gì, sắc mặt thiếu niên lập tức biến đổi, lùi về giữ chặt lấy Dụ Lan nhìn từ trên xuống dưới chẳng thèm tránh né gì, cuối cùng nhìn thấy một vết thương bên chân phải nàng bị váy che khuất. Vết thương không sâu, xem ra đã bị thương nhiều ngày, nhưng kỳ lạ là máu cứ chảy không ngừng.
“Ôn thú?!” Nhìn vết thương như vậy, Bình Sinh cũng nhận ra, mắt chợt nheo lại, tim đập thình thịch!
Chẳng lẽ, thứ bị nhốt trong hang động kia chính là Ôn thú sống nhờ thân thể Nhục Nhục, sau đó nuốt trái tim Thiên Sắc!?
Cố gắng khống chế sự kích động trong lòng, Bình Sinh bước qua nhìn, thứ bị bỏ đói hấp hối trong hang kia chẳng phải là Ôn thú hắn khổ tâm tìm kiếm khắp nơi sao?
Ôn thú này, từ lúc bị Yêu Kiêu đuổi giết đến nay đã không thấy bóng dáng nó, vốn tưởng rằng đã bị Ma quân Lâu Tung hạ thủ đoạn thâm độc, thì ra đi mòn gót sắt tìm không thấy, nó lại trốn ở đây, còn tình cờ bị Dụ Lan bắt được?!
“Ôn thú này vốn vẫn ẩn núp trong đầm lầy phía sau núi, ta với nó nước sông không phạm nước giếng, cũng coi như không thấy. Nhưng mấy ngày trước Cứ Phong trốn đi ta định đuổi theo, đúng lúc gặp nó đói đến hoa mắt, tự động lủi vào hang núi. Ta ngửi thấy trên người nó có khí tức của Thiên Sắc, nghĩ là nó và Thiên Sắc có quan hệ sâu xa liền ra tay bắt nó.” Nói đến đây, Dụ Lan đã bị thiếu niên kia ấn ngồi xuống đống cỏ khô. Sắc mặt nằng vẫn bình tĩnh, mặc kệ thiếu niên kia nâng chân nàng lên ngang ngực, cởi mảnh vải băng bó trên đùi nàng.
“Ngươi lại còn đắc ý.” Nghe nàng nói nhẹ như không chẳng chút bận lòng, thiếu niên ngồi trước mặt nàng nổi giận, nghiến răng nghiến lợi ngửa đầu nhìn nàng, trừng mắt mắng: “Mắt của ngươi không nhìn thấy, còn ra tay bắt Ôn thú. May mắn là nó chỉ cắn trúng chân ngươi, nếu cắn chỗ khác… Ta thấy ngươi chán sống, không muốn sống nữa rồi!”
Được rồi, thật ra y muốn nói là —
Bà già này, chỉ vì bắt Ôn thú này mà không đến tìm ta!? Bà! Bà! Bà! Chẳng lẽ trong mắt bà, Ôn thú chết tiệt này còn quan trọng hơn ta sao? Bà! Bà! Bà đừng nói là thấy thân thể sống nhờ của Ôn thú đẹp trai hơn ta, nên định hồng hạnh vượt tường đấy chứ… Được lắm, coi như hai mắt bà mù, nhưng bà cũng không sợ ta đi luôn không về à? Bà! Bà! Bà chắc ăn về ta đến thế à?
…
Dù thật sự muốn nói như vậy, nhưng trước mặt “gian phu” thì quá mất mặt, y chỉ có thể hung dữ thầm oán, nhẹ nhàng cởi mảnh vải ướt đẫm máu, giặt khăn lau cẩn thận, sợ làm đau nàng.
Tuy Dụ Lan không biết trong lòng y suy nghĩ gì, nhưng có thể nhìn ra vẻ thân thiết che giấu dưới sự thô lỗ. “Thiếu nợ người khác, một khi có cơ hội cũng nên nhanh chóng tận tình hồi trả…” Khẽ thở dài, nàng cúi đầu mỉm cười.
Chàng thiếu niên vừa nghe nàng nói “thiếu nợ”, “nhanh chóng trả lại”, thì không chờ hết câu đã nhảy dựng lên. “Bà già kia, bà muốn nói gì, nói rõ ra đi, vòng vèo làm gì?” Một tay chống nạnh, một tay chỉ vào chóp mũi nàng, y không hiểu vì sao lại giận run người, chỉ hận không thể tự tay vạch mặt nàng: “Một ngày nào đó, trả xong ân tình còn nợ ngươi, ta nhất định xa chạy cao bay, chết cũng không quay lại cái nơi tồi tàn này!”
Biết y hiểu lầm ý mình, Dụ Lan cũng không giải thích, chỉ thầm cười khổ. Bình Sinh hơi ngạc nhiên vì chàng thiếu niên xấu tính, lời lẽ chẳng e dè này, không biết phải làm sao, đành ho khẽ một tiếng giảng hòa —
“Chi bằng, để ta trị vết thương ở chân cho nàng đi…”
Ai ngờ, câu giảng hòa này chẳng làm tình hình tốt hơn chút nào!
Thiếu niên kia xoay người lại, chỉ thẳng mặt Bình Sinh mắng: “Ngươi đừng có không trâu bắt chó đi cày xen vào việc người khác! Còn nói để cho ngươi trị thương, ta thấy bộ dạng ngươi mặt mày bất lương có chỗ nào giống đại phu? Hừ! Chẳng lẽ ngươi không biết, chạm vào chân của nữ tử là phải cưới ư! Đừng hòng mượn cơ hội sờ mó chân bà ta!”
Đây là lần đầu tiên, có người chửi thẳng mặt hắn là mặt mày bất lương. Bình Sinh bị y mắng liên hồi như pháo thì suýt sặc, vừa bực mình vừa buồn cười. Nhìn sang Dụ Lan thấy nàng chẳng chút ngại ngùng, hắn liền biết cái kiểu đánh là thương mắng là yêu này là vui thú yêu đương của vợ chồng son nhà người ta, liền nghiêm trang mở miệng: “Ngươi yên tâm, ta sẽ không chạm vào một sợi tóc của nàng, có điều —” hắn cười thầm, chậm rãi buông lời êm tai trêu chọc thiếu niên kia: “Có điều vừa rồi ngươi chạm vào chân nàng không kiêng nể gì, nếu ngươi không có ý định sờ mó nàng thì đã tính đến chuyện cưới nàng phải không?”
“Ai, ai nói ta muốn cưới bà ta?” Thiếu niên ngây người ra một lúc, nghẹn lời lắp bắp, ấp úng, vẻ mặt rất là đáng yêu.
“Không định cưới nàng ư?” Bình Sinh nhíu mày, ánh mắt nhìn y cứ như nhìn mấy tên dâm tặc hèn hạ: “Vậy vừa rồi, ngươi sờ mó nàng ư?”
Thiếu niên giận không thể át, tức đến muốn vẹo mũi, lại không nghĩ ra câu nào để cãi lại, thế là buông lời thô tục: “Đệch!”
Y mắng quá mức khó nghe, Bình Sinh chịu không nổi nhíu mày, ngay cả Dụ Lan cũng không nhịn được nữa bật cười, lên tiếng khuyên nhủ: “Đồ ngốc này, không phải chàng nói ta là bà già ư, gần đất xa trời, làm sao có thể quyến rũ người ta tới sờ mó chứ? Ra ngoài lấy cho ta chén nước đi, ta hơi khát…”
Lúc này, chàng thiếu niên mới nhận ra là bị Bình Sinh xỏ mũi, mặt lúc trắng lúc xanh định mắng tiếp, nhưng lại không thể không nghe lời Dụ Lan, đến ngôi nhà cỏ lấy nước.
Thấy y đã vào nhà, Bình Sinh mới cười lắc đầu nhìn Dụ Lan: “Cứ Phong vẫn y như trước, chẳng thay đổi chút nào. Có điều, sao ngươi yên tâm để y chạy khắp nơi một mình như thế?”
Càng kỳ lạ là, theo thủ đoạn phong lưu của Dụ Lan, chỉ sợ thiếu niên này đã là vật trong tay nàng. Nhưng nhìn tình hình hiện tại, dường như nghìn năm qua hai người vẫn còn trong sáng, sao không khiến hắn ngạc nhiên cho được.
“Đương nhiên là ta lo lắng, trước đây lần nào cũng đi theo chàng, sợ chàng gặp nguy hiểm.” Dụ Lan ngẩng đầu nhìn trời, đôi mắt không tầm nhìn, có chút cô đơn khôn kể: “Nhưng mấy ngày trước chàng nói với ta, một lần đi ra ngoài gặp một cô nương xinh đẹp, trong lòng rất thích, không muốn ở cái nơi tồi tàn này với bà già vừa mù vừa xấu như ta nữa… Ta nghĩ, chàng đã theo ta một ngàn năm, ta nên thấy đủ rồi. Nếu chàng thật sự thích một cô gái khác, dù ta ép buộc chàng ở lại cũng không có ý nghĩa gì…”
Trong chớp mắt, Dụ Lan như biến thành Thiên Sắc, trái tim Bình Sinh khẽ run lên, chợt cảm thấy đau đớn. Nỗi cô đơn như vậy hắn cũng từng nhìn thấy trong mắt Thiên Sắc, khi đó hắn hoàn toàn không biết gì, còn nàng không thể mở miệng. “Ngươi không nói chuyện trước kia cho y sao?” Gọi hoa Khuê Uy từ huyết mạch, ánh sáng dịu dàng tỏa ra, thấy vết thương trên đùi Dụ Lan từ từ khép lại, Bình Sinh thở dài.
“Nói cho chàng biết thì sao? Nếu chàng không hề nhớ chuyện trước đây, dù biết tường tận mọi chuyện thì cũng chỉ là một câu chuyện xưa ly kỳ, thổn thức, sao cảm động được chàng?” Dụ Lan cười khổ, đôi môi khẽ run run, rèm mi rũ xuống che giấu sự cô đơn, giọng nói chứa nhiều sự bất đắc dĩ: “Lúc trước, chàng nói ta quên hết tất cả đi, bất luận thế nào ta cũng không làm được. Bây giờ chàng đã quên ta, ta nhắc lại để làm gì? Hiện tại, chàng giống như một đứa trẻ, chỉ cần vui vẻ là đủ rồi, dù thích cô gái khác cũng có sao đâu…”
Thật ra, nàng nhớ rất rõ từng câu từng chữ, từng ánh mắt, từng nét mặt của y. Ngàn năm nay, không phải nàng chưa từng nghĩ đến việc nói hết tất cả, nhưng mỗi khi nghĩ đến lời năn nỉ của y trước lúc hấp hối, nàng không thể không ngừng lại —
Kiếp trước, vì yêu nên quá đau thương, nên không đành lòng khiến y đau đớn lần nữa. Bây giờ, vì vô cùng quý trọng sự sống của y, cho nên không dám chạm vào, sợ không cẩn thận sẽ khiến y vỡ nát…
Hơn nữa, dù nói hết tất cả, y cũng sẽ không tin.
Nhìn bộ dạng này của nàng, Bình Sinh rất khắc khoải.
Trước đây, Thiên Sắc nhất định cũng cô đơn và đau thương như vậy, còn hắn hoàn toàn không biết gì cả. “Dụ Lan, ta có thể chữa khỏi đôi mắt của ngươi…” Hắn biết Dụ Lan là một nữ tử cao ngạo, vừa rồi thiếu niên kia lớn giọng gọi nàng là “bà già”, dù ngoài mặt không có gì nhưng hàng mi lại khẽ run rẩy. Nàng nhất định rất để ý ngoại hình của mình, dù sao Dụ Lan lúc trước cũng hô mưa gọi gió, không gì không làm được, ngay cả dung mạo cũng là có một không hai. “Còn có thể —” hắn định nói tiếp nhưng bị ngắt lời.
“Đa tạ ý tốt của Đế quân.” Dụ Lan lắc đầu, khéo léo từ chối: “Không cần —”
Tiếng thét chói tai vang lên, giọng thiếu niên kia như thiên âm bị khuyếch đại thành tiếng hét sắc bén: “Bà già này, có phải già rồi nên lú lẫn không? Hắn nói có thể chữa khỏi mắt cho ngươi mà ngươi lại từ chối?” Quả thật không khéo chút nào, chàng thiếu niên bưng nước ra khỏi căn nhà cỏ, từ xa đã nghe Bình Sinh nói có thể chữa khỏi mắt cho Dụ Lan, còn Dụ Lan lại từ chối, đương nhiên kêu như chó mèo chết, cuống cuồng chạy tới, cả bát cũng vứt luôn!
“Ân tình lớn như vậy, ta sợ không nhận nổi…” Dụ Lan rũ đầu, không dám để y nhìn thấy bộ dạng hiện tại của mình, sợ y nhìn ra điều bất thường đành phải lấy cớ cho có lệ: “Hơn nữa, ta cũng quen rồi…”
“Nói nhảm!” Thiếu niên kia giận tím mặt, hừ một tiếng. Sau đó đột nhiên đứng nghiêm trang đối mặt với Bình Sinh, ánh mắt ngay thẳng làm nổi bật khuôn mặt tuấn tú, kiên cường, khiến người ta không dám nhìn thẳng, ngay cả giọng điệu cũng không còn thô lỗ, tức giận như vừa rồi mà trở nên thành khẩn: “Chỉ cần ngươi có thể chữa khỏi mắt cho bà ấy, muốn làm gì ta cũng sẽ làm!”
Lúc này, đổi lại là Dụ Lan ngạc nhiên.
“Chàng tính trả nợ xong, sau đó xa chạy cao bay sao?” Nàng ngồi dưới đất, lo lắng mò mẫm túm lấy ống quần y, lòng khổ sở không nói nên lời, sợ y trả lời là đúng.
“Câm miệng!” Mặt thiếu niên đen lại, mất kiên nhẫn quát lên. Lập tức ngồi xuống kéo váy nàng lên, định kiểm tra vết thương của nàng, lại ngạc nhiên phát hiện vết thương kia đã biến mất ngay cả sẹo cũng không có, chợt cảm thấy vui mừng.
Lúc này, Bình Sinh đã nhìn ra y có tình cảm đặc biệt với Dụ Lan, có điều Bình Sinh vẫn cố ý kéo dài, cố ý nói chuyện không đâu trêu chọc y: “Nếu ta nói muốn chữa khỏi mắt cho nàng, phải đổi bằng mắt ngươi thì sao?”
“Ngươi định biến ta thành khỉ diễn xiếc hả?” Sắc mặt thiếu niên lập tức thành bão táp, vừa hung hăng xắn ống tay áo như muốn đánh nhau, vừa nghiến răng nghiến lợi mắng: “Đồ lang băm bịa chuyện kia, xem ta có đánh gãy mũi ngươi không…”
“Có bỏ ra mới có nhận lại, ngươi nghĩ rằng muốn chữa khỏi mắt cho nàng thì không phải trả giá gì sao, trên đời này làm gì có chuyện tốt như thế?” Bình Sinh thấp giọng, mặt mày nghiêm túc khẽ mỉm cười, thản nhiên như mây bay, hơn nữa lời lẽ nghiêm trang hiếm thấy, nhấn mạnh: “Dù muốn mua thuốc trị phong hàn cũng phải trả bạc, huống chi điều trị đôi mắt ngàn năm chưa thấy một ngày?”
Tựa như bị lời lẽ và vẻ mặt của Bình Sinh làm cho hoảng sợ. Chàng thiếu niên cắn răng, suy nghĩ thật lâu, cuối cùng hạ quyết tâm. “Được —”. Y nặng nề gật đầu, giọng không lớn nhưng chắc như đinh đóng cột, khuôn mặt quyết đoán một lời đáng ngàn vàng, nói rất rõ ràng: “Lấy mắt của ta đổi mắt bà ấy!”
“Cứ Phong!” Với kết quả này, đương nhiên Dụ Lan ngạc nhiên không tin nổi.
Đáng tiếc, lời xưng hô không phù hợp vừa thốt ra, lập tức phá nát không khí vừa rồi!
“Bà già kia!” Không biết vì sao, chàng thiếu niên kia rất kiêng kị hai chữ này, tức gi