Một căn tứ hợp viện không lớn lắm, hoàn cảnh thanh tĩnh, chung quanh có mấy láng giềng lương thiện, nhà mới của Tiểu Tiểu coi như đã an trí xong.
“Lân, thiếp phát hiện một vấn đề!”
Cứ như phát hiện ra đại lục mới, Tiểu Tiểu kéo lấy Lân vương nói. Điểm Điểm quay đầu lại, tò mò nhìn Tiểu Tiểu, rồi nhìn Lân vương, hỏi:
“Mẹ, vấn đề gì á, phải có dinh dưỡng chút đấy, quá không có dĩnh dưỡng thì đừng có nói ra, mất mặt con lắm!”
“Tiểu tử thối, chỉ biết bắt bẻ ta thôi!” Hậm hực gõ một cái lên đầu Điểm Điểm, Điểm Điểm đau ré lên:
“Cha à, trông kĩ người phụ nữ của cha đi! Lại đánh con rồi…”
“Điểm Điểm, gì mà người phụ nữ của hắn chứ! Ta là mẹ của con đấy, con đừng chạy, cút lại đây cho ta!” Vũng vẫy muốn đuổi theo tên tiểu tử thối kia, nhưng Lân vương lại ôm chặt lấy Tiểu Tiểu, miệng nói:
“Tiểu Tiểu, Điểm Điểm không dám nữa, nàng đừng so đo với nó…”
Điểm Điểm lè lưỡi, không dám mới lạ ấy, có điều bây giờ cha nói không được chọc mẹ! Mẹ bây giờ đang mang thai muội muội, nếu như chọc mẹ giận rồi, thì muội muội sau này sẽ không chơi với Điểm Điểm nữa ấy chứ?
“Mẹ, con không nói nữa, con không nói nữa. Ban nãy mẹ định nói gì? Các người tiếp tục, con chưa nghe thấy gì hết!”
Điểm Điểm xua xua tay, ra vẻ có thể phớt lờ, Tiểu Tiểu cũng không so đo nữa, con của mình, do mình sinh ra, tinh ranh như vậy, oán trách ai được chứ?
“Lân, ban nãy thiếp muốn nói gì thế?”
Tiểu Tiểu quay đầu đi, đáng yêu nhìn Lân vương, Lân vương khẽ thở dài một tiếng:
“Nàng nói nàng đã phát hiện ra một vấn đề…”
“Ồ, đúng rồi, thiếp phát hiện một vấn đề, chàng đúng là một người thuộc phái hành động mà? Lân à, trưa hôm nay chúng ta mới nói muốn tìm một căn nhà, kết quả trước khi mặt trời xuống núi đã tìm được rồi, đến tối là có thể ở trong nhà mới của chúng ta, chàng lợi hại thật đấy?”
Tốc độ này, thật không cách nào nói nổi. Tiểu Tiểu tán thán, Lân vương cười nhẹ nói:
“Nếu như không phải vì nàng và Điểm Điểm, ta làm gì tích cực đến vậy? Tiểu Tiểu, nói đến tốc độ này ấy à, ta cảm thấy chúng ta còn một chuyện phải nắm bắt thời gian làm cho xong đấy?”
“Mẹ ngốc ạ, còn có thể là chuyện gì nữa? Điểm Điểm cũng biết luôn…” Một lời không hợp phong cảnh truyền đến, mặt Tiểu Tiểu càng đỏ tệ, ở trước mặt người đàn ông mình thích bị gọi là ngốc, điều này bất kể là ai nghe rồi cũng sẽ đỏ mặt thôi nhỉ?
“Điểm Điểm, đừng chọc mẹ của con nữa!” Lân vương nhẹ giọng nói với Điểm Điểm, trong khẩu khí mang theo chút nghiêm khắc, Tiểu Tiểu cúi đầu, để mặc cho Lân vương ôm cái thân hình nở nàng kia của nàng, một bàn tay dịu dành nâng đầu nàng lên, đúng lúc nhìn thấy ánh mắt thâm tình tựa như ôn tuyền của hắn:
“Gả cho ta nhé! Bây giờ chúng ta sẽ thành hôn!”
Gả cho hắn sao? Nghĩ đến ý trong lời nói của hắn, mặt Tiểu Tiểu đỏ như vầng hồng, tim cũng đập thình thịch thình thịch, đây vốn dĩ là chuyện đương nhiên, yêu hắn, gả cho hắn cũng là điều nên làm, nhưng lúc thật sự nghe thấy hắn cầu hôn, nàng vẫn nhịn không được mà đỏ mặt, bắt đầu ngượng ngùng như tiểu cô nương chưa trải chuyện đời…
“Đương nhiên là được…cha à, mau chóng cưới mẹ đi, miễn cho cha cả ngày lo lắng mẹ gây họa….”
Không biết lúc nào, Điểm Điểm đã chạy lại, nhìn khuôn mặt đỏ ửng kia của Tiểu Tiểu, kéo lấy tay Tiểu Tiểu nói:
“Mẹ à, em bé cũng có luôn rồi, mau gật đầu đi!”
Đến lúc này rồi, mẹ còn do dự gì nữa chứ? Điểm Điểm khó hiểu nhìn Tiểu Tiểu, Lân vương thì lại kì vọng mà nhìn Tiểu Tiểu, ánh mắt của cha con hai người đều chăm chú trên người Tiểu Tiểu, mặt Tiểu Tiểu càng đỏ dữ hơn, nàng giãy mạnh ra khỏi cái ôm của Lân vương, giọng bé tí như muỗi kêu:
“Tùy chàng đấy!”
Âm thanh nhỏ xíu, khiến Lân vương vui quên trời đất, lúc Điểm Điểm đẩy hắn một cái, hắn mới hoàn hồn lại, mau chóng chạy ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy hình bóng yểu điệu kia dưới cây hoa quế trong sân.
“Tiểu Tiểu, thế ngày mai đi, ngày mai chúng ta sẽ thành thân…”
Lẳng lặng đi đến phía sau Tiểu Tiểu, đem thân hình yêu kiều ôm vào trong lòng, mùi hương thoang thoảng chậm rãi xông vào mũi Lân vương, cảm giác ấm áp, đẹp đẽ đến cỡ nào.
“Lân, chàng đúng là người thuộc phái hành động mà. Thiếp không có ý kiến gì, xem ra tên nhóc kia cũng không có ý kiến gì, chỉ là…công chúa thì sao? Chàng cưới chưa? Nàng ta phải làm sao?” Ngày chém đầu mình, cũng chính là lúc Lân vương cưới vợ, hôm đó, lúc sắp ngất đi, nàng hình như nghe thấy tiếng gọi của Lân vương, nàng không biết sao Lân vương lại đến, nhưng lúc đó hắn cũng đến rồi, tuy là không cứu được mình.
“Nàng ta ư, kệ đi. Trở về đưa một tờ giấy thôi vợ là có thể đuổi đi. Nếu như nàng ta không đi, ta sẽ có cách khiến cho nàng ta cút xéo!” Nói đến ả nữ nhân kia, trong mắt Lân vương tràn đầy phẫn hận, cái người vô sỉ như vậy, hắn vẫn là lần đầu gặp phải đấy. Tiểu Tiểu cười nhạt một cái:
“Chỉ cần chàng xử lí tốt là được! Nhưng cũng chả sao, khi nào chúng ta về cũng còn chưa biết được ấy chứ? Nói không chừng, chúng ta sẽ mãi mãi không về nữa. Thiếp thì không hề gì, nhưng mà Lân, chàng thật sự cam tâm sao?”
Vương gia, đại biểu cho cái gì? Đại biểu cho rất nhiều thứ, nếu như để Lân vương từ bỏ như vậy, cảm thấy….cảm thấy đúng là làm khó người ta rồi…
“Ha ha, nơi có nàng là được, những cái khác, ta không để ý nữa. Thật ra, chúng ta vốn dĩ không cần phải khổ như vậy, chỉ đáng tiếc hoàng huynh…rồi huynh ấy sẽ nghĩ rõ ràng thôi…”
Nói đến Hoàng thượng, ánh mắt Lân vương tối đi rất nhiều, Tiểu Tiểu khẽ thở dài:
“Cũng trách thiếp lỗ mãng, nếu như nói cho chàng ngay từ đầu, thiếp cũng không cần vào cung, những chuyện sau đó cũng sẽ không xảy ra. Nhưng khi đó, thiếp vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng chàng, cho nên…”
Nàng khi ấy, chỉ là xem như vui chơi, sau này biết được tấm chân tình của Lân vương rồi, Tiểu Tiểu mới dám yên tâm đi yêu, yên tâm thích hắn.
“Tiểu Tiểu, chuyện trước kia đều không cần nói nữa, ta cũng là sau khi rời xa nàng mới biết nàng quan trọng với ta cỡ nào, biết nàng rời đi rồi, khi đó ngay cả lòng muốn chết ta cũng có luôn. Lúc ở Phong Quốc, cái ả công chúa này đã dùng mị thuật muốn mê hoặc ta, nhưng nàng ta không biết, tim của ta sớm đã bị hình bóng của một người con gái lấp đầy rồi, sao có thể bị mê hoặc được chứ? Ta chỉ muốn nàng, chỉ nhớ nhung nàng, đối với người phụ nữ khác, một xíu hứng thú ta cũng không có. Đêm cũng khuya rồi, nàng bây giờ đang mang nặng, phải nghỉ ngơi nhiều mới tốt…”
Tiểu Tiểu cười hạnh phúc, ngoan ngoãn để mặc hắn ôm mình về phòng, trong phòng đèn vẫn còn sáng, Điểm Điểm đã tự cởi đồ đi ngủ.
“Điểm Điểm thật hiểu chuyện, mới bé thế này, nhưng cái gì cũng biết làm!” Lân vương khẽ thở dài một tiếng, đứa bé này cũng chịu không ít cực khổ rồi, từ nhỏ chỉ có Tiểu Tiểu và sư phụ của nàng ở bên, trưởng thành sớm khiến người ta đau lòng.
“Phải đó, tuy rằng chúng ta tận lực chăm sóc nó, nhưng nó trưởng thành quá sớm rồi, có lúc, hình như còn hiểu chuyện hơn cả thiếp nữa kìa.”
Sờ gương mặt mềm mượt kia của Điểm Điểm, trong mắt Tiểu Tiểu thoáng qua một tia âu lo. Điểm Điểm bây giờ còn nhỏ, có lẽ thật sự không để bụng gì, nhưng lúc nó lớn thì sao? Đợi nó lớn rồi, nó sẽ đích thân đi điều tra thân thế của nó, đến khi đó…
“Tiểu Tiểu, chuyện kia, nàng thật sự không cần phải bận lòng. Ta cũng sẽ không xử tệ với Điểm Điểm, hơn nữa, đấy vốn dĩ là một thế cục không thể giải được…”
Không thể giải được, thật sự không thể giải được sao? Trong lòng Tiểu Tiểu bất an lạ kì, có chân tướng, thật sự là có chân tướng, nàng cảm giác, chân tướng thật sự sắp xuất hiện rồi…
Sáng sớm, Lân vương đã chuẩn bị những đồ dùng cho việc kết hôn, buổi trưa, mọi thứ đã chuẩn bị gần hết. Mũ phượng long bào, trên chợ có bán sẵn, tỉ mỉ chọn một bộ, tuy không phải tinh tế nhất, nhưng mặc lên người Tiểu Tiểu, vẫn đẹp không chê vào đâu được. Lân vương cũng một thân trang phục tân lang, Điểm Điểm một thân sắc đỏ vui mừng, nói muốn tìm vài láng giềng đến xem lễ, nhưng Tiểu Tiểu không đồng ý: Thành thân ư? Chỉ cần mình biết thì cũng đủ rồi, để người khác xem làm gì?
Điểm Điểm một thân áo đỏ, hưng phấn nhìn Tiểu Tiểu trang phục lộng lẫy, hâm mộ nói:
“Mẹ, mẹ hôm nay đẹp quá chừng!”
Tiểu Tiểu đắc ý cười:
“Đương nhiên rồi, lúc xuất giá, là lúc xinh đẹp nhất của một người phụ nữ đấy. Nhưng Điểm Điểm của ta cũng rất đẹp nè, đứa trẻ này, xem ra vẫn là mình sinh tốt!”
“Mẹ, một lát lúc các người bái đường, cha nói muốn Điểm Điểm không được nói chuyện lung tung, tại sao thế nhỉ?” Điểm Điểm ngẩng đầu: “Cha hôm nay cũng rất đẹp trai đấy? Chúng ta qua đó xem đi!”
Tiểu Tiểu mỉm cười một cái: “Như thế không được, lát nữa mẹ mới qua đó, bây giờ chưa qua được đâu đấy?” Cầm son phấn trên bàn lên, Tiểu Tiểu tiếp tục tỉ mỉ trang điểm cho gương mặt ở trong gương, trang điểm là cho Lân vương xem, nàng phải trang điểm cho xinh đẹp chút.
“Điểm Điểm, chuyện náo nhiệt như thế này, sao có thể không nói cho gia gia một tiếng được chứ?” Tiếng cười cởi mở vang vọng trong phòng, Tiểu Tiểu không thể tin được quay đầu lại, kích động nhìn người trước cửa, tay cũng hơi hơi run rẩy.
“Sao thế, sư phụ đến rồi, con không hoan nghênh sao?” Hiểu rõ mà nhìn đồ đệ của mình, trong mắt ông lão lấp lánh lệ quang, lúc đầu, khi đuổi nó xuống núi, không phải là đợi ngày hôm nay hay sao?
“Không phải…sư phụ, Tiểu Tiểu…rất vui…”
Sư phụ, cái người vừa như cha, vừa như mẹ, vị sư phụ cực cực khổ khổ nuôi nàng lớn khôn, lúc quan trọng như vậy, không ngờ người lại đến. Run rẩy xoay người lại, nhìn thấy hai con vật to lớn một trái một phải, nước mắt Tiểu Tiểu chảy càng dữ…
“Như Nhi, sau này trở về, mi không thể tùy tiện ở trên cánh tay Tiểu Tiểu nữa…nó thành thân rồi, mi nên chuyển đến cánh tay Điểm Điểm thì hơn!” Một phát chui ra thân ảnh màu lục bích, khiến ông lão nhíu mày không vui, sau này Tiểu Tiểu không phải là một người nữa, không thể tiếp tục tùy thân mang theo Như Nhi.
“Gia gia, tại sao Như Nhi không được theo mẹ nữa vậy?” Điểm Điểm vẫn luôn bị phớt lờ, vừa dùng tay an ủi rắn con trên cánh tay, vừa lấy làm khó hiểu hỏi:
“Bởi vì…bởi vì cha của con sợ rắn…”
Ông lão nhíu mày, Điểm Điểm này, lúc này còn góp vui gì chứ?
“Ớ, thế hả? Vậy con đi tìm cha, con muốn để cha nhìn Như Nhi, Như Nhi đáng yêu như vậy, cha không thể sợ nó…”
Điểm Điểm vèo một cái đã chẳng thấy bóng dáng, ông lão cười khổ, thở dài nói:
“Tiểu Tiểu, đừng khóc nữa. Vi sư khi đó đuổi con xuống núi, cũng vì để tìm một người đàn ông có thể dựa vào. Lân vương này vi sư cũng chú ý qua rồi, là người có thể phó thác chung thân! Con phải trân trọng hắn cho tốt, cùng hắn sống qua ngày tháng yên lành, hắn đã vì con, cái gì cũng từ bỏ cả rồi.” Tựa như nghĩ tới gì đó, lông mày ông lão khẽ nhíu lại, nhưng ông không nói gì hết. Chỉ cần bây giờ Tiểu Tiểu hạnh phúc là được, những chuyện khác, đương nhiên đều xéo sang một bên. Vu tướng cũng thật quá đáng thương, một cô con gái tốt duy nhất đã xuất giá,