của ngươi xem có chuẩn hay không. Thực tế chứng minh, trí nhớ của ta không tệ, huyệt vị khá chuẩn…”
“Huyệt đau…”
Bịch một tiếng, Hỷ công công lại ngất nữa…
“Thật không biết Hỷ công công có còn là nam nhân không nữa, không phải chỉ châm một cái thôi sao? Còn đau tới nỗi ngất những hai lần. Mặc xác ông ta, đi đánh thức Hoa Nguyên nhà ta thì hơn…”
Đứng dậy, Tiểu Tiểu đi về phía Hoa Nguyên, Hoa Nguyên vội mở mắt, khẩn trương nói:
“Nương nương, nô tỳ không sao, không cần nương nương giúp nô tỳ chẩn doán, thân thể nô tỳ trước giờ vẫn rất tốt…”
Lúc nói, Hoa Nguyên vội vã bò dậy, cách xa phạm vi ma trảo của Tiểu Tiểu.
“Thế thì chưa chắc, Hoa Nguyên. Lần ngất xỉu này không phải chuyện nhỏ, có khả năng sẽ mất mạng như chơi, hay là để ta xem thử, châm vài ba múi…”
Tiểu Tiểu cầm châm lên, đi về phía Hoa Nguyên, Hoa Nguyên lắc lắc đầu.
“Nương nương, Hoa Nguyên thật sự không sao, thân thể Hoa Nguyên rất khỏe, không sao hết…hay là xem Hỷ công công trước đã đi…”
“Ồ, thế thì chúng ta vẫn nên gọi Hỷ công công dậy đã. Người này tuổi tác cao thì thật chẳng được tích sự, ngươi xem Hỷ công công hở một tí liền ngất xỉu, quá vô dụng. Ta thấy ta vẫn nên tranh thủ giúp ông ta chữa bệnh, nói không chừng tố chất thân thể của ông ta sẽ tốt lên…”
Tiểu Tiểu cảm khái nói, Hỷ công công đang hôn mê dưới đất vội mở mắt ra, lớn tiếng nói:
“Nương nương, tố chất thân thể của lão nô rất tốt, nương nương chỉ cần giúp lão nô chữa chút bệnh kia là được rồi, không cần chữa cái khác đâu, cái khác không có bệnh…”
Lồm cồm bò dậy, mặt Hỷ công công đen đi không ít.
***
“Hoàng thượng, tiểu vũ cơ kia ở đây, chúng ta cần đẩy cửa đi vào không?”
Một hàng người đến phòng khách mà hôm nay tổ chức tiệc mừng đón Lân vương, Lân vương đi đến một bên cửa, săn sóc hỏi.
“Lân vương, chỉ cần ngươi biết là được rồi, hay là thôi đi?”
Đã ban Nhiên Nhi cho Lân vương rồi, hắn không gọi nàng ta là công chúa, mà xưng hô nàng ta là tiểu vũ cơ, Hoàng thượng cảm thấy rất kỳ lạ, thật sự rất kỳ lạ, theo lý mà nói Nhiên Nhi đã là người của hắn rồi, gọi như vậy là không tôn trọng mới phải.
“Thế thì không hay? Chúng ta đã đến tận đây rồi, bổn vương cảm thấy nên đi vào gọi nàng ta ra thì hay hơn. Hay là tìm người đi vào gọi nàng ta ra đi, Hoàng thượng, chúng ta đợi ở đây, được không?”
Lân vương khách khí kiên trì, ý hắn nói là, vốn là ý ban đầu của Hoàng thượng, nhưng chuyện tới trước mắt, sao Hoàng thượng cứ cảm thấy sợ sệt vậy hả?
Bên trong có cái gì, nhiều nhất thì cũng chẳng phải chỉ có một mình công chúa ở trong đó ngủ thôi sao? Chẳng lẽ Lân vương dùng kế kích tướng? Hắn cho rằng nói như vậy, thì trẫm không dám đi vào hay sao? Trong lòng Hoàng thượng đánh thịch một cái, nói không chừng Lân vương chính là có ý này. Y hơi cười cười nói:
“Nếu Lân vương đã kiên trì như vậy, vậy hai chúng ta vào đó xem thử đi!”
Quay đầu nhìn cung nhân phía sau một cái, bọn họ biết điều lui sau vài bước, Hoàng thượng nắm cửa, lúc muốn đẩy cửa thì tay hơi do dự một chút, ý cười trên mặt Lân vương, sao cứ cảm thấy trong đó có gì đó không đúng.
“Sao thế, Hoàng thượng? Mở cửa đi chứ, chẳng lẽ Hoàng thượng không dám mở sao? Bên trong có thể có cái gì, không phải chỉ có tiểu vũ cơ người cho ta thôi sao…”
Lân vương cười phóng khoáng, chỉ là ý cười trên mặt hắn, căn bản chưa từng tới đáy mắt, Hoàng thượng tiến thoái lưỡng nan, đứng trước cửa mà cứ cảm thấy cánh cửa kia sao lại trầm như vậy, nặng đến thế.
“Hay là để bổn vương mở cho!”
Lân vương hơi dùng sức một cái, tay còn chưa đụng đến cửa, thì cửa mở ra rồi, cảnh tượng bên trong nhìn không sót tí gì, Hoàng thượng chấn kinh đứng ngây tại chỗ, một câu cũng không thốt ra được.
“A…”
Lân vương cũng chấn kinh nhìn bên trong, nhưng trong nháy mắt, hắn liền khôi phục lại, cười lạnh nói:
“Hoàng thượng, bổn vương thật không hiểu, rốt cuộc nàng ta là công chúa, hay là vũ cơ? Nhưng khẩu vị thì thật không nhỏ, năm sáu tên nam nhân này, chắc đủ thỏa mãn nhu cầu của công chúa rồi nhỉ? Nữ nhân thế này, Hoàng thượng lại thưởng cho bổn vương, người nói bổn vương phải an bài cho nàng ta thế nào đây? Hoàng thượng từng nói muốn bổn vương cho nàng ta một danh phận, không biết Hoàng thượng cảm thấy người nào thuận mắt? Người nào thuận mắt thì bảo người đó lấy nàng ta đi nhỉ? Đảm bảo sẽ là chính thất, lấy công chúa thì chính là phò mã rồi, hẳn là một chuyện quang vinh lắm đây? Hơn nữa, là thị vệ mà thôi, chắc bọn họ không có đủ ngân lượng để đi tìm tiểu thiếp đâu ha…”
“Lân vương, cho dù ngươi không thích Nhiên Nhi, ngươi ghét nàng ta, ngươi cũng không cần phải giẫm đạp nàng ta như vậy chứ? Nói thế nào đi nữa thì nàng ta vẫn là một công chúa, ngươi…”
“Hoàng thượng, ta nói rồi, ta ghét nhất người khác lừa gạt. Ban đầu ta vốn tốt bụng đến đây chúc mừng người, nhưng người lại đùa giỡn ta như vậy, bảo công chúa dến dụ dỗ ta, mà người cũng nghĩ ra được? Người thấy đã dễ gạt như vậy, dễ dụ như vậy lắm hay sao? Nói đàng hoàng, thì biết đâu chừng ta sẽ suy nghĩ thử xem, nhưng hiện tại…chuyện kia, người thật sự muốn ta công bố với cả thế giới à?”
Lân vương lạnh lùng nhìn Hoàng thượng, chuyện kia, nếu như nói ra, hắn thật muốn xem thử xem mặt mũi của Vân vương gia sẽ giấu vào đâu, hoàng thất Phong quốc làm sao còn chỗ đứng trên đời này nữa?
Lần nữa cảnh cáo nhìn Hoàng thượng một cái, Lân vương thở dốc trở về biệt quán, rất muốn cứ rời đi như vậy, nhưng…
Lần này đến, đại biểu cho hoàng gia, đại biểu cho cả quốc gia, hắn không thể đi! Cho dù có ghét, có không thích đi chăng nữa, việc cần biểu hiện thì vẫn phải làm. Lần này không những chỉ là chuyện giữa hai quốc gia, còn bao gồm cả quốc gia khác, có quan hệ đến rất nhiều quốc gia khác nữa.
“Vương gia…”
Một thị vệ vội vã chạy vào, đưa lên một phong thư khẩn.
“Đây là…” Lân vương vốn chỉ nhìn thoáng qua, nhưng khi nhìn thấy thủ tích của quản gia thì liền mở ra, bắt đầu xem vội…
“Vương gia, không sao chứ?”
Thị vệ thấy Vương gia đột nhiên đen mặt, y chưa từng thấy Vương gia giận dữ như thế này, Vương gia giận thiệt rồi!
“Lui xuống!”
Hai tay trên bàn, siết chặt lại, gân xanh trên tay hiện rõ, cho thấy sự giận dữ của chủ nhân. Thị vệ sợ hãi lui xuống, càng thấy hiếu kỳ về nội dung của bức thư kia hơn.
Đáng ghét!
Một tay nặng nề vỗ lên bàn, Lân vương mắng.
Nữ nhân kia, lại dám biến mất ở ngày thứ hai sau khi mình rời đi? Mà quản gia đã phái rất nhiều người đi thăm dò đều không có tin tức của nàng? Thật đúng là lợi hại, đã nói phải ngoan ngoãn đợi hắn trở về rồi, nàng lại dám chơi trò mất tích với mình, để xem sau khi trở về tìm được nàng rồi sẽ xử lí nàng ra sao…
Cái đêm hôm sắp đi đó, hai người còn triền miên cả nửa tối, sao nàng có thể cứ vậy mà bỏ đi chứ? Sớm biết vậy, lúc đó nên trói nàng đến đây mới đúng, về phần cái nhiệm vụ mà nàng nói kia, đợi sau khi mình trở về giúp nàng hoàn thành cũng không muộn mà…
Nhưng mà, nàng mất tích rồi, nhiều người như thế mà cũng không tìm được nàng, chẳng lẽ nàng tìm không được người nên trở về rồi sao? Nàng không phải người bản địa, nếu như nàng đi rồi, không có bất kỳ tư liệu gì, phải đến đâu mới tìm được nàng đây?
Chẳng lẽ cứ để nàng biến mất trong đời mình như vậy hay sao? Không được, hắn tuyệt đối không cho phép! Suốt dọc đường, hắn vẫn luôn nhớ đến nàng, thậm chí ngay cả những cô nương khác cũng chẳng hề đụng tới, còn nghĩ sau khi trở về sẽ cưới nàng về nhà, sao nàng có thể cứ như vậy mà bỏ đi chứ?
Nàng là của ta, nhất định phải tìm được nàng, đem nàng cột ở bên người! Ngồi trong chiếc xe ngựa chạy vội vã, Lân vương thầm hạ quyết tâm.
“Vương gia, chúng ta rời đi như vậy thì không hay cho lắm?” Một thị vệ xốc màn xe ra, cầm thức ăn vừa mới mua bên đường, bất an hỏi.
“Không sao, ta để lại thư cho họ rồi! Nếu đã dám tính kế ta như vậy, thì nên biết hậu quả của việc chọc tức ta!”
Đúng lúc có sự kiện này, hắn có thể quang minh chính đại rời đi, dù sao thì Hoàng thượng kia cũng chẳng dám nói gì, là bọn họ tính kế mình trước mà.
Sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của hoàng thất sao? Lân vương cười cười, mặc xác nó, tìm nữ nhân kia về trước đã rồi nói sau!
“Vương gia, thuộc hạ lo rằng lên đường gấp gáp như vậy sẽ khiến cho thân thể Vương gia mệt mỏi!” Thị vệ tận trách khuyên bảo.
Vương gia điên rồi, thật sự điên mất rồi. Lúc đến, trên đường đi không du sơn ngoạn thủy, không tìm nữ nhân, nhưng chí ít còn biết xuống xe ăn cơm nghỉ ngơi. Nhưng hiện tại, ngay đến ăn cơm nghỉ ngơi cũng miễn luôn, buổi tối chỉ nghỉ tạm vài canh giờ, thời gian còn lại, toàn bộ đều vội vã lên đường.
“Các ngươi cũng vất vả rồi, sau khi trở về cứ nghỉ ngơi thật tốt đi!”
Lân vương nhìn dáng vẻ tiều tụy của thị vệ, săn sóc nói.
“Thuộc hạ không sao! Thuộc hạ lo cho thân thể của Vương gia…”
Ánh mắt thị vệ có phần cảm động, Vương gia có thể nghĩ đến bọn họ đã là không tệ rồi.
“Ta không sao, về nhà hẵng nói!”
Nhắm mắt lại, Lân vương tính toán, lên đường gấp như vậy, qua thêm hai ngày nữa là có thể về đến nơi. Mình thì chẳng sao, nhưng mấy thủ hạ đi theo mình thì vất vả rồi.
Cách kinh thành càng gần, trong lòng Lân vương không hề thả lỏng, mà càng trở nên bất an hơn. Nghĩ đến một nụ cười một cái nhăn mày của nàng, nỗi nhớ về nàng càng sâu hơn, chỉ mong mau chóng tìm được nàng, nhưng có thế nào thì Lân vương cũng không ngờ rằng, lúc gặp lại, sớm đã cảnh còn người mất…
***
Từ sau khi xử lí hai cung nữ theo mình xong, toàn bộ cung nhân ở Lâm Tiên cung khi nhìn Tiểu Tiểu đều mang theo vài phần sợ hãi, mà hai cung nữ kia khi thấy Tiểu Tiểu thì y như chuột sợ mèo, Tiểu Tiểu nói một thì mấy ả không dám nói hai. Bình thường bên cạnh Tiểu Tiểu, có thể nói chuyện thì cũng chỉ có Hoa Nguyên và Từ ma ma kia thôi. Nhưng như vậy cũng tốt, ma ma bận việc khác, sẽ không cả ngày xuất hiện bên cạnh Tiểu Tiểu, mà Hoa Nguyên biết tính khí Tiểu Tiểu, rất ít khi bám theo nàng, cuộc sống của Tiểu Tiểu trở nên tự do không ít.
Không biết có phải lời của Hoàng thượng không được truyền đến hay không, cuộc sống của Tiểu Tiểu chẳng phong phú đặc sắc như trong tưởng tượng. Mấy ngày tháng bình yên Tiểu Tiểu sống không quen, nàng ngược lại thích có người đến tìm nàng gây chuyện, có phiền toái mới có kích thích, mới náo nhiệt nhá! Đây là mấy lời sáng suốt chí lý nhiều năm nay của Tiểu Tiểu.
Nhưng trong cung cũng không phải toàn là mấy chỗ không vui, cuộc sống có buồn tẻ đi nữa, Tiểu Tiểu cũng có thể tìm thấy niềm vui. Chẳng hạn như bây giờ, Tiểu Tiểu đang nghiên cứu hoa hoa cỏ cỏ trong cung, chẳng tiếc phát huy tinh thần dược học vĩ đại của các bậc tiền bối, đích thân nếm thử mùi vị của hoa hoa cỏ cỏ, nghiên cứu dược tính của chúng nó. Đừng xem thường, hai ngày nay, nàng đúng là phát hiện được không ít tài liệu, làm ra không ít phương thuốc dưỡng nhan làm đẹp. Đương nhiên, độc dược thì vẫn không thiếu, tạm thời thì phương thuốc hủy dung cũng có.
Thuốc nghiên cứu phối chế ra cũng nhiều rồi, bảo bối của Tiểu Tiểu tăng lên không ít, nàng biết lời của Hoàng thượng không phải là nói chơi,