iận mà trợn to mắt, cái này phải làm sao đây? Có phải tình hình bây giờ đã đủ rối rắm, đã đến lúc phải dẫn Điểm Điểm bỏ chạy rồi không? Điểm Điểm là của Tiểu Tiểu ta, ai cũng đừng hòng cướp mất.
“Ngươi đợi trước đã, ta vào phòng suy nghĩ rồi nói sau!” Ôm Điểm Điểm, Tiểu Tiểu chật vật bỏ vào phòng, mà Hoa Nguyên thì theo sát phía sau nàng, bây giờ nương nương rất phiền não, nàng ta càng không thể rời khỏi nương nương.
Bài trí trong tẩm thất vẫn như cũ, nhưng tâm tình lúc này của Tiểu Tiểu lại…
“Mẹ, sao Hoàng thượng lại muốn con qua bên ấy chứ? Có phải là Điểm Điểm quá đáng yêu rồi không?” Điểm Điểm ngước mắt, cái tay mũm mĩm che lấy đầu mày đang nhíu lại của Tiểu Tiểu, bé thắc mắc mà hỏi. Bộ dạng nhăn mày của mẹ chẳng đẹp chút nào, bé không muốn làm mẹ nhăn mày.
“Phải đó, là Điểm Điểm của mẹ quá đáng yêu, cho nên Hoàng thượng mới thích Điểm Điểm, muốn Điểm Điểm qua đó.” Tiểu Tiểu than nhẹ một tiếng, hóa ra đáng yêu cũng là một cái tội, tỉ mỉ ngắm nhìn khuôn mặt Điểm Điểm, thì ra mình lại tất trách như vậy. Lúc mình ở trên núi, trên người Điểm Điểm chẳng có nhiều thịt như vậy, nhưng bây giờ, bé mập lên chút. Trên người nhiều thêm ít thịt, dễ coi hơn trước nhiều.
“Mẹ, thúc thúc kia thì sao? Thúc ấy cũng thích Điểm Điểm à?” Điểm Điểm hiểu chuyện mà nhìn Tiểu Tiểu, hình như bây giờ mẹ rất phiền não, rất vô lực, Điểm Điểm phải mau chóng khôn lớn, là có thể bảo vệ được mẹ rồi.
“Phải đó, thúc thúc cũng thích con, Điểm Điểm, đều là lỗi của mẹ…” Tiểu Tiểu lấy ra một cuốn sổ nhỏ dưới giường mà không lâu trước Hỷ công công mới đưa cho nàng, giở sổ ra, nàng cười khổ nói: “Điểm Điểm, con thật sự muốn biết cha của con là ai hay không?”
Điểm Điểm lắc đầu, sau đó lại gật đầu, thấp giọng nói:
“Điểm Điểm muốn biết, nhưng nếu như khó tìm, biết hay không cũng chẳng sao. Mẹ, chi bằng mẹ bảo thúc thúc làm cha của Điểm Điểm được không? Điểm Điểm rất thích thúc thúc…”
Là duyên phận sao? Điểm Điểm thế mà lại thích hắn, có phải mình nên tìm thời gian để nói rõ với hắn? Nhưng sau khi nói rõ rồi thì sao? Hắn có xem thường mình không? Sẽ không thích Điểm Điểm nữa? Thì ra, nàng chưa từng suy nghĩ tới những chuyện này, là do chuyện học cung quy trong thời gian gần đây hay sao?
“Mẹ, Tại sao Điểm Điểm không thể đi theo thúc thúc? Như thế, Điểm Điểm sẽ không cần phải đi gặp Hoàng thượng nữa rồi?” Điểm Điểm chu miệng, biểu tình quen thuộc khiến cho Tiểu Tiểu không khỏi mỉm cười:
“Mẹ cũng chỉ là muốn tốt cho con thôi. Điểm Điểm, đừng quên con không phải là một bé gái, con là một bé trai đấy. Nếu như đi theo thúc thúc, đến ở tại phủ của hắn, thúc thúc sẽ phát hiện ra thân phận của con…con không sợ bị kéo đi làm thái giám hay sao?”
Điểm Điểm sợ hãi rụt cổ lại: “Con không muốn làm thái giám, con mới không thèm đâu? Nhưng mà mẹ, Điểm Điểm thông minh như vậy, sẽ không bị phát hiện…”
Nói cả buổi trời, bé vẫn muốn đi.
Tiểu Tiểu cười khẽ một tiếng: “Được, vậy mẹ sẽ đưa con ra ngoài, buổi tối mẹ tới tìm con, chúng ta cùng nhau về nhà, chịu không?”
“Về nhà? Về nhà nào vậy? Điểm Điểm không muốn trở về núi đâu, Điểm Điểm còn chưa chơi đủ mà!” Điểm Điểm làm nũng ôm lấy mặt của Tiểu Tiểu hôn một cái:
“Mẹ là tốt nhất, dẫn Điểm Điểm dạo chơi khắp nơi, như thế chẳng phải cũng tốt hay sao?”
Ở trên núi lâu như vậy, chắc đứa trẻ này cũng bị buồn chán muốn chết luôn rồi, nhìn thấy thế giới phồn hoa bên ngoài, muốn tiếp xúc một phen cũng là lẽ thường tình của con người. Tiểu Tiểu yêu chiều cười nói:
“Được, bây giờ mẹ sẽ dẫn con đi tìm thúc thúc kia!”
Đầu giường, có thuốc mà nàng thường lấy chăn che lại, tay thò vào trong chăn, cái mà tay chạm vào được lại là sự lạnh lẽo quen thuộc, trong lòng Tiểu Tiểu căng thẳng, cái cảm giác này quá quen thuộc, chẳng lẽ là…
Rắn?
“Điểm Điểm, Như Nhi đâu?” Mau chóng rụt tay lại, Tiểu Tiểu không lật chăn ra. Đối với rắn, nàng đã quá quen thuộc, nhưng vẫn chưa đạt đến mức có thể khống chế được hết toàn bộ rắn, giữa động vật với nhau cũng giống như con người vậy, có sự khác biệt và chủng loại. Mà Như Nhi, tôn quý như công chúa, lúc này, đã đến lúc nó ra mặt rồi.
Nhìn cái chăn hơi bị vén lên, sao lúc nãy nàng lại không chú ý thấy trên giường có điều khác thường nhỉ? Tiểu Tiểu biết ‘Thứ’ bên dưới không ít, giết chết bọn chúng, còn dễ hơn là đạp chết mấy con kiến. Chỉ cần một chút ít xà dược đặc chế, là đủ khiến chúng ngỏm rồi. Nhưng nàng không muốn làm vậy, từ đâu đến, nàng sẽ khiến chúng trở về nơi đó, để những kẻ rắp tâm bất lương kia nếm thử mùi vị bị cắn trả.
Người nào làm, nàng không rõ, nhưng trong cung hiển nhiên là đều thông minh không ít. Từ việc ngang nhiên tặng hoa độc, hãm hại công khai, lấy lòng, đến việc để Thái hậu ra mặt, âm thầm thả rắn…sau này, Tiểu Tiểu không biết bọn họ sẽ còn hãm hại mình thế nào nữa, nàng không sợ những chuyện này, điều duy nhất nàng sợ là Điểm Điểm xảy ra chuyện.
“Mẹ, Như Nhi nó…” Chơi lâu như vậy, suýt nữa là bé quên béng luôn Như Nhi, đến giờ mà Như Nhi vẫn chưa trở về, có phải đã bị bắt, hoặc là gặp nguy hiểm rồi không?
Nghĩ đến việc Như Nhi có thể sẽ gặp nguy hiểm, Điểm Điểm cũng không sợ việc mẹ sẽ đánh bé, bé nắm chặt lấy tay Tiểu Tiểu:
“Mẹ, có thể Như Nhi đã gặp nguy hiểm rồi, người cứu nó đi, người nhất định phải cứu nó. Hôm qua mẹ hỏi con đã làm chuyện xấu gì rồi, thật ra con không làm gì cả, chỉ đem Như Nhi thả lên người ả nữ nhân kia thôi…”
Điểm Điểm khẩn trương đến độ bật khóc, Như Nhi là rắn có linh tính, nó không trở về, nhất định là đã bị bắt nhốt, chắc chắn là xảy ra chuyện rồi.
“Vân phi? Thả lên người Vân phi?” Tiểu Tiểu lo lắng hỏi. Vân phi kia, vừa nhìn là biết không phải nhân vật đơn giản, có phải đã bắt Như Nhi rồi không…
Thấy Điểm Điểm gật đầu, Tiểu Tiểu gọi: “Hoa Nguyên!”
Hoa Nguyên đứng hầu ngoài phòng liền chạy vào, Tiểu Tiểu tức giận nói: “Hôm qua và hôm nay, bên chỗ Vân phi có xảy ra chuyện gì không?”
“Nương nương, hôm qua Vân phi và ma ma của ả ta đều bị rắn cắn, có phải là…”
Thấy Tiểu Tiểu lại phẫn nộ lần nữa, Hoa Nguyên không khỏi nhớ đến lần đầu gặp mặt lúc ở lãnh cung, Tiểu Tiểu chỉnh ma ma kia đến phát thảm! Kiềm chế sự run rẩy, Hoa Nguyên dựa sát vào cửa, dè dặt hỏi.
“Cái gì, hôm qua đã bị cắn rồi sao?” Tiểu Tiểu càng trở nên lo lắng hơn. Nguyên một buổi tối hôm qua, chắc hẳn Như Nhi phải chuồn về được rồi chứ, nhưng…
Nàng phải đến chỗ Vân phi xem thử, hi vọng Như Nhi không sao, chỉ bị Vân phi nhốt lại thôi.
“Điểm Điểm, con nghe mẹ nói này, chuyện của Như Nhi con không cần phải lo, mẹ sẽ cứu nó về. Con đến Lân vương phủ vài ngày trước đã, nhìn thấy đám người Hoàng thượng, con phải cẩn thận một chút. Đúng rồi, trừ Lân vương ra, ở cùng với người khác con đều phải đề phòng chút, rõ chưa?”
Tiểu Tiểu ôm Điểm Điểm dậy, thả bước đi ra bên ngoài, nhìn thấy Hỷ công công đang đứng hầu ở trong viện, nàng mới nhớ ra Hỷ công công vẫn luôn đứng đợi bên ngoài:
“Hỷ công công, ngươi đi bẩm báo với Hoàng thượng một tiếng, Điểm Điểm đã theo Lân vương hồi phủ, là Thái hậu nương nương đã cho phép. Hoa Nguyên, đóng cửa cung cho kĩ, trước khi ta trở lại, ai cũng không được vào, rõ chưa?”
Không đợi hai người đáp lời, Tiểu Tiểu tiếp tục đi về phía trước. Có lẽ đây gọi là mệnh, đương lúc nàng hạ quyết tâm muốn rời đi, đột nhiên lại phát sinh chuyện khác, giữ lại bước chân rời cung của nàng…
………………..
“Lân vương!” Giống như nàng nghĩ, hóa ra đây chính là thần giao cách cảm. Bên Hoa Thanh Trì, Lân vương ngồi xổm nơi đó, trên tay dính đầy bùn đất, Điểm Điểm nhanh nhẹn chạy tới, thắc mắc:
“Thúc thúc, thúc đang làm gì vậy? Có phải muốn đem chôn con cá kia hay không?”
“Phải đó, bị phơi như vậy cũng rất tội nghiệp, cho nên thúc thúc đem chôn nó xuống đất…” Lân vương cười ôn hòa, đối với đứa trẻ này hắn thật không tài nào nghiêm túc nổi.
Sau khi đám người Tiên phi đi, vốn hắn chỉ là thấy trong lòng phiền muộn nên đến đây giải khuây, vô tình nhìn thấy con cá bị phơi khô này, Lân vương không nhịn được, tốt bụng muốn đem chôn nó. Thật không ngờ hai người họ cũng tới đây.
“Cám ơn người, thúc thúc! Cám ơn thúc thúc đã giúp con tìm một con cá giống y hệt!” Điểm Điểm cảm kích mà nhìn Lân vương, cái tay nhỏ của bé cũng nắm đất lên, hai người cùng nhau lấp bằng cái hố mới vừa đào xong.
“Điểm Điểm, thì ra cháu đều biết hết cả, thúc thúc không phải cố ý muốn lừa cháu đâu…” Lân vương kinh ngạc, đứa trẻ này đúng là rất thông minh, thật không ngờ bé lại biết con cá kia là do mình từ bên ngoài tìm về.
“Không sao, thúc thúc. Điểm Điểm nên cám ơn thúc thúc đã giúp con tìm con cá kia mới phải. Hôm đó tới bên hồ, con đã tìm lâu thế kia, cũng không nhìn thấy nó, cá sẽ không vô duyên vô cớ mà xuất hiện được. Cho nên Điểm Điểm đoán thúc thúc đã lén mang một con mới cho Điểm Điểm.” Điểm Điểm cười ngây thơ, trong lòng Tiểu Tiểu chua xót, Điểm Điểm rất thông minh, trưởng thành sớm, cũng rất hiểu chuyện, nếu như có thể có một người cha, cuộc sống sau này của bé sẽ càng tốt hơn.
“Điểm Điểm…” Đứa trẻ thông minh hiểu chuyện sẽ luôn khiến người ta đau lòng, miệng cùng thốt lên, Tiểu Tiểu và Lân vương nhìn nhau một cái, không ngờ hai người thật sự là rất ăn ý.
“Điểm Điểm, thúc thúc rất thích Điểm Điểm, chỉ là không hi vọng Điểm Điểm buồn mà thôi!”
Lân vương cúi đầu xuống, hôn lên mặt Điểm Điểm một cái, Điểm Điểm bật cười khanh khách: “Thúc thúc, thúc làm nước miếng dính hết lên mặt con rồi nè…”
Nhìn sự hòa hợp giữa hai người, bỗng Tiểu Tiểu không còn cảm thấy gai mắt nữa, hai người có thể vui vẻ ở cùng nhau như vậy, đấy mới là điều mà nàng hi vọng nhất. Nếu như ngày tháng sau này cũng đều như vậy, có hắn, có nàng, có Điểm Điểm, ba người tìm một nơi ít người để định cư, có phải sẽ hạnh phúc lắm không?
“Thủy Tiên, cô sao vậy?” Trong lúc bất tri bất giác, Tiểu Tiểu đã giàn giụa nước mắt, Lân vương thấy sự khác thường của Tiểu Tiểu, lo lắng hỏi.
“Không sao!” Tiểu Tiểu nghẹn ngào nói: “Lân vương, không phải ngài muốn đưa Điểm Điểm về phủ ở vài ngày hay sao? Ta đồng ý với ngài rồi, nhưng ngài phải bảo vệ Điểm Điểm cho thật tốt, đừng để bé chịu bất kì tổn thương nào. Còn nữa, thật ra Điểm Điểm là…”