về phía sau của Vân phi, Nặc Nhi tìm kiếm cái người mới vừa đưa nó về.
“Nặc Nhi…phụ hoàng của con, đợi bận xong việc sẽ đến thăm con…” Uất ức bên ngoài Ngự thư phòng, giờ đây vì lời nói của con trai, Vân phi không nhịn được nữa mà rơi nước mắt, Kiều ma ma và Tranh Nhi cũng lau lệ, Hoàng thượng, còn đến Vân Tiêu cung được nữa ư?
“Mẹ, mẹ…không khóc…không khóc….” Vụng về giúp Vân phi lau nước mắt, Nặc Nhi lo lắng sốt ruột, lau thế nào cũng lau không hết…
***
Ngủ hết một ngày một đêm, buổi chiều ngày thứ hai, cuối cùng Tiểu Tiểu cũng ngủ đủ giấc mà thức dậy. Nhìn thấy Từ ma ma đang đứng hầu bên cạnh nàng, Tiểu Tiểu cau mày:
“Hôm nay sao vậy? Ta còn chưa gọi người nữa mà, Từ ma ma, Hoa Nguyên, các ngươi mới sớm ra thế này mà đã đến hầu hạ rồi à?”
Còn nhớ chiều ngày hôm qua, Hoa Nguyên gọi nàng dậy, vội vàng ăn gần no, Tiểu Tiểu trở về giường mình tiếp tục ngủ, cảm giác một ngày một đêm không ngủ chẳng hay ho tí nào, mệt quá rồi.
“Tiên phi nương nương, còn sớm ư? Người nhìn coi mặt trời cũng sắp xuống núi rồi kìa…” Một giọng nói có hơi xa lạ vang lên ở cửa, Tiểu Tiểu quay đầu lại nhìn, hóa ra là Uyển ma ma bên cạnh Hoàng thái hậu.
“Uyển ma ma, sao ngươi lại đến đây?”
Mặt trời đã sắp xuống núi, thế thì bà ta chính là người mà Hoàng thái hậu phái đến gọi mình qua đó rồi. Một trăm lần cung quy, khi đó Lân vương đã nói là không thể nào hoàn thành được, Tiểu Tiểu nàng mà thèm ngu ngốc làm cái việc không có khả năng hoàn thành á? Lân vương chết tiệt, đã biết có chuyện một trăm lần cung quy, sao không đến đây nói với mình phải làm thế nào? Chẳng lẽ đây chính là câu ‘Đàn ông tin được, heo nái cũng biết leo cây’ mà người ta thường nói hay sao? Hừ, biết ngay là đàn ông không tin được mà, hắn là Điểm Điểm, không biết đang ở xó nào rồi?
“Uyển ma ma, để ngươi đợi lâu rồi, bổn cung sẽ đi rửa mặt chải đầu, mời Uyển ma ma đợi thêm chốc lát nữa.” Tiểu Tiểu cười híp mắt nhìn bà ta, bây giờ nàng vẫn còn chưa nghĩ ra được cách giải quyết, nhưng điều này không thành vấn đề, cùng lắm thì chịu thiệt một chút, giúp Hoàng thái hậu chữa bệnh là xong chứ gì.
Hoa Nguyên và Từ ma ma tiến lên trước hầu hạ Tiểu Tiểu rửa mặt chải đầu, Tiểu Tiểu thì lại đang không vội không vàng mà suy nghĩ. Được người thân thuộc hầu hạ có chỗ lợi nhất, chính là có thể tùy ý phân tâm, bọn họ chỉnh lý xong toàn bộ, thì sẽ thông báo cho ngươi.
“Nương nương, một trăm lần cung quy ấy, tối qua tôi và Từ ma ma đã chép cả đêm, tổng cộng mới chép được chưa đến sáu lần, làm sao đây, lát nữa người lấy gì mà giao nộp?”
Nương nương ngủ, trước nay không thích bị người khác quấy rầy, Hoa Nguyên và Từ ma ma tuy rằng lo lắng, nhưng cũng chỉ biết lo lắng thôi, bọn họ quan tâm không gọi Tiểu Tiểu dậy, cái khác không nói, chỉ riêng việc nhìn thấy vết xanh tím lộ ra trên cổ tay nương nương, bọn họ cũng có thể đoán được lúc nương nương mất tích đã làm gì rồi. Nhưng Hoàng thượng vốn không biết nương nương mất tích, cho nên người đó không thể là Hoàng thượng, bọn họ chỉ có thể giữ bí mật, không dám nói ra cho bất kì ai.
“Hoa Nguyên, không cần chép nữa. Lúc đó Hoàng thái hậu đã nói, bảo ta đích thân chép, nếu như không đến thời gian ba ngày, thật sự có thể chép xong một trăm lần cung quy, thế ta còn ở trong cung làm phi tử quái gì nữa?”
Lời nói nhỏ của Hoa Nguyên, Tiểu Tiểu biết là vì muốn tốt cho mình, hai người họ là thật lòng quan tâm nàng, trong lòng Tiểu Tiểu thấy ấm áp. Nhưng những chuyện không thể thì nàng sẽ không đi làm, cho dù có làm được, nàng cũng chưa chắc sẽ làm, Tiểu Tiểu nàng có khi nào bỏ ra nhiều sức lực thế đâu?
“Nương nương, người không làm phi tử của Hoàng thượng thì làm gì?” Hoa Nguyên lấy làm khó hiểu nhìn Tiểu Tiểu, làm phi tử của Hoàng thượng và việc chép cung quy nhanh hay chậm thì có liên quan gì sao?
“Ngốc, ta chắc chắn là…ha ha, không làm phi tử của Hoàng thượng, chuyên môn chép sách đem bán!” Bĩu môi, trộm sách đi bán cũng được đó, sở trường trước giờ của nàng là trộm gà trộm chó mà. Đương nhiên, trộm người cũng được, Điểm Điểm chính là do nàng trộm về, quản gia Vương phủ còn từng nói, muốn Tiểu Tiểu sinh thêm một đứa, làm muội muội của Điểm Điểm.
“Nương nương, đã đến lúc này rồi, mà người còn có tâm tình giỡn chơi sao?” Trách móc nhìn Tiểu Tiểu, vẻ mặt Hoa Nguyên không tán đồng.
“Người như ta, vốn thuộc phái lạc quan trời sinh. Các ngươi yên tâm đi, xe đến trước núi tất có đường, hôm nay ta có cách vượt ải thành công.” Tiểu Tiểu tự tin cười một cái, ban nãy nàng đã nghĩ được cách, rất đơn giản, nhất định có thể qua ải.
“Cách gì?” Một trăm lần, không lẽ nương nương biết biến ra? Biết là nương nương rất lợi hại, nhưng lần này hình như không thể đầu cơ trục lợi được, cũng không thể từ trong không khí biến ra.
“Nương nương, xong rồi!” So sánh với Hoa Nguyên, Từ ma ma ngược lại chẳng lo lắng nhiều thế kia, sau khi sửa sang lại trang dung, vẻ mặt bà bình đạm mà nói.
“Từ ma ma, nương nương sắp bị Hoàng thái hậu trách phạt rồi, bà không lo lắng ư?” Vẻ bình đạm của Từ ma ma, Hoa Nguyên cảm thấy cực kì bất mãn, tối qua Từ ma ma còn lo lắng đến cả đêm không ngủ, sao hôm nay lại trở nên an tĩnh thế này?
“Hoa Nguyên, nương nương đã nói là người có cách, hai chúng ta có lo lắng thêm nữa thì cũng chẳng thể biến ra một trăm lần cung quy được, không bằng nghe thử cách của nương nương, như thế thì có vẻ thực tế hơn đó!” Từ ma ma nhàn nhạt nhìn về phía Tiểu Tiểu, chỗ nên che đều đã che hết rồi. Cung quy là chuyện nhỏ, vết tích trên người nương nương mới là điều nên cẩn thận một chút.
“Ừm, Từ ma ma nói cũng đúng. Nương nương, nói thử cách của người đi?” Hoa Nguyên trừng to mắt, bất an hỏi.
“Ừ, đem bút mực đến đây, lát nữa chúng ta có thể gặg Hoàng thái hậu được rồi!” Tiểu Tiểu bật cười ha ha, Hoa Nguyên vội lấy bút mực từ trong ngăn kéo ra, Tiểu Tiểu cầm bút lên, bút vừa vung, tùy tiện viết vài chữ, sau có trống ra một hàng, soạt soạt bắt đầu viết.
Chưa đến một khắc, đã viết hết một tờ giấy, Hoa Nguyên nhìn chữ nhỏ đầy ắp trên giấy, lấy làm khó hiểu hỏi:
“Thế là được rồi sao?”
Tiểu Tiểu gật đầu: “Được rồi!” Từ ma ma hiểu ý mà cười, cái này thì được rồi, nhưng nếu như Hoàng thái hậu tiếp tục làm khó, ải này vẫn không qua nổi.
“Các ngươi cũng đừng lo lắng, nếu như Hoàng thái hậu thật sự muốn làm khó ta, ta cũng có cách thoát thân. Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta đi thôi!”
Thổi khô vết chữ trên giấy, Tiểu Tiểu cẩn thận gấp lại, kéo cái ngăn bí mật dưới giường ra, cầm vài bình nhỏ, nhét vào tay áo cùng với tờ giấy. Cười nói”:
“Thế là ổn rồi…”
“Nương nương, cẩn thận cánh tay của người…” Từ ma ma lo lắng chỉ chỉ cái cổ tay mà lúc nãy Tiểu Tiểu nhét đồ đã để lộ ra, lúc Tiểu Tiểu cúi đầu xuống nhìn, không khỏi đỏ mặt nói:
“Sao không nhắc sớm cho ta một tiếng chứ?”
Tối qua mệt quá, quên mất bôi thuốc, bây giờ thân thể không khó chịu nữa, nhưng những vết hôn này vẫn hiện rõ. Động tác mạnh một chút, rất có khả năng sẽ để lộ ra, nếu như bị người khác phát hiện, thế há chẳng phải là phiền phức to hay sao?