Hôn lễ giản dị, vì sự có mặt của ông lão mà trở nên nề nếp không ít, bái đường xong, cả nhà quây quanh bàn ăn bữa cơm thịnh soạn, cười cười nói nói cực kì đầm ấm, ông lão nhìn Lân vương, càng nhìn càng thấy thích, trong lòng chỉ than vận khí của Tiểu Tiểu không tồi, tìm được một tướng công tốt nhường này.
“Điểm Điểm, con muốn đi đâu?”
Ăn xong cơm, Điểm Điểm nhấc chân chạy về phía phòng ngủ, ông lão một phát túm bé lại, nhấc bé lên:
“Gia gia à, người thả tay đi, người làm vậy là sao?” Bé ngoan lắm mà, ăn xong cơm tự mình đi ngủ, điều này không phải bình thường lắm ư? Sao gia gia lại đem mình nhấc lên vậy nè?
“Ha ha, Điểm Điểm à, đã lâu như vậy không gặp gia gia rồi, bây giờ đã muốn đi ngủ sao? Đi, chúng ta dạo một vòng nào!”
Dạo một vòng? Điểm Điểm nhìn về phía Tiểu Tiểu và Lân vương, chỉ thấy gương mặt mẹ ửng đỏ, trên mặt cha cũng hơi đỏ, hai người đều không bình thường, ra ngoài thì ra ngoài vậy. Ôm lấy cổ ông lão, hai ông cháu đã đi ra ngoài, để lại Lân vương và Tiểu Tiểu trong phòng, hôm nay là đêm tân hôn của bọn họ.
“Sư phụ, căn phòng cách vách cũng có giường đệm, người cứ tự ý nhé!” Thấy bóng dáng hai người đi xa, Lân vương bỗng kêu lên. Ông lão mới đến, hẳn là có thể tìm được chứ nhỉ?
“Ha ha, biết rồi. Hai người các con, hãy nắm bắt cho tốt nhé!”
“Gia gia, nắm bắt cái gì? Cha và mẹ chẳng phải ở bên nhau cả ngày đó sao?”
Giọng nói non nớt của Điểm Điểm truyền đến, ông lão cười ha ha nói:
“Không có gì, con nít con nôi thì hiểu gì?”
“Con không phải con nít nữa, mẹ cũng nói Điểm Điểm trưởng thành rất sớm…”
Tiếng nói một già một trẻ xa dần, trong phòng yên ắng đến dọa người, tuy ở bên Lân vương đã một thời gian rồi. Một vì trên đường đi khá mệt, hai là bên cạnh còn có Điểm Điểm, còn thứ ba, chính là Tiểu Tiểu mang thai, hai người bình thường đều là ôm nhau mà ngủ, vẫn chưa làm chút chuyện thân mật gì, hôm nay là động phòng, có phải…
“Đang nghĩ gì?”
Kéo Tiểu Tiểu đi vào trong phòng, Lân vương vẻ mặt ôn hòa hỏi.
“Không có gì đâu. Thiếp đang nghĩ, hai chúng ta cuối cùng ở bên nhau rồi…”
Tiểu Tiểu sợ xấu hổ cúi đầu, rất nhiều lời nàng không nói ra được, cũng không thể nói ra. Bây giờ mọi thứ đều rất tốt, cứ tiếp tục như vậy cũng không tồi.
“Ừ, nghỉ ngơi đi, nàng cũng mệt rồi.”
Săn sóc giúp Tiểu Tiểu cởi áo, cứ như thể trước kia hắn thường làm vậy. Nhìn bộ dạng thuần thục kia của hắn, thì trong lòng Tiểu Tiểu buồn bực không thôi, mà Lân vương thì vẫn chưa phát giác, còn đang làm rất nghiêm túc.
Mọi chuyện trước kia, vốn dĩ không nên đi so đo, nhưng…
“Sao thế? Sắc mặt kém vậy?”
Cuối cùng cũng thấy Tiểu Tiểu bất thường, Lân vương lo lắng nhìn nàng, trên mặt mang theo vẻ sợ hãi rõ rệt.
“Không sao, thiếp chỉ là đang nghĩ, chàng giúp thiếp cởi áo một cách thuận tay như vậy, có phải lúc trước thường xuyên luyện tập hay không…”
“Hi hi…” Hóa ra Tiểu Tiểu đang ghen? Nghe thấy ngữ khí chua lè kia, trong lòng Lân vương bay bổng.
“Chàng còn cười?” Không vui nhướng mày, Tiểu Tiểu như vậy mới là bộ mặt vốn dĩ của nàng.
“Không dám, không dám…Tiểu Tiểu, nàng ghen sao? Ta chưa từng cởi áo cho người phụ nữ nào hết, nàng là người đầu tiên, cũng là người cuối cùng.” Thu lại ý cười trong mắt, vẻ mặt Lân vương nghiêm túc nhìn Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu lắc lắc đầu:
“Thế động tác của chàng sao lại thuần thục đến vậy? Mà lúc chàng và người phụ nữ khác ấy ấy, không cởi áo cũng làm được sao?” Trong lòng có cục tức cảm thấy buồn bực, nàng vẫn là lần đầu tiên có loại cảm giác đó đấy? Đây gọi là ghen sao?
Cảm giác ghen tuông chẳng vui tẹo nào.
“Việc cởi áo này, là vì giúp Điểm Điểm thay áo mà luyện nên. Về phần những chuyện hoang đường trước kia, đều là món nợ phong lưu lúc chưa quen biết nàng, các nàng cũng không cần ta giúp cởi áo, không cần ta nói, các nàng đều sẽ cởi sạch trơn…”
Cười mất tự nhiên, nếu như hắn sớm quen biết Tiểu Tiểu, đám thị thiếp kia, một người hắn cũng chẳng cần. Cần các nàng làm gì? Bình thường còn phải tốn cơm nữa chứ?
“Ngủ thôi, kẻo mệt đấy!”
Tiểu Tiểu ngày nay, cũng coi như là rất hay ngủ. Có lẽ tháng của đứa bé lớn rồi, thì nàng cũng bắt đầu ham ngủ. Dù hôm nay là đêm tân hôn của bọn họ, nhưng chuyện động phòng này, e là không thể tiến hành rồi…
“Ngủ như vậy sao?”
Bụng nóng rực, da thịt tuyết trắng, gương mặt phớt hồng, lông mi hơi hơi run rẩy…Tiểu Tiểu dưới ánh đèn, cho dù có chiếc bụng hơi nhô lên, vẫn mê người đến vậy. Nàng ngây thơ hỏi, môi hồng hé mở, như thể đang cổ vũ mình qua đó thưởng thức vậy…Ánh mắt Lân vương tối lại, gian nan quay đầu đi:
“Ừ, ngủ thôi!” Đỡ nàng lên giường nằm xuống xong, hắn cũng cởi áo nằm xuống bên cạnh nàng, mùi hương cơ thể nhàn nhạt kia tràn ngập khoang mũi hắn, khiến toàn thân trên dưới của hắn càng thêm khó chịu…
Hóa ra, phụ nữ mang thai thật sự chẳng có tí lực hấp dẫn nào. Tiểu Tiểu nhìn hắn sắc mặt không tốt nằm xuống , nhìn cái bộ dạng không chút động lòng với mình của hắn, trong lòng oán thán nghĩ.
Đáng ghét! Vuốt cái bụng hơi nhô lên, nơi này cao hơn chút thì sao? Còn không phải vì sinh con cho chàng hay sao? Người khác muốn thiếp sinh con cho thiếp cũng chẳng thèm đâu đấy? Chàng nhìn chàng, chê bai gì chứ, Lân vương thối, giống y lũ đàn ông khác, cũng chẳng qua là động vật thị giác.
“Sao thế, Tiểu Tiểu?”
Vì thân thể khó chịu, giọng nói của hắn hơi khàn, Tiểu Tiểu không lên tiếng, nhưng miệng thì vểnh càng cao, cục tức trong lòng càng lớn.
“Nàng không sao chứ? Ai chọc nàng rồi?”
Cúi đầu xuống, ánh mắt mang theo đầy vẻ lo lắng, hắn nắm lấy cánh tay Tiểu Tiểu, thân thể càng khó chịu hơn, đáng tiếc người con gái này căn bản không hay biết, còn đang giận dỗi vu vơ.
“Bỏ ra! Đáng ghét! Không quan tâm chàng nữa!”
Cánh tay giãy giụa, người cũng nhích về phía trong giường, bảo trì khoảng cách với hắn.
“Tiểu Tiểu, rốt cuộc nàng không thoải mái ở đâu, nói cho Lân, Lân rất lo lắng! Có phải em bé không ngoan, hay là thân thể nàng không khỏe?”
Hỏi xong câu này, Lân vương vỗ đầu một cái:
“Là ta hồ đồ, nàng vốn dĩ là một đại phu, chắc chắn là hiểu rõ tình trạng sức khỏe của bản thân hơn ai hết, mau qua đây chút, nghỉ ngơi đi, kẻo mệt nàng đấy.”
Lân vương nói rất chân thành, nhưng Tiểu Tiểu nghe lại cảm thấy giả dối, nàng nước mắt ầng ậc nhìn hắn, ấm ức nói:
“Chàng có phải chê bụng thiếp tròn rồi, không đẹp nữa?”
Đây là cái lô-gic gì vậy? Lân vương ngơ ngác nhìn Tiểu Tiểu, chẳng trách người ta nói phụ nữ có thai là khó ứng phó nhất, mấy ngày trước hắn không cảm thấy gì, nhưng tối nay Tiểu Tiểu lại khác, rất không bình thường.
“Đâu có! Đây là con của chúng ta. Sao ta có thể chê bụng nàng được chứ? Tiểu Tiểu, nàng sao vậy? Nói cho Lân, được không? Lân rất lo lắng, nhưng lại không biết rốt cuộc nàng bị sao?”
Vô lực nhìn Tiểu Tiểu, hắn đã làm gì khiến nàng đau lòng sao? Nhìn trong mắt nàng, nước mắt lấp lánh sắp trào ra đến nơi.
“Thiếp…chàng chê bụng thiếp, xấu chết đi được…”
Tiểu Tiểu lật người đi, nhìn vẻ ấm ức kia của Lân vương nàng liền khó chịu, hắn uất ức gì chứ? Không lẽ oan uổng hắn chắc?
Lân vương ngây ra, hình như trong lúc vô tình mình thật đã làm Tiểu Tiểu đau lòng rồi. Nhanh chóng hồi tưởng một chặp, vẫn không phát hiện mình đã làm sai ở đâu, hắn dựa gần Tiểu Tiểu, ôm lấy Tiểu Tiểu từ phía sau, đem nàng ôm vòng vào trong ngực, khẽ nói:
“Tiểu Tiểu, xin lỗi, nói ta biết làm sai ở đâu, được không? Đừng làm lơ ta nữa, như vậy ta rất đau lòng…”
Thân hình Tiểu Tiểu cứng lại, mình bây giờ đã sát tường rồi, nàng cũng không thể trốn đâu được nữa, chỉ có thể tham lam ngửi khí tức trên người Lân vương, nước mắt nhịn không được rơi xuống…
“Thiếp không sao!”
Trong giọng nói mang theo chút nghẹn ngào, Lân vương hoảng sợ lật người Tiểu Tiểu lại, nhìn gương mặt đầm đìa nước mắt kia, còn có sự vô lực, thương tâm trong ánh mắt nữa, lòng hắn đau như bị dao cắt:
“Tiểu Tiểu…”
Cúi đầu xuống, nghiêm túc hôn lên những giọt lệ châu tuôn ra không ngừng kia, mặn mặn, chát chát…
Giọng yếu ớt, mang theo chút vô lực, khiến cho Lân vương khó hiểu nhìn nàng, tay chậm rãi phủ lên phần bụng nàng, cảm nhận sinh mệnh bé nhỏ bên trong.
“Tiểu Tiểu, sao nàng lại nghĩ như vậy chứ? Sao có thể được? Ta yêu nàng, vẫn luôn yêu nàng…”
Trong đầu tựa hồ như nghĩ đến gì đó, những lời ban nãy của Tiểu Tiểu, quá mức rõ ràng, cũng quá mức thương tâm. Chàng lẽ nàng cho rằng mình chê nàng bụng lớn, vóc người hơi mập mạp sao? Nhưng trời biết, ban nãy mình phải đè nén dục vọng xông lên mãnh liệt ra sao.
“Nhưng mà chàng chê vóc người của thiếp không đẹp nữa, bằng không, cũng sẽ không…”
Sự ai oán trong giọng nói, khiến cho Lân vương nhịn không được bật cười, Tiểu Tiểu ảo não cúi đầu, hắn còn dám cười? Ngày mai nàng sẽ ôm Điểm Điểm mất tích cho biết mặt, xem hắn còn cưởi nổi nữa không?
“Tiểu Tiểu, nàng đúng là tiểu yêu tinh. Nếu như không phải sợ tổn thương nàng và đứa bé, nàng cho rằng ta nguyện ý đêm động phòng hoa chúc, chúng ta chỉ đơn giản ôm nhau ngủ thôi sao? Tiểu Tiểu, có thể không? Thân thể nàng hiện giờ có thể không?”
Nếu nương tử đã muốn, làm tướng công đương nhiên là phải chiều tới bến, hơn nữa, nương tử của mình là một đại phu, nàng còn rõ ràng hơn ai hết. Bàn tay nóng rực nhanh chóng tập kích thân thể trong lòng, nhóm lên sự nhiệt tình của nàng, cũng đốt lên độ ấm trong phòng…
“Ưm, nhẹ chút…”
Giọng như muỗi kêu vang lên, Lân vương hài lòng cười, nương tử ơi, ngày mai, nàng hãy thành thành thật thật nằm im trên giường nghỉ ngơi đi, đây là do nàng tự tìm đấy nhé!