Bình Sinh quỳ gối trước cửa tiên phủ Huyền Đô Ngọc Kinh ở Ngọc Thanh cảnh suốt mười ngày mười đêm, chỉ mong cầu kiến Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn.
Mặc dù hắn chỉ im lặng cúi đầu ngoan ngoãn đợi chờ, không nhắc tới việc mình đã khôi phục trí nhớ, nhưng bên trong sự bình tĩnh của hắn lại là sắc mặt lo lắng, đã khiến Ngự Quốc Tử Quang phu nhân lòng vẫn thầm nuôi hy vọng ‘hắn không biết chuyện’ vô cùng bất an. Sau đó, mười vị đế quân cũng biết tin chạy đến nhưng không một ai dám bước lên khuyên nhủ.
Với Thiên Sắc, trong lòng những vị tôn thần biết chuyện luôn tồn tại cảm giác áy náy và tội lỗi khó tiêu tan. Theo cách nhìn của họ, họ đã lấy đại cục làm trọng, nhưng không phải họ không chịu đựng phán quyết của lương tâm. Họ đã chuẩn bị tâm lý từ lâu, một khi Bình Sinh biết chân tướng thì đó chính là tai họa khó lường. Vốn cho rằng nước Vong Xuyên dòng Tam Đồ là thiên hạ vô địch, cho dù Bình Sinh có nghi ngờ, hoang mang thì chắc chắn cũng không thể nhớ lại được. Nhưng ai mà ngờ được, dù đã qua ngàn năm mối thâm tình của nàng vẫn có thể ảnh hưởng tới Bình Sinh, khiến cho hắn nôn ra hết nước Vong Xuyên?
Quay đầu nhìn lại thì nàng đã tan biến, dựa vào mối chân tình lúc trước Bình Sinh dành cho Thiên Sắc thì sao hắn chịu bỏ qua?
Mặt khác, tất cả mọi chuyện với Bình Sinh là một nỗi chua xót và khổ sở khó thốt thành lời.
Lúc trước hắn vô tình gặp được Nha Nha và Miêu Miêu ở Huyền Đô Ngọc Kinh, đương nhiên hắn từng nghi ngờ hai đứa trẻ là con của hắn. Dù sao, trước trận đại chiến thần ma, trên Yên sơn hắn và Thiên Sắc từng ý loạn tình mê, có một đêm nhân duyên như sương sớm, sự quyến luyến yêu thương ấy khiến hắn khó quên. Cho nên, sau khi biết Vân Trạch nguyên quân có chuyện giấu hắn, hắn biết nếu muốn tìm ra chân tướng sự thật thì chỉ còn một biện pháp. Suy nghĩ rất lâu, rốt cuộc hắn hạ quyết tâm lên Yên sơn tìm Thiên Sắc chứng thực mọi chuyện. Khi đó, hắn dự tính nếu tất cả mọi chuyện là sự thật thì cho dù có phải ép uổng nàng, hắn cũng phải mang nàng về Tử Vi viên chăm sóc. Nhưng mà, tất cả mọi suy tính đó đều căn cứ vào giả thiết Thiên Sắc còn sống, bây giờ sự thật hiện ra trước mắt khiến hắn đau thắt tâm can.
Thảo nào lúc trước ánh mắt nàng nhìn hắn rất lạ lùng, hóa ra hắn và nàng có mối duyên sâu xa như vậy. Nàng không chỉ là sư phụ của hắn, mà hắn cũng từng hứa hẹn sẽ ở bên nàng đời đời kiếp kiếp. Nữ tử hắn từng muốn khắc sâu vào lòng để yêu thương trân trọng, sao hắn có thể quên nàng vậy chứ?
Sao có thể như thế được?
Sao hắn để mặc nàng ở Tỏa Yêu tháp chịu dày vò sống không bằng chết cả trăm năm mà không hề biết đến?
Tại sao hắn có thể để nàng vì cứu hắn đành phải moi tim trả hắn, cuối cùng chuốc lấy kết cục hồn phi phách tán, còn hắn thì vẫn vô tư chẳng hay biết gì?
Thậm chí, lúc nàng đã hồn phi phách tán mà hắn còn tự thấy an tâm vì nghĩ rằng nàng đang ẩn cư xa lánh thế gian trên Yên sơn?
Thiên Sắc của hắn chắc chắn đã chờ hắn rất lâu rất lâu, sau vô số lần thất vọng, nàng không còn tin hắn có thể quay về, vì tuyệt vọng vì đau lòng nên nàng quyết tâm bỏ hắn mà đi.
Nàng đã ra đi, dù rất lâu sau đó hắn mới phát hiện thì hắn biết đi đâu tìm kiếm bóng dáng nàng?
Đến cuối cùng, trời đất mênh mông rộng lớn nhưng đã không còn nàng nữa…
Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn biết không thể trốn tránh việc này, sau khi tính toán đâu vào đấy, ông mới thong dong xuất hiện trước cửa tiên phủ Huyền Đô Ngọc Kinh. “Bình Sinh, con quỳ ở đây làm gì?” Tuy ông nhíu mày nhưng khuôn mặt vẫn rất bình tĩnh, dù đã biết rõ ông vẫn cất tiếng hỏi.
Bình Sinh cúi mình xuống, cung kính dập đầu, tuy là cầu xin nhưng thái độ rất đúng mực: “Con cầu thiên tôn chỉ dẫn, Bình Sinh mong có thể tìm thê tử về, tìm…” Dừng một lát, lúc này hắn mới thốt ra chân tướng sự thật: “Tìm mẹ của Nha Nha và Miêu Miêu về…”
Hắn vừa dứt lời, không những Ngự Quốc Tử Quang phu nhân và Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn kinh ngạc, mà cả Nha Nha và Miêu Miêu đang trốn trên xà nhà xem náo nhiệt cũng kinh ngạc hít sâu một hơi đưa mắt nhìn nhau.
“Thúc thúc quỳ mãi ở đó là vì muốn tìm mẹ của chúng ta?” Nha Nha há hốc miệng, vì quá mức kinh ngạc, hạt hướng dương bỏ vào miệng nhưng chưa kịp nuốt đã rơi xuống, cậu bé vẫn chưa phát hiện, sau một lúc lâu cậu bé mới khép miệng lại, nuốt nước miếng, ngồi trên cao chỉ xuống Bình Sinh đang quỳ trên mặt đất: “Vậy thúc thúc chẳng phải là…”
Đối diện với sự thật, Miêu Miêu bình tĩnh hơn: “Rõ rành rành rồi, thúc thúc là cha chúng ta.” Sau khi lên tiếng, Miêu Miêu ra hiệu bảo Nha Nha im lặng, sau đó quay đầu đi, bé bĩu môi, tiếp tục quan sát tình thế bên dưới.
Vẻ không đành lòng hiện lên trong mắt, Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn im lặng rất lâu, rốt cuộc mới cất tiếng: “Bình Sinh, tất cả đều là ý trời, con cần gì phải chấp nhất đến vậy?” Nhìn Bình Sinh lặng lẽ quỳ không chịu thỏa hiệp, ông nhíu chặt mày, giải thích điều khó xử của ông: “Tiểu yêu tước kia phúc mỏng phận bạc, vốn phải chịu số mệnh cô loan trọn đời. Dù con bé không qua được thiên kiếp cũng là do khiếm khuyết tu hành. Bây giờ con bé có thể để lại Nha Nha và Miêu Miêu cũng xem như đặc ân con cho con bé…”
Bình Sinh vừa nghe thì cõi lòng lạnh giá, cái thứ “đặc ân” kia khiến nỗi áy náy vốn cuồn cuộn như sóng trào trong lòng hắn đột ngột ập tới không thể khống chế: “Là đặc ân con cho nàng… là con ban ân cho nàng…” Hắn cúi đầu lặp lại, rồi đứng thẳng dậy ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn, hắn không biết mình nên khóc hay nên cười.
Rõ ràng là hắn phụ nàng, nhưng sao theo lời thiên tôn thì lại biến thành hắn ban ân cho nàng?
Từng chuyện nàng hứa với hắn, nàng đều làm được, còn lời hứa đời đời kiếp kiếp của hắn với nàng lại vĩnh viễn xa vời.
Bây giờ còn biến thành ân đức hắn ban cho nàng nữa?
“Mối nhân duyên này là do thiện niệm của con bé tích tụ lại.” Quan sát từng cử chỉ hành vi của Bình Sinh, phát hiện hắn dường như không hiểu đạo lý sâu xa trong chuyện này, Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn bất đắc dĩ thở dài. Ông vuốt râu, sau giây lát mới cất tiếng, khuôn mặt gầy gò vừa hờ hững vừa bình thản, ông chậm rãi giải thích rõ những khúc mắc giữa hai người: “Năm xưa, con bé vì con mà phạm phải sát nghiệp, phải chịu lôi hình đó vốn là kiếp nạn của nó. Sau đó, con phải chịu luân hồi mười kiếp, mỗi kiếp đều phải chịu đày đọa, đó cũng là vì con nhìn nhầm người mà tạo nên gian khổ. Lúc đó, nếu con bé không nhặt xác chôn thi thể giúp con, thì con và con bé tuyệt đối không thể có đoạn nhân duyên này. Mà nay, con dùng một kiếp Thanh Huyền si tình để đền đáp việc thiện con bé chôn thi thể mười kiếp giúp con là đủ lắm rồi. Còn nữa, giờ tiểu yêu tước kia đã hồn phi phách tán, con cần gì phải lưu luyến thêm? Con nên biết duyên đến duyên đi đều do thiên định.”
Tất cả mọi chuyện đều do trời định?
Ai cho ông trời được phép vô tình lấy đi quãng thời gian ngọt ngào đẹp đẽ rồi thay thế bằng trọn kiếp cô đơn quanh quẽ?
Sắc mặt Bình Sinh vẫn không hề thay đổi, hắn cứng đờ quỳ nơi đó, đôi mắt đen sâu không thấy đáy khẽ híp lại, hoàn toàn không rõ hắn đang nghĩ gì.
Không gian lại rơi vào yên lặng, bỗng nhiên Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn hỏi một câu khiến tất cả mọi người đều sững sờ khó hiểu: “Bình Sinh, con luân hồi mười kiếp, con có hiểu tình yêu nam nữ của người phàm là gì chưa?”
Tư duy của Bình Sinh vẫn đờ đẫn, hắn hoàn toàn không đoán được Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn sẽ hỏi thế, hắn sững sờ, không biết thiên tôn đang nghĩ gì, cũng không thể đoán được tiếp đó ông sẽ nói gì.
“Một kiếp tương phùng, cho dù lửa tình mãnh liệt trở thành uyên ương bên nhau một kiếp, thì đến kiếp tiếp theo cũng sẽ quên đi chẳng sót chút gì. Nhân quả tuần hoàn, tình sâu duyên lại mỏng, ai cũng phải trả nợ tình của mình, ai cũng phải kết tình phu thê với một người khác nữa, đến cuối cùng cả hai đều sẽ đi trên hai con đường khác biệt.” Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn mỉm cười, nụ cười đó thật hiền từ cũng rất sâu xa, mang theo sự từ bi nhìn xuống nhân thế lại ẩn chứa sự bất đắc dĩ. Ông khẽ bấm ngón tay, rũ hàng lông mi trắng xuống, mắt khép lại rồi mở ra, sau một lúc lâu ông khẽ lắc đầu, nụ cười nhạt nhòa gần như bị che phủ trong các nếp nhăn, sau đó ông quay lưng đi: “Trong nhân loại cũng có rất nhiều kẻ si tình, vào địa phủ rồi mà vẫn không chịu đầu thai chuyển kiếp chỉ một lòng muốn ở cùng người thuở đầu gặp gỡ, mà lại không biết tình yêu nam nữ vốn là đóa phù dung sớm nở tối tàn, cũng chính là oan nghiệt và món nợ nhân duyên. Cho dù có cố chấp không chịu từ bỏ thì sau đó cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn người kia uống canh mạnh bà rồi quên mất mình, nắm tay người khác hạnh phúc vui vầy.”
Lời này chẳng khác nào chọc vào chỗ đau của Bình Sinh.
Kiếp đầu tiên trong vòng luân hồi, hắn đã làm một “kẻ si tình”, vì yêu hoa thược dược mà liên lụy đến Thiên Sắc, sau đó lại còn đại náo U Minh Ti.
Quan trọng hơn, hắn còn nhớ Thiên Sắc từng hỏi hắn…
Ngươi từng vì yêu hoa thược dược không tiếc mạng đại náo U Minh Ti, bây giờ nếu ngươi may mắn gặp lại nàng ta thì ngươi có còn trân trọng nàng như báu vật giống năm xưa không?
Lúc đó hắn đáp như lẽ đương nhiên.
Người năm xưa thích hoa yêu thược dược không phải là Thanh Huyền, mà đó là kiếp trước của Thanh Huyền. Thanh Huyền và hắn là hai người hoàn toàn khác nhau, hắn là hắn, còn ta là ta, ta chỉ thích một mình sư phụ thôi…
Vì vậy, theo cách nói này, người trân trọng Thiên Sắc như châu như báu là Thanh Huyền, mà không phải là Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế Bình Sinh.
Cho nên, Thiên Sắc mới tuyệt vọng sao?
Nàng từng chứng kiến vướng mắc giữa Ngọc Thự và Chu Ngưng, đương nhiên cũng hiểu thấu thứ tình yêu nam nữ này, nên nàng đã xem lời hắn nói là điều tất yếu. Vì vậy, nàng mới đoạn tuyệt vứt bỏ tất cả, chọn lấy kết cục tan thành mây khói?
Nếu truy xét đến ngọn nguồn, chuyện này là do hắn tự mình làm bậy!
Tuy nghiên, Bình Sinh biết bây giờ không phải là lúc tự trách bản thân.
Trầm mặc thật lâu, nét mặt từ kinh ngạc ban đầu dần biến thành bình tĩnh, sau đó hắn khẽ cười khổ, giọng nói vững vàng, rũ mi hạ mắt lạnh nhạt lên tiếng: “Lúc trước con nghe nói, mẫu thần đã chỉ cách cho con trai của Hàm Nhụy – con gái Bắc Âm Phong Đô đế quân – tránh kiếp nạn. Nam tử đó tên là Triệu Thịnh, y thà từ bỏ tiên tịch, dòng dõi tôn thần và trường sinh bất lão chỉ để đổi lấy nhân duyên trọn đời với nữ tử tên Tố Bạch…” Dừng một lát, Bình Sinh không kiêng nể liếc nhìn Bắc Âm Phong Đô đại đế, sau đó mới ngẩng đầu nhìn thẳng vào Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn: “Xin hỏi Thiên tôn, có chuyện này không?”
Không ngờ Bình Sinh lại đột ngột hỏi vấn đề này, cảm nhận ánh mắt mọi người đang dồn về phía mình, nét mặt Bắc Âm Phong Đô đại đế hơi run rẩy, phẫn nộ, còn có chút không cam lòng, dường như y không thích người khác nhắc đến việc xấu trong nhà y.
Thật ra, đó không thể xem là tai tiếng gì cả, chẳng qua lúc đó chuyện quá ồn ào, ảnh hưởng rất rộng.
Triệu Thịnh là con của Hàm Nhụy và Bán Hạ, tuy rằng thân thể là người phàm, nhưng từ khi vừa sinh ra đã có tên trong thư tịch của U Minh Ti, sau khi y qua đời thì sẽ được ghi tên vào tiên tịch. Lúc trước Hàm Nhụy vì con trai đã ngang nhiên xé sổ sinh tử, che giấu chân tướng sự thật, đến cuối cùng vẫn không thể giải quyết được gì, nhưng việc này khiến Bắc Âm Phong Đô