vì tâm tình của người mang thai rất không ổn định, nên mọi người trong gia đình em xa cách nhau từ đó.
“Khi mẹ của em nằm trên giường chuẩn bị sinh, lúc đau đến chết đi sống lại thì cha cũng không có bên cạnh, lúc đó em còn nhỏ nên cũng giúp gì được cho mẹ.”
“Rồi sau đó, cha mẹ liền trở thành người xa lạ, hôn nhân của họ kéo dài tới lúc cha em có người phụ nữ khác, mẹ em trong lúc tức giận đã mang em và em trai về nhà bà ngoại. Cha cũng có tới tìm mẹ con em nhưng mẹ vừa nhìn thấy mặt cha liền nổi giận đùng đùng, cuối cùng họ ly hôn.”
“Kết quả em đi theo mẹ còn em trai thì đưa cho cha, năm đó em mới mười một tuổi nên không biết tại sao hai người lại ly hôn, chỉ biết từ đó em không còn gặp cha nữa.”
Lâm Nghi Trăn nói xong, nước mắt không tự chủ mà rơi xuống như những hạt châu, “Ở quê lời đồn lan ra rất nhanh, những đứa trẻ trong xóm mỗi khi nhìn thấy em thì đùa cợt châm chọc, người lớn cũng nhìn em với ánh mắt thương hại và khinh thường. Cứ như vậy, mẹ con em sống ở đó được hai năm, khi tất cả mọi người đều cười cợt và khi dễ mẹ con em thì chỉ có bà ngoại xem em như bảo bối, có đồ ăn ngon sẽ để dành cho em, em cũng chỉ có một mình bà ngoại, có thể sà vào lòng bà nũng nịu như bao đứa trẻ khác.”
“Về phần mẹ của em, sau khi ly hôn cả người bà như thay đổi, vì kiếm tiền mà thường xuyên trang điểm ăn mặc xinh đẹp, có lúc đi cả đêm không về. Mẹ vẫn hay nói với em, nếu không kiếm tiền thì lấy đâu ra tiền để sinh sống, để đóng học phí? Nếu không có tiền thì làm sao đưa cho cậu và mợ, bọn họ làm sao có thể cho chúng ta ở lại?”
“Khi vừa tốt nghiệp trung học, em liền quyết định tự lập không trở thành gánh nặng cho mẹ nữa. Kết quả vào lúc em chuẩn bị thi thì mẹ lại nói bà muốn tái giá và không thể dẫn theo em cùng.”
“Anh biết không, khi đó thậm chí ngay cả một giọt nước mắt em cũng không rơi, còn có thể bình tĩnh chúc phúc cho bà.”
Vũ Chiêu Duy không nói một câu, trái tim anh như bị siết chặt. Nếu như lúc đó anh ở bên cạnh cô thì anh có thể ôm lấy cô, an ủi cô.
Lâm Nghi Trăn hít một hơi thật sâu, cảm nhận được vị mặn nhàn nhạt của nước mắt nơi đầu lưỡi, “Sau khi mẹ vui vẻ lập gia đình không lâu, bà ngoại ngã bệnh, ngã xuống ngay trước mặt em, ở bệnh viện thì một tuần sau bà qua đời. Mà đám cậu mợ đã bắt đầu tách ra ở riêng. Rất buồn cười đúng không?”
“Bởi vì em là người ngoài nên đợi khi bà ngoại hạ táng xong thì liền rời đi. Sau đó em gặp được Chu Đình, cô ấy cũng đang tìm phòng vậy nên tụi em liền quyết định ở chung một chỗ, thật ra phần lớn là cô ấy chăm sóc em.”
“Đừng nói nữa, thức ăn cũng nguội rồi.” Vừa nhắc đến Chu Đình, Vũ Chiêu Duy sợ cô lại đau lòng khổ sở vậy nên lấy lại ly nước rồi đưa chén cơm cho cô.
“Không, em còn muốn nói.” Lâm Nghi Trăn đang cầm chén cơm, ánh mắt mơ màng, “Anh nhất định sẽ không tin, Chu Đình có thể là một thiên kim đại tiểu thư.”
“Được rồi!” Anh gắp thức ăn bỏ vào trong chén cho cô.
“Nếu không nhờ cô ấy, em sợ rằng mình đã lưu lạc đầu đường, thậm chí có thể bị bán đi.” Nước mắt theo kí ức cứ đổ như mưa xuống gò má trắng nhợt của cô.
“Nghi Trăn!” Tim của anh như bị bóp chặt.
“Em rất sợ, thật sự rất sợ! Em không muốn lại có người chết đi, không cần phải rời bỏ em mà đi.” Tay cô không ngừng run rẩy, cơm trong chén cũng rớt xuống giường.
Vũ Chiêu Duy đau lòng cầm tay cô, vỗ nhẹ vào lưng, “Không có chuyện gì, Chu Đình sẽ không có chuyện gì đâu. Giường cũng làm dơ rồi, anh ôm em sang phòng khác.”
Lâm Nghi Trăn không phản đối, nhu thuận dựa vào vòng tay ấm áp của anh, lắng nghe nhịp tim trầm ổn của anh đang hòa cùng một tiết tấu với nhịp tim dồn dập của cô.
Thế giới này không ngừng thay đổi, không có gì là chân thật tuyệt đối. Điều tốt đẹp chỉ có trong mộng, trên thực tế chẳng có sự giúp đỡ nào, cuộc đời luôn không thể đoán trước được điều gì.
Vũ Chiêu Duy ôm cô vào một phòng khác, đặt cô xuống nhưng không ngờ cô lại ôm chặt cổ anh như thế nào cũng không chịu buông tay. edit: Sa_nguyet014
Chương 9.4
“Nghi Trăn” Vũ Chiêu Duy nhìn đôi mắt ngấn lệ của Lâm Nghi Trăn trong suốt long lanh, khiến cô trở nên càng xinh đẹp động lòng người.
“Ở lại với em được không?” Cô xấu hổ đón nhận ánh mắt đen sâu thẳm của anh, vì sự lớn mật này mà khiến tâm cô đang loạn hết cả lên.
“Anh không phải là thánh nhân.” Vũ Chiêu Duy cười khổ, kéo tay cô xuống, khẽ hôn vào cổ tay trắng ngần.
“Em không muốn anh làm thánh nhân, em muốn anh làm người yêu của em, chỉ cần yêu em là tốt rồi.”
“Đồ ngốc!” Anh nhẹ nhàng nằm xuống cạnh cô, nâng lên khuôn mặt và cẩn thận hôn lên trán cô như nâng niu một món đồ sứ dễ vỡ.
Không nghĩ tới một người bề ngoài lạnh lùng nghiêm nghị như anh lại có lúc dịu dàng tinh tế như thế, sao cô trước kia lại ngu ngốc như thế mà muốn buông tay anh? Cô nên giữ anh thật chặt, bất kể là lòng hay con người của anh.
“Em yêu anh.” Ánh mắt của Lâm Nghi Trăn và Vũ Chiêu Duy giao nhau, tay cô mơn trớn gương mặt cương nghị như điêu khắc của anh, cảm nhẫn rõ ràng ngũ quan sâu sắc lại vô cùng ấm áp mềm mại. Ngón tay vuốt ve dọc theo sống mũi cao vút của anh rồi tới cánh môi mỏng, thình lình ngón tay bị anh ngậm lấy, khi bị trêu đùa dưới đầu lưỡi của anh thì cả người cô giống như một thanh socola bị tan chảy trong lò nướng.
“Gả cho anh nhé!” Đầu lưỡi ấm áp của anh liếm qua từng ngón tay thon dài của cô, đôi mắt quyến rũ lộ vẻ mong chờ.
“Được.” Cô cười thản nhiên, hạnh phúc ôm lấy anh. Thế giới này luôn luôn thay đổi, bất kể tương lai ra sao, ít nhất hiện tại hai người được ở bên cạnh nhau, không phải sao?
Ánh mặt trời nhu hòa tươi mới chiếu vào phòng bệnh màu trắng, chợt tiếng mở cửa vang lên có người bước vào.
“Chu Đình, mình đến thăm cậu nè. Cậu biết không, hôm nay hoàng hôn rất đẹp.” Lâm Nghi Trăn cầm một bó hoa cúc xanh xen lẫn vài bông màu trắng vào cắm lên bình hoa để trên đầu giường, cô ngồi trên ghế bên cạnh, “Cậu không biết đâu, anh chàng thanh mai trúc mã của cậu sống chết đòi ở lại bệnh viện, nhưng đám anh em của anh ta nói nếu còn ở lại nữa sẽ bốc mùi nên kiên quyết bắt anh ta về nhà.”
Nhìn khuôn mặt Chu Đình ngủ an ổn như vậy, Lâm Nghi Trăn cảm khái ghé đầu vào bên giường.
“Mình nói cho cậu biết, mình đã đồng ý gả cho Chiêu Duy rồi, nhưng với điều kiện cậu phải là phù dâu của mình, nếu như cậu còn không tỉnh, mình chắc sẽ là bà cô già quá, ai!” Cô phải làm sao đây lại không thể vi phạm lời hứa, mà mỗi ngày Chiêu Duy đều dùng ánh mắt mong mỏi cầu hôn cô, anh không nói lại càng khiến cô thêm đau lòng. Lâm Nghi Trăn tiếp tục nói, “Mình không ngờ cậu và Chử Văn Khôi lại là người yêu, khó trách lần đó khi cậu gặp anh ta thì giống như nhìn thấy quỷ, mình đúng là thật ngốc lại không nhận ra sự khác thường, thật không xứng là bạn tốt của cậu.”
Lâm Nghi Trăn thở dài, cô nhẹ nhàng vuốt ve gò má tái nhợt của Chu Đình, “Cậu so với mình còn ngốc hơn, vì yêu một người mà ngay cả thiên kim tiểu thư cũng không làm, còn người đàn ông kia đối với cậu lại lạnh nhạt ra sức tránh mặt cậu. Nếu như không phải lần đó gặp lại anh ta thì có lẽ cậu cũng sẽ không nằm ở đây. Nhưng cũng nhờ sự ngốc nghếch và chấp nhất của cậu mà cuối cùng anh ta cũng chịu quay đầu nhìn cậu. Mình thấy mặc dù không nói nhưng thực ra anh ta cũng rất yêu cậu.”
“Em lại trốn học!”
Không hề báo trước, thanh âm trầm thấp của Vũ Chiêu Duy vang lên ở sau lưng, thân thể Lâm Nghi Trăn cứng đờ, hốt hoảng từ trên ghế bật dậy lại sơ ý đụng phải bình hoa, cô không kịp bắt lấy…
“Xoảng!” Mảnh thủy tinh cùng với những bông hoa hôm nay cô hái trộm ở trường giờ lại đang nằm vương vãi dưới sàn nhà.
“Tại sao anh vào lại không gõ cửa?” Lâm Nghi Trăn buồn bực không thôi, trừng mắt nhìn Vũ Chiêu Duy và Chử Văn Khôi ở phía sau.
“Là em quên đóng cửa.” Vũ Chiêu Duy giận dỗi nhéo mũi cô, “Đã là năm thứ tư rồi mà còn trốn học, em đúng là không làm gương cho đàn em lớp dưới noi theo mà.”
“Muốn em làm gương, được, thù lao đây.” Không có tiền thì còn lâu cô mới làm, còn học trưởng á, nói giỡn, lớn như vậy rồi còn không biết tự lo cho mình mà còn muốn đàn chị như cô đi lo lắng. Hừ! cô không có dư thời gian.
“Hai người yên lặng một chút!” Chử Văn Khôi nho nhã đột nhiên hét lớn cắt ngang bọn họ.
“Văn…Văn Tinh…” Giọng nói yếu ớt của Chu Đình bật ra khỏi môi. Nếu như không phải Văn Khôi mắt tinh tai thính, chỉ chú ý vào Chu Đình thì sẽ không ai phát hiện ra.
“Lần này em không còn lí do gì nữa mà không chịu kết hôn với anh.” Vũ Chiêu Duy tràn đầy hạnh phúc nở nụ cười, hôn lên đôi môi anh đào phiếm đỏ của cô.
“Các người còn đứng đây hôn nhau, không mau gọi bác sĩ.” Chử Văn Khôi gầm nhẹ.
Lâm Nghi Trăn le lưỡi, lúc xoay người cô nhìn thấy giọt nước mắt trong suốt nơi khóe mắt Chử Văn Khôi. Cô không khỏi cảm động nở nụ cười, đàn ông không dễ dàng gì rơi lệ chỉ là chưa đúng lúc thôi. Cô nghĩ là anh ta thật sự yêu Chu Đình.
“Kết hôn cùng anh nhé!” “Được!”
Trong hôn lễ của Lâm Nghi Trăn và Vũ Chiêu Duy, Chử Văn Khôi đẩy cô dâu phụ là Chu Đình ngồi trên xe lăn, cứ một lúc lại quỳ xuống trước mặt Chu Đình mà cầu hôn cô ấy.
Lâm Nghi Trăn nhìn cảnh tượng thú vị đó mỉm cười không dứt, dựa vào ngực Vũ Chiêu Duy, “Anh đoán xem tới lần cầu hôn thứ mấy thì anh ta sẽ thành công?”
“Ít nhất không cực khổ như anh.”
“Ý anh là theo đuổi em rất mệt sao?” Lâm Nghi Trăn ngoài cười nhưng trong không cười nói, vừa mới tốt nghiệp liền bị bắt nhốt, đến giờ cô vẫn còn thấy hối hận. “Không sao em sẽ viết trong giấy thỏa thuận ly hôn chi phí phụng dưỡng, năm trăm vạn.” “Không nghĩ tới em lại lấy ít như vậy, anh còn tưởng em sẽ lấy mười triệu Đô-la.” Vũ Chiêu Duy tà tà cười một tiếng, ngón tay anh trêu đùa vẽ vòng tròn trên phần lưng tuyết trắng trơn nhẵn của cô, sau đó nhẹ nhàng trượt xuống chiếc eo nhỏ xinh xắn.
“Đúng rồi, phải thêm mười triệu Đô-la nữa, cám ơn anh đã nhắc nhở em, em sẽ ghi nhớ.”
Vũ Chiêu Duy không biết nên khóc hay nên cười, đối với cô vợ chậm hiểu nhưng lại ham tiền như mạng này anh không biết phải làm sao. Nhưng anh lại yêu chính con người này của cô.
Anh lặng lẽ ghé vào tai cô nói nhỏ, “Anh có thể cho em mười triệu Đô-la nhưng em chẳng lẽ không cần theo anh lên lầu sao, bà xã?”
Lâm Nghi Trăn thoáng chốc hiểu được ý tứ của anh liền xấu hổ đến cả lỗ tai đều đỏ bừng, “Anh đúng là đồ háo sắc.” Giọng nói ngượng ngùng của cô khiến anh không nhịn được cất tiếng cười to, bất kể là bán cũng tốt mà theo đuổi cũng chẳng sao, chẳng phải anh đều cưới được người vợ như ý, không phải sao?
---- Hết ----- Bạn vừa đọc xong truyện: Thiếu Nữ Giựt Tiền Hãy ghé thăm 77F1.XTGEM.COM thường xuyên để đọc những cuốn truyện hay các bạn nhé !