầu 30 của khách sạn nhìn ánh sáng xanh ngọc trên cảng Marina, nghe Dung Ý tắt máy, đầu óc đang mệt mỏi, khuôn mặt không biểu tình chợt thoáng mỉm cười.
Gọi lại, nghe được bên kia đáp một tiếng “Uy” thật cẩn thận, anh tức giận hỏi, “Em làm sao thế?”
“Tôi chỉ muốn xin lại cái máy ảnh của mình thôi mà.” Tiểu bạch thỏ uỷ khuất nhỏ giọng trả lời.
“Sao vừa rồi lại tắt máy?” Xem ra hôm nay đại sói xám có vẻ tức giận lớn đây.
“Điện thoại đường dài đắt lắm a.” Nàng lấp liếm bằng một lý do bậy bạ, làm sao nói chính mình ngại ngùng được. Lại không nghe thấy tiếng anh thắc mắc, lòng đang khẩn trương lại một lần nữa an ổn.
Anh lại chỉ nở nụ cười đáp lại, “Máy ảnh khi nào tôi về sẽ trả lại cho em.”
“Đại thiếu gia ngài cuộc sống đúng là du dương tự tại, nhiều vẻ nhiều màu a.” Nàng nhịn không được lại châm chọc anh một câu, đầu tháng mới từ Barcelona phơi nắng mang tấm thân có làn da màu đồng trở về, chưa được bao lâu lại chạy đi đảo quốc xinh đẹp Singapore.
“Ai bảo rằng tôi đi nghỉ phép?” Giọng anh có phần ách lại hơi khó nghe.
“Vậy anh đi làm à?” Nghe giọng nói uể oải khó nghe của anh ta có vẻ không giống như là đi nghỉ phép, châm chọc vừa rồi lại chuyển thành nghi vấn.
“Đi công tác a”. Anh trả lời như lẽ đương nhiên, “Cô bé lọ lem cùng bạch mã vương tử đến cục dân chính lấy giấy chứng hôn bỗng nhiên vì đồ cưới cùng tiền biếu không hợp với mong muốn mà làm loạn, lại làm phiền đến bà mối tôi đây.” Nói thì thoải mái vậy, mấy ngày nay