Hoa Vô Ngôn vác Chu Ngưng nhanh chóng rời khỏi hang động Yêu Kiêu Quân ẩn mình.
Sau khi hoàn hồn lại, Chu Ngưng phát hiện mình đã mang đến phiền phức cực lớn, chưa biết chừng còn nguy hiểm tới tính mạng cho Thiên Sắc. Nàng nóng ruột, cuống cuồng, còn Hoa Vô Ngôn bề ngoài trông có vẻ bình tĩnh nhưng lòng cực kỳ hối hận và tự trách.
Giờ Thiên Sắc đang giằng co cùng Yêu Kiêu Quân, không biết y có thể dẫn cứu viện tới kịp hay không nữa. Mà dựa theo ánh mắt lúc nãy của Yêu Kiêu Quân thì chỉ e ả sẽ không để Thiên Sắc còn sống mà rời khỏi hang động. Nếu truy cứu đến cùng, việc này là do y khoanh tay đứng nhìn để mặc tình thế nghiêm trọng đến mức đó, ít nhiều gì y cũng phải gánh vác trách nhiệm. Nếu lỡ như Thiên Sắc xảy ra chuyện bất trắc gì, vậy không những y sẽ cực kỳ hao tổn công đức mà chỉ e sau này khi được phi thăng, đám tiên quân ở Ngọc Hư cung sẽ chẳng cho y sống thoải mái được.
Nhưng, nếu không khoanh tay đứng nhìn thì phải làm thế nào? Dù trước đây y đã biết việc Ôn thú bắt Chu Ngưng là rất nghiêm trọng, y muốn ra tay can thiệp. Nhưng kế hoạch của Yêu Kiêu Quân đã được bố trí từ lâu, có thể xem là đâu đã vào đó, y mà xen vào việc này thì còn sống yên ổn được nữa ư?
Nói qua nói lại, Hoa Vô Ngôn ơi là Hoa Vô Ngôn, chẳng lẽ đúng như lời Thiên Sắc cô nương đã nói, ngươi nhàm chán quá nên cứ thích lo chuyện bao đồng… chẳng lẽ gần đây ngươi rảnh hơi lắm sao?
Nghĩ vậy, Hoa Vô Ngôn cười khổ, y biết giờ có hối hận hay tự trách đều vô ích, biện pháp duy nhất là phải nhanh chóng dẫn cứu viện tới.
Thiên Sắc đã dặn y đến cầu cứu Cửu Trọng Ngục U Minh Ti hoặc là lên Ngọc Hư cung ở Tây Côn Luân, với người như y thì đương nhiên sẽ chọn U Minh Ti. Không những y từng đi đến nơi đó mà y còn từng qua lại thân thiết với các quỷ sai của U Minh. Tuy tính của U Minh Diêm Quân Bạch Liêm không được tốt lắm, nhưng rốt cuộc cũng không phải loại người giở trò xấu sau lưng người khác, cho nên Hoa Vô Ngôn cũng khâm phục Bạch Liêm vài phần.
Đáng tiếc, chờ đến lúc Hoa Vô Ngôn dâng hương niệm chú mời quỷ sai U Minh nhờ họ dẫn đường đến gặp U Minh Diêm Quân, vị quỷ sai nghe Hoa Vô Ngôn vì muốn tích công đức nên muốn mật báo một chuyện thì quỷ sai ngáp một cái như có như không trả lời rằng Bắc Âm Phong Đô đại đế và U Minh Diêm Quân theo lời mời của Ngọc Hoàng đại đế đã đến Cửu Trọng Thiên dự tiệc hôm qua, chẳng biết bao giờ mới về, rồi vân vân và mây mây.
Hoa Vô Ngôn như bị sét đánh giữa trời quang, lòng nặng trĩu, y biết lần này nhất định phải đến Tây Côn Luân, đương nhiên không thể tránh khỏi việc giao tiếp với các vị tiên quân ở Ngọc Hư cung.
Đếm ngón tay tính nhẩm, lúc trước y mặt dày mày dặn bám lấy Thiên Sắc, các tiên quân sư huynh đệ của Thiên Sắc ở Ngọc Hư cung chẳng có ai ưa y cả, bây giờ y lại phải mặt dày…
Được rồi! Được rồi! Dù Sao Hoa Vô Ngôn y đã mất mặt từ lâu rồi, giờ chẳng còn mặt để mất nữa!
Hoa Vô Ngôn là yêu tu tiên chưa được phi thăng, đến U Minh Ti cần nhờ quỷ sai dẫn đường, mà giờ y xuôi gió đáp mây vác theo cục nợ Chu Ngưng cũng rất vất vả. Đến Côn Luân, y không đủ khả năng xuyên qua tiên chướng đi vào Hư Thanh ảo cảnh, chỉ có thể nóng ruột đi loanh quanh dưới chân núi, còn Chu Ngưng cuống cuồng đến sắp khóc.
Đúng lúc này, chẳng biết có phải ông trời muốn đối nghịch hai người hay là vì nguyên nhân khác, họ lại gặp phải Tử Tô dẫn theo hai tiên đồng xuống núi tuần tra hàng ngày.
Tử Tô áo tím ở thành Ninh An bị Phong Cẩm đuổi về Ngọc Hư cung, nàng ta đang buồn bực trong lòng. Chưa tính đến việc nàng ta từng chịu thiệt trước mặt Thiên Sắc và Thanh Huyền, bàn tay tới giờ vẫn chưa khỏi. Lại còn thái độ và lời nói tàn nhẫn của Phong Cẩm khi đuổi nàng về Ngọc Hư cung, chỉ vì muốn dỗ dành cái kẻ gọi là “sư cô” kia, nàng ta cực kỳ buồn bã, vẫn luôn tức giận vô cớ. Sau đó, khi Phong Cẩm về Ngọc Hư cung, mọi chuyện tựa như không khác ngày xưa, nhưng rốt cuộc nàng ta tinh ý đã phát hiện ra chút manh mối, Phong Cẩm rõ ràng ngày trầm mặc ít lời hơn xưa. Nàng ta đoán có lẽ Phong Cẩm thấy Thiên Sắc và Thanh Huyền chàng chàng thiếp thiếp mà lòng thầm đau thương, nên đương nhiên nàng ta càng oán hận hai thầy trò Thiên Sắc.
Tử Tô căm giận vặn xoắn Kim Giao tiên đỏ lửa, lòng ôm một cục tức không chỗ trút, chỉ có thể nghiến răng trèo trẹo mà xả giận. Mà hai tiểu tiên đồng bên cạnh cũng rất hiểu lòng người, đương nhiên không dám chạy tới chỗ nàng để tìm xui xẻo, hai người đánh mắt với nhau, ngoan ngoãn im lặng đi phía sau nàng ta.
Chu Ngưng thấy Tử Tô lòng thầm kêu khổ, nàng chán nản, tại sao người xuống núi không phải là Ngọc Thự mà là cái đứa chẳng phân rõ phải trái này chứ. Nếu là Ngọc Thự, mặc dù y sợ nàng quấn lấy mình, nhưng nàng dày mặt một chút kể hết với y thì Ngọc Thự sẽ không dám chậm trễ. Còn cô ả Tử Tô ngang ngược này lại từng có thù với sư phụ và sư tôn nhà mình, mà chuyện cầu viện lại quá gấp gáp, nếu nàng ta cố tình làm khó vậy thì nguy lắm. Nghĩ vậy, Chu Ngưng kéo tay áo Hoa Vô Ngôn, nhỏ giọng nói rõ lo lắng của mình, ra hiệu bảo Hoa Vô Ngôn cứ tìm chỗ tránh Tử Tô trước đã. Nhưng Hoa Vô Ngôn lại không màng tới ân oán của hai thầy trò Thiên Sắc và Tử Tô, y vất vả lắm mới tìm thấy người xuống Tây Côn Luân để báo tin, sao y có thể bỏ qua người này mà chờ người kế tiếp được, y bèn lập tức bước tới chào hỏi.
Dù gì thì gan Tử Tô có to tới mức nào chẳng lẽ có thể mặc kệ tính mạng của Thiên Sắc sao?
“Xin chào tiên cô!” Quyết tâm, Hoa Vô Ngôn nở nụ cười, bỗng thấy khuôn mặt anh tuấn phóng khoáng của mình vặn vẹo một cách mất tự nhiên, đến cả cách chào hỏi và thi lễ cũng rất lạ lùng, như không còn là mình nữa.
Chu Ngưng bất đắc dĩ, đành theo sau Hoa Vô Ngôn, cúi đầu xuống, dáng vẻ co quắp.
“Hồ yêu?” Tử Tô vừa thấy Hoa Vô Ngôn lập tức đề phòng, rồi lại thấy Chu Ngưng đứng sau Hoa Vô Ngôn, đương nhiên cũng nhớ tới thù hận của mình và thầy trò Thiên Sắc, sắc mặt bất giác càng khó coi. “Ngươi lén lút giấu đầu giấu đuôi, rốt cuộc là có âm mưu gì?” Cất cao giọng, nàng ta không hề khách sao, hét toáng lên.
Hoa Vô Ngôn không thèm so đo với nàng ta, chỉ nén giận lựa lời: “Tiên cô, lần này tiểu sinh đến đây là có chuyện quan trọng muốn cầu kiến…” Dừng một lát, Hoa Vô Ngôn chỉ sợ mình cầu kiến một người thì sẽ chậm trễ, bèn dứt khoát kể tên tất tần tất những người mình biết tên: “Lam Không tiên quân, Quảng Đan tiên quân, Mộc Phỉ tiên quân, Linh Sa tiên quân…” Xuất phát từ việc xưa nay không thích gặp Phong Cẩm, y nói một mạch cho đến cuối cùng mới không cam lòng bổ sung: “Nếu tất cả họ đều không có mặt, vậy cho tiểu sinh gặp Phong Cẩm cũng được!”
Hắn không bổ sung câu cuối thì thôi, nhưng y vừa nói lại kèm thêm biểu cảm khó chịu, lập tức khiến cơn giận của Tử Tô bùng nổ. Nàng ta cười khẩy, đôi môi son lấp lánh ánh đỏ thẫm, chậm rãi nhả từng từ ẩn chứa vẻ khinh thị khó tin: “Một con hồ yêu nho nhỏ, lớn lối nhỉ, ngươi xem đây là đâu, ngươi muốn gặp ai là gặp sao?”
Hoa Vô Ngôn cười gượng, biết Tử Tô khó chơi lại không tiện nổi giận chỉ đành nhẫn nhịn: “Tiên cô, tiểu sinh cầu kiến các vị tiên quân, thật là có việc rất quan trọng…”
Y vốn định kể rõ ngọn nguồn mà không nhiều lời vô ích với nàng ta nữa. Nhưng ai ngờ, y còn chưa kịp nói hết đã bị cắt ngang: “Từ lâu đã nghe công tử hồ tộc Hoa Vô Ngôn là kẻ bại hoại tự cho là phong lưu, chuyên tâm tu đạo, bám chặt không buông, chỉ muốn phi thăng…” Cố ý nhấn mạnh từng từ lại còn kéo dài âm cuối thật chậm, mang theo hiệu quả châm chọc. Tử Tô xoay người sang nơi khác như đùa cợt, bảy phần cố tình ba phần hờ hững nói với hai tiên đồng đằng sau: “Giờ vừa gặp, quả là danh bất hư truyền, cái bản mặt già nua cằn cỗi mà lại không biết xấu hổ tự xưng là tiểu sinh…”
Hai tiên đồng đưa mắt nhìn nhau, chỉ đành cố vờ như nghe được chuyện cười, biểu cảm hai người thật dở khóc dở cười.
Đến lúc này, Hoa Vô Ngôn bị chọc giận thật!
“Tiên cô đanh đá, ta là gửi vài phần ân tình đến Thần Tiêu phái các người, tại sao ngươi mở miệng là mắng chửi người khác.” Hoa Vô Ngôn đi khắp lục giới, yêu ma quỷ quái gì mà chưa từng gặp qua, cái miệng của y không hiền từ gì. Bây giờ, dường như đã hoàn toàn thông suốt, y nheo mắt cười như có như không, sâu trong đáy mắt ẩn chứa gió lốc cuồn cuồn, y thầm khống chế sát khí: “Ta đã ăn nói khép nép để cầu kiến các tiên quân trong Thần Tiêu phái các ngươi, chỉ vì muốn cầu viện binh giúp sư cô Thiên Sắc của ngươi, rốt cuộc ngươi có chuyển lời giúp hay không? Nói một câu thôi!”
“Tìm viện binh giúp sư cô ta?” Vừa nghe tên Thiên Sắc, Tử Tô chợt nở nụ cười, tất cả áp lực và tức giận mấy hôm nay đều nuốt hết xuống bụng rồi biến thành nụ cười lạnh, nàng ta cố tình nói xỏ: “Cứu viện cái gì? Sư cô ta chẳng phải là người xưa nay đánh đâu thắng đó pháp lực vô biên, việc gì cũng có thể tự gánh lấy ư, tại sao giờ lại cần ngươi nhờ người khác giúp đỡ chứ?”
Cuối cùng, nàng ta hơi dừng lại, không hề e dè bộc lộ bất mãn của mình với Thiên Sắc: “Nếu là chuyện của người khác, có lẽ ta còn bỏ qua, nhưng lại là ả…”
Nàng ta hừ xem như kết thúc mọi chuyện mà không nói một lời.
Hoa Vô Ngôn không phải kẻ dễ bắt nạt, đương nhiên nhận ra Tử Tô là loại người chẳng phân biệt được chuyện công và tư. Bây giờ, y đang ở dưới chân núi Tây Côn Luân, nếu muốn làm lớn chuyện kinh động đến các tiên quân ở Ngọc Hư Cung cũng không phải là chuyện khó, biện pháp là đánh một trận với Tử Tô. “Việc này liên can rất rộng, chậm trễ một chút chỉ e tiên cô ngươi gánh không nổi đâu…” Hoa Vô Ngôn vừa nói vừa liếc mắt ra hiệu với Chu Ngưng, Chu Ngưng hiểu ý y, cũng hơi phân vân.
Nói qua nói lại, nàng và Hoa Vô Ngôn đều là yêu, quả không dám xác định các tiên quân trong Ngọc Hư cung có bao che cho Tử Tô hay không, nàng lo rằng một mình không thể đấu lại số đông, vậy chi bằng thừa cơ này đến tìm sư phụ Thanh Huyền, đến lúc đó không cần sợ gì nữa!
Chẳng qua, tu vi của nàng nông cạn, thuật đằng vân giá vũ thuộc hàng gà mờ, vừa nãy là nhờ có Hoa Vô Ngôn, giờ chẳng lẽ muốn nàng đi bộ đến Đông Cực sao?
“Chuyện của Thiên giới, các vị tôn thần, tiên tôn sẽ tự xử lý, không liên can gì đến yêu nghiệt nhà ngươi.” Ở bên này, Tử Tô nhận ra Hoa Vô Ngôn đánh mắt ra hiệu cho Chu Ngưng, sợ hai người lại giở trò quỷ, nàng ta càng đề phòng, nàng ta chưa từng cẩn thận cân nhắc ngữ điệu đầy thâm ý sâu xa của Hoa Vô Ngôn mà lại không hề khách sáo: “Đừng có lôi con ả tiện nhân đó làm cớ bước vào Ngọc Hư cung giở trò, nếu ngươi hiểu chuyện thì lăn nhanh một chút, bằng không đừng trách ta không khách khí.”
Gần như đang chờ Tử Tô buông lời mắng cho mình một cơ hội ra tay, vậy thì dù kết quả cuối cùng có thế nào đi nữa y cũng không vô lý. Hoa Vô Ngôn phì cười, lấy chiếc quạt xếp trong lòng xòe ra, cất lời đã phủ đầu trước: “Thật xin lỗi, Hoa ca ca của muội tài hèn ít học, tới lúc này ca ca chỉ mới học đi chứ chưa từng học lăn. Hôm nay dù ta có mất hết tu vi, bị đánh về nguyên hình cũng phải xông vào Ngọc Hư cung, ngươi không khách khí với ta, ta cũng mặc kệ!”
Y đáp lại Tử Tô bằng cái liếc mắt đưa tình, cố tình nhấn mạnh ba chữ “không khách khí” thật mờ ám, Tử Tô biến sắc, y nắm lấy thời cơ niệm chú ngữ, ném cây quạt xếp vẫn luôn mang theo về phía Chu Ngưng: “Tiểu hoa yêu, ngươi lập tức đến Đông Cực tìm tiểu quỷ Thanh Huyền, chỗ này để ta.”
Chu Ngưng gật đầu đón lấy quạt xếp, cây quạt như có sự sống bỗng kéo nàng ngự phong chạy đi