i đàn ông lăn lộn trên giường. Hắn không tin ả nữ nhân kia còn dám đến đây gả cho hắn!
Nếu như cô ả thật sự nói vậy, chỉ có thể cho thấy một điều, không phải da mặt ả ta quá dày, mà là căn bản ả ta không cần mặt!
Ánh mắt nhìn về phía mỹ nữ, vô tình nhìn thấy sự phẫn hận trong mắt các nàng, trong lòng Lân vương hơi lạnh, có lẽ đối với sự phẫn hận của các nàng, hắn chẳng thấy sao cả, nhưng Tiểu Tiểu và Điểm Điểm thì sao, nữ nhân một khi trở nên độc ác, sẽ khiến người ta khó mà đề phòng được, tuy hai người họ đều rất thông minh, đều rất cơ trí, nhưng có lúc, vẫn không thể đề phòng được!
“Cái này các ngươi không cần xía vào, vì quan hệ giữa hai nước, bổn vương cũng phải gắng sức vì nàng ta mà suy nghĩ!”
Không thừa nhận, nhưng Lân vương cũng không phủ nhận, trong mắt chúng mỹ nữ xẹt qua một tia ai oán, có khi trong mắt có chút không cam, lại như có khi chỉ mang vẻ cam chịu. Cứ để bọn họ hiểu lầm đi, Lân vương cười thầm một tiếng, mà Điểm Điểm ở bên thì lại lấy làm khó hiểu nhìn Lân vương, nhìn thấy ý cười trong mắt Lân vương, bé thông minh không hỏi công chúa là ai, đợi trở về hẵng hỏi vậy.
“Hôm nay con hổ suýt nữa làm người bị thương, vị thị vệ kia vì cứu Điểm Điểm nên mới đả thương con hổ, mà ngươi…”
Chỉ vào nữ tử hôm nay nhìn thấy kia, Lân vương không biết tên nàng ta, trước nay hắn cũng chưa từng ghi nhớ. Hắn cười nói:
“Đai lưng của ngươi đã cứu y một mạng, y nguyện ý lấy ngươi làm vợ, bổn vương sẽ giúp các ngươi lo liệu hôn lễ, ngươi không có dị nghị gì chứ!”
Trên danh nghĩa là đang hỏi nữ tử kia, nhưng trong lời nói chẳng có lấy một tí gì gọi là có ý muốn hỏi cả, nữ tử kia khẽ run, lúc đó nàng cũng chẳng nhớ rõ dáng vẻ của thị vệ kia, cứ vậy mà gả cho người ta ư? Trên mặt hơi lộ vẻ không cam, nhưng khi nhìn thấy vẻ quyết tuyệt trên gương mặt Lân vương thì nàng chỉ đành gật gật đầu:
“Tạ ân điển của Vương gia!”
Đây cũng là ân điển, chí ít, thì cũng đã sắp xếp chuyện chung thân của mình rồi.
“Các ngươi cũng có thể làm vậy, bổn vương cho các ngươi cơ hội, tìm một thị vệ hoặc là người nào đó mình yêu thích. Thời gian hai ngày, hết giờ, chưa tìm được đối tượng thích hợp, nhất loạt đuổi ra khỏi phủ. Tìm được rồi, thì mau chóng thành thân, cũng hai ngày sau thì rời phủ! Quản gia, chuyện này giao cho ngươi, đúng rồi, đến khi đó, Lạc Hoa các sạch bóng người là được…”
Bạc môi đẹp hé mở, lời nói ra khiến chúng mỹ nữ muốn vỡ tim, hai ngày, ngài ấy thế mà chỉ cho mọi người thời gian có hai ngày!
“Dạ, Vương gia!”
Quản gia cúi đầu nhận lệnh, ông biết Vương gia làm vậy vì ai, nhưng ông có nghĩ sao cũng không hiểu, một nữ nhân đã có một đứa con, thật đáng để Vương gia làm vậy hay sao? Hơn nữa nữ nhân kia cũng chẳng xinh, nhưng Điểm Điểm này thì lại rất đáng yêu, ông rất thích.
Có điều, đổi lại mà nói, Điểm Điểm chưa chắc là con trai ruột của Vương gia mà!
***
“Hức hức…”
Tiếng nức nở khẽ truyền đến, nhưng lại khiến cho nam tử trên thân hôn càng sâu hơn, kĩ thuật hôn cao siêu không hề khiến cho Tiểu Tiểu quên hết mọi thứ, nàng vẫn luôn khẩn trương suy nghĩ tiếp theo phải làm sao, không thể có lỗi với Vương gia, nhưng nàng bây giờ một tí xíu sức lực cũng chẳng có.
Thế thì dùng cách tiêu cực nhất để phản khác đi! Không có bất kì phản ứng nào, ngay đén tiếng thét giãy giụa cũng chẳng có. Khi y phục vốn đã chẳng mặc nhiều từng cái từng cái mà rời khỏi người nàng, lần đầu tiên Tiểu Tiểu có ý nghĩ tự sát! Thật sự phải vậy ư? Hai hàng nước mắt ứa ra, nàng hối hận quá, lúc nãy đã thấy Như Nhi trở về rồi, tại sao không đeo Như Nhi trên người cơ chứ? Tuy Như Nhi không có độc, nhưng cũng có thể ngăn cản Hoàng thượng một lúc, hơn nữa Như Nhi thông linh, có thể nghe hiểu những gì nàng nói, cũng có thể giúp nàng giải huyệt.
“Tại sao? Việc theo trẫm khiến cho nàng cảm thấy ấm ức đến vậy ư?”
Mang theo một tia khó tin, Hoàng thượng đau lòng nhìn nước mắt trên gương mặt Tiểu Tiểu, còn có từng dấu từng dấu hôn trên tấm thân hứng thú lung linh kia nữa. Vóc người bóng bỏng nằm ngay ngắn dưới thân hắn, hắn rất muốn nàng, nhưng lại không thể không để ý đến nước mắt trên mặt nàng, còn có tấm thân cứng ngắc kia nữa.
“…”
Tiểu Tiểu nức nở, lần đầu tiên cảm thấy bản thân vô dụng, tại sao đến nước này rồi, nàng cũng không thể hạ quyết tâm tự sát chứ? Sự lưu luyến trong lòng kia là vì ai? Điểm Điểm, Lân vương, hay là tiểu sinh mệnh còn chưa thành hình ở trong bụng? Không biết vì ai, nhưng nàng không muốn chết nữa, thật sự không muốn chết, trên đời này, thứ khiến nàng nhớ nhung không nhiều lắm…
Nước mắt tiếp tục ứa ra không chút kiêng nể gì, chảy lên gối, lên ra giường, còn có…trong tim nàng.
“Hay là nói, trong lòng nàng đã có người yêu rồi? Kẻ đó là ai?”
Từng cái từng cái hôn hung dữ mà rơi lên người nàng, nhưng Tiểu Tiểu lại chẳng cảm nhận được đau đớn gì, cũng chẳng cảm nhận được bất cứ khoái cảm nào, mắt đẹp lấp lánh ánh lệ, giờ đây cũng thất thần mà nhìn Hoàng thượng, người đàn ông muốn trừng phạt nàng kia…
“Là ai? Nàng đã yêu ai? Thụy Tiên, nàng là phi tử của trẫm, nàng chỉ có thể yêu trẫm, yêu ta…”
Ánh mắt tuyệt vọng như vậy, ắt hẳn trong lòng nàng có vướng mắc gì rồi? Hoàng thượng chua xót nghĩ, nếu như nàng đã có người yêu, tại sao lại nhận lời thay thế người khác làm phi tử của mình chứ? Cảm giác bực bội lần nữa xông tới, sắc mặt hắn tái mét nhìn Tiểu Tiểu, tức giận nói:
“Mặc kệ người nàng nhớ đến là ai, chỉ cần bây giờ nàng là phi tử của ta, cả đời này, nàng mãi mãi cũng đừng mong thoát khỏi, Thụy Tiên, nàng là của ta!”
Tựa như lời tuyên thệ, hắn dùng sức cởi y phục của hắn, từng cái từng cái ném sang bên giường, hôm nay, hắn muốn nàng trở thành người phụ nữ của hắn…
“Hoàng thượng, người là hiếu tử đúng không? Dùng bệnh của Thái hậu, trao đổi với thiếp…cho thiếp thời gian hai mươi ngày để chuẩn bị, thiếp sẽ điều chỉnh tốt tâm tình của mình, khiến bản thân tiếp nhận người.”
Giọng nói u ám, tuy rằng không lớn, nhưng từng câu từng chữ đều truyền vào tai Hoàng thượng, Hoàng thượng ngây ra một lúc, bệnh của Hoàng thái hậu? Thái y đều túc thủ vô sách, nàng thật sự có thể chữa khỏi ư? Còn nữa, hai mươi ngày, thời gian có phải hơi lâu rồi không?
Bỗng nhiên, hắn nhớ đến tối hôm đó, nàng còn có thể sống nổi hai mươi ngày ư? Không được, hai mươi ngày tuyệt đối không được!
“Mười ngày, cho nàng thời gian mười ngày, chữa khỏi bệnh của Hoàng thái hậu, còn phải cam tâm tình nguyện mà tiếp nhận ta, yêu ta!”
Hoàng thượng tham lam mà nhìn vóc người xinh đẹp nóng bỏng kia, hôm nay, xem ra vẫn phải bỏ qua cho nàng một lần rồi, tuy rằng, hắn rất không cam tâm!
Nhưng dưa ép chín không ngọt, nữ nhân cam tâm tình nguyện làm chuyện đó thì mới thú vị, nếu như không phải nàng quá ngoan cố, hắn cũng chẳng định dùng sức mạnh.
“Ừm!” Bất đắc dĩ gật gật đầu, an toàn mười ngày, tên thích khách kia cũng đã sắp đến, Tiểu Tiểu cũng có thể thoát thân được rồi. Nàng không thể thoát ra ngoài như vậy được, cứ thế mà thoát ra, Hoàng thượng sẽ không cam tâm đâu.
“Tốt, Thụy Tiên, nàng phải nhớ kĩ đấy. Tối nay, là tiệc sinh thần của Nhị hoàng tử, phi tần hậu cung đều phải tham dự, nàng cũng phải có mặt đúng giờ! Đúng rồi, lát nữa ta sẽ bảo bọn họ mang lễ phục cần mặc tối nay đưa đến cho nàng, nhớ phải trang điểm cho thật xinh đẹp, mười ngày này trẫm sẽ không ép nàng, nàng cũng không cần đến đây hầu hạ nữa!”
Hai mắt nóng bỏng mà nhìn chằm chằm vào thân thể xinh đẹp cân đối của Tiểu Tiểu, ánh mắt Hoàng thượng tối lại, quay đầu cầm lấy y phục bên giường khoác lên người xong liền đi ra ngoài, khi cửa giá sách mở ra, Tiểu Tiểu vội kéo lấy tấm chăn mỏng để che đậy thân thể…
“Hoàng huynh…”
“Hoàng huynh…”
Giọng nói quen thuộc truyền đến, động tác của Tiểu Tiểu khựng lại, đúng lúc đụng phải ánh mắt đang tim tòi lướt qua bên này, hai cặp mắt, là hai người họ, ánh mắt của một trong số đó lập tức…
Đừng, hãy tin tưởng thiếp…
Đối với sự giận dữ trong ánh mắt của Lân vương, Tiểu Tiểu tuyệt vọng nhìn hắn, thiếp không có…thiếp và ngài ấy không có…không xảy ra chuyện gì hết…
Cửa đóng ‘cạch’ một tiếng, ngăn cản cơn giận của hắn, cũng ngăn sự ấm ức, tuyệt vọng của Tiểu Tiểu. Cánh cửa không đóng kín, ngăn cách tầm nhìn của hai người, nhưng tiếng nói chuyện kia lại truyền tới liên tục không dứt…
“Hoàng huynh, người ban nãy kia là Thụy Tiên à? Sao huynh lại sủng hạnh nàng ta ở trong này…” Lời của Sóc vương, làm rạn vỡ trái tim đang đau khổ cùng cực của Tiểu Tiểu, lệ trong hai mắt càng thêm dữ dội hơn…
“Là trẫm không nhẫn nhịn được…” Hoàng thượng không hề giải thích, một câu nói cũng có thể cho thấy ban nãy Tiểu Tiểu và hắn đang làm gì. Hai tay Lân vương khẽ siết lại, Tiểu Tiểu, uổng cho ta ở bên ngoài hốt hoảng lo sợ vì nàng, sao nàng có thể…