Nước mắt Ngạc Nhi như bắt đầu như sợi trân châu bị đứt ra, rơi xuống, một viên lại một viên. Nàng cắn môi, muốn mắng bản thân mình yếu đuối, cố tình kìm nén không cho xúc động tràn vào trong lòng, trong ngực.
“Em vốn nghĩ anh sẽ vĩnh viễn không đến.” Nàng vừa khóc vừa nói. Chỉ cần hắn đến tìm nàng, nói cho nàng, giữa hai người trong lúc không có thù hận, hắn cũng có một chút để ý tới nàng, như vậy nàng liền nguyện ý đi theo hắn.
Huống chi, nàng đã có được tình yêu say đắm dài đến hai mươi năm của hắn!
“Anh phải chặt đứt tất cả quan hệ với bà ta, để bà ta không thể tiếp tục làm tổn thương em.” Hắn nâng khuôn mặt tràn đầy nước mắt của nàng lên, khẽ hôn những giọt nước mắt ấy, trong lòng tràn ngập quyết tâm. “Ngạc Nhi, em có đồng ý không? Đồng ý gả cho người nhà Diêm gia từng làm em tổn thương sâu sắc không?”
“Em nhất định phải gả cho anh, bất luận anh mang dòng họ gì.” Nàng gắt gao ôm hắn, nước mắt không ngừng rơi, ngẩng đầu lên nhận lấy những cái hôn dày đặc như mưa của hắn.
“Như vậy! Vợ của anh, anh hứa sẽ trân trọng em cả đời!” Hắn thâm tình nỉ non, rốt cuộc đã có được người mình yêu nhiều năm. Nụ cười của nàng có thể cứu hắn thoát khỏi tất cả thù hận.
Hai người gắt gao ôm lấy nhau, chia sẻ hơi ấm của nhau, biết rằng cả đời này họ sẽ không buông tay nhau lần nữa.
Ánh mặt trời xuyên thấu mây đen, trong thế giơi của bọn họ đã không còn gì ngăn trở. Này là thù hận của Lãnh gia cung Diêm gia, hoặc là ân ân oán oán, đều so ra không quan trọng và trân quý bằng tình yêu.
Bắt đầu từ thù hận, cuối cùng chấm dứt bằng tình yêu, một hôn lễ mỹ mãn làm cho mọi người hân hoan đang chờ đợi ở phía trước.
Ngoài cửa sổ, ba người đồng thời hít sâu một hơi, cảm thấy vô cùng mỹ mãn buông ly thủy tinh, trên mặt đều có nụ cười quỷ dị của người nghe lén.
“Ta sớm đã đoán ra được sẽ như vậy.” Đường Tâm khoái trá nói.
Tuy rằng Diêm Quá Đào rời khỏi xí nghiệp Diêm gia, nhưng bằng đầu óc hơn người của hắn, hơn nữa lại có tập đoàn Thái Vĩ toàn lực trợ giúp, chắc rằng chỉ cần vài năm, hắn lại có thể nắm giữ vị trí làm chủ thương giới, một lần nữa hô phong hoán vũ. Về phần Lôi Đình thúc thúc tính tình không được tốt lắm, tin tưởng rằng có Mật Nhi khuyên bảo, có thể từ từ chấp nhận em rể này.
“Chị sớm đoán được? Coi như xong! Lúc trước, khi Diêm Quá Đào rời đi, chị còn không phải cuống cuồng cả lên? Là em đề nghị mang chị Ngạc Nhi tới đây tĩnh dưỡng, chị mới có cơ hội để cho quản gia đưa Diêm Quá Đào lên núi.” Đường Chấn vẻ mặt không cho là đúng.
“Này! Tuổi còn nhỏ đã muốn tranh giành công lao.” Đường Tâm nhún vai vẻ không quan tâm, trên mặt mang theo nụ cười.
“Nếu em để cho cha biết được chị lại quản việc đâu đâu thì cẩn thận cha sẽ lại tức giận cho coi.” Đường Chấn cau mày, cực kỳ mất hứng vì chị gái tranh hết công lao của mình.
“Cha không làm gì được chị đâu.” Đường Tâm vỗ vỗ má em trai, vẻ mặt trêu tức. Càng trưởng thành, nàng càng làm người phiền não, Đường Bá Vũ đã áp chế không được nàng.
“Chính xác, tiểu thư càng lúc càng lớn mật, làm cho lão gia rất phiền não.” Mạc quản gia cung kính nói xong, hạ mi che khuất tầm mắt. “Bất quá tôi nghĩ lão gia sẽ không cam tâm vĩnh viễn không quản được người, thậm chí càng quan tâm tới tiểu thư, lão gia chắc sắp có hành động rồi.”
Đường Chấn nhìn lướt qua Mạc quản gia, hai người trao đổi ánh mắt.
Chỉ tiếc, Đường Tâm không nhìn thấy ánh mắt thâm trầm của hai người họ, trên khuôn mặt xinh đẹp trắng trẻo vẫn là tươi cười. Cho tới bây giờ nàng đều rất thông minh, cũng chưa từng có người làm gì được nàng, cho nên nàng đương nhiên không để bất cứ kẻ nào vào trong mắt.
“Áp dụng hành động? Binh đến tướng ngăn, nước đến đất chặn, cha có thể làm gì tôi? Chẳng lẽ vội vàng tìm một người để gả tôi đi sao?” Đường Tâm nói đùa, dáng người yểu điệu nhẹ nhàng rời đi, thay hai người trong căn phòng nhỏ kia chuẩn bị tiệc mừng.
“Chị à, đến lúc đó đừng trách chúng ta, chúng ta chính là nhắc nhở chị rồi nha!” Đường Chấn xấu xa cười trộm.
Một lớn một nhỏ đứng tại chỗ, dường như là nhìn theo bóng dáng Đường Tâm mà lộ ra nụ cười quỷ dị. Bọn họ bắt đầu vô cùng chờ mong, nhìn xem tiểu ác ma không làm điều ác này cuối cùng sẽ bị người nào sửa trị?