“Vậy sao?” Tiểu Tiểu đến bên bọn họ, đi quanh họ một vòng, từ đầu đến chân đánh giá họ một lượt.
Ừm, đích xác là có hơi cuồng, ức hiếp ta là người mới hay bắt nạt ta do không được sủng? Hoàng thượng chết tiệt kia, muốn đến còn phải xem bà đây có vui hay không nữa nè, không đến càng tốt, ta còn hiếm lạ gì hắn nữa chứ?
“Được thôi, nếu các ngươi đã cho rằng lời ta nói không quan trọng bằng mấy thứ cung quy kia, vậy bây giờ các ngươi rời đi được rồi, Lâm Tiên cung chẳng thiếu hai tên nô tài các ngươi!”
Hừ lạnh một tiếng, vốn định chỉnh đốn hai bọn họ cái đã, nhưng thấy bây giờ đang là ban ngày ban mặt, không muốn chỉnh người, cứ đem hai người họ đuổi đi là được, vừa hay bảo Hỷ công công đến lãnh cung đem hai người biết nghe lời đến đây.
“Nương nương tha mạng!”
Nghe thấy muốn đuổi hai người họ đi, hai người vội vàng quỳ xuống. Trong hậu cung có quy định đối với cung nữ, nếu cung nữ bị chủ tử đuổi đi, trước phải tìm công công chủ quản để nhận phạt. Về phần là hình phạt gì thì phải xem nguyên nhân bị đuổi đi của mình và tâm tình của công công khi lượng hình, nhưng hình phạt thì thường không nhẹ, chí ít cũng phải rước ba bốn chục gậy. Sau khi hình phạt hoàn tất, thì bị sai đi làm công việc khổ nhất mệt nhất trong cung, hơn nữa thời gian xuất cung cũng bị kéo dài. Cho nên người trong cung đều biết, nếu như thật sự bị đuổi, thì ngày tháng trong cung của cung nữ đó chẳng còn hi vọng gì nữa, thậm chí ngay cả việc xuất cung cũng là hi vọng xa vời.
“Các ngươi lợi hại như vậy, còn cần bổn cung tha mạng nữa sao? Trong Lâm Tiên cung, bổn cung chính là Lão đại, nghe lời thì bổn cung sẽ giữ lại, không nghe lời, từ đâu đến, thì về lại nơi đó cho bổn cung đi!”
Hai cung nữ thôi mà, cũng dám trả treo với ta? Cho dù là Hoàng thượng cũng không dám nói chuyện kiêu căng với cô nãi nãi ta như thế đâu đấy. Tiểu Tiểu âm thầm quan sát hai ả, nhìn đến nỗi hai ả toát hết cả mồ hôi lạnh.
“Nương nương, nô tỳ không dám nữa đâu. Nương nương đừng đuổi chúng nô tỳ ra khỏi cung….”
Hai người cất giọng nghẹn ngào, Tiểu Tiểu khinh bỉ nhìn hai ả một cái, tưởng rằng như thế là có thể khiến ta mềm lòng hay sao? Muốn ở lại đây, ta sẽ thành toàn cho các ngươi.
“Tốt, không muốn rời xa bổn cung chứ gì? Được, bổn cung cho các ngươi một cơ hội, cứ quỳ ở đây đi, ngẫm nghĩ cho tốt sau này phải hầu hạ bổn cung ra sao, biết chưa?”
Lâm Tiên cung ít nhất cũng có hơn mười người, cũng chẳng để ý có thêm hai miệng ăn, chỉ là Tiểu Tiểu muốn giữ lại, cũng chỉ có kẻ biết nghe lời, kẻ không nghe lời, xem thường nàng, thậm chí muốn hoa chân múa tay với nàng, nàng đều không ưa.
Nhìn mặt trời chói chang trên đầu, lại cúi đầu nhìn hai cung nữ quỳ dưới mặt trời, tâm tình Tiểu Tiểu đột nhiên tốt lên. Trời nóng như vậy, nàng cũng không ra ngoài đi dạo nữa, về phòng nghỉ ngơi thôi.
“Nương nương, là ai chọc giận người nữa vậy?”
Hỷ công công vào cửa thì nhìn thấy hai cung nữ quỳ dưới đất, ông biết Tiểu Tiểu ít khi bắt bẻ ngươi khác, cũng rất ít phạt người. Hai nữ nhân quỳ trên mặt đất này, chắc đã khiến Tiểu Tiểu rất tức giận.
“Không có gì! Hỷ công công, Hoa Nguyên đâu?”
Hai ngày rồi, Hoa Nguyên hẳn là qua đây rồi chứ. Tiểu Tiểu sẽ chẳng quan tâm Hỷ công công dùng phương pháp gì để thuyết phục Hoàng thượng, đem Hoa Nguyên đên đây. Nàng chỉ quan tâm kết quả, chỉ cần Hoa Nguyên đến đây là được.
“Hoa Nguyên, còn không mau vào!”
Hỷ công công quay đầu về hướng cửa, Hoa Nguyên cúi đầu rảo bước đi ra, Tiểu Tiểu cao hứng nói:
“Hoa Nguyên, ngươi đến rồi à?”
Trong lòng Hoa Nguyên đánh thịch một cái, lúc nãy chỉ lo thương cảm, không ngờ khi ra khỏi lãnh cung, nàng lại lấy thân phận như vậy để trở về. Đã nói phải từ bỏ, tại sao lúc đến, trong lòng vẫn có chút lưu luyến?
“Nô tỳ Hoa Nguyên tham kiến nương nương!”
Cung cung kính kính quỳ dưới đất, từ nay trở đi, nàng sẽ phải lấy thân phận này mà sống. Nô tỳ, một nhãn tự rất xa lạ.
“Hoa Nguyên, đừng như vậy!”
Tay Tiểu Tiểu toan duỗi ra, nhưng rồi rụt lại. Nô tỳ, nàng ta trước giờ chưa từng tự xưng mình như vậy, còn nhớ lần đầu tiên gặp mặt, nàng ta kiêu căng cỡ nào, kiêu ngạo cỡ nào…nàng ta như vậy, khiến Tiểu Tiẻu thấy không quen.
“Nương nương, đây là quy củ trong cung!” Hoa Nguyên vẫn cúi đầu, làm người khác đoán không thấu nàng ta đang nghĩ gì.
Tiểu Tiểu than một tiếng, cười nói:
“Bên ngoài nóng, chúng ta về phòng trước đã!”
Nàng chính tay dìu Hoa Nguyên đang quỳ dưới đất dậy, nhìn Hỷ công công một cái, Hỷ công công cũng theo mấy nàng đi vào trong phòng, trong viện nhất thời chỉ còn sót lại hai nha đầu đang quỳ.
“Nương nương, lão nô đã dẫn Hoa Nguyên đến cho người rồi, nương nương còn gì căn dặn nữa không?”
Trong phòng người không nhiều, Hỷ công công lấy lòng hỏi.
“Hỷ công công, cuốn sổ lúc trước ta nói….”
Lời khách khí Tiểu Tiểu không nói, điều nàng quan tâm bây giờ chỉ có cuốn sổ kia. Có nó rồi, nàng sẽ bắt đầu gian nan tìm cha cho Điểm Điểm. Phương pháp sư phụ nói kia đúng là không được, kết quả thực nghiệm quá khiến người ta thất vọng.
“Nương nương, người cũng biết, gần đây hậu cung nhiều việc, lão nô thật sự không có thời gian đi lấy cuốn sổ kia. Nhưng sau khi mọi việc ổn thỏa, lão nô sẽ đến kho sách để tìm!”
Cúi thấp đầu, Hỷ công công cảm thấy Tiểu Tiểu đã xem ông như người của mình, trong lòng ông giằn vặt không ít.
“Biết rồi, cởi áo đi!”
Tiểu Tiểu đứng dậy, đi vào trong buồng, hai người ngoài sảnh đều trợn to mắt, cởi áo? Có nhầm không vậy?
“Nương nương, người bảo ông ấy cởi áo?” Hoa Nguyên chỉ Hỷ công công, hai mắt như chuông đồng mà nhìn.
“Ừ, Hoa Nguyên, ngươi đóng cửa lại!”
Lời không kinh người thì chết chẳng yên, câu này của Tiểu Tiểu vừa nói xong, Hỷ công công liền ôm ngực thở không ra hơi:
“Nương nương, người muốn làm gì? Lão nô là công công…”
“Thừa lời, ta biết ngươi là công công, cởi mau đi!”
Tay cầm một cái bao lớn màu đen sẫm, Tiểu Tiểu mất kiên nhẫn nói.
“Nương nương, lão nô dù là công công thì cũng là nam nhân mà, sao có thể cởi quần áo trước mặt nương nương được chứ?”
Hỷ công công khổ sở giãy giụa, nếu như là nam nhân bình thường, có lẽ ông sẽ không thèm để ý, nhưng mình là công công, làm sao có thể cởi áo tháo thẳt lưng trước mặt nữ nhân được chứ?
Hơn nữa, thân thể công công có chỗ thiếu sót, tối kị nhất chính là để người khác thấy thân thể của mình.
“Không sao, ta cũng đâu phải là chưa nhìn qua, cởi mau lên, bằng không ta sẽ mặc kệ ngươi đấy!” Tiểu Tiểu lấy ra một ít rượu từ tủ nhỏ ở bên, lạnh giọng nói.
“Thế nô tài đi trước đây…Hoa Nguyên, phải hầu hạ nương nương cho tốt đấy…”
Kinh khủng quá, tiểu tổ tông này thật quá kinh khủng, bảo người ta cởi áo làm gì? Sao mà ngay đến một lão công công cũng không buông tha vậy hả.
Hoa Nguyên cũng chỉ trích nhìn Tiểu Tiểu, Lão đại sao lại đi bắt nạt một lão công công như vậy chứ, nhìn tuổi tác Hỷ công công cũng không còn nhỏ nữa, kỳ thực ông ta cũng không dễ sống gì.
“Ta sao nào? Chẳng qua thấy Hỷ công công có bệnh, muốn chữa cho ông ta thôi mà?”
Tiểu Tiểu mở to mắt khó hiểu, tốt bụng giúp người ta chữa bệnh sẽ bị chỉ trích sao? Sao hai người họ lại quái đản thế chứ.
“Có bệnh?” Hai chữ, khiến cho cái tay toan bắt lấy cửa của Hỷ công công liền dừng lại, ông ta gian nan quay đầu lại, dở khóc dở cười hỏi:
“Nương nương nói nô tài có bệnh à?”
Sao nghe câu này kì quái thế nhỉ? Giống một câu mắng người vậy á.
Tiểu Tiểu gật đầu, thản nhiên nói:
“Đúng thế, hôm đó ngươi té xỉu, ta thấy trong mắt ngươi có một điểm đen không bình thường, lúc gọi ngươi dậy thuận tiện giúp ngươi chẩn mạch, chứng minh phán đoán của ta không sai. Hỷ công công ngươi có phải thường thấy tức ngực, có lúc nhìn thấy đồ nhiều dầu mỡ thì không muốn ăn, còn thường ngất xỉu hay không?”
Nghiêm túc nhìn ông ta, Hỷ công công bình thường đối xử với mình không tệ, Tiểu Tiểu muốn chữa khỏi bệnh cho ông ta.
“Vâng, nương nương sao người lại biết vậy?”
Kinh ngạc nhìn Tiểu Tiểu, nếu không nhớ nhầm, Tiên phi hình như không biết y thuật mới đúng? Hơn nữa bệnh của mình đã từng lén tìm thái y xem thử, mấy phương thuốc thái y kê cho, đều không có tác dụng.
Tiểu Tiểu trừng ông ta một cái: “Ta tinh thông y thuật, đương nhiên sẽ biết, cho nên ta mới muốn giúp ngươi chữa bệnh.”
“Lão đại, vậy người bảo Hỷ công công cởi áo làm gì?”
Hoa Nguyên cẩn thận đem tim giấu nhẹm vào bụng, hỏi ra thắc mắc trong lòng, Lão đại không có ý đó là tốt.
“Ngốc, cởi áo mới có thể giúp ông ta thi châm chứ!”
Là do mình thông minh hay do họ quá ngốc thế nhỉ? Hình như chẳng có bao nhiêu ngôn ngữ chung với bọn họ.
“Phải cởi hết à? Lão đại người lại chẳng nói rõ…”
“Ai nó với ngươi là cởi hết? Đương nhiên là cởi một nửa…tức là chỉ cởi phía trên. Lúc nãy ta không nói sao?”
Hai người cùng lắc đầu, ăn ý nhìn Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu ảo não nói:
“Ta không chú ý, ta tưởng ta nói qua rồi. Cởi đi, Hỷ công công, nhân lúc bây giờ còn cứu được, ta giúp ngươi châm tám lần mười là được!”
Lần này Hỷ công công không chạy, ông ta vội cởi áo ngoài, Tiểu Tiểu vội mở cái túi châm siêu lớn của nàng ra, trong nháy mắt thì lưng của Hỷ công công đã như con nhím, toàn là châm.
“Lão đại, lúc nãy người nên nói rõ, nếu không sẽ làm bọn ta hiểu lầm mất. Đúng rồi, Lão đại, lúc nãy sao người lại muốn chúng ta đóng cửa? Đóng cửa lại càng làm người ta hiểu lầm…”
Đối với y thuật của Lão đại, hôm đó thấy nàng ta thi châm cho Điểm Điểm thì đã biết được năng lực của nàng ta rồi, bây giờ nhìn nàng ta giúp Hỷ công công thi châm , vừa nhanh vừa chuẩn, Hoa Nguyên càng biết sự lợi hại của nàng ta. Nhưng điều nàng không hiểu là lúc đó sao Lão đại lại bảo mình đóng cửa.
“Hoa Nguyên, ta phát hiện ngươi thật ngốc. Thời gian ngươi ở trong cung không ngắn, ngươi không biết cung nhân bị bệnh thì không được tìm người khác chữa trị hả? Ta sợ bị người khác nhìn thấy thì không hay nên mới bảo ngươi đóng cửa…”
Bịch một tiếng, Hoa Nguyên té ngửa: Đi theo Lão đại, trái tim phải thật mạnh mẽ, bằng không, sớm muộn cũng bị dọa chết!
Rõ ràng chỉ là một câu thiện ý, nàng ta lại có bản lãnh khiến người khác nghĩ vớ va vớ vẩn, điều này cũng nói lên rằng Lão đại là một nhân tài, một nhân tài khó gặp.
Hỷ công công ngất xỉu, có thể lý giải là do quá đau, nhưng Hoa Nguyên ngất xỉu là vì sao nhỉ? Ta lại chẳng thi châm cho nàng ta? Chẳng lẽ thân thể nàng ta cũng mắc bệnh à? Bỏ đi, chắc không có gì đâu, lúc nãy tiếng nói lớn như vậy…
Trước tiên giúp ông ta cái đã! Không đúng, đâu có châm vào huyệt ngủ, sao ông ta lại ngất rồi…
Lấy cây châm cuối cùng ra, Tiểu Tiểu cầm cái châm đó lên nhìn, cái châm cuối cùng này châm xuống, cười nói:
“Chẳng lẽ ta nhớ sai à? Đây mới là huyệt đau à…”
“Á…” Một tiếng thét đau đớn như mổ lợn, Hỷ công công mở mắt, vô tội hỏi:
“Nương nương, chúng ta có thù à?”
“Không có!”
Tiểu Tiểu lắc đầu, Hỷ công công than: “Thế cái châm kia châm xuống sao lại đau vậy? Nương nương không phải hạ lộn châm rồi đấy chứ?”
“Không phải, Hỷ công công, sao lúc nãy ngươi ngất đi vậy? Ta tưởng ta châm sai huyệt vị, cho nên thử huyệt đau