i." Cũng không phải là cậu nói! Tiểu Nam uất ức nhìn anh."Bà nội nói vì ba quá chậm chạp không cầu hôn. . . . . . Ừ, không giữ chặt lấy người yêu nên mới có thể để cho người khác có. . . . . . Có cơ hội dùng!" Cậu ấp a ấp úng chuyển xong lời mẹ Tề oán trách, sau đó tay nhỏ bé dễ thương khoanh trước ngực, chân mày hơi nhíu lại. "Ba, không phải là con nói ba, ba lúc nào mới chịu để dì Sơ Sơ biến thành mẹ của con?"
"Cái... Cái gì?" Một tiểu quỷ 5, 6 tuổi đột nhiên nói ra những lời này khiến Tề Du Quân xém bị sặc nước miếng của bản thân.
Tiểu Nam làm bộ dáng một tiểu quỷ nhìn anh. "Ba, ba thật ngốc, đơn giản thế này thôi! Cô giáo Hương Hương nói, đàn ông và đàn bà ở chung một chỗ vĩnh viễn sẽ phải kết hôn! Chẳng lẽ ba không muốn vĩnh viễn ở chung một chỗ với dì Sơ Sơ, mới để đến bây giờ cũng không cầu hôn sao?"
Vừa nói đến cô giáo Hương Hương! Cô ở trong nhà trẻ rốt cuộc cũng dạy cái gì đây! Tề Du Quân bất đắc dĩ nhìn con trai, không nhịn được oán thầm ở trong lòng.
"Tiểu Nam, chuyện này rất phức tạp, ba và dì Sơ Sơ phải đồng ý mới có thể kết hôn. . . . . ."
Tiểu Nam bị anh ôm, không nhịn được chu miệng lên, trực tiếp hỏi: "Vậy ba không đồng ý kết hôn sao?"
Anh? "Ba đương nhiên đồng ý!"
"Vậy dì Sơ Sơ thì sao? Là dì Sơ Sơ không đồng ý sao?"
"Người ba này cũng không biết, muốn biết thì hỏi dì Sơ Sơ mới biết." Mặt Tề Du Quân cũng là mờ mịt không rõ.
Tiểu Nam ra vẻ người lớn nói: "Vậy thì đúng rồi! Ba nhanh hỏi đi, nói không chừng dì Sơ Sơ chờ ba hỏi lâu lắm rồi đó, như vậy hai người sẽ kết hôn, con có thể gọi dì Sơ Sơ là mẹ!"
Bọn họ đều cho rằng tiểu quỷ này cái gì cũng không biết, cậu mặc dù không hiểu nhưng có một vài chuyện nhớ rất dai, ví dụ như đã từng xuất hiện một người phụ nữ nói là mẹ của cậu.
Nhưng người kia tới nhanh, biến mất cũng rất nhanh, hơn nữa trên người cô ấy có mùi kỳ quái, cậu không muốn cô ấy làm mẹ của cậu. Nhưng là dì Sơ Sơ thì khác, mỗi ngày dì sẽ nấu cơm cho cậu ăn, sẽ giúp cậu tắm thơm tho, buổi tối còn có thể kể chuyện cho cậu nghe, trên người dì luôn có một mùi hương nhẹ nhàng thoải mái, giống như là mẹ của những bạn khác vậy.
Không đúng! Phải nói so với mẹ của những người bạn nhỏ khác ở nhà trẻ còn tốt hơn, cho nên bà nội hỏi cậu nói có muốn dì Sơ Sơ làm mẹ cậu không thì cậu đồng ý ngay.
Lời nói ngây thơ của đứa nhỏ giống như Thiên Lôi trực tiếp đánh vào đáy lòng đầy sương mù của Tề Du Quân, anh đột nhiên giật mình, thiếu chút nữa làm Tiểu Nam ngã xuống đất, thật may phản ứng của anh khá nhanh, vội vàng ôm lấy con trai.
"Ha ha! Tiểu Nam thật thông minh! Đúng! Chúng ta nhanh hỏi dì Sơ Sơ có nguyện ý kết hôn hay không, cùng chúng ta ở chung một chỗ vĩnh viễn."
Cứ như vậy, chẳng những Tiểu Nam có mẹ, anh cũng có vĩnh viễn giữ chặt được cô, những thứ kia ong mật ruồi nhặng không thể tùy tiện đến gần cô nữa.
Nhất cử phi thường tốt!0
Tiểu Nam cười khanh khách không ngừng "Đúng vậy, ba nhanh hỏi đi!"
Tề Du Quân mặc dù kích động nhưng đột nhiên nhớ tới lần trước người con trai kia chỉ muốn theo đuổi Viên Ấu Sơ đã quỳ xuống tặng hoa tươi, anh hiện tại muốn cầu hôn với cô, cũng không thể cái gì cũng không chuẩn bị.
Anh lên lầu thay một bộ tây trang cô đặc biệt mua cho anh, rồi chuẩn bị cho Tiểu Nam một bộ đồ thật đẹp, hai cha con vô cùng vui vẻ đi ra cửa.
Tiệm bán hoa, tiệm đồ trang sức, khi cầu hôn cần chuẩn bị rất nhiều thứ, tất cả đều đã chuẩn bị xong, anh tung tăng mang theo con trai tiến về trường học của cô.
Anh đã bắt đầu mong đợi, khi cô nhìn thấy anh và Tiểu Nam cùng xuất hiện thì sẽ vô cùng vui mừng.
"Mau nhìn! Đó không phải là người đàn ông bao nuôi em sinh viên năm nhất sao."
"Ở cùng nhà sao? Tớ nghe là anh ta đã có con riêng rồi hả?"
"Ai biết! Nhưng ở chung với con riêng cũng không có xung đột sao?"
Xung quanh có tiếng rủ rỉ rù rì không làm ảnh hưởng đến chuyện chuẩn bị về nhà của Viên Ấu Sơ, dù sao sau nửa tháng, đợi cô gửi thư lên tòa thì tất cả lời đồn tự nhiên sẽ tan biến.
Chẳng qua là khi cô càng đến gần cửa chính, phát hiện cửa chính hình như rất náo nhiệt, theo như cá tính của cô thì cô không thích tiếp cận loại náo nhiệt này, nhưng cửa chính là con đường gần nhất để cô về nhà, cô chỉ có thể men theo bên hông đi ra.
Khi cô đang muốn đi ra cửa, một bóng dáng dễ thương kèm theo giọng trẻ con mềm mại nhào tới cô.
“Mẹ…”
Tất cả mọi người tự động nhường đường, hơn nữa nhìn theo nơi đứa bé đến thì nhìn thấy mục tiêu cuối cùng làm cho tất cả mọi người sửng sốt.
Văn Ấu Sơ nghe giọng nói thì trực giác quay đầu, sau đó liền thấy Tiểu Nam dễ thương đang nhào về phía cô, hơn nữa trong miệng còn gọi tiếng “Mẹ” làm cô không tin được vào tai mình.
“Tiểu Nam cháu vừa gọi dì là gì?” Cô kích động ngồi xổm người xuống, ngang bằng bé trai.
Tiểu Nam hơi xấu hổ nhìn cô, thân thể nhỏ bé uốn qua uốn lại ở trong lòng cô. “Mẹ! dì Sơ Sơ không thích cháu gọi như vậy sao?”
“Sao lại không thích? Dì rất thích đo!” cô kích động hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắm của câu.
Tiểu Nam cũng xấu hổ vùi trong lực cô, sao khi bị hôn mấy cái, cậu đứng thẳng người, lôi kéo tay cô nhìn về phía sau. “Nhưng mẹ, ba có chuyện muốn hỏi mẹ đó! Nhanh lên….. nhanh lên một chút! Chúng ta còn mua rất nhiều thứ.”
Viên Ấu Sơ lúc này mới nhìn thấy người đàn ông đứng ở phía sau, anh mặc bộ tây trang cô mới mua, trên khuôn mặt tuấn tú của anh hơi xấu hổ, mà trên tay anh còn ôm một bó hoa hồng to, dường như che kín mặt anh.
Cô sững sờ nhìn anh, Tiểu Nam lôi kéo cô từng bước một đi về phía trước: “Anh sao vậy….”
Cô loáng thoáng thấy hai cha con này đang làm cái gì đó, rồi lại không dám tim. Những chuyên này quá mức bất ngờ, làm người bình tĩnh như cô cũng không biết phản ứng như thế nào?
Tề Du Quân không có quỳ gối trên đất, vì anh nhớ như vậy sẽ dơ bộ quần áo cô mới mua, mà cầm hoa nhẹ nhàng đẩy tới trong ngực cô,nhỏ giọng hỏi “Thích không?”
Cô ngây ngốc ôm bó hoa trong ngực, sững sờ gật đầu, sau đó thấy anh lại từ trong túi quần lấy ra chiếc nhẫn đã chuẩn bị tiến tới trước mắt cô.
“Ấu Sơ, gả cho anh được không? Để cho chúng ta ở chung một chỗ vĩnh viễn, cũng cho Tiểu Nam danh chính ngoonn thuận gọi em là mẹ.”
Cô đột nhiên cảm thấy tất cả mọi thứ trước mắt quá không chân thật, nước mắt đầy trong khóe mắt, đôi môi lại không nhịn được khẽ nhếch lên. “Em ….anh sao lại đột ngột như vậy …….”
“Bởi vì anh không muốn ông bướm ở trước mặt em bay tới bay lui.” Tề Du Quân giận dữ nói, vẻ mặt cũng với vẻ mặt thâm tình cách xa vạn dặm.
Nghe được anh nói lý do chân chính. Viên Ấu Sơ vừa cảm động vừa buồn cười, liếc anh một cái, dung hoa hồng trong tay đánh nhẹ anh
Tiểu Nam nhìn cô vẫn không chịu nhận chiếc nhẫn, ở bên cạnh nhảy nhót, lo lắng nói: “Nhanh lên một chút nhận chiếc nhẫn! nhanh lên một chút nhận chiếc nhẫn! đồng ý ba, đồng ý ba đi!”
Sinh viên đứng vây xung quanh nhìn thấy cậu bé cố gắng như vậy cũng hùa theo rống to: “Đồng ý đi! Đồng ý đi.”
“Ha ha! Tất cả mọ người đồng ý rồi!” Anh hả hê cầm chiecs nhẫn ở trước mắt cô lắc.
Cô trừng mắt nhìn anh, gắt giọng: “Vậy anh đi lấy mọi người đi!”
Tiểu Nam vừa nghe lời cô nói, vội vàng lo lắng nói: “Con chỉ muốn mộ người mẹ, không cần nhiều mẹ như vậy!”
Người khác nghe lời nói non nớt của đứa bé, tất cả đều không nhịn được cười ầm lên, làm Viên Ấu Sơ cũng không nhịn được cười ra tiếng.
Tề Du Quân thừa cô hội này, bá đạo kéo tay cô qua, đeo nhẫn vào trong tay cô, sau đó cười hả hê. “Tốt lắm! như vậy thì coi như em đã đồng ý lời cầu hôn của anh rồi!”
Toàn bộ đám người sững sờ, không ngờ cầu hôn cũng có thể vô lại như thế.
Viên Ấu Sơ đối với loại người hành động vô lại như anh lại không có bất ngờ, nhưng cầm bó hoa hồng trong tay ném vào trong ngực anh, rồi cầm tay Tiểu Nam đi về phía trước.
Lúc mọi người nghĩ cô bỏ đi vì giận người đàn ông kia thì cô quay đầu lại thẹn thùng nhìn anh chằm chằm: “Cũng đã đồng ý rồi, còn không nhanh đi theo em.”
Trong nháy mắt tinh huống bông quanh co, mọi người sửng sốt một giây, ngay sao đó bắt đầu dung sức vỗ tay, chức mừng anh đã cầu hồn thành công.
Tề Du Quân cuối cùng cũng hồi phục lại tinh thần, cầm hoa hồng bước nhanh chạy lên đi trước, một tau bá đạo nắm cả hông cô giống như là biểu thị công khai chủ quyền cô là của anh.
Tiểu Nam vui mừng hỏi cha. “Con biểu hiện rất tốt phải không? Dì Sơ Sơ lập tức trở thành mẹ của con rồi!”
“Ừm! không tệ! thích cái gì ba đều mua cho con!”
“Vậy con muốn mua một Transformers to thật to!”
“Ách…… cái này để ba suy nghĩ lại!”
Viên Ấu Sơ quay đầu lại. “Cái gì cũng không mua, về nhà!”
Ba người tay nắm tay đi từ từ trên đường về nhà, nghênh đón bọn họ là tương lai hạnh phúc, còn có một mái nhà ấm áp của bọn họ.