“Hồi Hoàng thượng, Đại hoàng tử đã trúng độc, lão thần…” Vừa nói, Tiền thái y vừa đưa mắt ra hiệu với Hoàng thượng, Hoàng thượng tức giận nói:
“Theo trẫm ra ngoài một lúc!”
Tiểu Tiểu ngờ vực nhìn bóng dáng đã đi xa của Hoàng thượng, sao hôm nay cứ cảm thấy hắn quái quái thế nào ấy? Không lẽ hắn biết Nặc Nhi trúng độc ra sao ư?
Qua thời gian nửa chung trà, Tiền thái y theo sau Hoàng thượng đi vào, Hoàng thượng mặt lạnh tanh nói:
“Mọi người đều ra ngoài đợi cả đi, Tiền thái y phải giải độc cho Nặc Nhi, Tiên phi nếu nàng đã biết sơ về y lý, thì hãy ở lại giúp đi!”
Tiểu Tiểu đứng ngây tại chỗ, mãi đến khi Hoàng thượng đi xa vẫn chưa hoàn hồn lại: Hắn tin tưởng mình?
Độc của Nặc Nhi, không phải lập tức là giải ngay được, phải đợi Từ ma ma đun nước xong, ở trong nước châm cứu xong lại phải uống thêm những dược vật mà nàng nói lúc nãy, hơn nữa phải châm cứu như vậy ba lần trở lên thì mới thấy có hiệu quả, mà hẳn là Tiền thái y cũng biết điểm này, nhưng cũng đâu cần giữ mình lại chứ. Lẽ nào Hoàng thượng đã nghi ngờ mình rồi? Thế hắn giữ mình lại chính là muốn để Tiền thái y thăm dò mình ư?
Nghĩ đến đây, trong lòng Tiểu Tiểu cả kinh, lúc quay đầu nhìn Tiền thái y, chỉ thấy ông ta đang lén lút đánh giá mình. Tiểu Tiểu cười khẽ nói:
“Tiền thái y, ông để bổn cung ở lại giúp đỡ, không biết phải giúp thế nào đây? Hiện giờ bổn cung có cần làm gì không?”
“Nương nương thứ tội, không phải nương nương đã biết phải làm thế nào rồi sao? Hiện giờ chẳng qua chỉ là đang đợi nấu nước mà thôi, lão thần thật không ngờ y thuật của nương nương lại cao như vậy. Lão thần tự thẹn không bằng!”
Tiền thái y ngẩng đầu lên, vẻ mặt cười nịnh bợ khiến cho Tiểu Tiểu thấy phản cảm muôn phần, lúc trước mình làm Tiêu Kiếm, sao không cảm thấy Tiền thái y này lại giả dối, đáng ghét đến thế nhỉ?
“Tiền thái y nặng lời rồi, bổn cung cũng chỉ là trùng hợp đọc qua trong sách mà thôi. Đứa trẻ đáng thương, mới bây lớn thôi, mà cũng có người nhẫn tâm hạ độc được? Mà Vân phi cũng thật là quá vô tri, đứa trẻ mới lớn chừng này, sao có thể tùy tiện cho nó uống canh sâm như vậy chứ?” Tiểu Tiểu thương xót mà nhìn đứa bé trên giường, giống Điểm Điểm của nàng, trước giờ chưa từng uống mấy thứ canh sâm gì đó, thế mà giờ vẫn khỏe như trâu đấy thôi.
“Nương nương nói chí phải, nhưng nhiều người đều biết canh sâm là thuốc bổ rất tốt, lại nhiều người không biết dưới nhiều tính huống không thích hợp uống canh sâm…” Tiền thái y nhìn Nặc Nhi, lẩm bẩm nói.
Lát sau, mấy cung nữ khiêng một thùng nước bốc khói thuốc tiến vào, Tiểu Tiểu giữ lại Từ ma ma, những người khác đều lui ra ngoài.
Vươn tay thử độ ấm của nước một lúc, Tiểu Tiểu gật đầu với Tiền thái y, nói với Từ ma ma: “Giúp ta cởi áo của đứa bé ra!”
Nặc Nhi, nếu đã là hoàng tử của Hoàng thượng, thế hẳn là trên lưng của nó phải có một cái thai ký chứ nhỉ? Tiểu Tiểu nghĩ, sau khi cởi sạch quần áo của đứa bé, đặc biệt lật người đứa bé lại, nhưng sau lưng nó sạch sẽ, không có thai ký gì hết.
Lân vương từng nói, Sóc vương cũng đã nói qua, chỉ cần là con cháu hoàng thất, sau lưng chúng chắc chắn đều có một cái thai ký, nhưng đứa này…
Không lẽ Nặc Nhi không phải là con của Hoàng thượng ư? Trong lòng Tiểu Tiểu cả kinh, lực dưới tay cũng lớn hơn không ít, Tiền thái y nhắc nhở nói:
“Nương nương, nên đặt hoàng tử vào thùng rồi.”
Hoàn hồn lại, nhìn thấy ấn đỏ của bàn tay lúc nãy của mình, Tiểu Tiểu áy náy cười, vấn đề này, phải tìm một cơ hội hỏi cho rõ mới được.
“Từ ma ma, trước tiên ngươi dùng tay xoa nóng bộ lưng hoàng tử, xoa như vậy nè…”
Tiểu Tiểu làm mẫu một lần, xoa một cách không có kĩ thuật như vậy, nếu như là nàng làm, sẽ nhanh chóng xoa nóng thôi. Nhưng nàng quá trẻ, hỏa lực trên tay lớn, Từ ma ma tuổi tác lớn, hỏa lực nhỏ, trẻ con cũng có thể chịu đựng được.
Thấy bộ lưng của nó hồng lên, Tiểu Tiểu mới yên tâm bế nó dậy, đem nó đặt vào trong nước thuốc:
“Tiền thái y, chuẩn bị châm cứu thôi!”
Tiền thái y ngây ra một lúc, châm cứu? Dùng phương pháp trị liệu như vậy để giải độc cho đứa trẻ mới lớn chừng này, ông mới chỉ thấy qua trên sách thôi, phải châm cứu làm sao? Huống hồ Hoàng thượng còn bảo ông quan sát y thuật của nương nương nữa mà?
“Nương nương, phải châm cứu những huyệt vị nào? Lão thần chưa từng châm cứu cho đứa trẻ lớn chừng này…”
Có chút hổ thẹn nhìn Tiểu Tiểu, nương nương giống với Tiêu Kiếm, ông còn thua xa bọn họ, không cùng một tầng lớp.
“Thôi bỏ đi, lây châm cho ta, để ta hạ châm vậy!” Lắc lắc đầu, đứa trẻ càng bé, độ khó châm cứu càng lớn, điểm này nàng rõ hơn ai hết, coi như mỗi ngày mình làm một việc thiện, tùy tiện để Tiền thái y cũng học theo mình một chút vậy.
Nhìn một hàng châm mà Tiền thái y mới đưa đến, trước tiên Tiểu Tiểu căn dặn Từ ma ma dìu hoàng tử thế nào, sau đó mới chầm chậm tỉ mỉ hạ châm. Không phải y thuật của nàng không được, chủ yếu là còn phải suy nghĩ đến bên cạnh có một người thạo nghề đang trừng mắt nhìn nàng, nàng thật không muốn ông ra ngoài báo cáo lung tung.
“Được rồi!” Cây châm cuối cùng hạ xuống, Tiểu Tiểu thở phào một hơi, khuôn mặt vì gần thùng thuốc quá mà trở nên hồng hào, mà đứa bé trong thùng vẫn còn hôn mê, chỉ cần đợi hơn nửa canh giờ, thu châm xong thì đứa bé sẽ tỉnh lại.
Lắc lắc đầu, Tiểu Tiểu đi ra ngoại sảnh. Bên trong có Tiền thái y và Từ ma ma chiếu cố, nàng rất yên tâm. Mà người bên ngoài, chắc cũng lo lắng lắm đây?
Có lẽ, trong số bọn họ người thật lòng lo lắng chẳng có mấy ai, nhưng chí ít, Hoàng thượng và Vân phi sẽ lo lắng thật lòng, bởi vì đấy là con của bọn họ mà.
“Tiên phi, ta cầu xin cô, cứu lấy Nặc Nhi của ta với!” Thấy Tiểu Tiểu đi ra, Vân phi liền chạy đến, quỳ dưới đất nước mắt lã chã mà nói.
“Thụy Tiên, Nặc Nhi sao rồi?” Hoàng thượng cũng quay đầu lại, thần sắc phức tạp mà nhìn Tiểu Tiểu, nhìn vẻ ửng hồng trên mặt nàng, còn có vẻ hơi mệt mỏi kia nữa.
“Yên tâm đi, không chết nổi đâu. Qua nửa canh giờ sau thu châm thì có thể tỉnh lại rồi, Vân phi cô có thể vào trong thăm. Hoàng thượng, Hoàng thái hậu nương nương, các người còn có việc gì không? Thiếp mới vừa cứu người, rất mệt, nếu như không có việc gì, thiếp đi nghỉ ngơi trước đây.”
Phòng chính đã bị chiếm, nàng đành phải đến một chiếc giường nhỏ bên cạnh để nghỉ ngơi một lát vậy. Tối qua cả đêm không ngủ, may mà vẻ mặt của nàng đã sớm chỉnh đốn lại một chút, bằng không giờ này mà không bị Hoàng thượng phát hiện thì mới là lạ.
“Tiên phi, ai gia đến đây, vốn cũng chỉ muốn để Uyển Nhi đốc thúc nhắc nhở ngươi một chút, ngày mai phải nộp cung quy rồi, Tiên phi đã chép được bao nhiêu?” Hoàng thái hậu bật cười, ban nãy bọn họ đã ghé qua phòng bên của nàng ta, hình như đến một quyển cũng chưa chép nữa kìa?
“Cung quy? Cung quy gì…” Trong đầu nhanh chóng hồi tưởng, Tiểu Tiểu đột nhiên nhớ đến lời hôm đó của Hoàng thái hậu, một trăm bản cung quy á, Lân vương còn nói đó là điều không thể làm được, rõ ràng là Hoàng thái hậu cố ý làm khó nàng, sao bây giờ bà ta lại đến đây? Còn lời ban nãy của bà ta nữa, ngày mai là hạn cuối cùng, đây là ý gì? Nếu như không nộp đúng giờ, bà ta sẽ xử lý mình thế nào?
“Tiên phi không phải quên rồi đấy chứ? Chính miệng ngươi đã đồng ý, ngày mai phải giao nộp một trăm bản cung quy.” Hoàng thái hậu đen mặt, nghe giọng điệu của nàng ta, hình như sớm đã quên béng mất chuyện này rồi. Dám xem thường mệnh lệnh của mình như vậy, Tiên phi này thật đúng là quá to gan.
“Hoàng thái hậu nương nương nói đùa rồi, lời căn dặn của Hoàng thái hậu, sao thần thiếp có thể quên được chứ? Chỉ là ban nãy đột nhiên Hoàng thái hậu nhắc tới, thần thiếp nhất thời không nhớ ra mà thôi. Cung quy vẫn còn chưa chép xong đâu đấy? Thế thì thần thiếp càng không thể bồi mọi người rồi, phải đi chép cũng quy trước cái đã!”
Tiểu Tiểu tiễn khách lần nữa, Hoàng thái hậu lạnh lùng trừng mắt nhìn Tiểu Tiểu một cái, cất bước ra ngoài. Liên phi cười thắng lợi, một trăm bản, ả muốn nhìn xem ngày mai Tiên phi biến ra bằng cách nào đây! Xem ra, lần này dì sẽ không tha nhẹ cho nàng ta đâu, Liên phi cao hứng cười, rồi lại cười tươi với Hoàng thượng, theo sát Hoàng thái hậu rời đi.
Vân phi đã vào nội thất ở cùng với con trai, trong phòng chỉ còn sót lại Hoàng thượng và Tiểu Tiểu, Hoàng thượng phất phất tay, nô tài trong phòng đều lui ra hết, Tiểu Tiểu thấy Hoàng thượng không muốn đi, cười nói:
“Hoàng thượng lo lắng cho hoàng tử thì cứ đợi trước đi, thần thiếp không bồi cùng Hoàng thượng nữa, phải đi chép cung quy trước đây.”
“Lúc nãy nàng đi đâu?” Hoàng thượng cau mày, hoài nghi mà nhìn vẻ mệt mỏi trong mắt Tiểu Tiểu, đến Ngự hoa viên á, lừa bọn người Liên phi thì còn được, gạt mình thì còn non lắm.
“Lời ban nãy của thần thiếp, Hoàng thượng không nghe thấy hay sao? Hoàng thượng, không phải người bị lãng tai đấy chứ?” Tiểu Tiểu cười tinh nghịch một cái, nhanh chóng xoay người đi đến phòng bên, lè lưỡi với Hoàng thượng: “Hoàng thượng, người cứ từ từ mà đợi, thần thiếp không hầu người nữa!”
Rầm một tiếng, trước khi Hoàng thượng đi đến thì cửa đã bị đóng lại, cài cửa xong, Tiểu Tiểu không chút hình tượng nào mà nằm trên giường nhỏ: Mệt chết đi được, Lân vương thật đúng là chẳng biết thương hương tiếc ngọc gì cả, mỗi lần ở cùng vời hắn, đều giống như là đã lâu lắm rồi không thấy phụ nữ vậy, chẳng biết tiết chế chút nào hết. Hắn thì hay rồi, chắc sớm đã ngủ khò, mà mình thì thật là thảm, làm việc nghĩa lâu thế kia, ngay đến cái giường cũng bị người ta chiếm mất tiêu
Tiếng gõ cửa ‘rầm rầm’ vang lên, không cần nghĩ cũng biết là Hoàng thượng, Tiểu Tiểu trực tiếp xoay người đi không thèm đếm xỉa: Mặc xác hắn, bây giờ nàng rất mệt, nghỉ ngơi cái đã rồi mới cùng hắn đọ sức. Về phần chép cung quy gì đó, cũng dẹp sang một bên đi, xe tới trước núi tất có đường, nàng không tin, Hoàng thái hậu kia có thể ăn thịt nàng?
“Thụy Tiên, mở cửa!”
Nếu là nữ nhân khác, ai dám đóng cửa trước mặt hắn chứ? Hoàng thượng tức giận trừng cái cánh cửa đóng chặt kia, thật là quá đáng ghét, vốn định đạp cửa xông vào, nhưng lại không muốn để Vân phi ở cách vách nghe được, hắn đành phải nhỏ tiếng gọi, nhưng cái người bên trong căn bản là chẳng thèm đếm xỉa. Lúc Hoàng thượng đang do dự có nên đạp cửa hay không, thì Vân phi lại chạy ra, khóc lóc nói:
“Hoàng thượng, Tiền thái y nói, Nặc Nhi còn phải chữa như vậy mấy lần nữa thì mới khỏi hẳn, thần thiếp…”
Hoàng thượng quay đầu lại, an ủi nói:
“Không sao đâu!” Nói đoạn, ôm Vân phi đi về phía tẩm thất của Tiểu Tiểu, nhìn thấy Tiền thái y cẩn thận rút châm, mà Từ ma ma thì lại đang cẩn thận đỡ lấy Nặc Nhi, mang theo vẻ mặt thương tiếc.
“Mẹ, mẹ…” Nặc Nhi mở mắt ra, hai mắt mơ màng nhìn bóng người cách đấy không xa, đấy là mẹ sao? Sao nó không nhìn rõ được mặt mẹ vậy?
“Đại hoàng tử, nô tỳ là…” Từ ma ma từ ái nhìn hoàng tử, còn chưa giải thích xong thì đã bị người ta dùng sức đẩy sang một bên.
“Nặc Nhi, Nặc Nhi, mẹ đây, mẫu phi ở đây, mẫu phi đang ở đây.” Vân phi gấp gáp chạy tới, xô ngã Từ ma ma, khẩn trương ôm lấy đầu Nặc Nhi, miệng lẩm bẩm.
“Mẹ, mẹ…” Nó muốn gọi mẹ, nhưng chúng ma ma nói phải gọi là mẫu phi, Nặc Nhi tuổi nhỏ, gọi mẫu phi lại c