Theo như lời Phong Cẩm nói về chuyện Thiên Sắc, tuy rằng Thanh Huyền không hiểu rõ hết hoàn toàn nhưng ít nhiều vẫn tìm ra được đầu mối. Theo hắn thấy, những lời của Phong Cẩm có lẽ một phần là thật, chưa hẳn là không thoái thác, có vẻ như bất đắc dĩ, khiến hắn rất khinh thường.
Cứ như vậy, Phong Cẩm im lặng, Thanh Huyền cũng không định giải thích hay đồng cảm, chỉ cười lạnh, lên giọng hỏi: “Cho nên — Ngươi đối xử với nàng như vậy?”
Từ “như vậy” được nhấn mạnh rất rõ ràng, chỉ là hai chữ nhẹ nhàng nhưng lại như nặng ngàn cân, bao hàm mọi sự chỉ trích và châm chọc, không cần nhiều lời vì tất cả đã nói hết những gì cần nói.
“Tất cả mọi chuyện đều do Hạo Thiên sắp xếp cho ta làm, mục đích của ông ta là gì, ta hoàn toàn không rõ.” Không phải không nghe ra sự chỉ trích và châm biếm của Thanh Huyền nhưng Phong Cẩm cũng không so đo, tựa như những xúc động vừa rồi đã lắng xuống, những gì đã nói không phải giải thích hay chối tội mà giống như tự thuật lại. Cuối cùng, đúng như Thanh Huyền dự kiến, y dừng lại một chút rồi thốt lên sự bất đắc dĩ của mình: “Ta không còn sự lựa chọn.”
Quả nhiên không ngoài dự đoán!
“Thật không?” Tuy biết nơi đây tối tăm, rộng mênh mông, không ai nhìn thấy mặt ai nhưng Thanh Huyền vẫn hừ một tiếng, đôi lông mày nhướn lên, khoanh hai tay trước ngực miễn cưỡng nhìn Phong Cẩm phía trước, gần như cố ý khiêu khích: “Hay cho câu không còn sự lựa chọn! Dù có duyên không phận, nàng cũng nên biết chân tướng mọi chuyện chứ không phải bị lừa gạt phản bội như thế! Nếu không phải nàng vô tình lọt vào giấc mộng của ngươi, biết được sự thật thì chỉ sợ còn bị ngươi đùa giỡn cả đời!”
Có lẽ không ngờ Thanh Huyền lại nói ngay điểm mấu chốt như thế, ngực Phong Cẩm phập phồng, mí mắt chớp liên tục, sự chua xót không nói nên lời bốc lên từ đáy lòng, nóng lên tận hốc mắt. Y hơi trầm mặc: “Về chuyện này, ta không thể phản bác.” Một lúc sau y mới nói tiếp, mày khẽ nhíu sau đó giãn ra, đôi mắt đen sáng rực như muốn nhìn thấu qua bàn tay đang mở rộng, thẳng về phía Thanh Huyền: “Tuy chắc chắn không thể đối mặt với nàng, nhưng lúc ấy ta vẫn hy vọng có thể giấu giếm mọi việc càng lâu càng tốt, chỉ cần nàng còn ở bên cạnh ta, dù thêm một ngày cũng tốt.”
“Thì ra theo ý của ngươi, tình cảm của hai người chẳng qua là mua bán!?” Không thể nào nhìn chịu được dáng vẻ ôm ấp tâm sự, bất đắc dĩ không nói thành lời của Phong Cẩm, Thanh Huyền mất kiên nhẫn nhíu mày, đôi mắt sâu thẳm lạnh thấu xương chẳng chút đồng tình, chỉ có châm biếm: “Toàn bộ những gì ngươi làm là kiếm nhiều hơn một chút, chỉ cần cố gắng làm ra bản mặt chịu chút khổ cực. Giờ còn ra vẻ đạo mạo, lời lẽ chính nghĩa, đừng khiến ta ghê tởm!” Cuối cùng, hắn chẳng thèm khách khí, ánh mắt lùng thản nhiên, ngôn từ sắc bén.
Thản nhiên lướt qua chỗ Thanh Huyền đang đứng, ánh mắt Phong Cẩm lạnh giá, giọng trầm thấp không cảm xúc, ngay cả cảm xúc thoáng qua cũng như bị đóng băng, giống như y đã lấy lại sự bộ dạng ưỡn ngực ngẩng cao đầu trước đó: “Ngươi tin hay không cũng được, đường tu luyện của nàng thực sự không hề dễ dàng. Ta không đành lòng thấy nàng không thể lịch kiếp, vạn kiếp bất phục.”
Như vô tình bị châm ngòi, giọng điệu lạnh nhạt của Phong Cẩm khiến Thanh Huyền tức giận: “Nhảm nhí!” Hắn giận tím mặt, rốt cục cũng không nhịn nổi, nói hết những gì giữ trong lòng bấy lâu, chỉ hận không thể biến thành thanh kiếm đâm chết Phong Cẩm: “Ngươi đã làm gì bên bờ suối thì trong lòng ngươi rõ nhất, không thèm nghĩ đến trách nhiệm lẫn hậu quả, chỉ dùng một câu “không đành lòng” liền gạt bỏ hết tất cả, bội tình bạc nghĩa! Ngươi đúng là buôn bán không lỗ vốn nha!”
“Chuyện bên bờ suối?” Nghe Thanh Huyền nhắc tới chuyện bên bờ suối, Phong Cẩm lập tức hiểu ngay là chuyện gì, nhưng y vẫn thản nhiên, chỉ cười nặng nề: “Xem ra ngươi rất để tâm chuyện xảy ra ở bờ suối — sao nào, là nàng nói cho ngươi biết ư?”
“Không phải.” Thanh Huyền phủ nhận. Thực sự là cho tới bây giờ Thiên Sắc cũng chưa bao giờ nhắc đến chuyện này nửa chữ, nhưng hắn vẫn nhớ rất rõ những lời Chu Ngưng đã nói trên núi Lang Gia. Không phải hắn để ý chuyện Thiên Sắc không còn trong sạch, chỉ là hắn thực sự đau lòng, một người con gái giao cả trái tim lẫn thể xác cho một người, sau đó bị phản bội và vứt bỏ thì khác nào sống không bằng chết, cuối cùng sao tâm có thể không như tro tàn?
Không biết vì sao, hắn đột nhiên nhớ tới mười kiếp chết trẻ của mình, chỉ vì một lời dối trá đã thành toàn cho một âm mưu cho đến nay cũng không rõ mục đích, gây liên lụy đến nàng. Còn nàng khi đó, một thân y phục đỏ tươi hệt như vệt máu của số mệnh, vô cùng cô độc và cao ngạo. Tâm tình của nàng ra sao khi hết kiếp này đến kiếp khác chôn thây cho hắn?
Tình thương của nàng, cũng là tình thương của hắn.
“Chẳng lẽ, ngươi cho rằng chuyện đó có thể trói buộc cả đời sao?” Thấy lời Phong Cẩm tựa như có chút đắc ý, hắn cắn răng giận dữ: “Nói cho ngươi biết, nếu thật sự để ý thì không cần ta hỏi, nàng cũng sẽ nói rõ ràng tất cả với ta. Nhưng nàng chưa bao giờ đề cập đến, có thể thấy trong lòng nàng chẳng phải là chuyện đáng bận tâm, đáng để ta phải bận lòng sao?”
Ánh mắt Phong Cẩm lóe sáng.
Ngày ấy trên núi Lang Gia, hắn đứng trên mây, không phải không nghe những lời lẽ quá đáng của Chu Ngưng, nhưng vì sao Thiên Sắc không hề phản bác dù chỉ một lời? Vốn tưởng rằng Thiên Sắc vẫn nhớ chuyện đã xảy ra bên bờ suối, nghe Thanh Huyền nhắc tới nên cũng để ý, nhưng nay nghe những lời của Thanh Huyền, không hiểu vì sao y cảm thấy thất vọng. Thì ra, nàng thực sự chưa bao giờ nhắc chuyện này trước mặt Thanh Huyền, là đã quên hay như lời Thanh Huyền vốn là chẳng bận lòng?
Như vậy, hiện tại nàng để tâm thứ gì?
Là nam tử trước mắt này sao?
“Ngươi nghĩ rằng ta và nàng đã làm gì bên bờ suối?” Vốn không định giải thích nhưng trong lòng chua xót, y vẫn không kìm lại được. Dù sao, y cũng không muốn nàng mang trên lưng quá nhiều tai tiếng. “Ta và nàng hoàn toàn trong sạch, tình cảm chưa bao giờ vượt quá lễ giáo.”
“Hoàn toàn trong sạch?!” Thanh Huyền nghiến răng nghiến lợi lặp lại lời Phong Cẩm một lần nữa, đôi mắt tóe lửa, thốt ra những lời lạnh lùng và châm chọc: “Những lời này mà ngươi còn mặt mũi nói được sao?”
“Những gì ta nói đều là sự thật.” Ép trái tim đang bị xé tan nát xuống, Phong Cẩm hít sâu một hơi, giọng nói khàn khàn không thể kìm chế được, nhưng y vẫn cố gắng hết sức nở nụ cười như gió thoảng, che giấu mọi thứ: “Không ngờ, ngươi thế mà lại nghi ngờ nàng là một cô gái tùy tiện —”
Những lời này rõ ràng là châm chọc, càng mang ý trách móc hơn, Thanh Huyền nhất thời cứng họng. “Ngươi —!” Hắn hơi tức giận, cũng hơi lúng túng, trong khoảnh khắc không biết nên đáp lại như thế nào.
Nói thật, hắn thực sự không tin Thiên Sắc và Cẩm Phong chưa từng thân mật, nhưng đúng là Thiên Sắc chưa bao giờ nhắc tới chuyện này, bây giờ bị Phong Cẩm trách móc như vậy, hắn thật sự không biết nên làm sao.
Theo như lời Phong Cẩm, bao lâu nay hắn cũng tin những lời đồn nhảm, xem nàng là một cô gái tùy tiện sao?
Nghĩ như vậy, trong lòng đột nhiên cảm thấy áy náy không thể nói nên lời.
“Cho nên, đừng nói những lời cao ngạo, ra vẻ thanh cao xem thường mọi chuyện như vậy.” Thấy Thanh Huyền không thể đáp lại, Phong Cẩm nhướn đôi mày rậm, đôi mắt tối thâm trầm ẩn hiện ánh sáng, giọng điệu cực kỳ nhẹ nhàng, ôn hoà, nhưng lại đánh vào điểm yếu của người khác: “Ngươi cũng không phải như lời đã nói: vốn chẳng bận tâm gì.”
“Ta có nàng trong lòng, đương nhiên phải quan tâm đến nàng.” Thanh Huyền kìm chế cảm giác áy náy trong lòng, đón nhận lời Phong Cẩm, chẳng chút e dè buông lời miệt thị Phong Cẩm: “Còn ngươi, nếu trong lòng thật sự có nàng, cho dù là trời định không có duyên thì đã sao? Chỉ sợ trong lòng ngươi chỉ coi trọng bản thân mình!”
Rốt cuộc coi trọng nàng hay chính mình?
Vấn đề này, Phong Cẩm không trả lời được. Y tu đạo mấy ngàn năm mới có thể phi thăng, được ban tên tiên, nếu cố chấp vì người vì mình mà chẳng có lợi ích thì xưa nay không phải là việc y làm. Cho đến nay, y vẫn nhận định bản thân buông tay chính là đẹp cả đôi đường. Đúng vậy, y buông tay là đẹp cả đôi đường, không phải vì lợi ích bản thân. Thiên Sắc không hiểu nên mới thất vọng tổn thương, bỏ đi nơi xa. Bạch Liêm không hiểu nên mới trách y tuyệt tình. Thanh Huyền không hiểu nên mới chỉ trích y vì tư lợi.
Y không cần bất cứ kẻ nào biết, chỉ cần bản thân tự hiểu là đủ rồi.
“Số trời đã định, ai có thể chống lại?” Sau khi im lặng một lúc lâu, y cúi đầu thở dài một tiếng, mày hơi nhíu, tựa như đè nén cảm xúc trong lòng xuống, có cảm giác đau đớn vô cùng: “Ngay cả các vị thần thượng cổ, cũng tuyệt đối không dám chống lại ý trời.”
“Ý trời thì đã sao?” Thanh Huyền lạnh lùng cười nhạo, chỉ cảm thấy những lời lẽ và hành động của y là tìm cớ quanh co, gian dối vì bản thân, lại càng khinh thường hơn. Trong khoảnh khắc nghĩ đến tình cảm của mình với Thiên Sắc, y dõng dạc nói tiếp: “Chỉ cần ta nhận định, cho dù nghịch mệnh trời, đảo càn khôn, ta cũng quyết không buông tay!”
Những lời như vậy, người khác nghe được sẽ cảm thấy rất cao ngạo, nhưng Phong Cẩm chỉ cúi đầu, không nhìn rõ mặt, chỉ có y biết bản thân đang run lên, một cảm xúc không nói rõ thành lời ùa đến, khiến y vừa muốn đưa tay bắt lấy chợt tan biến trong phút chốc: “Thật không?” Y hít sâu một hơi, cố gắng giữ giọng thật bình thản, rõ ràng thần sắc thản nhiên nhưng lời nói rất mơ hồ: “Ăn nói ba hoa, cả thiên hạ này ai mà chẳng nói được?”
Thanh Huyền vốn cũng chẳng thèm khiêm tốn với y, đáp trả lời y, không dài dòng chỉ nói đúng mấy chữ: “Ta nói là làm.”
Giống như từng hạt bạch ngọc rơi xuống chiếc mâm bằng men sứ xanh tạo ra những tiếng trong trẻo, trong chớp mắt, sự kiên quyết và dũng khí không khác gì nghé con mới sinh khiến kẻ khác giật mình. Phong Cẩm dừng lại, giọng điệu bình thản, cuối cùng sự chua xót trong đáy mắt chợt ánh lên nét vui mừng: “Nếu quả thực như thế, đương nhiên vô cùng tốt. Ta mỏi mắt mong chờ —”
Y chưa dứt lời, một bóng người xẹt qua trong ánh sáng mờ nhạt, Phong Cẩm im bặt, lập tức phóng ra phía trước đuổi theo, đúng lúc chặn được người đó lại.
“Quả nhiên là ngươi?!” Nhận ra thân phận của người đó, giọng Phong Cẩm tràn đầy kinh ngạc cũng như không thể tin nổi, tựa hồ rất hiểu biết về y, phút chốc không thể khôi phục lại tinh thần. Người đó cũng giật mình, không ngờ bản thân đã bắt quyết giấu mặt nhưng Phong Cẩm vẫn nhận ra, đứng ngây người một lúc sau cũng chưa có phản ứng.
Thanh Huyền cũng ngạc nhiên đuổi theo, nhìn bộ dạng người nọ, cảm thấy rất xa lạ nhưng nhìn dáng người dù đã bị niệm chú che giấu lại cảm thấy quen thuộc.
Phong Cẩm nhìn chằm chằm người đó, nét mặt kinh ngạc nhanh chóng biến thành nghiêm nghị.”Cửu chuyển chân hồn đan đang ở trên người ngươi!” Y rất chắc chắc, tuy rằng ngôn từ rất khách khí nhưng bóng dáng cao lớn mang theo sự nghiêm nghị bức người, đứng chặn ngay đường đi của kẻ đó, quyết không buông tha.
“Đúng thì đã sao?” Kẻ đó dường như đã trấn tĩnh lại, dùng sự trấn tĩnh che giấu sự bối rối lúc này, giọng nói khàn khàn một cách dị thường thốt lên những lời giận dữ, tuy là cảnh cáo nhưng đôi mắt đầy sát khí: “Cản đường ta sẽ chết. Phong Cẩm, ta không muốn đánh nhau với ngươi”.