“Cha, thuốc của mẹ hữu dụng thật, mông của Điểm Điểm không còn đau nữa rồi nè!”
Tuy vẫn chưa dám ngồi xuống, nhưng đi đường bình thường thì đã chẳng còn thấy đau gì nhiều nữa, Điểm Điểm hiếu động không muốn nằm bẹp trên giường, bé chạy đến bên cạnh Lân vương, nhưng lại thấy Lân vương đang thẫn thờ nhìn quyển sách trước mắt.
“Phải đó, thuốc của mẹ con đương nhiên là linh nghiệm rồi, có điều con cũng phải nghiêm túc kiểm điểm. Điểm Điểm, mẹ vì muốn tốt cho con, con đừng trách mẹ con.”
Lân vương xoa đầu Điểm Điểm, yêu thương nói.
“Đương nhiên là Điểm Điểm biết, tuy đôi lúc mẹ sẽ giáo huấn Điểm Điểm, nhưng mẹ vẫn đối xử rất tốt với Điểm Điểm đấy? Cha, con lén nói cha nghe nè, cha có biết từ khi nào mà con biết mẹ tốt hay không?”
Lân vương lắc lắc đầu, hắn trước nay chưa từng nghĩ đến vấn đề này, Tiểu Tiểu từ nhỏ đã ở bên cạnh Điểm Điểm, ắt hẳn từ rất sớm trước đó đã biết Tiểu Tiểu đối tốt với thằng nhóc rồi chứ gì?
“Haizz, trước kia con cũng chẳng biết, khi biết được, thì là lúc mẹ đã xuống núi rồi. Khi đó, Điểm Điểm muốn ăn gà ăn mày, nhưng cái con mà gia gia bắt được không phải là gà, đương nhiên là không làm ra được rồi. Gia gia không đi, Hắc Tử không đi, Hổ Tử cũng không chịu đi, cuối cùng vẫn là Điểm Điểm mặt dày mày dạn xin Như Nhi đi…cha ơi cha không biết đâu, khi đó nếu có mẹ, mẹ sẽ không nói hai lời mà bi bắt gà cho Điểm Điểm ngay tức khắc…”
Điểm Điểm ngẩng đầu, nói một cách đáng yêu, Lân vương bật cười ha ha, hóa ra lúc ăn, Điểm Điểm mới biết cái tốt của Tiểu Tiểu. Nếu để Tiểu Tiểu biết được, chẳng biết có tét mông thằng bé thêm một trận không nữa?
Có khả năng, nàng sẽ đau long muốn chết cho coi. Có điều Hắc Tử Hổ Tử hắn đều đã gặp qua, không biết Như Nhi mà Điểm Điểm nói tới lại là thần thánh phương nào?
“Điểm Điểm, Như Nhi là ai? Sao cha không biết nhỉ?” Bế Điểm Điểm dậy, thân thiết đặt bé lên đùi, Điểm Điểm ‘Úi da’ gào lên một tiếng:
“Cha, cha cố ý đấy hả? Rõ ràng biết mông của Điểm Điểm không dám ngồi, còn để Điểm Điểm ngồi xuống…”
Đáng thương quá, mông của ta, mẹ xấu xa kia dùng sức lớn như vậy, không lẽ khi đó muốn đánh chết mình luôn á?
“Xin lỗi, Điểm Điểm, cha quên mất…”
Lân vương tỏ ý xin lỗi nhìn Điểm Điểm, đều tại hắn, ban nãy lại quên mất điểm này, trước kia hắn đều ôm thằng bé như vậy cả.
“Không sao hết, con tha thứ cho cha, ban nãy hỏi Điểm Điểm về Như Nhi á hả, Hổ Tử là sủng vật của Điểm Điểm, Như Nhi và Hắc Tử là của mẹ, Hắc Tử là một con sói rất uy vũ, rất lợi hại, nghe mẹ nói, thật ra Hắc Tử là một con lang vương đấy nhá, nhưng trước nay nó đều luôn ở bên cạnh mẹ, từ khi Điểm Điểm có ý thức thì đã có nó rồi. Nó lợi hại lắm…”
Nhắc đến Hắc Tử, Điểm Điểm hình như nói mãi không ngớt, Lân vương từng gặp Hắc Tử, cái hắn muốn biết là Như Nhi cơ, nhưng thấy Điểm Điểm nói hăng say như vậy, cũng không ngắt lời bé, hơn nữa còn nghiêm túc lắng nghe, mãi đến khi Điểm Điểm nói xong, Lân vương mới cười nói:
“Nghe Điểm Điểm nói như vậy, Hắc Tử đúng thật khá lợi hại, thế Như Nhi thì sao, Như Nhi là…”
“Há há, cha, Như Nhi và Hắc Tử không phải cùng một loài, Như Nhi là một con rắn nhỏ màu xanh lục to cỡ này nè…”
Vươn ngón tay, Điểm Điểm minh họa, tuy không chuẩn lắm, nhưng cũng gần như thế:
“Như Nhi và mẹ thường như hình với bóng, thông thường nó đều nằm ngủ trên cổ tay mẹ, nó rất ham ngủ, nhưng thân phận nó cũng rất tôn quý, là công chúa của loài rắn, có thể hiệu triệu rất nhiều rắn bán mạng vì nó. Nó cũng rất trung thành với mẹ…”
Thuộc như lòng bàn tay, Điểm Điểm cười vui ra mặt, mà Lân vương thì lại bắt đầu cau mày suy ngẫm, trên tay Tiểu Tiểu, sao trước giờ hắn không chú ý tới nhỉ? Hình như trước nay có thấy qua đâu, cổ tay nàng đều trống trơn, nào thấy con rắn màu xanh kia đâu.
“Cha, khinh công của cha có tốt không?”
Điểm Điểm bỗng dưng ngừng lại, hỏi Lân vương hai lần mà hắn vẫn chưa hoàn hồn lại, bé liền lắc lắc cánh tay Lân vương, hỏi lại lần nữa.
“Khinh công? Chắc cũng tạm? Sao thế?” Lân vương cúi đầu xuống, lấy làm khó hiểu mà nhìn Điểm Điểm, không phải bé muốn học võ công đấy chứ, thế cũng tốt, đã sắp năm tuổi rồi, cũng đã đến lúc học võ công.
“Thế thì hay quá! Cha, đợi khi mẹ đến, bảo mẹ dẫn chúng ta về núi chơi đi, trên núi mà bọn con ở vui lắm nhé, tuy không phồn hoa như ở bên ngoài, nhưng trên núi có…”
Đi lên ngọn núi mà nàng sinh sống ư? Khóe miệng Lân vương hơi nhếch lên, Điểm Điểm thật sự thích hắn rồi, bằng không cũng sẽ không bảo hắn về núi của bọn họ. Nhưng cái này cũng phải đợi, đợi Tiểu Tiểu trở về, khi đó mới có thể về núi được. Có điều cũng chỉ còn mấy ngày nữa, nhanh thôi.
“Vương gia, mặt trời đã xuống núi rồi, thị vệ kia phải xử lý ra sao?” Quản gia gõ gõ cửa, sau khi được sự cho phép liền đi vào.
Thị vệ? Là Tiểu xử phạt, Lân vương nhớ đến chủ ý của Tiểu Tiểu mà cười cười, nhưng lạ thật, một sự bất an lởn vởn trong lòng, hắn buồn bực đi lại trong phòng…
“Cha, cha sao vậy?”
Cảm thấy Lân vương có điều dị thường, Điểm Điểm bất an hỏi.
Lân vương cúi đầu xuống, nhìn thấy sự quan tâm trong mắt Điểm Điểm, Điểm Điểm mẫn cảm như vậy, chẳng biết là chuyện xấu hay chuyện tốt đây? Tràn đầy xúc động, hắn cũng không rõ sao hắn lại thấy bất an, chỉ là lúc này nỗi buồn bực trong lòng càng nặng thêm, trực giác cho biết ắt hẳn là có liên quan đến Tiểu Tiểu, nhưng cụ thể, hắn cũng không biết là cái gì…
“Điểm Điểm, cha không sao, không sao hết!”
Đúng vậy, hắn không sao, nhưng người hắn lo lắng là Tiểu Tiểu. Lân vương ngẩng đầu, nhìn về phía ngoài cửa, u ám nói:
“Cứ làm theo những gì nàng ấy nói đi!”
Quản gia nghe xong, rõ ràng là ngây ra một lúc, lấy làm khó hiểu nhìn Lân vương, làm thế nào? Ông không biết.
“Cha, cái gì thế? Lúc nãy cha nói là có ý gì vậy?”
Điểm Điểm tò mò mở to con mắt, bé cảm thấy có trò vui rồi, bé nhất định phải tham gia, cũng chắc chắn sẽ tham dự vào.
“Quản gia, đem nữ nhân kia thưởng cho y, y cũng coi như là đã có công cứu Điểm Điểm…”
Khẽ thở dài một tiếng, an bài như vậy, đối với nữ tử kia mà nói cũng coi như là chuyện tốt. Tuy rằng theo một thị vệ thì có hơi ấm ức một tí, nhưng ít nhất Lân vương ban hôn, y cũng sẽ một lòng một dạ đối đãi với nàng ta.
Nắm lấy tay Điểm Điểm, Lân vương cười nói:
“Điểm Điểm, cha phải đi xử lý chút chuyện, con ở đây chơi với mấy nha hoàn được không?”
Chuyện nên xử lý, hắn không muốn kéo dài, lỡ Tiểu Tiểu thấy hắn vẫn còn chưa xử lý gọn, thì sẽ tức giận đó. Vì một đám nữ tử không liên quan, hắn không cần thiết phải làm cho Tiểu Tiểu giận.
“Không chịu!” Dùng sức lắc đầu, cha đi nhất định là có trò vui, sao có thể thiếu mặt Điểm Điểm được chứ? Bé nài nỉ nói:
“Cha, Điểm Điểm chỉ yên lặng ở bên cạnh cha, tuyệt đối sẽ không nói bậy, làm bậy, cũng sẽ không rước thêm phiền toái cho cha đâu…”
Không có mới lạ! Trong lòng Lân vương thầm than, lại không muốn làm Điểm Điểm thất vọng, nhưng hình tượng kế tiếp, thật không thích hợp dẫn theo một một đứa trẻ, để Điểm Điểm nhìn thấy mình là một người lạnh lùng tuyệt tình, thế thì càng không hay rồi.
Lân vương ngồi xổm người xuống, nhìn Điểm Điểm nói:
“Điểm Điểm, mẹ của con có phải không thích đám nữ nhân kia không?”
Đám nữ nhân đó, đương nhiên là chỉ đám thị thiếp kia của hắn rồi, Tiểu Tiểu không thích bọn họ, nhưng Điểm Điểm lại thường chơi với họ, chòng ghẹo họ, không biết đuổi bọn họ đi, Điểm Điểm có buồn không?
“Đúng thế, không chỉ mẹ không thích, Điểm Điểm cũng chẳng ưa bọn họ nữa kìa? Cha…”
Điểm Điểm khó hiểu nhìn về phía Lân vương, không phải cha tưởng mình thích cái đám nữ nhân đó đấy chứ? Tuy bé thường qua đó chơi với bọn họ, nhưng đều là đang trêu chọc bọn họ thôi.
“Cha, không phải cha tưởng con thích họ đấy chứ? Con chơi với bọn họ là để họ biết khó mà lui mà? Con vì suy nghĩ cho mẹ nên mới muốn đuổi họ đi…”
Cha thật ngốc quá đi, chuyện đơn giản như vậy mà cũng không nghĩ ra hả? Điểm Điểm giải thích nói.
“Cha biết rồi! Điểm Điểm, bây giờ cha đang muốn đuổi bọn họ đi, con cũng muốn theo cha đến đó ư?”
Lân vương yêu thương vuốt mặt Điểm Điểm, có Điểm Điểm ở bên, hắn nói chuyện làm gì cũng phải chú ý nhiều hơn.
“Vương gia, đừng đuổi chúng thiếp đi, tại sao?”
Nghe thấy lời của Lân vương, chúng mỹ nhân trừng mắt không thể tin nổi, tuy Vương gia thật sự đã lâu không đến sủng hạnh bất kì người nào. Tuy các nàng cũng từng nghĩ đến việc có một ngày sẽ bị tống ra khỏi phủ, nhưng…
Lúc thật sự biết được, trong lòng các nàng vẫn kinh hãi muôn phần. Đã theo Vương gia lâu vậy rồi, các nàng không biết sau khi ra khỏi vương phủ thì các nàng có thể làm được gì? Các nàng không biết sau này phải dựa vào cái gì để sống tiếp đây.
“Bổn vương sẽ cho các ngươi phí phụ cấp, Vương phi sắp đến rồi, nàng ấy không muốn nhìn thấy các ngươi, cho nên…”
Lân vương khẽ thở dài một tiếng, vài vị mỹ nữ nghe thấy giọng điệu kiên quyết kia của Vương gia thì đã ngã thụp xuống đất, còn có một người chạy đến bên Điểm Điểm, khẩn cấu nói:
“Điểm Điểm, Vương gia nghe lời muội nhất, muội thay tỷ tỷ khuyên nhủ Vương gia được không?”
Bình thường, Điểm Điểm đều chơi cùng với các nàng, nhưng bây giờ…
Tuy Điểm Điểm cũng thường xuyên chòng ghẹo các nàng, nhưng bình thường Điểm Điểm đối đãi với các nàng cũng không tệ. Nghe thấy lời của nữ nhân này, những mỹ nhân khác cũng van xin mà nhìn về phía Điểm Điểm, có thể nói chuyện trước mặt Vương gia, hình như chỉ có Điểm Điểm thôi.
“Cô buông tay ra đi!”
Chán ghét mà nhìn cái tay đang nắm lấy cánh tay bé, Điểm Điểm giãy vài cái, ngặt nỗi sức lực quá bé, giãy sao cũng không thoát ra được, ánh mắt Lân vương tối lại, lạnh lùng nói:
“Buông tay!”
Giọng hắn không lớn, nhưng vị mỹ nữ ban nãy nắm lấy cánh tay Điểm Điểm vẫn ngây ra một lúc, tay cũng khựng lại, nhưng không hề buông ra ngay. Lân vương khom người xuống, khẽ hất một cái, mỹ nữ liền ngã sõng soài ra đất, theo thế vồ ếch…
“Điểm Điểm…” Ai oán nhìn Điểm Điểm, trong mắt mỹ nữ lấp lánh lệ quang, mà những mỹ nữ khác cũng sợ hãi nhìn thẳng vào Lân vương đang đứng trước mặt Điểm Điểm, không ngờ Lân vương lại bảo vệ con nhãi ấy như vậy.
“Vương gia, chẳng lẽ thật sự vì công chúa ư?”
Một mỹ nữ áo đỏ ai oán nhìn Lân vương, hai ngày nay nàng cũng đã nghe nói rồi, nói rằng công chúa Phong Quốc sắp qua đây hòa thân, mục tiêu chính là Lân vương hiện nay. Lúc mới đầu nàng cũng không tin, bởi vì Lân vương phủ chẳng có tí vẻ nào là sắp có chuyện mừng cả, hơn nữa bên cạnh Lân vương chỉ có Điểm Điểm – một tiểu cô nương bốn năm tuổi, chẳng hề có nữ nhân nào khác mà…nhưng hôm nay xem ra, cũng chỉ có việc công chúa sắp đến đây, nên mới không chấp nhận được đám thị thiếp các nàng, Vương gia cũng sẽ vì lợi ích quốc gia mà…
“Nàng ta?” Lân vương nhướng nhướng mày, trong mắt lộ ra một tia khinh thường. Mọi người đều đang nói, công chúa sắp đến đây hòa thân, nhưng hòa thân với ai cũng được, người duy nhất không có khả năng chính là hắn. Phải biết rằng hôm đó chính mắt hắn nhìn thấy ả ta cùng với một ngư