Tuy nói chắc như đinh đóng cột, nhưng dù có là Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế thì trong thời gian ngắn Bình Sinh cũng chẳng có cách nào, cũng không biết phải làm gì để tụ hồn cho Thiên Sắc có cơ hội sống lại. Rời khỏi Huyền Đô Ngọc Kinh, như bị thứ gì đó vô hình dẫn dắt, ma xui quỷ khiến hắn quay về Yên sơn.
Ở nơi này, có ký ức hạnh phúc nhất vui vẻ nhất lúc hắn là Thanh Huyền, nhất là đồi hoa hướng dương năm đó hắn tự tay trồng, bây giờ núi đồi hiu quạnh, cỏ cây héo úa hệt như cõi lòng hắn.
Tay bắt quyết, hắn mở lòng bàn tay ra phất nhẹ một cái, một đóa hoa Khuê Uy thơm ngát, phảng phất như mùa xuân của đất trời ấm áp hân hoan bay ra. Những đóa hoa hướng dương khô héo lập tức đứng thẳng dậy bừng bừng sức sống, giống như lúc trước hắn đã nhìn thấy.
Chỉ là khi đó, hắn tỉnh tỉnh mê mê không chút cảm động, không biết hoa này do chính tay hắn trồng cho người con gái mình yêu.
Những đóa hoa hướng dương này là lời thề nguyện, những hạt hướng dương này là trái tim hắn.
Hắn nhớ rõ, hắn từng hứa hẹn sẽ biến Yên sơn thành một biển hoa hướng dương mênh mông vô bờ, muốn tự tay rang hạt hướng dương nàng thích nhất, thậm chí ngày đó Tố Bạch dạy cho hắn bí quyết làm hạt hướng dương, hắn còn học thuộc làu làu. Nhưng vì sao lúc nàng thì thào nói với hắn “Hoa hướng dương trên Yên sơn nở rộ rồi”, hắn lại không thể nhớ lại chi tiết quan trọng nhất này.
Khi đó, hắn không hề có cảm giác gì, thậm chí còn khốn nạn hỏi lại nàng “có gì đặc biệt”, giờ nghĩ lại, tuy rằng hắn quên vì uống nước Vong Xuyên, nhưng chỉ hận không thể tự tay tát cho mình mấy phát.
Gần nhau như vậy, hắn lại vô tình lướt qua nàng, có khác gì những năm tháng nàng ở chốn ngục lao?
Trong lòng áy náy nặng nề, hắn bước vào biển hoa hướng dương, nhớ lại những ngày trước kia ngày ngày bám theo sau nàng.
Tuy hỉ phục may vội vàng nhưng không hề cẩu thả, kinh văn sao chép trên giấy tuyên thành, thậm chí còn chiếc mũ phượng chưa hoàn thành và hộp ngọc trai kia — tất cả như lưỡi dao nhọn, đâm thẳng vào thân thể hắn, trái tim hắn.
Hắn không dám nghĩ đến việc nàng ôm tâm tình như thế nào trở lại Yên sơn, càng không dám nghĩ đến tâm tình của nàng khi rời khỏi đây. Nếu nàng tin tưởng hắn có thể trở về, nếu nàng không vì hắn mà tổn thương chính mình, vậy thì giờ khắc này chắc chắn là nàng sẽ đứng đây chờ hắn… Chờ hắn trở về thành thân, chờ hắn trở về thực hiện lời hứa đời đời kiếp kiếp…
Nhưng bây giờ —
Cầm chiếc mũ phượng, hắn ngồi trên chiếc giường trong tẩm phòng nhớ lại hồi ức ngày xưa. Lòng đau như cắt, nước mắt như mưa cũng biết làm sao được.
“Thì ra là ngài —” Phong Cẩm lẳng lặng đứng ở cửa tẩm phòng, hơi ngạc nhiên nhưng không tránh ánh mắt Bình Sinh, đôi mắt hẹp dài híp lại, tuy là tự lẩm bẩm nhưng ngầm che giấu sự sắc bén: “Thảo nào ngày đó muội ấy không chịu đi theo Bạch Liêm…”
Không thể nghi ngờ, Phong Cẩm được Hạo Thiên trọng dụng hơn hẳn những người khác nên dễ dàng biết được một số tin tức và chi tiết ít người biết. Có điều dù y thủ đoạn thông thiên cũng không phát hiện được bí mật ẩn giấu phía sau này, càng không thể nào đem việc này xâu chuỗi vào đó. Đặc biệt khi biết được bất hạnh của Thiên Sắc là vì nguyên nhân mơ hồ đó, cuối cùng không còn cách nào khác, y và các sư huynh đệ kéo lên Càn Nguyên sơn cướp hạt châu phong ấn con nàng, mong nàng có chỗ dựa mà bỏ trốn. Khi đó, trong lòng y biết rõ bản thân không có tư cách, Thanh Huyền không còn, Bạch Liêm là người duy nhất có thể đưa nàng đi, nhưng nàng lại từ chối —
Mãi đến khi Bán Hạ ngập ngừng nói ra lựa chọn cuối cùng của Thiên Sắc, các sư huynh đệ đều đau buồn chán nản. Khi đó, y không nghĩ ra vì sao nàng không chịu bỏ trốn, bây giờ biết một số tin tức của Huyền Đô Ngọc Kinh, coi như y cũng tìm ra mối liên hệ mọi chuyện lại hoàn chỉnh.
Thằng nhóc Thanh Huyền kia lại là Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế vào luân hồi lịch tình kiếp, nếu là trước kia kiểu gì y cũng không tin.
Trước đây, Thiên Sắc không chịu bỏ trốn nhất định là vì hắn…
Tuy cùng ở Thiên giới và vẫn còn là chưởng giáo Thần Tiêu phái, nhưng ngàn năm nay Phong Cẩm đã giao hết mọi chuyện lớn nhỏ cho Ngọc Thự, ít khi xuất hiện trước mặt mọi người nên Bình Sinh và y không có cơ hội gặp mặt. Bây giờ, gặp ở nơi đây, không thể không nói có cảm giác kỳ lạ. Hơn nữa, hai người bọn họ một xem như trúc mã, một xem như phu quân, trong lòng cùng thương yêu một cô gái, nên càng cảm thấy đối chọi gay gắt như nước với lửa.
Bình Sinh hơi nhíu mày, cảm giác thứ thần thánh không thể xâm phạm trong lòng mình bị người ta vô ý nhúng chàm, cảm giác khó chịu, mặt nghiêm lại đặt chiếc mũ phượng xuống, lạnh lùng xa cách hỏi: “Sao ngươi lại ở đây?”
“Giống như Đế quân.” Không bị ảnh hưởng bởi sự lạnh lùng xa cách của Bình Sinh, Phong Cẩm đáp lại cực kỳ tự nhiên và cung kính như trước giờ.
Đúng vậy, giống Bình Sinh, y đến để nhìn vật nhớ người.
Nhưng dáng vẻ của Phong Cẩm không cùng suy nghĩ với Bình Sinh. “Giống?” Bình Sinh lặp lại một từ quan trọng nhất, cố ý nhấn mạnh, giọng cao vút, ngữ điệu lạnh lùng còn có chút châm biếm khinh miệt: “Ta không rõ, rốt cuộc ta và ngươi giống nhau chỗ nào?”
Dù đã qua rất lâu, hắn vẫn không thể vứt bỏ khúc mắc và thành kiến với Phong Cẩm.
“Cũng đúng.” Đối mặt với sự khinh thường rõ ràng như thế, Phong Cẩm cũng không phản bác, chỉ thoáng ngừng thở, sau đó khẽ cong khóe môi mang chút ý cười nhẹ như không, tự giễu: “Tại hạ có công đức gì để có thể ngang hàng với Đế quân chứ?!”
Thật ra, dù không nói, nhưng nghìn năm qua lúc nào y cũng đến Yên sơn, biết rõ người đã mất, nhưng vẫn lau chùi quét dọn những thứ nàng yêu thích. Là áy náy, là vô cùng hối hận, dù sao lúc nàng còn sống nhất định y không dám đến đây.
Nếu trước đây không buông tay, bây giờ nàng có thể ở Yên sơn cùng y đến bạc đầu không?
Dường như, mọi đau khổ của nàng bắt đầu từ lúc y buông tay, y luôn có cảm giác này, mọi đau khổ của nàng đều vì y. Cho nên y đặt vô số giả thiết, tưởng tượng, sám hối, nhưng những gì đã qua không thể quay lại.
Đây đều là tội nghiệt của y!
“Ngài có biết vì sao lúc trước muội ấy chọn Yên sơn không?” Xoay người sang chỗ khác, y nhìn cây ngô đồng bên ngoài, lại nhớ đến hồi ức, giống như từ nay đến cuối đời y chỉ còn lại hồi ức khắc cốt ghi tâm không thể trở về được: “Khi đó, muội ấy nói thích ngô đồng, ta liền kiếm chỗ này, vốn tưởng rằng sẽ có cơ hội nắm tay muội ấy ở đây đến bạc đầu, cùng ủ rượu, thưởng trà, nhìn lá rơi. Không ngờ —”
Đúng vậy, Yên sơn nằm ở biên giới Đông Cực, y tìm kiếm rất lâu mới ra. Y từng dệt mộng đẹp nắm tay nàng đến răng long đầu bạc, thậm chí mấy gian phòng đơn sơ ở Yên sơn cũng là do y và nàng cùng dựng nên.
Trước đây, nếu viết tên nàng và y trên sổ Nguyệt lão suôn sẻ, thì bây giờ sẽ làm uyên ương bên nhau hạnh phúc chứ?
Cuối cùng, y để nàng một mình chốn này, tự tay xé nát giấc mộng kia, bản thân cũng mất tự tin, hoảng sợ, không dám gặp mặt. Ba ngàn năm đó y không biết nàng đã vượt qua như thế nào, y cũng không dám xác định bản thân đã để lại cho nàng vết thương ra sao.
Bình Sinh lẳng lặng nghe, không nói một lời. Cho tới nay, hắn vẫn chưa hiểu rõ mối quan hệ của Thiên Sắc và Phong Cẩm, dù nghe người khác nói đôi câu cũng không thể biết hết, không chắp vá được hoàn toàn. Trước đó cũng không hiểu vì sao nàng lại chọn sống một mình trên Yên sơn, bây giờ hiểu ra, bản thân chưa từng chen chân vào cuộc sống của nàng trong ba ngàn năm đó, nàng chưa từng có lỗi với tình cảm kiên trì của bản thân, chưa từng làm tổn thương bất kỳ một nam tử nào khác.
Nếu lúc trước Thanh Huyền và nàng chỉ đơn thuần là thầy trò, không nói đến những thứ khác, nàng có thể nắm tay Phong Cẩm cho đến già không?
Có! Dù trong lòng hơi khó chịu, nhưng hắn tin tưởng chắc chắn, nàng nhất định sẽ.
Thiên Sắc có chấp niệm của nàng, nhưng cũng có quyết đoán. Ba ngàn năm ở ẩn, nàng vẫn luôn tưởng nhớ. Sau đó, vì Thanh Huyền từng chút từng chút vô thức bước vào lòng nàng, nên nàng mới có thể buông hết tất cả, đối mặt lần nữa với Phong Cẩm, mỉm cười nhẹ nhàng như vậy.
Chấp niệm của nàng, hắn biết…
Không biết cố ý hay vô tình, Phong Cẩm cúi đầu thở dài, giọng không lớn, như tiếng gió cuốn ra rất xa mang theo nỗi lòng sâu kín chua xót: “Không ngờ, ta và muội ấy tìm kiếm chỗ này, nhưng những gì giữ lại đều là hồi ức của ngài và muội ấy, hoàn toàn không liên quan đến ta…”
Cảm giác này giống như chim gáy bị chim khách chiếm tổ. Nhìn từng vật dụng trong căn phòng, càng nhìn càng rõ, gắn bó bao nhiêu vết tích, nỗi lòng chuyển từ nhạt sang đậm, từ nông sang sâu, bây giờ đã là người ngoài cuộc nhưng y vẫn cảm thấy thân thuộc.
Là bi ai đến mức nào, y là người trong cuộc lại biến thành kẻ đứng xem…
Nghe đến đây, Bình Sinh đột nhiên cắt ngang suy tưởng của Phong Cẩm, thốt lên những lời khiến người ta khó hiểu: “Ta nghĩ, ta nên cảm tạ ngươi.”
“Cảm tạ ta không biết quý trọng ư?” Giống như ngầm hiểu trong lòng, Phong Cẩm xoay người lại nhìn Bình Sinh, đột nhiên mỉm cười nhưng nhìn không giống nụ cười chút nào, chỉ như khóe miệng hơi méo, nét mặt nửa tự giễu nửa bi thương, bao phủ khuôn mặt là bảy phần đau khổ ba phần chua chát.
Bình Sinh im lặng.
“Không.” Hắn chậm rãi lắc đầu, đột nhiên cảm thấy thoải mái kỳ lạ. “Ta nên cảm tạ ngươi buông tay quá sớm.” Hắn khẽ nói, giọng vô cùng chậm rãi, nhẹ nhàng, ngữ điệu không chút lo lắng, nhẹ tựa như tất cả đã sớm định đoạt: “Cho nên, ta mới có thể nắm tay nàng đúng lúc, lấp đầy vết thương của nàng.”
Thật ra, hắn — không, có lẽ phải nói là Thanh Huyền, sở dĩ có thể nắm được tay Thiên Sắc cho đến trái tim nàng, không chỉ vì hắn xuất hiện đúng lúc, vừa vặn lấp đầy vết thương không muốn nhìn lại của nàng, mà vì hắn mặt dày như gián đánh mãi không chết, kiên trì đến cùng không đạt mục đích thề không bỏ qua.
Cho nên, hắn không nên đứng đây hối hận tột cùng vì không thực hiện lời hứa ngày đó, hắn nhất định phải tin tưởng, một ngày nào đó, nàng có thể trở về bên hắn!
Dù sông cạn đá mòn, hắn cũng phải chờ được ngày đó!
******
Bình Sinh lật hết sách cổ Đạo gia, dấu chân trải khắp lục giới bát hoang rộng lớn, hy vọng có thể tìm được phương pháp tụ hồn cho Thiên Sắc.
Chỉ là, Thiên Sắc không còn thân thể, cũng không có nội đan, ngay cả hồn phách cũng tan thành mây khói, những biện pháp như phép dẫn tiên, hoa sen hóa thân, phép giữ thai đều không thể sử dụng được. Thậm chí hắn còn đến cõi Sa Bà nơi Tây Phương cực lạc, đốt đèn xin Phật Tổ và Phật Di Lặc chỉ cho phương pháp tụ hồn trọng sinh, cuối cùng vẫn không tìm ra được cách nào.
Nhân quả luân hồi kiếp kiếp, duyên phận không ngừng trôi đi, điều hắn có thể làm dường như chỉ có chờ đợi.
Chờ đợi không bến bờ —
Chẳng lẽ thật sự phải chờ đến khi sông cạn đá mòn, hắn và Thiên Sắc mới có cơ hội gặp lại sao?
Có điều, Bình Sinh không ngờ, lúc ra khỏi biên giới Sa Bà chợt gặp lại một cố nhân.
Đó là một thiếu niên cực kỳ tuấn tú, đang dùng mọi thủ đoạn ép hỏi tiểu hòa thượng bảo vệ hang thần dưới Linh sơn, lời nói sắc bén tuôn ra như pháo, kiên trì hỏi làm thế nào để tìm một đóa sen ngũ hành cực kỳ quý hiếm, hỏi mãi hỏi mãi cho đến khi tiểu hòa thượng kia biến thành mờ mịt, không nói nên lời.