tiên sinh đòi đi!" Lời vừa nói ra, Mary mới ý thức mình đã nói gì.
"Anh ta không phải vị hôn phu của cô sao?" Nào có người xưng hô như vậy với người yêu, còn là chồng sắp cưới nữa? Nhìn ánh mắt bối rối của Mary, trực giác của Lâm Nghi Trăn thấy có cái gì không đúng.
"Cô quản nhiều như vậy làm gì? Tôi thích gọi vị hôn phu của tôi như thế nào không mượn cô xen vào." Mary tiến tới gần Nghi Trăn, một bộ dạng muốn ăn thịt người, còn đột nhiên đẩy Nghi Trăn.
Bước chân Lâm Nghi Trăn mất thăng bằng, thân thể lui về phía sau. Rất may cô không ngã xuống sàn nhà mà là ngã vào lồng ngực rắn chắc của một người.
Cô ngửa khuôn mặt nhỏ bé lên, bất ngờ chạm phải đôi mắt thâm thúy, cặp mắt sắc bén giống như có thể hiểu rõ lòng người, toàn thân cao thấp là khí chất nho nhã cao quý. Người này là ai? cô kinh ngạc nhìn anh ta.
"Cô có sao không?" Anh ta cười ôn hòa.
"Không sao, cám ơn." Ý thức được mình còn đang ở trong ngực anh ta, tai cô nóng lên, xin lỗi lui ra.
"Vũ. . . . . . Vũ Chiêu Huấn tiên sinh." Mary líu lưỡi, khuôn mặt có lúm đồng tiền xinh đẹp đột nhiên trắng xanh. Anh ta. . . . . . Chẳng lẽ anh ta đã nghe được họ nói chuyện chứ?
"Anh là người thân của người trên giường?" Đều là họ Vũ! Lâm Nghi Trăn vừa nghĩ tới việc đòi nợ có hi vọng, sớm đem e lệ quăng đi.
"Cô không biết anh ấy?" Mary cảm giác không thể tin được, lại có người không biết Tổng giám đốc tập đoàn Vũ thị.
"Tôi phải biết sao?" Lâm Nghi Trăn không hiểu. Chẳng lẽ anh ta rất nổi danh, nhưng thật sự cô chưa từng nghe qua.
"Hai vị tiểu thư, xin chào. Tôi họ Vũ, tên Chiêu Huấn." Vũ Chiêu Huấn đơn giản giới thiệu mình, đi tới cạnh giường, "Anh hai, anh có thể ngồi dậy rồi chứ?"
"Thuốc mê còn chưa hết. . . ." Lâm Nghi Trăn nhíu mày một cái. Nếu như anh ta đã tỉnh, cô ở tại nơi này tính sổ, kiếm tiền, oán trách, chẳng phải toàn bộ anh ta đều nghe hết? Thoáng chốc máu dồn lên não.
"Đã đến rồi sao." Bị nhìn thấu, Vũ Chiêu Duy chậm rãi mở mắt ra, thanh âm khàn khàn từ cổ họng khó chịu mà nói.
Vũ Chiêu Huấn dìu anh ngồi dậy, cũng đưa lại một ly nước.
"Anh. . . . . . Anh đã tỉnh? !" Hai cô gái đồng thanh.
Được Chiêu Huấn đỡ, Chiêu Duy ngồi dậy, uống một ngụm nước, sau đó nhàn nhạt liếc họ một cái, "Tôi nghĩ không cần thiết phải trả lời vấn đề này." Ánh mắt anh lạnh lùng sắc bén lập tức khiến cho máy điều hòa không khí nhiệt độ giảm xuống 0℃. .
Tim Lâm Nghi Trăn như muốn nhảy vồ ra, cả người không khỏi run lên. Kỳ quái, cô không làm việc gì sai, căn bản không cần sợ anh ta, cô là người bị hại mà. Nghĩ tới đây, cô thản nhiên nghênh đón ánh mắt của Chiêu Duy.
Một bên Vũ Chiêu Huấn cười như không cười."Phẩm vị của anh càng ngày càng tốt." Một nhìn như nữ sinh chưa hoàn toàn trổ mã, một lại là nữ nhân kiều diễm động lòng người. Quay đầu lại nhìn vẻ mặt Vũ Chiêu Duy không biểu tình, khóe môi Chiêu Huấn nhếch lên nụ cười hài hước.
"Trong hai người này cũng không biết người nào tự xưng là bạn gái của anh, lại mập mờ nói có thể sẽ trở thành chị dâu tương lai của em, gọi điện thoại đến công ty nói anh nằm viện. Sau đó thì không chỉ là trong nhà, ngay cả trên dưới công ty đã bắt đầu lời đồn đãi rồi. Như thế này ba mẹ sẽ tới thăm ‘bạn gái’ anh." Vốn tưởng rằng ít nhất cũng sẽ thấy khuôn mặt tối sầm của anh hai, ai ngờ cả chân mày cũng không nhíu một cái, trên mặt cứng nhắc nguội lạnh tinh tế như điêu khắc không có một tia biến hóa, khiến Vũ Chiêu Huấn không khỏi có chút tiếc nuối.
Đây đúng là một người anh hai xuất sắc hơn người, không gì không thể làm được, người bình thường không thể so sánh. Từ chăm lo cho chị em đến cả gia sản, sự nghiệp của Vũ thị, làm việc rất quả quyết, khôn khéo lão luyện, ngay cả anh là em trai cũng không thể không bội phục. Thật không biết lúc nào thì anh hai mới có thể khôi phục thành người bình thường.
Mà đôi mắt Vũ Chiêu Duy thâm trầm tựa như hố sâu lạnh lẽo, bình tĩnh không gợn sóng, lẳng lặng quan sát họ.
Thật ra thì ngay từ lúc giải phẫu vừa kết thúc, anh đã khôi phục ý thức, chỉ do thuốc mê làm bắp thịt tê cứng khiến anh không cách nào nhúc nhích, mà anh cũng từ đám y tá biết rằng có một nữ sinh đã cứu mình.
Chính là cái người không cao trước mắt này, là một nữ sinh rất trẻ, ước chừng trên dưới hai mươi tuổi, gương mặt thanh thuần, màu da lúa mì tô đậm ngũ quan sáng ngời mà linh động làm tinh thần càng thêm phấn chấn, trái ngược với sự cao gầy trắng bệch của Mary tiểu thư.
Nhớ lại lời Vũ Chiêu Huấn nói, môi anh cong lên, cười rất quỷ dị, "Trong hai người ai là bạn gái của tôi?" Nụ cười lạnh lẽo làm người ta không lạnh mà run.
"Là cô ấy!" Hai cô gái cùng chỉ vào đối phương.
Mà Vũ Chiêu Huấn mỉm cười thờ ơ lạnh nhạt, không biết anh hai sẽ xử trí phiền phức này như thế nào.
"Mary tiểu thư, sao cô . . . . ." Lâm Nghi trăn thở dốc vì kinh ngạc, cô gái điên này dám đổi trắng thay đen? !
"Cô đừng nói lời bậy bạ, nói phải có chứng cớ, hơn nữa không phải cô kêu tôi tới sao?" Mary vứt cho cô ánh mắt cảnh cáo. Nếu mưu kế không cách nào thực hiện, có lẽ nhanh chóng rút lui là tốt nhất, tránh cho chết thế nào cũng không biết, bất cứ người nào nhà họ Vũ cũng không nên chọc, có lời đồn đãi nhà họ Vũ trước kia có một phần là xã hội đen; vì mạng nhỏ, cô quyết định trước phải chạy mau, hậu quả sẽ để cho tiểu nữ sinh ngu ngốc này gánh chịu, "Nếu không có chuyện của tôi, tôi đi trước."
"Này! Cô đừng đi!" Lâm Nghi Trăn khó có thể tin cô ta cứ như vậy chạy đi, vừa đuổi tới cửa lại va phải hai người nữa mà quay trở về phòng bệnh.
"Cô gái vừa hốt hoảng chạy ra là ai vậy?" Một đôi vợ chồng trung niên đi vào cửa, người phụ nữ khoan thai nói.
"Cha, mẹ, hai người đã tới." Vũ Chiêu Huấn quăng ánh mắt "Tự cầu nhiều phúc" cho anh hai nằm trên giường, lướt qua cha mẹ, "Con đi làm một vài thủ tục bệnh viện, mọi người hàn huyên một chút." Anh nhìn khắp phòng bệnh, cuối cùng tầm mắt rơi vào Lâm Nghi Trăn, để lại nụ cười mang ý vị sâu xa rồi biến mất sau phía cửa.
Vũ Chấn Kỳ uy nghiêm nhìn sang Vũ Chiêu Duy, "Sao lại không cẩn thận như vậy?"
"Chấn Kỳ, con trai không có việc gì là tốt rồi." Phong Như Chi lo lắng tiến lên, "Chiêu Duy, con kh0ẻ chứ? Có nơi nào không thoải mái không? Chuyện của công ty con không cần lo lắng, có Chiêu Ngọc và Chiêu Huấn ở đây. Vừa rồi nghe bác sĩ nói, bệnh của con là do áp lực công việc quá lớn, ăn uống không bình thường mà bị. Bây giờ con không cần suy nghĩ gì cả, chỉ cần nghỉ ngơi thật tốt là được rồi."
Vũ Chiêu Duy không nói lời nào, ánh mắt nhìn chằm chằm người muốn thừa cơ "Bỏ chạy" - Lâm Nghi Trăn, trong lòng thoáng qua một mưu kế.
"Con là bạn gái của Chiêu Duy phải không?" Phong Như Chi chợt nói với Lâm Nghi Trăn đang tính chuồn êm.
Lâm Nghi Trăn đột nhiên bị điểm danh, thấp thỏm xoay người, nặn ra nụ cười miễn cưỡng, "Phu nhân, bà hiểu lầm rồi, con không biết anh ta." Đây là sự thật, mặc dù bà hiền lành dễ gần, nhưng cô cũng không muốn bị hiểu lầm."Bạn gái của con trai bà là người vừa. . . . . ."
"Mẹ, hai người ngồi xuống trước đã?" Trong mắt thâm thúy của Vũ Chiêu Duy nhìn cô nói.
"Đúng, đúng,! Để cho con đứng thật là không biết xấu hổ." Phong Như Chi nhẹ nhàng kéo tay của cô ngồi xuống.
Lâm Nghi Trăn giãy giụa xin lỗi, nhưng không được, không thể làm gì khác hơn là cười nhưng nụ cười trên mặt càng lúc càng cứng, "Phu nhân, bà hãy nghe con nói. . . . . ."
"Gọi bác gái là được rồi, gọi phu nhân quá khách khí."
"Được. Bác gái, con là. . . . . ." Cô thầm nghĩ mình đã gặp chuyện không may, nhưng Phong Như Chi căn bản không để cho cô có cơ hội mở miệng.
"Con tên là gì? Là người nơi nào?"
"Lâm Nghi Trăn, người Cao Hùng. Bác gái, con. . . . . ."
"Con muốn nói gì? Không sao, từ từ nói."
Lâm Nghi Trăn hít một hơi thật sâu, thật sự không đành lòng tổn thương người phụ nữ dịu dàng mỹ lệ này, "Bác gái, con không phải như bác nghĩ, con và con trai bác không quen biết, trên thực tế chúng con chỉ là. . . . . ." Người xa lạ. Nhưng lời cô còn chưa hết lại bị cắt đứt.
"Không cần gấp, về sau chung đụng nhiều sẽ thân thuộc hơn." Phong Như Chi mỉm cười, liếc nhìn cô gái thuần khiết, năng động trước mắt, nghĩ thầm, cô cùng Chiêu Duy trầm lặng nhà mình thật là không thể nào tốt hơn nữa, "Chấn Kỳ, anh cảm thấy như thế nào?"
Vũ Chấn Kỳ cười nhạt, "Đây là chuyện của bọn trẻ."
Lâm Nghi Trăn hiện tại đã biết rõ sự bình tĩnh, lãnh khốc của Vũ Chiêu Duy là di truyền từ đâu."Đợi chút, bác gái, con sợ bác nghĩ sai rồi, con và con trai bác một chút quan hệ cũng không có." Cô thì lo lắng giải thích, mà Đại Gia Hỏa trên giường giống như xem kịch hay, tuyệt không giúp cô một tay. Hừ!
"Về sau kết hôn sẽ có quan hệ, đính hôn trước cũng an tâm hơn." Thần thái Phong Như Chi sáng láng, bắt đầu ảo tưởng.
Mặt Lâm Nghi Trăn biến sắc, "Bác gái!" Sao lại càng tô càng đen?
"Mẹ!" Chân mày Vũ Chiêu Duy nhíu lên, có một người mẹ như thế này là may mắn hay bất hạnh?
"Trước mắt phải đính hôn!" Phong Như Chi không hiểu con trai mình, tại sao mỗi khi nhắc tới hôn sự nó lại nghiêm túc như vậy, nam nữ kết hôn là chuyện bình thường, "Đừng để ý đến nó, chúng ta tiếp tục, con năm nay mấy tuổi?"
"22."
"Chiêu Duy vừa 30, so với con có chút già hơn."
"Mẹ!" Nào có người mẹ chê con mình chứ? Vả lại thời điểm đàn ông 30 là tráng kiện khỏe mạnh nhất. Lông mày Vũ Chiêu Duy nhíu lại."Mẹ, mẹ để con và cô ấy nói chuyện một chút, con còn chưa cảm ơn cô ấy." Ánh mắt u ám, sâu như không thấy đáy của anh vẫn thủy chung nhìn Lâm Nghi Trăn.
Lâm Nghi Trăn càng thêm lo sợ không yên, người này rốt cuộc là đang suy nghĩ gì? Tại sao lại nhìn cô chằm chằm? Làm cô tự nghĩ là có phải do cô cài sai nút áo hay là mặc không đúng chỗ nào.
"Được, được!" Phong Như Chi cứ như mẹ chồng nhìn nàng dâu, càng nhìn càng hài lòng, "Vậy phải làm phiền Nghi Trăn, bác có thể gọi con như vậy?"
Lâm Nghi trăn gượng ép cười một tiếng, gật đầu một cái. Thấy vậy Phong Như Chi liền chắc chắn Nghi Trăn chính là bạn gái Vũ Chiêu Duy.
"Như vậy con bác liền nhờ con chăm sóc, Chấn Kỳ, chúng ta trở về thôi! Thuận tiện nói cho mẹ tin tức tốt này. . . . . ." Thanh âm của bà càng lúc càng xa. Lâm Nghi Trăn khóc không ra nước mắt, làm thế nào mà người gây ra họa này đột nhiên biến thành bạn trai của cô?
Hít sâu, cô tự nói với chính mình phải giữ vững tỉnh táo, không sợ mà nghênh hướng nhìn cái tên Lãnh Ngạo vô tình kia, "Nhìn đủ rồi chứ? Vũ Chiêu Duy, tôi nghĩ chúng ta có chút chuyện phải làm rõ ràng. . . . . ."
"Lại đây ngồi." Vũ Chiêu Duy chỉ chỉ cái ghế bên giường.
Anh bày ra một bộ dáng ra lệnh cho người khác. Khí giọng của anh làm cô không hài lòng, nhưng cô nhẫn nhịn, hạ hỏa khí, đến gần anh ta, "Được! Tôi không biết anh nghĩ như thế nào, chỉ là tôi phải giải thích rõ ràng với anh. . ."
"Nói điểm chính." Giọng nói uy nghiêm, thâm trầm như muốn bức người từ cánh môi anh bật ra.
Cô chú ý khóe mắt cùng khóe miệng của anh luôn hé nhỏ, việc này đại biểu anh ta vì bệnh hay căn bản là do rất ít cười? Cô đoán chắc là vế sau.
"Cô có thể bắt đầu nói."
Lâm Nghi Trăn bĩu môi, che giấu tâm tình không vui, "Tôi đang đi xe trên đường, kết quả là xe của anh từ phía sau đụng vào xe tôi, may mà tôi nhanh nhẹn, nhanh như chớp nhảy ra, sau đó anh còn chưa xuống xe thì đã té xỉu trên xe. Bởi vì anh quá to cao, xe máy của tôi tuyệt đối không chịu được, tôi liền lái xe của anh chở anh đến bệnh viện." Rất may không có tắc xi, nếu không lại thêm một khoản lớn nữa.