Bạch Tiểu Bích mơ mơ màng màng đi đến chỗ ước hẹn, quả nhiên đã có mấy người chờ sẵn, đợi người hộ tống nàng cáo biệt trở về, mấy người kia lập tức dìu nàng lên xe ngựa. Bạch Tiểu Bích không nói tiếng nào, đờ đẫn lên xe. Xe ngựa lập tức khởi hành, dọc đường thỉnh thoảng dừng lại ăn cơm thay ngựa, nghỉ ngơi một lát rồi lại đi tiếp. Đêm ngày thứ hai, xe ngựa dừng lại hẳn.
“Cô nương còn thức chứ ạ?” ngoài xe có tiếng người hỏi.
Bạch Tiểu Bích hoàn hồn, vội lên tiếng đáp, tiện tay vén màn cửa sổ lên.
Mặc dù tiết trời đã sang xuân nhưng buổi đêm phương Bắc vẫn rét lạnh như mùa đông, ở phía xa, màn đêm bao phủ, hàng vạn ngọn đèn dầu được thắp sáng, cao thấp không đều xua tan đi sương mù cùng giá lạnh của đêm tối.
Đột nhiên nhìn thấy cảnh tượng hoành tráng này, đầu óc đang mơ màng của Bạch Tiểu Bích cũng dần thanh tỉnh, nội tâm bất giác sinh ra kính sợ. Một đoàn người mặc quan phục cưỡi ngựa đến, nhìn thấy chiếc xe ngựa liền thở phào nhẹ nhõm, giục ngựa đến trước xe ngựa nói: “Mạt tướng Hỗ Hướng, là bộ hạ dưới trướng Lữ tướng quân, phụng quân mệnh chờ ở đây đã lâu, cô nương đi đường bình an chứ ạ?”
Bạch Tiểu Bích vội đáp “Rất tốt!” rồi lại nói: “Làm phiền mọi người rồi!”
Đoàn người đi được nửa dặm, xe ngựa lần nữa dừng lại, có người lên tiếng nói: “Đại tướng quân có lệnh, xe ngựa không thể đi vào trong doanh trại, mạt tướng không dám làm trái, xin cô nương hạ mình xuống xe.”
Bạch Tiểu Bích đáp ứng xuống xe.
Hỗ Hướng đã xuống ngựa từ lâu, thấy thái độ nàng ôn hòa, sắc mặt không khỏi hòa hoãn hơn chút ít, ra hiệu cho tùy tùng mang đến một cái áo choàng đen rộng, “Trong quân doanh không cho phép nữ quyến ra vào, chỉ sợ sinh lời đồn đãi không hay, xin cô nương chớ trách.”
Bạch Tiểu Bích nhận lấy áo choàng mặc vào người, mỉm cười nói: “Làm phiền tướng quân rồi!”
Hỗ Hướng gật đầu, dẫn nàng đi vào quân doanh, những người còn lại tự tản ra.
Hai người chưa đến gần doanh trại đã bị ngăn lại, Hỗ Hướng lấy ra quân bài mới được cho qua.
Bạch Tiểu Bích vốn tưởng sẽ được thấy cảnh các binh sĩ vây quanh đống lửa uống rượu cuồng tiếu, không ngờ đi một đoạn dài mới phát hiện nơi đây không náo nhiệt giống như trong tưởng tượng, ngoại trừ binh lính tuần tra qua lại thì không thấy người nào nữa. Một dặm đường đi tới, bọn họ bị ngăn lại hỏi rất nhiều lần.
Cuối cùng, Hỗ Hướng dẫn nàng tới một doanh trướng bình thường, ngoài cửa có hai binh lính canh gác, một người đi vào thông báo, rất nhanh đi ra mở cửa trướng cho hai người đi vào.
Ánh đèn chiếu sáng bên trong trướng, Ôn Hải bình yên ngồi trên ghế, đối diện còn có hai vị tướng quân nữa, cả ba nhìn vào bản đồ trên bàn.
Hỗ Hướng bước đến hành lễ: “Mạt tướng tham kiến Vương gia, Thạch tướng quân cùng Lữ phó tướng!”
Ôn Hải gật đầu.
Vị tướng quân mặc áo bào màu bạc lên tiếng: “Ngươi lui xuống trước đi!”
Hỗ Hướng chắp tay hành lễ lần nữa rồi lui ra.
Bạch Tiểu Bích yên lặng đứng một bên chờ đợi, ai ngờ mới đứng được một lúc đã cảm thấy có gì đó không đúng lắm, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy vị tướng quân vừa lên tiếng khi nãy đang nhìn mình chăm chú, ánh mắt ẩn hiện ý cười.
Tuấn mi cong vút, gương mặt tú lệ dưới sự trợ giúp của bộ chiến bào màu bạc trở nên cao lớn uy vũ hơn cả, không còn chút nữ tính nào, nhìn thế nào cũng chỉ thấy một cỗ anh khí của nhà thông thái.
Khó trách giọng nói sao lại quen đến vậy, không nghĩ tới hắn thay đổi trang phục lại khiến nàng nhất thời không nhận ra. Bạch Tiểu Bích vui mừng, gật gật đầu, nhịn không được thấp giọng chào hỏi: “Hạ… Lữ công tử!”
“Là Lữ phó tướng!” Ôn Hải cắt ngang lời nàng, quay sang nhìn hai người Lữ Kiền, “Hôm nay tới đây thôi, báo cho Lữ đại tướng quân xem qua đi!”
Lữ Kiền cùng Thạch tướng quân đồng thanh đáp ứng rồi cũng rời đi, lúc ra ngoài cũng không nhìn Bạch Tiểu Bích một lần.
Dưới ánh đèn dầu, Ôn Hải thong thả bước tới trước mặt nàng, “Đã lâu không gặp, vi sư thật nhớ ngươi!”
Bạch Tiểu Bích đang mải nhìn theo bóng Lữ Kiền rời đi, nghe tiếng hắn liền hoàn hồn, “Sư phụ!”
Bạch Tiểu Bích cứng ngắc, mấy ngày nay trên xe ngựa, chỉ cần nàng nhắm mắt, cảnh tượng đêm hôm đó lại hiện ra khiến nàng đến cơm cũng nuốt không trôi, nàng thật sự không thể làm như không có chuyện gì xảy ra được, cũng không thể dễ dàng tha thứ những chuyện người kia đã làm.
Nhớ đến tư thế dâm đãng của nữ nhân kia, vẻ mặt vui sướng đến cực độ, tiếng rên rỉ thống khổ mà hưởng thụ, trong lòng Bạch Tiểu Bích như có tảng đá đè nặng khiến nàng lần nữa muốn nôn mửa.
Ôn Hải lập tức phát hiện có gì không đúng, cất tiếng hỏi: “Sao vậy?”
Người trước mặt chỉ cần không cười sẽ lập tức trở nên lãnh khốc, Bạch Tiểu Bích rốt cuộc cũng hiểu ngày đó ở trong núi, bộ dáng khẩn cấp của hắn khi ôm nàng có ý gì, thì ra nam nhân đều muốn làm những chuyện xấu xa đó!
Bạch Tiểu Bích không thể chấp nhận được việc mình cùng hắn phát sinh kiểu quan hệ kia, vội vàng thoát khỏi cánh tay hắn, lui về phía sau.
Ôn Hải không phải là Diệp Dạ Tâm, làm gì có chuyện hắn nhân nhượng nàng. Ôn Hải dễ dàng chế trụ cổ tay nàng, “Xảy ra chuyện gì?”
Bạch Tiểu Bích sợ hãi, buột miệng nói: “Nam nhân các ngươi đều chán ghét như nhau! Vô sỉ!”
Ôn Hải “nga” một tiếng, kéo khuỷu tay nàng, “Trước thì bảo ta không giống sư phụ, sau lại mắng ta vô sỉ, ngươi nói xem ta vô sỉ thế nào?”
Bạch Tiểu Bích không nói gì nhưng cũng không ngừng giãy dụa.
Ôn Hải lạnh mặt, “Hắn đã làm gì ngươi?”
Lực đạo trên tay đột nhiên tăng mạnh, Bạch Tiểu Bích bị đau, không kìm được nói: “Buông tay!”
“Hắn đã làm gì ngươi?”
“Không có làm gì cả! Chẳng qua là hắn thân mật với các cô nương kia!” Vừa nói ra những lời này, Bạch Tiểu Bích hận không thể cắn đứt lưỡi mình.
Thấy nàng không giống như đang nói dối, sắc mặt Ôn Hải hòa hoãn, buông lỏng tay nàng nói: “Ngươi đã biết những gì?”
Bạch Tiểu Bích thấy không thể gạt được hắn, vội vàng rút tay để sau lưng, hận không thể tìm cái lỗ mà chui xuống.
Ôn Hải nhìn nàng trong chốc lát rồi phá lên cười, “Ngươi nói tới cái này sao?” Hắn nhanh chóng cúi xuống hôn môi nàng, “Chẳng phải ta cũng đối với ngươi như vậy sao?”
Bạch Tiểu Bích vội vàng dùng tay che miệng mình, “Sư phụ!”
“Những chuyện này không thể nói là vô sỉ được,” Ôn Hải đẩy tay nàng, “Nam nhân thích một nữ nhân, sẽ thành thân với nàng, nếu không làm như vậy thì làm thế nào nối dõi tông đường đây?”
Bạch Tiểu Bích im lặng không nói.
Ôn Hải nhìn nàng hói: “Ngươi thấy hắn thân mật với người khác nên mất hứng?”
Bạch Tiểu Bích quẫn bách, vội vàng nói sang chuyện khác, “Sư phụ không phải là Thập vương gia sao, từ lúc nào lại biến thành Cửu vương gia?”
“Ngày thường là Thập vương gia Tạ Thiên Thành, hôm nay là Cửu vương gia Tạ Thiên Hải.” Ôn Hải nhìn nàng, chậm rãi thu hồi ý cười, “Vội vàng lên đường như vậy ngươi nhất định rất mệt mỏi, tối nay ở trong trướng của ta nghỉ ngơi, trong quân doanh cấm nữ nhân, ngày mai ngươi đổi trang phục đi.”
Trong phòng, Diệp Dạ Tâm đứng vẽ tranh lên mặt quạt dưới ánh nến.
Cửa phòng bị mở ra, một người áo đen vội vàng đi tới, “Thiếu chủ không nên để nàng đi!”
Diệp Dạ Tâm nhìn người nọ hỏi: “Ý của ngươi là?”
Người áo đen không chút do dự nói: “Ngựa tốt thì nên giành lấy!”
Diệp Dạ Tâm lại nói: “Chỉ là một nha đầu thôi mà, cần gì phải phí sức như vậy.”
Người áo đen không cho là đúng nói: “Một người bị trọng thương, một người không có võ công, từ trên vách núi cao trăm trượng rơi xuống mà không chết, chẳng lẽ không đủ để chứng minh nàng ta chính là phúc tinh của Tạ Thiên Hải? Lẽ ra người nên giao nàng ta cho chủ công, dẹp đi sự nghi ngờ trong lòng chủ công đối với thiếu chủ chỉ có trăm lợi mà không hại.” dừng lại một chút lại nói: “Nếu thiếu chủ không muốn hại tới tính mạng nàng ta thì có thể tìm một chỗ giấu đi là được, sao lại thả nàng trở về!”
“Cho dù phụ vương không biết, Tạ Thiên Hải cũng sẽ nói cho người biết!”
“Thiếu chủ làm việc lần này thật không thỏa đáng!”
Diệp Dạ Tâm nhìn hắn.
Nguời áo đen cúi đầu nói: “Thứ cho thuộc hạ nói thẳng, để nàng trở về hậu hoạn vô cùng, thiếu chủ không nên vì một nha đầu mà làm trễ đại sự.”
Diệp Dạ Tâm lại nói: “Ngươi lo lắng rất đúng, nhưng ta cũng không quá tin tưởng việc nha đầu kia là phúc tinh của hắn!”
Người áo đen kiên trì nói: “Thiếu chủ được người Thiên Tâm giúp đỡ, như thế nào lại không tin tiên đoán của bọn họ?”
Diệp Dạ Tâm nhàn nhạt nói: “Chuyện con người làm trái ý trời còn thiếu sao?”
Người áo đen nghe vậy, thở dài rồi lui ra.
Ngọn cờ tung bay trong gió, giữa tâm cờ thêu một chữ “Lữ”, thập phần khí thế, binh sĩ dàn trận chờ đợi.
Mấy tháng trôi qua, Bạch Tiểu Bích cũng quen dần cuộc sống trong quân doanh, trên người mặc trang phục nam nhân, lấy danh nghĩa là họ hàng xa của Lữ Kiền ở lại trong quân doanh. Trải qua kinh biến, nàng cũng tự ý thức được mình không nên nói nhiều, mọi người biết tuổi của nàng nên cũng không nghi ngờ. Hôm nay Bạch Tiểu Bích tới đây xem cuộc chiến, Ôn Hải chỉ phái vài người theo bảo vệ nàng.
Trống trận vang lên, một nam tử mặc áo bào đen không ngừng chém về phía tướng địch, rất nhanh thu đao xoay người, từ bên hông rút bảo kiếm chỉ lên trời, binh mã phía sau như thủy triều lao về phía trước, dưới bầu trời Mật Ma, binh mã hai bên chính thức giao chiến.
Vó ngựa bụi mù, chiến bài đẫm máu, thế công của quân địch ngày càng tan rã, tinh thần quân ta tăng mạnh, tiếng hô vang dội trời xanh, binh mã đạp lên thi thể quân địch, thừa thắng xông lên.
Nửa canh giờ trôi qua, tiếng đao kiếm yếu dần, chỉ có thây người la liệt trên mặt đất.
Bạch Tiểu Bích sợ đến nhũn chân.
“Lữ phó tướng tự mình ra trận sao lại không thắng được!” vị hiệu úy bên cạnh Bạch Tiểu Bích đầy tự hào nói, “Năm đó, uy danh của Lữ đại tướng quân có người nào mà không biết, nếu không phải Hoàng thượng tự mình chặt đi cánh tay phải này, tước đi binh quyền của lão nhân gia ngài, nghịch tặc kia làm sao có thể sống mà làm phản được!” Nói rồi quay đầu nhìn Bạch Tiểu Bích, thấy mặt nàng trắng bệch, nhất thời nghi ngờ gọi: “Lữ huynh đệ?”
Bạch Tiểu Bích nhanh chóng trấn định lại, lắc đầu nói: “Không có chuyện gì, đại ca nói có lý, chúng ta đi xuống thôi.”
Hai người đang định xuống núi thì bỗng nhiên một đội nhân mã từ bên cạnh xông tới. Nơi hai người đứng xem cuộc chiến không dễ dàng phát hiện, Ôn Hải cũng chỉ phải mấy chục binh lính bảo vệ đi theo, vậy mà lại bị đối phương tấn công bất ngờ, nhất thời không cách nào phản kháng được.
Vị hiệu úy kia kinh hãi, vội vàng phân phó mọi người: “Ta sẽ đối phó với bọn họ, các ngươi mau đưa Lữ huynh đệ xuống núi!”
Hắn vừa dứt lời, đội nhân mã kia đã xông lên, dẫn đầu là một nam nhân mặc áo bào đen, hắn cười lạnh, không nói hai lời, giơ ngọn thương đâm ngã binh lính bên ngoài, tiến thẳng về phía người hiệu úy.
Vị hiệu úy nhanh chóng đẩy Bạch Tiểu Bích ra, bản thân lăn một vòng tránh khỏi mũi thương, rút thanh đao bên hông chém thẳng về phía đùi ng