Nàng đã nếm đủ sự đau khổ của tình yêu nhưng lại không có biện pháp thu lại tình cảm đã trao đi.
Cô gái xinh đẹp khóe môi hiện lên một nụ cười nhẹ, nhìn thấy thân ảnh cao lớn nào đó vừa bước tới, đứng ở chỗ sâu trong rừng, bởi vì nghe thấy lời nói của Ngạc Nhi mà toàn thân cứng ngắc. Đường Tâm như cười như không nhìn Ngạc Nhi, nhắc nhở chính mình phải bình tĩnh, để tránh vì quá hưng phấn mà lộ ra dấu vết.
“Chị Ngạc Nhi, ngày hôm qua quản gia đưa tới một ít đồ dùng hàng ngày cùng đồ ăn. Em đem chai rượu champagne ngon nhất để trong tủ lạnh, chị giúp em lấy ra, chúng ta cùng nhau uống hết chai rượu ngon đó đi!” Đường Tâm đề nghị, trên khuôn mặt thanh xuân xinh đẹp tràn đầy tươi cười, làm cho người ta không thể cự tuyệt.
Ngạc Nhi gật gật đầu, không nghĩ hắn đang ở đây, đứng dậy, thân mình nhỏ xinh chầm chậm đi vào trong ngôi nhà nhỏ.
Đường Tâm nhẫn nại đợi đến khi thân ảnh gầy yếu của Ngạc Nhi biến mất ở chỗ rẽ, mới từ trên ghế nhảy dựng lên, bằng động tác nhanh nhất chạy ra bên ngoài cửa sổ. Khi nàng chạy tới, nơi đó đã ẩn nấp một ông già và một đứa trẻ.
“Tiểu thư, xin cô giữ cử chỉ tao nhã.” Mạc quản gia cung kính nói, sau đó quay đầu đi, một tay lấy ra ly thủy tinh, vẻ mặt chuyên chú nhìn vào trên vách tường. Đường Chấn đi theo bên cạnh cũng làm động tác giống hệt, tuổi còn nhỏ đã có tư thế cực kỳ “Chuyên nghiệp”.
Đường Tâm hừ một tiếng. “Người nghe trộm đến phát cuồng còn có tư cách khuyên chị giữ gìn sự tao nhã sao?” Nàng không để ý tới, cũng ghé vào vách tường, cẩn thận nghe ngóng động tĩnh trong phòng nhỏ.
Rừng núi rộng lớn có tác dụng điều hòa nhiệt độ tốt nhất, cho dù đang là giữa mùa hè, căn phòng nhỏ vẫn hơi lạnh.
Ngạc Nhi đi đến phòng bếp, mở tủ lạnh lấy ra chai rượu champagne, khi nhìn đến nhãn hiệu trên chai rượu, trong lòng hơi sửng sốt.
Đêm đầu tiên nàng cùng Diêm Quá Đào gặp mặt cũng uống loại rượu này. Nàng còn hạ thuốc mê trong này lại dễ dàng bị hắn nhìn thấu, cuối cùng chính nàng lại uống rượu đã bị hạ thuốc.
Chuyện cũ trước kia về hắn làm cho nàng khổ sở nhưng lại không muốn quên đi. Nàng mang rượu đến phòng khách, dùng dụng cụ mở chai, lúc sau khẽ nhấp một ngụm rượu quen thuộc.
Một đôi tay nam tính đột nhiên ôm chặt lấy nàng từ phía sau. Nàng kinh ngạc buông tay, còn không kịp thét ra tiếng, người nọ đã khóa chặt đôi môi đỏ mọng của nàng. Chai rượu rơi trên mặt đất, vỡ vụ, rượu chảy ra khắp sàn, mùi rượu tràn ngập không khí.
Ngạc Nhi kinh hoàng giãy giụa, không hiểu tại sao ở nơi an toàn như vậy, không biết kẻ bắt cóc dùng phương pháp đặc biệt gì xông vào được? Nàng bị người đàn ông kia bế đến phòng ngủ, cho dù dùng toàn bộ sức lực cũng không thoát được. Sợ hãi chồng chất trong lòng, nàng tuyệt vọng cắn hắn, chỉ nghe thấy một tiếng kêu rên có chút quen thuộc.
Cho dù là dùng thủ đoạn kiên quyết bế nàng vào giữa phòng ngủ nhưng động tác của người kia lại không hề thương tổn nàng, thậm chí còn cẩn thận bảo vệ nàng.
Nghe được tiếng kêu đau đớn kia, lại cảm nhận được hơi thở nam tính trên người hắn, Ngạc Nhi dần dần nhận ra thân phận của người này.
Trong cơ thể, tâm trạng lơi lỏng lại khẩn trương lần lượt thay đổi, nàng dùng sức mở mắt, trong lòng hét lên ra lệnh cho chính mình tuyệt đối không được khóc.
Khi hắn thả lỏng tay ra thì nàng vội vàng xoay người lại, quả nhiên nhìn thấy khuôn mặt nam tính hoàn mỹ của Diêm Quá Đào.
Hắn dường như không giống như trước, cũng là vẻ mặt đó, nhưng điểm khác biệt chính là đôi mắt màu đen kia, trong ánh mắt đã không còn lạnh như băng cùng sự hận thù mà ngược lại tràn ngập tình cảm mạnh mẽ, tham lam nhìn nàng.
“Anh…” nàng còn chưa kịp hỏi hắn làm sao tìm được nơi này, vì sao mà đến đây, hắn đã lấy ra một sợi dây mỏng bằng tơ lụa, thừa dịp nàng còn chưa kịp phản ứng, liền gọn gàng mà nhanh chóng đem nàng cột vào trên giường. Nàng mở to hai mắt nhìn, không thể tin được hắn còn dám đối với nàng như vậy!
“Ngạc Nhi, em uống rượu là muốn gọi anh đến hôn em sao?” Diêm Quá Đào nhìn nàng, tay mơn trớn cẩn thận da thịt của nàng, nhìn thấy thân ảnh gầy yếu của nàng, hắn vẫn không muốn buông ra. Hắn cúi đầu, triền miên mà kịch liệt hôn nàng, chia sẻ hương rượu champagne trong miệng nàng.
“Anh tới làm gì?” Nàng bị hắn hôn đến thần trí mê muội, lại vẫn muốn lấy lại chút lý trí còn sót lại, hỏi hắn mục đích tới nơi này.
Hắn liền như hy vọng của nàng, đến đây tìm nàng. Nhưng như vậy là không đủ! Nàng muốn nghe chính miệng hắn thừa nhận, nói ra lời nàng hy vọng hắn nói nhất. Cho đến giờ phút này, nàng mới biết được kỳ thật chính mình có bao nhiêu yếu đuối, tuy rằng bị hắn làm tổn thương nhưng chỉ cần hắn nói một câu thì nàng sẽ bất chấp tất cả đi theo hắn.
Diêm Quá Đào ngẩng đầu, cho tới bây giờ mới biết được hắn đã nhớ nàng, muốn gần nàng điên cuồng đến mức nào. Lúc quản gia Đường gia đến truyền lời của Đường Tâm, đồng ý dẫn hắn đến nơi này tìm Ngạc Nhi thì trong lòng hắn mừng như điên không thể hình dung ra được.
Hắn tìm nàng đã rất lâu, rất lâu, vốn đã nghĩ đến nàng biết mọi chuyện hắn làm, biết tâm ý của hắn nhưng mà nàng lại luôn luôn xa cách, làm cho tâm hắn chịu đựng sự dày vò.
“Ngạc Nhi, chúng ta trong lúc đó không hề chấm dứt.” Hắn thong thả nói, thấy trong mắt nàng hiện lên một tia thống khổ.
Nàng cắn chặt môi, chịu đưng đau đớn trong lòng. Nguyên lai hắn đến lần này, chỉ là vì tiếp tục báo thù, hoàn toàn không có thay đổi sao? Hắn thế nhưng vẫn hận nàng? Toàn thân nàng run rẩy, nuốt nước mắt, quay đầu đi.
Hắn lại tựa vào bên tai nàng, nhẹ nhàng nói, giọng nói ôn nhu mà ít khi hắn biểu lộ ra. “Ngạc Nhi, anh đã biết rõ sự thật, càng biết anh đã trách lầm em, làm nhiều chuyện không đúng với em, em sẽ không hận anh chứ?” Hắn hôn nhẹ vành tai nàng, đem chuyện báo thù nói rất ôn nhu. “Hận anh sao? Như vậy em hãy ở bên cạnh anh, cả đời đều ở bên cạnh anh thì em có thể mặc sức mà trả thù anh.”
Nàng nhíu mày, nhìn ra thái độ của hắn không giống trước kia. Mà những lời này dường như lại có một ý nghĩa khác… Nàng nhìn hắn, trong lòng hoàn toàn không thể xác định, không dám ôm sự hy vọng.
“Trả thù như thế nào?” Nàng nhìn hắn, ngoài ý muốn phát hiện ra hắn cũng gầy đi nhiều.
Khuôn mặt ngăm đen đáng ngờ đỏ lên. “Ở lại bên cạnh anh, anh tùy em xử trí, em có thể hành hạ anh cả đời.”
Hắn nói ra lý do dở nhất.
Tim Ngạc Nhi đập mạnh, dần dần nghe ra ý tứ trong lời nói của hắn.
“Buông.” Nàng giật nhẹ thắt lưng, không thể dùng tư thế này cùng hắn nói chuyện, sẽ làm cho nàng không ngừng nghĩ đến, hắn ở trên giường cùng nàng… Hắn không hề cự tuyệt, theo lời nàng cởi trói, đồng thời hai tay lưu luyến mơn trớn thân thể mảnh khảnh mềm mại của nàng.
Nhớ tới nàng từng mang thai đứa nhỏ của hắn, rồi lại bởi vì thù hận ác độc mà mất đi đứa nhỏ, trong lòng hắn tràn ngập đau xót.
“Anh tốt nhất nói cho rõ ràng, anh rốt cuộc muốn làm cái gì?” Hai tay Ngạc Nhi run lên, nhưng vẫn nắm chặt cánh tay hắn. Nàng không có cách nào không chạm vào hắn, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể hắn, nàng liền hoài nghi chính mình vĩnh viễn không thể buông tay.
Diêm Quá Đào khẽ cắn môi, lần đầu tiên rơi vào tình huống ngượng ngùng, khó xử như vậy. Nhưng là đối mặt với Ngạc Nhi yêu dấu, hắn không có cách nào tiếp tục chần chờ. “Anh đến là hy vọng em đồng ý làm vợ anh.” Hắn gấp rút nói, hai mắt như có ngọn lửa nóng rực nhìn thẳng vào khuôn mặt nàng.
Trong lòng hắn hoảng loạn, không dám xác định đến cuối cùng sẽ nghe được gì. Sắc mặt nàng trở nên tái nhợt, cả đời này nàng chưa bao giờ rối loạn như vậy. Khiếp sợ cùng vui sướng giao chiến trong đầu nàng, làm cho nàng không nói ra lời. Vài giây ban đầu là mừng như điên, nhưng rồi đột nhiên nhớ tới Diêm Vũ Nghiên biểu tình ác độc, máu trong người đều trở nên lạnh lẽo.
“Không có khả năng, mẹ anh…”. môi nàng bị ngón tay hắn chặn lại.
“Trừ bỏ dòng họ của anh cùng với dòng máu trong cơ thể không thể thay đổi thì anh đã đem tất cả trả lại cho bà ấy. Vị trí Diêm tổng tài cùng đặc quyền của người nhà họ Diêm, trong hai tháng qua anh đã vứt bỏ hoàn toàn.” Hắn bình tĩnh tuyên bố, nâng lên khuôn mặt xinh đẹp của nàng, ngón cái vuốt ve đôi môi anh đào non mềm của nàng.
Trong hai tháng qua, hắn dần dần rời khỏi tập đoàn Diêm thị, đem quyền quản lý trả lại cho Diêm Vũ Nghiên. Nếu uy quyền cùng tiền tài này có thể đổi lấy Ngạc Nhi, hắn sẽ không hề do dự mà đồng ý. Bất luận Diêm Vũ Nghiên uy hiếp, dụ dỗ như thế nào, hắn đã quyết định phải vĩnh viễn sẽ rời khỏi dòng họ “Diêm”, dòng họ đã mang đến cho hắn tất cả sự hận thù.
Hiện tại, hắn đã không còn là tổng tài xí nghiệp Diêm gia. Mặc dù rất nhiều cấp dưới thề sống chết đi theo hắn, đi theo hắn sang một công ty có quy mô nhỏ nhưng triển vọng vô cùng, nhưng là trước mắt mà nói, hắn là lấy trứng chọi đá, không thể có nhiều tiền giống như trước kia.
Chính là, vứt bỏ hết thảy những thứ đó, hắn lại vui vẻ như bắt được bàng.
“Vì sao? Vì sao anh phải làm như vậy? Nếu chỉ là vì bủ đắp cho tôi thì anh cùng không cần làm thế.”
Nàng run rẩy, rốt cuộc nghe ra hắn nói rất kiên quyết. Hắn cùng quá khứ có khác biệt rất lớn, trong đôi mắt đen kia, hiện giờ chỉ còn lại tràn ngập ôn nhu nhìn nàng.
“Ngạc Nhi, không chỉ là bù đắp.” Hắn hôn nhẹ đôi môi nàng run rẩy, gắt gao ông nàng vào trong ngực, thề cả đời đều luôn trân quý cô gái nhỏ làm hắn say lòng này.
“Tôi là kẻ thù của anh.” Ngạc Nhi quật cường nói. Mặc dù đã cảm động muốn khóc nhưng nàng vẫn mạnh miệng, chính là muốn nghe tất cả lý do của hắn, làm cho hắn phải thuyết phục nàng. Ai bảo hắn tàn nhẫn như vậy, làm cho nàng yêu hắn sâu đến thế, đau khổ đến thế.
“Không, em không phải là kẻ thù của anh, em là người con gái anh yêu hai mươi năm.” Hắn chờ mong nhìn nàng, không cho phép nàng rời khỏi tầm mắt.
Ngạc Nhi nói không ra lời, trợn to mắt nhìn hắn, không rõ hắn đang nói cái gì. Hắn làm sao có thể yêu nàng hai mươi năm? Hắn hẳn là bị giáo dục hận nàng mới đúng!
Diêm Quá Đào nhìn nàng, ôn nhu cười, ngón tay vuốt ve những đường nét quen thuộc trên khuôn mặt mảnh khảnh của nàng. “Anh vẫn luôn bị dạy dỗ bằng thù hận, trong thế giới của anh chỉ có sự hận thù. Chính là, khi anh bị nhốt trong nhà kho nhỏ tối tăm đó, làm bạn với anh chỉ có tấm ảnh đã cũ. Anh luôn luôn nhìn tấm ảnh đó, chỉ nhớ rõ ảnh chụp một cô bé có nụ cười rất đẹp. Dựa vào nụ cười của em, anh mới có thể chống đỡ qua những tháng ngày đó.” Hắn lấy ra từ trong ngực tấm ảnh kia, tấm ảnh hắn đã cất giữ bên người suốt hai mươi năm.
Khi thù hận đã không còn, hắn rốt cục có thể thành thật mà đối diện với phần tình cảm không thể nói ra ẩn sâu trong lòng hai mươi năm qua.
“Đây là ảnh chụp trước đây của tôi.” Ngạc Nhi nhẹ giọng nói, dễ dàng nhận ra chân dung mơ hồ trong tấm ảnh, là mẹ, là chị gái, cùng chính mình.
“Anh từ khi đó đã yêu em, nụ cười của em là hy vọng duy nhất của anh. Nhưng anh không chịu thừa nhận, đem tình cảm này coi là thù hận. Nếu không phải vậy thì khi bắt đầu kế hoạch trả thù, anh sẽ không bỏ qua chị gái em mà trực tiếp tìm tới em. Báo thù chính là cái cớ để anh giữ em bên cạnh mình.” Diêm Quá Đào hôn môi nàng, thâm tình mà nhìn nàng.
“Ngạc Nhi, tha thứ cho anh nhé? Tha thứ cho tất cả những gì anh đã làm tổn thương em.” Thanh âm hắn trầm thấp, bởi vì tìn