“Tiên phi muội muội thật là cao giá nhỉ, Uyển Nhi ma ma đã đi mời muội gần hai canh giờ rồi, cuối cùng thì Tiên phi muội muội cũng đến.” Theo Uyển Nhi vào cửa, nhìn người chi chít trong phòng, Tiểu Tiểu đúng là giật nảy cả mình. Nhưng cũng chỉ là kinh ngạc một chút thôi, chứ cũng chẳng nhảy bật lên thật.
Hoàng thái hậu, đúng thật là nhắm vào nàng rồi, phỏng chừng là muốn ra oai phủ đầu với nàng, hoặc là muốn giết gà dọa khỉ đây mà, bằng không thì cũng chẳng mời nhiều người như vậy tới xem. Có điều đáng tiếc, cách nghĩ của bà ta không tệ, nhưng lại chọn sai đối tượng. Chọn trúng nàng, Hoàng thái hậu định sẵn là phải thất vọng rồi.
“Lời này của Liên phi không đúng rồi, lời dặn của Hoàng thái hậu còn chưa hoàn thành, thần thiếp sao dám đến đây chứ? Liên phi, nếu như là cô, cô chưa hoàn thành nhiệm vụ mà dám lập tức đến ngay hay không?”
Tiểu Tiểu khinh thường nhìn ả một cái, mụn nhọt trên mặt mới khỏi có mấy ngày, thì đã đợi không được mà muốn chơi nổi rồi hả. Thật không hiểu nổi ả nữ nhân này nghĩ gì nữa, người ta nói ngã một keo leo một nấc, nhưng ả đã ngã một keo rồi, sao vẫn chưa leo được nấc nào thế nhỉ? Cho dù quan hệ giữa ả và Hoàng thái hậu có tốt đi nữa, bọn người Vân phi còn chưa nói gì, ả ồn ào cái quái gì chứ.
“Ồ? Thế ý của Tiên phi là đã hoàn thành xong lời căn dặn của ai gia rồi ư?” Hoàng thái hậu khẽ nhướn mày ngài, ban nãy lúc vào cửa Uyển Nhi đã ra hiệu bằng mắt với bà, Tiên phi căn bản là chẳng đem gì theo cả, càng không thể đã chép xong cung quy, bà ngược lại muốn xem thử, trước mặt nhiều người như vậy, nàng ta lật ngược tình thế ra sao?
“Hoàng thái hậu nương nương nói phải, lời dặn của nương nương, thần thiếp sao dám không tuân mệnh được? Thần thiếp đã suy nghĩ khổ sở cả mấy đêm, mới hoàn thành xong nhiệm vụ mà nương nương giao cho. Vân phi, sức khỏe Nặc Nhi sao rồi, độc đã giải hết chưa? Tra được ai là hung thủ chưa?”
Trước tiên Tiểu Tiểu cười giải thích với Hoàng thái hậu, không hề gấp gáp lấy cung quy ra, mà bỗng nhiên hỏi Vân phi đang ngồi một bên, rồi ngồi vô một cái ghế trống gần Vân phi.
“Tiên phi muội muội quan tâm rồi, hôm qua còn phải cảm ơn ân cứu mạng của muội muội đối với Nặc Nhi. Tiền thái y đã nói, nếu không nhờ cách của nương nương, thì giờ Nặc Nhi đã…” Vân phi cảm kích nhìn Tiểu Tiểu, Nặc Nhi trúng độc rất kì lạ, ả cảm thấy chắc chắn là người trong cung đã bị mua chuộc, bởi vì bình thường Nặc Nhi không ra ngoài, nó tiếp xúc chẳng nhiều người, cũng chỉ có mấy người bên cạnh kia thôi. Mà người hại Nặc Nhi, hẳn là không phải Tiên phi, nàng ta không có hoàng tử, hại Nặc Nhi thì cũng chẳng có tí lợi ích gì.
“Thế thì tốt, lúc đó, ta đúng là bị dọa một phen. Ta thấy sức khỏe Nặc Nhi cũng không phải là kém lắm, lúc bình thường, chỉ cần ăn uống khỏe mạnh là được, mấy thứ thuốc bổ linh tinh thì hãy nên bỏ đi. Trẻ con non nớt, chức năng các bộ phận của cơ thể kém hơn người lớn, thứ quá bổ, ví dụ như các loại nhân sâm, cho dù ăn vào, nó cũng tiêu hóa không nổi, không tốt cho thân thể của nó. Giống như hôm qua, may mà nó không uống nhiều canh nhân sâm, bằng không, thần tiên cũng không cứu nổi…”
Bởi vì Nặc Nhi kia rất đáng thương, lời Tiểu Tiểu nói cũng bắt đầu nhiều hơn. Đều làm mẹ, Tiểu Tiểu hiểu tâm tình khi đó của Vân phi. Lúc trước Điểm Điểm mất tích, còn có lúc Điểm Điểm bị bệnh nữa, vốn cũng chẳng có chuyện gì to tát, nhưng Tiểu Tiểu nhìn thấy, thì cũng sẽ rất lo lắng, sẽ bồn chồn, sẽ đau lòng.
“Đa tạ Tiên phi muội muội, sau này tỷ tỷ biết rồi!” Rất có thâm ý mà liếc Liên phi một cái, vì chuyện của Nặc Nhi, ả quyết định đứng cùng phe với Tiên phi trước. Mà đối với cái người đáng nghi nhất, trong lòng ả hận đến muốn lấy mạng.
“Khụ khụ…Tiên phi, cung quy đâu? Không phải nên giao ra hay sao?” Hoàng thái hậu nhìn hai tỷ muội bọn họ nói chuyện, mà lại trực tiếp phớt lờ mình, vẻ mặt bà càng thêm bất mãn, gọi mấy người này đến là để xem bà trừng phạt Tiên phi thế nào, chứ không phải đến xem Tiên phi huyên thuyên tri thức y học ra sao.
Hoàng thượng ở Ngự thư phòng, lúc nghe Hỷ công công báo cáo Tiên phi đã đến đây, thì không thể ngồi thêm được nữa. Nhưng hắn không đến trễ, Tiên phi hình như còn chưa giao ‘Nhiệm vụ’ ra.
“Hoàng thượng?” Hoàng thái hậu kinh ngạc nhìn bóng người vào cửa, trong lòng bà hơi thấy bất an, Hoàng thượng đến giúp ai đây? Không phải đến giúp Tiên phi đấy chứ? Nhìn thái độ Hoàng thượng đối với nàng ta ngày hôm qua, thì rất có khả năng này, ban nãy không nên nghe Tiên phi nói lời dư thừa, Hoàng thượng đến rồi, hôm nay muốn nghiêm phạt nàng ta thì không dễ làm đây.
“Các vị ái phi đều bình thân cả đi!” Hoàn hồn lại, Hoàng thượng đã bảo các phi tử đứng dậy, tứ phi chỉ cúi đầu, còn những phi tử khác đều quỳ hành lễ. Nhìn xuân sắc đầy phòng đều đã đứng dậy, từng người đều tự mình tìm một vị trí ngồi xuống, Hoàng thượng cười nói:
“Trẫm chỉ đến vấn an mẫu hậu, mọi người tiếp tục đi!”
Hoa Nguyên và Từ ma ma đứng hầu bên ngoài, trên tay lại không hề cầm cung quy, mà trên bàn ở bên trong, cũng chẳng thấy dấu vết của cung quy đâu cả, Hoàng thượng cười tà nhìn Tiểu Tiểu một cái, Tiểu Tiểu rùng mình, Hoàng thượng này – chẳng có ý đồ gì tốt hết.
“Hoàng thượng, ban nãy bọn thiếp đang nói đến việc chép một trăm lần cung quy của Tiên phi, Hoàng thái hậu nương nương đang bảo Tiên phi giao ra đấy?” Liên phi híp mắt cười, tràn đầy xuân sắc mà nhìn Hoàng thượng, một lát để ngài nhìn thấy sự thảm hại của Tiên phi cũng tốt, miễn cho cả ngày nhớ thương tới Tiên phi này.
Tiểu Tiểu nhìn thấy biểu tình này của ả thì liền cảm thấy chán ghét, người gì thế này, cho dù Hoàng thượng đến, cùng đâu cần nhìn Hoàng thượng một cách ghê tởm như vậy để nói chuyện chứ, cứ như đã mấy trăm năm chưa thấy qua đàn ông vậy á.
“Vậy sao? Thụy Tiên, trẫm cũng muốn xem thử cung quy của nàng đấy?” Nghiền ngẫm nhìn nàng, Hoàng thượng cười thầm trong lòng, ‘Tiên phi’ hiện tại này hình như rất lợi hại, hôm nay nàng đến tay không, chẳng lẽ còn có thể lấy vật ra từ trong không khí chắc?
“Hoàng thượng, Hoàng thái hậu, cung quy đương nhiên là thần thiếp đã chép xong rồi. Mời Hoàng thượng, Hoàng thái hậu đến xem!”
Cẩn thận lấy tờ giấy trắng mỏng manh kia từ trong tay áo, Tiểu Tiểu đưa nó lên trước bàn của Hoàng thái hậu, nàng cười tươi hẳn lên, mà Hoàng thượng nhìn nụ cười tươi tắn kia của nàng, trong lòng bỗng thấy rùng mình: nàng cười tươi quá rồi đấy, tờ giấy này chắc chắn có vấn đề!
Nhìn tờ giấy mà Tiểu Tiểu đưa qua kia, chúng phi tử đều trừng to mắt vươn dài cổ tò mò mà xem, chỉ tiếc là cách xa quá, cổ bọn họ có vươn dài hơn nữa thì cũng chẳng tới, một tờ giấy mỏng manh, thật sự có thể chép một trăm lần cung quy được sao? Trong ấn tượng của bọn họ, một trăm tờ giấy như thế này, cũng chẳng chép được một bản cung quy.
“Tiên phi, ngươi…” Mở giấy ra, Hoàng thái hậu nhìn cái được viết trên giấy, chỉ vào mũi Tiểu Tiểu, tay run rẩy, phẫn nộ muốn nói gì đó, nhưng chỉ nói được một chữ “Ngươi”, phần sau chẳng nói ra được.
“Mẫu hậu, sao vậy?” Hoàng thượng khẩn trương cầm lấy tờ giấy, nhưng Hoàng thái hậu nắm rất chặt, sức mà Hoàng thượng dùng cũng chẳng phải vừa, tờ giấy “Roẹt” một tiếng rách ra làm hai nửa….nửa nhỏ trong tay Hoàng thái hậu, mà nửa lớn thì trong tay Hoàng thượng…
“Tiên phi, đây là một trăm lần cung quy của nàng sao?” Hoàng thượng vội lướt sơ qua, cuối cùng hắn cũng hiểu tại sao Hoàng thái hậu lại tức giận đến nông nỗi này. Kiêu ngạo như Hoàng thái hậu, đã ở trong cung hơn nửa đời, người trước giờ luôn được tôn kính như bà, có ai từng dám ngỗ ngược với bà như vậy đâu chứ?
“Đúng vây, Hoàng thượng, cái này của thiếp không chỉ có một trăm lần thôi đâu, ít nhất cũng hai trăm lần đấy nhé.” Tiểu Tiểu gật đầu, vẻ mặt thành thật giải thích. Nàng lấy làm khó hiểu nhìn Hoàng thượng, rồi lại nhìn Hoàng thái hậu, ngây thơ hỏi:
“Hoàng thượng, Hoàng thái hậu sao vậy, đừng nói là bà ấy không biết chữ đấy nhé? Thư pháp của thần thiếp tuy viết không được đẹp, nhưng nói thế nào đi nữa thì hẳn là đa số mọi người đều xem hiểu chứ, Hoàng thái hậu sao có thể không biết được? Hay là mắt của Hoàng thái hậu không được tốt, cái này cũng có thể lắm, tuy hiện giờ Hoàng thái hậu bảo dưỡng rất tốt, nhưng tuổi tác đã cao mà? Khó tránh khỏi có chút hoa mắt chóng mặt, điều này rất bình thường, Hoàng thái hậu đừng tức giận, thấn thiếp hiểu mà.”
“Hoàng thượng, đây là phi tử của người, chẳng lẽ hôm nay nàng ta muốn làm cho ai gia tức chết hay sao?” Thấy Hoàng thái hậu thở không nổi, Uyển Nhi giúp Hoàng thái hậu thuận khí, còn đem một viên dược hoàn màu trắng đưa vào miệng Hoàng thái hậu, để Hoàng thái hậu nuốt xuống trước.
“Tiên phi, Hoàng thái hậu cũng vì muốn tốt cho nàng, bảo nàng chép cung quy cũng vì nàng đã mất trí nhớ nên muốn để nàng học thuộc. Nàng làm qua loa cho xong chuyện như vậy, thì có lợi ích gì cho nàng? Hơn nữa, Hoàng thái hậu là mẫu thân của trẫm, cũng là trưởng bối trong cung, nàng làm như vậy, có phải đã quá đáng rồi không?” Hoàng thượng lạnh mặt, vốn nghĩ một trăm lần cung quy nàng sẽ chép không nổi, nhưng chỉ cần nàng chép một cách nghiêm túc, lúc Hoàng thái hậu phạt nàng, hắn sẽ nói đỡ cho nàng, ai ngờ…
Bây giờ không thể trách hắn không giúp nàng, ngạo mạn như vậy, phải có người giáo huấn cho nàng một trận. Sắc mặt Hoàng thượng trầm xuống, lạnh lùng nói:
“Mẫu hậu, hôm nay nhi thần chỉ đến dự thính, Tiên phi làm việc qua loa, mọi việc do người làm chủ là được!”
Nghe câu này của Hoàng thượng, Hoàng thái hậu mới hòa hoãn lại, trên mặt vẫn mây đen chằng chịt như cũ, nhưng không còn khó thở như ban nãy nữa, hắng giọng, bà chuẩn bị phát biểu cao kiến, lúc này Tiểu Tiểu lại nói:
“Vậy sao? Nhưng mà Hoàng thượng, Hoàng thái hậu nương nương, thần thiếp không cảm thấy mình làm không đúng. Người nhìn mặt trên này…” Tiểu Tiểu đứng dậy, đem hai nửa giấy rách ghép lại, đọc:
“ ‘Thần thiếp khiêm tốn tiếp nhận sự dạy bảo của Hoàng thái hậu, chép một trăm lần cung quy’…Một trăm lần cung quy này đã chép xong rồi. Nhưng suy nghĩ đến thành ý của thần thiếp, thần thiếp viết tiếp ‘Một trăm lần cung quy phía trên, là thần thiếp chịu phạt, một trăm lần cung quy phía dưới, là thần thiếp tự giác viết: Cung quy, cung quy, cung quy…cung quy…vừa đủ một trăm lần’. Thế này tính ra thì thần thiếp viết hai trăm lần có dư!”
Hừ, muốn trị ta hả? Tiểu Tiểu ta bới móc từng chữ với bà, khi đó bà không nói phải chép cung quy gì, bây giờ còn có thể làm gì được ta? Có điều, nếu Hoàng thái hậu đã chọn trúng ta, thì phải có tâm lý chịu đựng thật tốt, nếu như bị tức đến váng đầu hoặc đứt hơi, thì không liên can gì đến Tiểu Tiểu ta đâu nha.
“Ai gia bảo ngươi chép một trăm lần cung quy này, là bảo ngươi chép nội dung bên trong, có bảo ngươi chép hai chữ cung quy lúc nào hả!” Đè nén lửa giận trong lòng, Hoàng thái hậu nổi giận hỏi.
“Vậy hả? Nhưng khi đó Hoàng thái hậu nói thì lại chẳng nói rõ phải chép những cái ấy. Hơn nữa, thần thiếp tin tưởng, nương nương cũng là một người biết chừng mực. Bản cung quy này, nếu chép, một lần chép chí ít cũng hơn một trăm trang giấy, nếu như một trăm lần, thì phải bao nhiêu trang đây? Hơn nữa Hoàng thái hậu bảo thần thiếp tự mình chép, một người bình thường, chưa đến thời gian ba ngày, cho đù có không ăn kh