Đau đớn trong thân thể như lưỡi dao bén nhọn đâm đến, Ngạc Nhi chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ thống khổ. Một vòng tay ấm áp ôm chặt lấy nàng, chia sẻ đau đớn của nàng, an ủi nàng. Nhiệt độ cơ thể cùng với nhịp tim quen thuộc khiến cho nàng cảm giác như có thể chịu được tất cả đau đớn.
Hai tay nàng cố gắng nắm lấy người kia, cơn đau ập đến làm cho nàng ngay cả trong cơn hôn mê cũng trằn trọc rên rỉ. Giữa mịt mù, nàng biết người kia là ai.
Đau quá, đau quá, nàng đau đớn như muốn chết đi. Loại đau đớn này như một con dao nhỏ nóng rực đâm vào thân thể nàng, cắt đi máu thịt của nàng.
Nơi đau nhất chính là bụng dưới, máu tươi từng giọt từng giọt chảy ra, nàng không thể ngăn cản, chỉ có thể tuyệt vọng rên rỉ, mơ hồ biết trong thân thể có gì đó rất quý giá, nhưng cú ngã nghiêm trọng kia lại làm cho nàng mất đi thứ đó.
Nàng nhỏ giọng gọi tên Diêm Quá Đào, hoảng hốt thấy thân hình hắn trước mắt nàng khẽ chuyển động. Nàng không biết mình nên mắng hắn, hay là nghe lời hắn. Dù sao, nàng không thể đoán ra tâm tư thật sự của hắn… Hắn vội vàng muốn giữ nàng ở lại, chính là nghĩ muốn tra tấn nàng cả đời sao? Giữa hai người họ là thù hận, nàng đã định trước thiếu nợ hắn cả đời… Như vậy, cho dù là mặc kệ hận thù, nàng dường như đã muốn trao trái tim mình cho hắn, thì phải làm sao bây giờ?
“Ngạc Nhi?” Tiếng người đàn ông lo âu phá tan lớp sương mù đau đớn, một tiếng lại một tiếng gọi to tên nàng.
Nàng không dám nghe, cắn chặt răng, chìm đắm trong thế giới thống khổ. Nàng ôm bụng rên rỉ, cảm giác có gì đó trong cơ thể bị xé rách, hai dòng nước mắt rơi trên khuôn mặt tái nhợt.
Trong cơn hôn mê, dường như nàng trở về thời gian trước kia – ở khu dân cư nghèo cũ nát, trong căn phòng nhỏ, nàng vẫn còn là đứa trẻ, người mẹ xinh đẹp của nàng đang bệnh nặng nằm trên giường, chỉ còn hơi thở thoi thóp.
Mẹ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, toát ra ôn nhu. “Các con đều xinh đẹp, nhưng hồng nhan bạc mệnh, mẹ cho các con khuôn mặt này, rốt cuộc có phải hay không làm hại các con?”
“Mẹ! xinh đẹp không tốt sao?” Lúc đó nàng còn không hiểu, rụt rè hỏi, chớp đôi mắt to xinh đẹp.
Phụ nữ Lãnh gia đều xinh đẹp, nhưng chính điều đó lại mang đến rất nhiều đau khổ cho các nàng.
“Mẹ không biết, mẹ thực sự không biết.” Khi đó mẹ chỉ cười khổ, nhìn lại cả đời này, bởi vì khuôn mặt mà lựa chọn rất nhiều đàn ông, muốn theo đuổi cuộc sống hoàn mỹ nhưng cuối cùng lại không hề có cái gì. “Nhớ kỹ, không được tin tưởng đàn ông, tuyệt đối không được tin tưởng đàn ông. Bọn họ sẽ chỉ làm con đau lòng, đã có được rồi thì sẽ không quý trọng nữa. Đừng yêu thương bọn họ, họ sẽ làm cho con đau khổ cả đời…”
Ngạc Nhi nhớ kỹ những lời này, nhưng khi thực sự đối mặt lại không thể thực hiện được. Thống khổ của mẹ làm cho nàng hoàn toàn thống hận đàn ông, thống hận bọn hắn đùa cợt phụ nữ lại không thèm để ý. Nhưng khi gặp Diêm Quá Đào, người đàn ông nàng không nên động lòng nhất, nàng lại thất bại thảm hại!
Trước đây, nàng từng trách móc chị Mật Nhi lưu luyến không quên anh rể Lôi Đình, nhưng mà nàng có thông minh hơn chút nào đâu?
Nàng lại nghe thấy tiếng cười sắc nhọn của Diêm Vũ Nghiên, điên cuồng mà đánh nàng, sau đó mắng nàng phải trả lại toàn bộ món nợ với Diêm gia.
Nàng thật sự mắc nợ Diêm gia sao? Mà Diêm Quá Đào đối với nàng ôn nhu, chỉ là vì muốn nàng phải trả giá nhiều hơn sao?
Hoài nghi này so với những vết thương trên cơ thể, càng làm cho nàng đau đớn hơn ngàn vạn lần.
Khuôn mặt Lôi Đình lạnh lẽo, biểu tình nghiêm khắc có thể khiến cho bất luận kẻ nào cũng phải sợ hãi tránh đi, mà hắn lại tận mắt thấy Diêm Vũ Nghiên đẩy Ngạc Nhi ngã xuống cầu thang.
Phẫn nộ đối với Diêm gia tích tụ trong lòng từ trước đến giờ đành phải cố gắng kìm nén, nếu không vì Ngạc Nhi đang sống chết không rõ, cần cứu chữa ngay lập tức, hắn liền hướng mẹ con Diêm gia đòi mạng ngay tại chỗ.
Hắn tìm Ngạc Nhi rất lâu, dùng mọi thế lực của tập đoàn Thái Vĩ, nhưng là luôn bị một thế lực lớn cản trở, manh mối hoàn toàn biến mất từ lúc người đàn ông thần bí mang Ngạc Nhi rời khỏi khách sạn.
Mãi cho đến khi Đường Tâm thông báo cho hắn Ngạc Nhi đang ở Diêm gia, hắn mới tỉnh ngộ. Cũng chỉ có thế lực khổng lồ như Diêm gia mới có khả năng đấu lại với tập đoàn Thái Vĩ. Tính ngày, Diêm gia đã bắt cóc Ngạc Nhi đã được hơn một tháng, nếu không phải vì tiền, vậy là nguyên nhân gì?
Từ gương chiếu hậu, Lôi Đình thấy Diêm Quá Đào luôn luôn ôm chặt Ngạc Nhi, sắc mặt hoàn toàn tái nhợt, thân hình cao lớn cứng ngắc, tầm mắt thủy chung nhìn chằm chằm khuôn mặt Ngạc Nhi. Bộ dạng kia không thể là giả vờ, hắn thật sự vì an nguy của Ngạc Nhi mà lo lắng.
Xe chạy tới bệnh viện với tốc độ cực nhanh, đến cửa bệnh viện, đã có rất nhiều người đang chờ đợi. Đường Tâm trực tiếp truyền đạt mệnh lệnh khẩn cấp, làm cho tất cả mọi người căng thẳng chờ đợi, thậm chí phòng phẫu thuật cũng đã chuẩn bị tốt, người bệnh vừa đến là có thể lập tức chữa trị.
Bệnh viện này là do Đường gia lập nên, có thiết bị và cơ sở vật chất tốt nhất, có thể nói là bệnh viện tốt nhất trong nước.
Lôi Đình xuống xe, đi đến bên kia vỗ nhẹ thê tử. “Mật Nhi, tỉnh lại đi.” Hắn thấp giọng nói, đỡ lấy thân hình mảnh mai của vợ.
Mật Nhi chầm chậm mở mắt, hoang mang nhìn chồng. Vài giây sau, nàng kinh hô một tiếng, vội vàng quay đầu lại, thấy em gái cả người toàn máu. Sắc mặt tái nhợt, nàng run rẩy tới gần trong ngực chồng, dường như lại sắp ngất xỉu. Nàng cắn chặt môi, nước mắt không ngừng chảy xuống.
“Đừng lo lắng, chúng ta đã đến bệnh viện, Ngạc Nhi sẽ không có việc gì.” Lôi Đình ôn nhu trấn an vợ, ôm nàng đã mềm nhũn chân tay ra khỏi xe.
Mấy thầy thuốc cùng y tá ba chân bốn cẳng, vội vàng đặt Ngạc Nhi lên giường bệnh. Diêm Quá Đào nhếch môi, chuẩn bị đem nàng giao cho nhóm bác sĩ. Nhưng là đang trong cơn hôn mê bất tỉnh, tay Ngạc Nhi vẫn gắt gao nắm ống tay áo hắn. Mọi người thử tách ra mấy lần nhưng là không thể.
“Tôi phải cùng cô ấy vào phòng giải phẫu.” Diêm Quá Đào nhìn Ngạc Nhi, không bao giờ muốn ép nàng buông tay. Trong lòng hắn đau đớn, lại nhớ lúc nàng ngã xuống cầu thang. Nếu không thể tận tai nghe, tận mắt thấy nàng đã thoát khỏi nguy hiểm, hắn không thể an tâm.
“Nhưng là…” Bác sĩ kinh ngạc nói, muốn cự tuyệt.
“Đừng bắt tôi phải lặp lại lần nữa, chuyện ông phải làm là cứu sống cô ấy.” Hắn chậm rãi nói, ánh mắt lợi hại lạnh như băng quét qua bác sĩ, giọng nói tuy bình tĩnh, nhưng lại làm cho người ta không rét mà run.
Phần lớn bác sĩ, y tá ở đây đều không thể tưởng tượng được, nếu nữ nhân nằm trên giường bệnh này thật sự chết đi, nam nhân này có thể làm ra chuyện gì.
“Để cho anh ta vào!” Thanh âm thanh thúy truyền đến, Đường Tâm thở hổn hển đuổi tới. “Không cần tranh cãi việc nhỏ này nữa, lập tức tiến hành cấp cứu.” Nàng tuyên bố, vừa lòng thấy mọi người phụ giúp Ngạc Nhi hướng đến phòng giải phẫu.
Một người đàn ông cao lớn tao nhã đi tới, trong ngực ôm một bé gái ba tuổi đáng yêu, đôi mắt to tròn hắc bạch phân minh.
Bé gái thấy người trên giường bệnh toàn thân là máu chính là Ngạc Nhi, cúi đầu kêu một tiếng, sợ hãi vùi mặt vào trong ngực của cha.
“Mèo con, đừng sợ.” Thương Trất Phong yêu thương xoa đầu con gái, tầm mắt nhìn khắp xung quanh, có vài phần hoang mang.
Khi nhận ra người nằm trên giường bệnh là Ngạc Nhi, sắc mặt hắn trở nên thập phần ngưng trọng.
“Ông sao lại ở chỗ này?” Lôi Đình ôm vợ trong ngực, nhìn về phía người bạn tốt nhất của mình, cũng là một trong những cán bộ cấp cao của tập đoàn Thái Vĩ.
“Con mèo nhỏ có chút cảm mạo, tôi vội vàng mang nó tới để bác sĩ xem qua, đang chuẩn bị rời đi, chợt thấy bác sĩ trong bệnh viện vội vàng họp lại, nói là tiểu ác ma truyền lệnh khẩn cấp, yêu cầu chủ nhiệm các khoa đợi mệnh, tôi muốn biết chuyện gì xảy ra, cho nên mới ở lại nhìn xem.” Thương Trất Phong nói, kinh ngạc phát hiện ở đây có không ít người quen.
Mật Nhi toàn thân run rẩy, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đèn đỏ phòng giải phẫu. Nàng rất sợ em gái duy nhất gặp bất hạnh, tuy rằng Lôi Đình đã cam đoan với nàng, Ngạc Nhi sẽ không có việc gì, nhưng là tưởng tượng bản thân mình từ trên cầu thang cao như vậy ngã xuống, nàng liền không nhịn được muốn khóc.
Lôi Đình đưa tay lau đi nước mắt trên mặt vợ, gắt gao ôm nàng, nghĩ muốn an ủi nàng. “Đừng lo lắng, nơi này có thiết bị cùng bác sỹ tốt nhất, Ngạc Nhi sẽ không có việc gì.” Hắn lo lắng nhìn sắc mặt tái nhợt, thân thể mềm mại yếu ớt của Mật Nhi.
“Em là chị gái duy nhất của Ngạc Nhi, sau khi em ấy tỉnh lại cần có em làm bạn, em phải phấn chấn lên.”
Nàng rưng rưng gật đầu, cắn môi dưới để không bật ra tiếng khóc. Nàng từ nhỏ đã mảnh mai, nếu không có Lôi Đình làm chỗ dựa thì nàng đã sớm ngã xuống ở thời điểm Ngạc Nhi mất tích rồi.
Đường Tâm mang tới khăn mặt ấm đưa cho Lôi Đình, để người đàn ông cao lớn thay vợ lau đi nước mắt trên mặt. Nàng đứng một bên, khuôn mặt xinh đẹp có vài phần ngưng trọng.
“Tiểu ác ma, chuyện này em cũng có phần?” Thương Trất Phong nhướng mày, nhìn Đường Tâm đã trổ mã thành một cô gái duyên dáng yêu kiều.
“Đừng nói khó nghe như vậy. Là em phát hiện Ngạc Nhi bị nhốt tại Diêm gia, cũng là em thông báo cho anh Lôi Đình biết.” Nàng nhìn Lôi Đình cùng Mật Nhi, vẻ mặt xin lỗi cúi đầu. “Nhưng em thật sự không ngờ bà già chết tiết kia lại làm ra chuyện này.”
“Không phải em sai. Chuyện phải đến sẽ đến. Sau khi ta biết Ngạc Nhi mất tích, trong lòng chị đã có dự cảm không lành. Chị vốn nghĩ đến, chuyện đã qua hai mươi năm, Diêm gia sẽ không trở lại Đài Loan.” Mật Nhi thì thào nói, nhớ tới chuyện trước kia. “Mặc kệ em có ở đấy hay không, Diêm Vũ Nghiên đều có thể thương tổn Ngạc Nhi. Bà ấy đối với phụ nữ Lãnh gia hận thấu xương.”
“Em vì sao chưa bao giờ nói cho anh biết?” Lôi Đình nhíu mày, không hờn không giận phát hiện vợ mình nhiều năm qua luôn một mình giữ bí mật này. Nếu Diêm gia đúng như lời Mật Nhi nói thì từ trước tới nay không thể chưa từng bức ép hai chị em họ. Như vậy nàng làm sao trải qua được những năm tháng đó, tự lực nuôi nấng Ngạc Nhi từ nhỏ đến lớn?
“Em không muốn làm anh lo lắng, thậm chí liên lụy đến anh, khiến anh khó xử.” Nàng thở dài một hơi, tựa vào trong ngực chồng.
“Còn có, từ sau khi em vào làm ở quán bar, Diêm gia chưa từng quấy nhiễu cuộc sống của em và Ngạc Nhi, em nghĩ là bọn họ đã hết hy vọng.” Nàng nhắm mắt.
Mọi người đều trầm mặc, đều đang chờ đợi tin tức truyền ra từ phòng giải phẫu.
Con gái Thương Trất Phong chờ đến mệt mỏi, khẽ dụi mắt, Mạc quản gia cung kính đón lấy, thuận tiện đưa tiểu thiếu gia Đường Chấn cũng đang kiên trì chờ đợi đứng lên, hướng đến phòng nghỉ xa hoa của bệnh viện. Đường Chấn vốn muốn cự tuyệt, nhưng cũng hiểu được tình hình trước mắt rất ngưng trọng, không phải trường hợp có thể ồn ào. Thông minh như cậu, tuy rằng không tình nguyện, vẫn ngoan ngoãn đi ngủ.
Mãi cho đến đêm khuya, đèn đỏ phòng giải phẫu mới tắt, cửa lớn lạnh lẽo được đẩy ra, mấy bác sĩ đi tới, trên áo choàng màu lam nhạt hoặc nhiều hoặc ít đều có dính máu.
“Chị ấy có nặng lắm không?” Đường Tâm nóng vội đứng lên hỏi trước.
“Người bệnh đã không còn nguy hiểm, cô ấy ngã rất nghiêm trọng, có mấy chỗ bị gãy xương, cùng với x