Tôi im bặt, bởi lẽ tôi sực nhớ, thực ra mình có quen một gã rất giàu.
Nhưng cả đời này, tôi không muốn gặp lại hắn nữa.
Buổi tối, tôi nằm trên giường, nhìn sang chiếc giường trống trơn đối diện. Duyệt Oánh là người không thích khoe mẽ, nhiều lúc trông cô ấy chẳng khác gì những sinh viên bình thường. Ban đầu, bố Duyệt Oánh mua riêng cho cô ấy một căn hộ gần trường, nhưng về sau cô nàng hoạnh họe, bắt bố mình phải treo biển cho thuê.
Duyệt Oánh từng nói:
- Chẳng đâu bằng ký túc, sống ký túc mới là sinh viên đại học!
Sở dĩ tôi thích ở ký túc là vì có Duyệt Oánh. Đợt tập quân sự năm nhất, hai đứa tôi đã trở nên thân thiết. Lúc đó, cô ấy hào phóng cho tôi dùng chung lọ kem chống nắng, lọ kem chống nắng đắt tiền đã hết ngay trong đợt tập quân sự ấy, nhưng chúng tôi vẫn đen nhẻm như hai cục than. Chúng tôi cùng đi mua cơm, đi lấy nước, lên lớp làm thí nghiệm, còn dắt díu nhau ra cổng Tây ăn cánh gà nướng, uống trà sữa uyên ương. Màu đông thì thay nhau canh quản lý ký túc xá để cắm lò sưởi, hè về liền quay sang dùng máy xua muỗi. Tôi đi học ôn, luôn giữ chỗ hộ cô ấy, lên lớp cô ấy cũng giữ ghế cho tôi. Chúng tôi đều là con một nhưng thực lòng, tôi luôn coi Duyệt Oánh như chị em ruột thịt của mình.
Từ trước tới nay, Duyệt Oánh chưa hề coi thường tôi. Kể cả khi tôi nói dối cô ấy, dù cái chết của mẹ khiến cô ấy vô cùng đau đớn, nhưng cô ấy vẫn tin và lên mạng giúp tôi phân trần.
Người bạn như thế, tôi chỉ có một mà thôi.
Tôi luôn cảm thấy may mắn bởi nếu so sánh, cô ấy hạnh phúc hơn tôi rất nhiều. Cô ấy gặp được người mình yêu mà cả hai cùng chung nhịp đập con tim. Tôi luôn quan niệm hạnh phúc của Duyệt Oánh chính là hạnh phúc của mình, cuộc đời tôi đã bi đát lắm rồi, may sao bạn tôi lại được hạnh phúc hơn tôi.