Nhìn thấy thiếu niên kia ở đây, Bình Sinh ngạc nhiên.
Lúc trước, Thiên Sắc dùng nội đan và tu vi vạn năm cứu mạng Cứ Phong, khiến y thoát khỏi vận hạn, trường sinh bất tử. Trong suy nghĩ của Bình Sinh, Cứ Phong hẳn phải đang tự do tự tại, tình nồng thắm thiết với Dụ Lan chứ sao lại xuất hiện một mình ở đây?
Chẳng lẽ Cứ Phong và Dụ Lan có gì thay đổi?
“Không được gọi ta là Cứ Phong!” Nổi giận vì nghe thấy có người gọi tên mình, thiếu niên anh tuấn kia hung dữ quay mặt lại, quát lên chói tai, xấu tính y như trước. Mặt bừng bừng lửa giận, ánh mắt như muốn ăn thịt người: “Ta là tổ tiên mười tám đời nhà ngươi!”
“Ngươi làm gì ở đây?” Đã biết tính tình thẳng ruột ngựa của y trước đây, nói năng chẳng kiêng nể gì, Bình Sinh cũng không tức giận, chỉ xác định là Dụ Lan không đi cùng y, bèn hỏi: “Dụ Lan đâu?”
“Đừng nhắc bà già đó trước mặt ta! Từ lúc gặp bà ta, ta chẳng gặp chuyện gì tốt lành!” Nghe tên Dụ Lan, thiếu niên kia có vẻ uể oải. Y phẫn nộ cúi đầu xuống, có chút dỗi hờn và tùy hứng, miệng lẩm bẩm.
Chẳng phải sao, lần đầu tiên nhìn thấy bà già đó, y gần như mất mạng. Sau đó, không biết nhờ phúc thần tiên nào mới còn sống. Thế là bà già đó bám lấy y, mở miệng ra là Cứ Phong, vẻ mặt đó thật giống dâng lễ kính Phật, đồ ăn đồ uống gì ngon bà ta đều cho y hết, dù có là hoàng đế cũng không sung sướng bằng.
Lúc đầu, y cũng rất nhàn nhã tự tại, coi bà già kia là người hầu tùy tiện sai bảo…
Sau đó, y phát hiện ra, bản thân mình giống như yêu quái, không bao giờ già, mà bà già kia cũng biết không ít yêu pháp, càng cảm thấy sợ hãi…
Thời gian sau, y quen với việc trường sinh bất lão, học được không ít thứ từ bà già kia, vui vẻ du ngoạn tứ phương. Lại phát hiện ra bà già đó giống hệt miếng cao da chó, quấn chặt lấy y như âm hồn không tan, không để y sống yên ổn!
Được rồi, y thừa nhận, thật ra y không ghét bà ấy đến vậy, nhưng bực mình nhất là bà ấy cứ gọi y là “Cứ Phong”…
Từ nhỏ y đã không cha không mẹ, chỉ là một đứa trẻ ăn mày lang thang, mọi người gọi y là “đồ lai căng”, nhưng y tự xưng là “ta”. Cái tên Cứ Phong này nghe cứ như là tên của mấy thiếu gia quyền quý khiến người ta thấy ghét —
Điều đó chẳng phải chứng minh bà già đó coi y là thế thân, nhận lầm y thành người khác nên mới đáp ứng mọi yêu cầu của y hay sao.
Nghĩ như vậy, y khó tránh khỏi miên man, càng dày vò càng cảm thấy khó chịu, cho dù không biết bao nhiêu lần lén trốn đi cuối cùng cũng bị lôi trở về.
Lần này, y chạy trốn tới thế giới Tây Phương cực lạc, nhưng bà già kia không đuổi theo như thường lệ… Chẳng lẽ bà ấy không thăm dò ra hành tung của y?
Về phần y, vẫn ra vẻ coi thường, nhưng đột nhiên lại nhớ bà già kia…
Điên rồi, nhất định là điên rồi!
Chẳng lẽ, muốn y mặt dày quay về sao?
Đó chẳng phải là y đuối lý nhận thua ư?
Càng nghĩ càng tức giận, vô tình ngẩng đầu lên, y có mắt nhìn người không tệ, thấy Bình Sinh khí thế hơn người mặt mày chợt rạng ngời, hỏi han không chút khách khí: “Này, nghe nói biên giới Sa Bà ở Tây Phương cực lạc có hoa sen ngũ hành cực kỳ quý hiếm, không biết là thứ khó tìm đến mức nào, ngươi có biết ở đâu không?”
Mắt bà già kia không tốt, đầu bạc trắng khiến người ta hoảng sợ, thật sự là giống bộ dạng chưa già đã yếu. Hoa sen ngũ hành trong truyền thuyết cực kỳ quý hiếm, giúp người ta thay da đổi thịt, chắn chắn là bảo vật, sẽ có ích gì đó cho bà ấy chứ?
Những năm gần đây bà ấy đối với y không tệ, y cũng nên báo đáp mới phải đạo.
Làm người mà, hào phóng một chút cũng không sao…
Suy nghĩ một lúc lâu, Bình Sinh mới thấp giọng hỏi: “Ngươi tìm hoa sen ngũ hành làm gì?”
“Ta không muốn mắc nợ bà già kia cả đời!” Chàng thiếu niên giả vờ chẳng hề để ý nhằm che giấu sự chột dạ của mình, cứ mạnh miệng kêu gào: “Tìm hoa sen ngũ hành cho bà ta xong coi như hết nợ, sau đó ta sẽ xa chạy cao bay!”
“Nàng dốc lòng vì ngươi nên trở thành trắng tay, chỉ mong ngươi thoát khỏi kiếp nạn, trường sinh trường thọ, ngươi lại muốn bỏ lại nàng xa chạy cao bay?” Bình Sinh lắc đầu, chợt nhớ đến mình lúc còn là Thanh Huyền cũng từng suy nghĩ giống chàng thiếu niên này, tự cho là có thể tìm được cỏ linh chi tiên thảo trả nợ ân tình, thoát khỏi vận mệnh bị “bắt nạt”. Nay đổi góc nhìn, thật sự khiến người ta không biết nên khóc hay cười vì quá ngây thơ.
Nghĩ lại, đúng là làm khó Thiên Sắc, lúc trước nàng còn nhẫn nại đi tìm hắn, chỉ lo lắng an nguy của hắn, không chỉ trích lấy một câu —
Aiiiii!
Trước đây, không biết nàng lặng lẽ bao dung tính tình tùy hứng và trẻ con của hắn đến nhường nào!
Nghe Bình Sinh nói như vậy thiếu niên ngây người, tựa như bị vạch trần hai tai đỏ ửng lên.
“Ai, ai thèm chứ!?” Phản bác của y rõ ràng là yếu ớt, lại còn liều mạng cãi bướng: “Ai thèm bà già vừa mù vừa lắm mồm đó, đã vậy suốt ngày lại nhìn ta bằng ánh mắt đó rồi gọi tên một người lạ hoắc chẳng thèm nể nang. Không xa chạy cao bay, chẳng lẽ muốn ta cưới bà ta?”
Nói dứt lời y ngạo mạn ngẩng cao đầu, cây ngay không sợ chết đứng, nhưng trong lòng lại cứ nhớ tới “bà già vừa mù vừa lắm mồm kia”.
Thật ra, tuy khuôn mặt bà ấy già nua nhưng không hề xấu, nhìn dáng người e rằng trước kia là mỹ nhân trăm năm khó gặp. Quan trọng nhất, bà ấy là người duy nhất trên thế gian này đối xử tốt với y, y có thể gặp người thứ hai tốt quá mức với y như vậy không —
Chắc là không đâu nhỉ?
Bà ấy ở một mình trong sơn cốc, mắt lại mù, tay chân không tiện đi lại. Nếu y thật sự xa chạy cao bay, lỡ bà ấy xảy ra chuyện gì bất ngờ, sợ là chết cũng không ai biết —
Xem ra, việc xa chạy cao bay cần phải cân nhắc lần nữa rồi quyết định…
Chàng thiếu niên càng nghĩ càng nhíu mày, hoàn toàn không cảm nhận được, miệng vừa nói xa chạy cao bay đầu đã hoàn toàn phủ nhận bốn chữ này.
Mắt nhìn người của Bình Sinh thế nào, sao không nhận ra thiếu niên này mạnh miệng mềm lòng!?
“Hoa sen ngũ hành ở đâu, đương nhiên ta biết —” vốn định nói, hoa sen ngũ hành là tòa sen của Phật Tổ, dù biết ở đâu cũng không thể chiếm làm của riêng. Nhưng hắn cố ý kéo dài giọng, nhìn thiếu niên tính nết trẻ con kia, trong lòng nảy ra ý định ranh mãnh: “Muốn biết hoa sen ngũ hành ở đâu, trừ khi ngươi dẫn ta đi gặp Dụ Lan trước.”
Đúng vậy, hắn đi khắp nơi tìm kiếm biện pháp tụ hồn cho Thiên Sắc, sao có thể bỏ sót điều này?
Trước khi tu đạo, Thiên Sắc là yêu!
Trên đời này, người hiểu biết về yêu nhất chính là yêu.
Huống chi, năm đó Dụ Lan vì trọng sinh cho Cứ Phong, đương nhiên đã tìm hiểu trăm phương nghìn kế, không chừng sẽ biết phương pháp mà mọi người không biết!
“Ngươi tìm bà già kia làm gì?” Chàng thiếu niên cảnh giác lùi ra phía sau mấy bước, nhìn Bình Sinh từ đầu tới chân. Cuối cùng, quét qua người hắn bằng ánh mắt đối địch của chính phu nhìn gian phu, ngay cả giọng điệu cũng đầy ghen tuông: “Dụ Lan, Dụ Lan, gọi thân thiết nhỉ! Rốt cuộc ngươi và bà ta có quan hệ gì!?”
“Ta và nàng ấy có quan hệ gì, đợi đến lúc nàng nhìn thấy ta chẳng phải tự nhiên ngươi sẽ biết sao?” Đây là lần đầu tiên Bình Sinh có lòng muốn trêu chọc, ba phải sao cũng được, không chịu trả lời thẳng thắn vấn đề.
Mà thiếu niên kia nghe xong lời này, đôi mắt chua như giấm đã bốc lửa bừng bừng như đốt cháy sạch mọi thứ.
******
Dù rất không tình nguyện, nhưng thiếu niên vẫn dẫn Bình Sinh đến núi Cử Nam biên giới Đại Chiểu tìm Dụ Lan trong sơn cốc.
Bây giờ Dụ Lan không còn là công chúa yêu giới ngang ngược năm đó. Nàng mặc vải bố cài trâm gỗ mộc mạc, dáng vẻ vẫn mảnh mai như trước. Dù tóc trắng xóa, khuôn mặt già nua, nhưng nét mặt đã không còn chút tàn độc nào, bất luận khí chất hay tinh thần đều an tĩnh.
“Bà già kia, ta dẫn gian phu của bà tới đây.”
Vừa nhìn thấy Dụ Lan, thiếu niên đã phủ đầu, thở phì phì gượng gạo ném lại một câu, sau đó đặt mông ngồi trên đống cỏ khô phía trước, bĩu môi dỗi hờn.
Đúng vậy, y đương nhiên tức giận, vốn trưởng rằng bỏ trốn quá nhanh, quá xa nên bà già này mới không tìm được. Không ngờ, nhìn bộ dạng này dường như không muốn đi tìm y.
Sao chứ? Là mong y một đi không trở về, hay là chắc ăn rằng nhất định y sẽ trở về?
Y quả thật là tức giận đến bùng nổ.
“Gian phu?” Biết Cứ Phong bốc đồng đã trở lại, trong lòng Dụ Lan rất vui mừng, nhưng nghe nói đến ‘gian phu’ gì đó nàng rất ngạc nhiên. Dù không nhìn thấy dung mạo của người mới đến, nhưng nàng nhanh chóng ngửi thấy mùi hoa Khuê Uy trên người Bình Sinh, nhớ lại chuyện cũ bèn cười khẽ: “Không phải năm đó ngài theo Thiên Sắc đến cứu ta và Cứ Phong nhà ta sao? Nếu ta đoán không lầm, ngài chính là Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi – Bình Sinh đế quân.”
Chuyện của Thiên Sắc, nàng thường xuyên lui tới Âm ty cũng nghe được một ít. Nhưng lúc đó trong lòng nàng chỉ có chuyện của Cứ Phong, đương nhiên không để ý chuyện chẳng liên quan. Cuối cùng, Thiên Sắc dùng nội đan của mình mới cứu được Cứ Phong. Lúc đầu nàng đắm chìm trong vui sướng và ngạc nhiên, sau đó nghĩ kỹ lại, mới đoán là người ra tay cứu Cứ Phong có lai lịch không nhỏ!
“Đúng!” Bình Sinh gật đầu, hắn lơ đãng liếc mắt nhìn thiếu niên ngồi trên đống cỏ khô, không có hành động gì khác. Nhưng thiếu niên kia lại mẫn cảm giống như mèo đạp phải đuôi nhảy nhổm lên, xắn tay áo hai ba lần, giống như nổi giận nghiêm mặt mắng: “Gian phu, ngươi nhìn ta làm gì!? Nói cho ngươi biết, có chuyện thì nói, có rắm thì đánh. Đây là địa bàn của ta, ngươi làm gì cũng phải rõ ràng trước mặt ta, đừng hòng mượn cơ hội đuổi ta đi!”
Nhìn tư thế này, nghe giọng điệu này, quả thực là một tiểu lang quân tràn đầy ghen tuông, sợ thê tử hồng hạnh vượt tường!
Bình Sinh thật sự không biết nên khóc hay cười, cũng không giải thích gì, chỉ nói ngắn gọn chuyện Thiên Sắc cho Dụ Lan biết. Tuy ngắn gọn nhưng rõ ràng, tốn không ít thời gian. Có lẽ thiếu niên kia nghe được những lời này mới biết Dụ Lan và Bình Sinh không phải quan hệ như y tưởng tượng, bấy giờ mới yên tâm, mặt mày rạng rỡ.
Thấy Dụ Lan nghe xong nhưng sắc mặt hơi ảm đạm, Bình Sinh vốn có chút hy vọng như ánh sáng nhạt trong lòng, lúc này lại giống lọt vào hầm băng lạnh lẽo, cố gắng bám lấy hy vọng cuối cùng: “Ngươi biết cách nào có thể tụ hồn trọng sinh cho nàng không?”
“Không có tim, không có nội đan, ngay cả nguyên thần cũng tan, nếu muốn tụ hồn trọng sinh thật sự là khó khăn…” Dụ Lan cắn môi suy nghĩ, hơi do dự. Dù sao, trước đây khốn cảnh Cứ Phong gặp phải khác hẳn Thiên Sắc. Cứ Phong là người, bị Cửu Trọng Ngục Âm ty quản lý luân hồi, hồn phách không biến mất. Còn Thiên Sắc bị tước tiên tịch trở về yêu, không có nội đan và tim, không chỉ thân thể biến thành tro tàn, ngay cả hồn phách cũng tan thành cát bụi. Cơ bản là không có khả năng trọng sinh.
Trầm mặc một lát, nàng khẽ thở dài, chợt mỉm cười: “Tuy ta không biết làm thế nào để Thiên Sắc tụ hồn trọng sinh, nhưng lần này Đế quân đến đây thật đúng lúc.” Nàng chỉ chỉ ra cái hang phía sau, dường như muốn nói có gì đó trong đó, nhưng không nói rõ chỉ lấp lửng: “Lúc trước nhận ân tình của ngài và Thiên Sắc, Dụ Lan rất cảm kích, thứ này có lẽ cũng có chút tác dụng.”
Bình Sinh mới nghi ngờ, thiếu niên kia đã gấp gáp hơn vội vã chạy đến cửa hang, phát hiện ra bốn phía hang đều được làm phép, bên trong nhốt thứ gì đó đen sì.
Dán sát mặt vào để nhìn, sau khi thấy rõ đó là thứ