“Tội chết có thể miễn, tội sống khó thoát. Đánh tay ba mươi cái. Vả miệng hai chục cái, giữ lại ở An Phúc cung để hầu hạ sai khiến đi!”
Thái hậu nói xong, còn mang vẻ mặt như thể là tha cho con đường sống.
“Cái gì? Điểm Điểm vẫn chỉ là một đứa trẻ, đánh tay ba mươi cái? Vả miệng hai chục cái? Đánh xong thì nó còn nói chuyện được nữa hay sao?”
Nghe thấy lời nói của Hoàng thái hậu, Tiểu Tiểu kinh ngạc nhìn bà, khó mà tưởng tượng nổi, đối với một đứa trẻ mà bà ta cũng hạ mệnh lệnh này được. Tiểu Tiểu quét mắt nhìn cách bài trí xung quanh một lượt, châm chọc mà nhìn bức Quan Âm mỉm cười đang đặt ở giữa sảnh, còn đống nhang đang cháy kia nữa, nàng cười nhạo nói:
“Thái hậu quả nhiên là từ bi, hôm nay ta cũng coi như là được mở rộng tầm mắt. Nhìn Quan Âm từ bi này, thật đúng là có thể sánh với Thái hậu…đương nhiên, đấy chỉ là vẻ ngoài, nếu như nhìn vào nội tâm, Thái hậu hiền lành hơn nhiều so với Quan Âm. Chỉ riêng việc nghe phương thức phạt người ban nãy của Thái hậu thôi, cũng có thể cảm nhận được trong lòng Thái hậu ra sao rồi…”
“Tiên phi, là ai cho phép ngươi nói năng như vậy với ai gia?” Thái hậu chỉ Tiểu Tiểu, mắt trừng giận dữ, mang theo chút hơi thở giết chóc, tuy võ công Tiểu Tiểu bình thường, nhưng hành y dụng độc nhiều năm, cảm giác vẫn luôn nhạy bén, nhưng bây giờ có cảm nhận được, thì nàng cũng chẳng thèm để ý:
“Chẳng có ai cho phép ta làm vậy cả. Nhưng sự ‘Từ bi’ của Thái hậu khiến cho ta muốn nói như vậy. Xem ra người ngoài kháo nhau rằng Thái hậu dốc lòng lễ phật cũng không phải là giả, phật mà Thái hậu thờ cúng chắc là bức tranh Quan Âm này nhỉ, hình như chẳng nhập lòng Thái hậu gì cả?”
“Ngươi…ai gia đã tha cho…” Biết rõ nàng ta đang oán hận về sự trừng phạt đối với đứa trẻ kia, nhưng bà đã mở cho con đường sống, đây đã là xử phạt nhẹ nhất rồi.
Hai ma ma đi đến, muốn kéo Điểm Điểm ra, nhưng Tiểu Tiểu lại cúi người ôm Điểm Điểm vào lòng, ánh mắt lạnh lẽo quét nhìn hai ma ma kiêu ngạo kia một cái, Tiểu Tiểu tức giận nói:
“Hôm nay, ai dám động đến một cọng tóc của Điểm Điểm…”
“Mẫu hậu, đứa bé Điểm Điểm này đáng yêu biết bao, chẳng phải chỉ là một chậu hoa thôi sao? Đợi nhi thần ra ngoài giúp người tìm một chậu không phải được rồi à?” Những lời tiếp theo của Tiểu Tiểu còn chưa nói xong, nhưng bỗng Lân vương dường như biết được nàng muốn nói gì đó. Hắn vội lên tiếng, mang tính cảnh cáo mà nhìn nàng một cái, bảo nàng đừng nói tiếp nữa.
Chỉ là một ánh mắt, nhưng hiếm khi Tiểu Tiểu thông minh mà hiểu ra được, lần đầu tiên nàng nghe lời mà im miệng lại, nhưng vẫn ôm Điểm Điểm trong lòng.
“Lân Nhi, con tưởng rằng đó là một chậu hoa bình thường thôi ư? Đó là bông hoa độc nhất vô nhị trên đời này đấy. Đã ba bốn năm rồi, ai gia đã quen có nó bầu bạn!” Hoàng thái hậu hừ lạnh nói, trong mắt oán giận không thôi với việc thích lo chuyện bao đồng của con trai.
“Mẫu hậu, bé cũng chỉ là hái một bông hoa thôi mà, hoa cũng đâu có chết, sang năm hoa vẫn sẽ nở cơ mà? Mẫu hậu, nhi thần rất thích đứa bé này. Hôm đó nhi thần đã xin Tiên phi rất lâu, Tiên phi nương nương mới đồng ý cho nhi thần mượn đứa trẻ ấy vài ngày. Mẫu hậu đừng làm tổn thương bé, hôm nay nhi thần còn muốn dẫn bé về nhà chơi nữa đó?” Vì Điểm Điểm, Lân vương làm nũng mà nói với Thái hậu. Cảm giác này quá xa lạ, thế cho nên ánh mắt của Thái hậu cũng bắt đầu ngây ra. Tình thân của hoàng thất quá nhạt nhẽo, cho dù là mẹ con, cũng khó có cơ hội làm nũng…
“Mẫu hậu, nhi thần phải dẫn đứa trẻ này đi rồi?” Nhân lúc mặt Thái hậu buông lỏng, Lân vương thừa thắng mà nói.
“Tên nhóc này, ta đã đồng ý chưa hả?” Thái hậu bất đắc dĩ mà bật cười, là bởi cái tính trẻ con hiếm thấy trên mặt Lân vương.
“Có mà, ban nãy người không phản đối, thì là đồng ý rồi!” Lân vương cười lấy lòng, hắn như vậy, Tiểu Tiểu vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy. Một đại nam nhân làm nũng, vốn là rất khó coi, nhưng Lân vương bây giờ, Tiểu Tiểu lại chẳng thấy khó coi chút nào, ngược lại còn thấy rất đáng yêu nữa kìa.
Đáng yêu…từ này khiến cho Tiểu Tiểu ngây ra một lúc. Không phải nàng đang chiến tranh lạnh với Lân vương hay sao? Từ lúc nào mà thấy hắn đáng yêu vậy nè?
Không nghĩ về hắn nữa, Điểm Điểm trong lòng nhìn Lân vương với cặp mắt long lanh, trên mặt không có sự sợ hãi, mà đầy vẻ hứng thú.
“Đi thôi!” Lân vương đi tới, kéo lấy hai người đang thất thần kia, mà Thái hậu chỉ bất đắc dĩ mà nhìn Lân vương, sự nuông chiều của người mẹ, khiến cho bà phá lệ mà tha cho Điểm Điểm, một đứa trẻ đáng ra phải xử tử.
Hai người lớn một đứa bé, tay nắm tay mà ra khỏi cửa lớn An Phúc cung. Điểm Điểm ở giữa, nhìn mẹ ở tay trái, rồi lại nhìn thúc thúc ở tay phải, đột nhiên cảm thấy hai người họ giống như cha mẹ của mình vậy. Được cha mẹ dắt tay, có phải chính là cảm giác này không?
Mê mẩn là ngẩng mặt lên, đúng lúc nhìn thấy thúc thúc đang lén nhìn mẹ, Điểm Điểm thầm nói: “Thúc thúc này, có phải cha mình không nhỉ?”
Đáp án bé cũng không biết, nhưng bé biết nếu đúng như vậy, bé sẽ rất vui mừng. Tuy thúc thúc từng tát mẹ một cái, nhưng cái đó không thành vấn đề, chỉ cần để mẹ đánh trả là được rồi.
Với tính cách của mẹ, mẹ bị thúc thúc đánh, thì thúc thúc sẽ không thể hoàn hảo mà đứng trước mặt bọn họ như bây giờ đâu. Trước nay mẹ chẳng phải là người dễ nói chuyện, nhưng thúc thúc đến giờ vẫn vô sự, có phải cho thấy thúc thúc ở trong tim của mẹ có một vị trí khác biệt hay không?
“Xin lỗi, xem ra Điểm Điểm phải theo ta ra ngoài ở một thời gian rồi. Thủy Tiên cô yên tâm, ta sẽ chăm sóc bé thật tốt.” Ba người cầm tay nhau đi rất lâu, Lân vương do dự mấy bận, cuối cùng cũng nói ra.
“Ờ!” Tiểu Tiểu tùy ý trả lời một tiếng, mà Điểm Điểm thì lại cao hứng nhảy cẫng lên:
“Thúc thúc, con sắp đến ở nhà của thúc à? Nhà thúc ở đâu? Nhà thúc có vui không?”
“Nhà ta ở ngoài hoàng cung, rất to rất vui, đợi sau khi ra ngoài, thúc thúc dẫn con đi dạo phố, ăn rất nhiều món ngon, mua rất nhiều đồ chơi vui, chịu không?” Lân vương cười ôn hòa, điều kiện mà hắn đề ra càng làm cho Điểm Điểm hưng phấn hơn, bé thả tay Tiểu Tiểu ra, hai tay đều nắm lấy Lân vương:
“Con muốn làm gì? Hồi cung ngoan ngoãn ở yên cho ta, món nợ hôm nay ta còn chưa tính với con đâu đấy?”
Tiểu Tiểu tức giận mà nhìn sự hưng phấn của Điểm Điểm, nuôi nó bao nhiêu năm nay, không ngờ điều kiện giản đơn thế kia của Lân vương đã có thể dụ được nó rời khỏi mình, đúng là tên nhãi vô lương tâm.
“Mẹ, con…” Ấm ức mím môi, Điểm Điểm tuổi còn nhỏ ngay đến xưng hô đã thay đổi mà cũng chẳng hay biết.
“Đừng hòng dùng cái ánh mắt đó mà lừa bà đây, đã nuôi mi bao nhiêu năm nay rồi, mấy trò vặt của mi ta còn không biết hay sao?” Tiểu Tiểu phẫn nộ nhìn bé, muốn dùng kế hoãn binh, đừng nói là cửa chính, ngay đến cửa sổ cũng không có đâu.
“Nhưng mà, người từng nói muốn dẫn Điểm Điểm ra ngoài chơi, người chưa từng dẫn con đi chơi…” Điểm Điểm nghẹn ngào, tiếp tục làm ra vẻ đáng thương:
“Người nói lời không giữ lời, còn không cho thúc thúc dẫn Điểm Điểm đi…”
“Ta…” Ánh mắt dò xét của Lân vương nhìn thẳng vào Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu mới ngỡ ra rằng vừa nãy hắn vẫn luôn ở đây, sao nàng lại bị Điểm Điểm làm cho tức giận đến nỗi quên hết tất cả thế này? Hoang mang nhìn quanh một lượt, may mà nơi này hẻo lánh, xung quanh không có ai khác, bằng không, bây giờ nàng trực tiếp dẫn Điểm Điểm bỏ của chạy lấy người luôn là vừa.
“Ha ha…” Chột dạ cười cười: “Lân vương, vừa nãy ngài không nghe thấy gì đấy chứ? Hai người bọn ta vừa gặp đã như kẻ địch, đã quen nói chuyện như vậy rồi…”
“Vậy sao?” Lân vương nhướn nhướn mày, bây giờ hắn rất tò mò về ‘Tiên phi’ này.
“Nhưng ban nãy ta lại chứng kiến một màn mẫu tử tình thâm cảm động lòng người. Tiên phi, không biết từ lúc nào mà cô lại có đứa con gái lớn chừng này vậy?”
“Ta …ta thề với trời, ta tuyệt đối không có con gái! Nếu ta nói dối, sẽ bị ngũ lôi oanh đỉnh!”
Tiểu Tiểu không chút do dự mà giơ tay lên, nàng sinh là con trai, đương nhiên không có con gái rồi.
Lời thề tuy rất oanh liệt, cũng rất thành thật, nhưng cũng cần tên nhãi kia phối hợp mới được. Lời Tiểu Tiểu vừa dứt, Điểm Điểm liền bật cười lớn:
“Há há, nương nương người thiệt là thú vị, người đương nhiên không có con gái rồi, bởi vì người chỉ có một…”
Mẹ kiếp, con với chả cái, chỉ biết đạp đổ mình, Tiểu Tiểu vội thả cái tay đang giơ kia xuống, che lấy miệng Điểm Điểm mà ngượng ngùng cười: “Đứa trẻ này, bãn nãy ở chỗ Thái hậu bị dọa cho ngốc luôn rồi, cứ thích nói bậy…”
“Bên chỗ Thái hậu ta đã nói qua, Điểm Điểm không theo ta đi thì rõ ràng là lừa gạt Thái hậu. Nương nương, nể tình ta thật lòng muốn giải vây cho các người, hãy để Điểm Điểm đến vương phủ ở tạm hai ngày đi, đến lúc đó nhất định sẽ đưa về!”
Lân vương không cười nữa, lạnh lùng mà nhìn, lại khiến trong lòng Tiểu Tiểu cảm thấy sợ hãi một cách khó hiểu. Hắn không hoài nghi mình rồi đấy chứ? Nếu có thể đoán ra được thân phận của mình, đấy là chuyện tốt hay chuyện xấu? Cảm giác bất an ngày càng nặng, không thể để Điểm Điểm đi theo hắn, một khi đi, thân phận bé trai của Điểm Điểm sẽ bị vạch trần ngay.
“Không được, Điểm Điểm, con nói, con không muốn đi!” Tiểu Tiểu bế Điểm Điểm dậy, ra lệnh với bé. Điểm Điểm bây giờ tốt nhất là con đừng giở thói đại gia ra với ta, bằng không, cái mạng nhỏ của con sẽ tiêu luôn.
“Con…nương nương, con không muốn đi…” Ấm ức cúi đầu, Điểm Điểm tiếc nuối mà thở dài một tiếng.
“Lân vương, ngài xem Điểm Điểm cũng không muốn đi, thế thì thôi vậy. Chuyện hôm nay thật cảm ơn ngài…”
Không đợi Lân vương trả lời, Tiểu Tiểu đã bế Điểm Điểm chạy về phía Lâm Tiên cung của mình, đáng sợ quá, nam nhân này lòng dạ không trong sáng.
Đúng vậy, Lân vương lòng dạ không trong sáng, nhưng người khác thì sao? Lòng dạ của người khác càng không trong sáng. Tiểu Tiểu không ngờ được rằng, ngoại trừ Thái hậu, Lân vương, còn có người khác cũng đang nhắm đến Điểm Điểm.
Trên đường đi đều thấy bồn chồn lo lắng, Tiểu Tiểu sợ Lân vương sẽ đuổi theo. Vừa vào cửa lớn Lâm Tiên cung, Hỷ công công đã chạy lên nghênh đón, mặt đầy ý cười mà nhìn Tiểu Tiểu, nói:
“Nương nương, cuối cùng người cũng đã về. Nô tài lo lắng lâu lắm đó?”
“Thôi đi, Hỷ công công, có chuyện thì nói thẳng, không có chuyện gì thì ngươi nào dám đến chỗ này chứ!” Tiểu Tiểu rất không nể mặt mà nói.
“Hở…” Hỷ công công mất tự nhiên mà cười: “Là Hoàng thượng nhớ Điểm Điểm, bảo nô tài dẫn Điểm Điểm qua ấy chơi đó?”
“Hoàng thượng?” Trong lòng Tiểu Tiểu cả kinh, càng thêm ôm chặt Điểm Điểm trong lòng, vừa mới tránh được hai người, sao Hoàng thượng cũng đến góp vui vậy? Bên chỗ Hoàng thượng có thể từ chối được không?
“Điều này…Hỷ công công, có thể từ chối được không?” Tiểu Tiểu trầm mặt, chắc là không được đâu.
Hỷ công công lắc đầu: “Hoàng thượng thích Điểm Điểm, là vinh hạnh của cô bé, chiếu theo cung quy, cho dù phải bắt cô bé qua đó, nương nương cũng không từ chối được.