“Đợi đến lúc hồn phách Cứ Phong nhờ cửu chuyển chân hồn đan vào thân thể của ngươi, ta chắc chắn sẽ thương hương tiếc ngọc, hưởng thụ thật tốt thân thể này!”.”
Dụ Lan vừa dứt lời, đôi má đang ửng đỏ vì bị Thanh Huyền trêu ghẹo của Thiên Sắc dần dần phai nhạt. Thiên Sắc đương nhiên biết, trong cơ thể Thanh Huyền có hai ngàn năm tu vi của nàng và Lam Không, hơn nữa Thanh Huyền có thiên phú bẩm sinh, xương cốt cứng cáp hiếm thấy. Quả thật dùng cơ thể Thanh Huyền để giúp Cứ Phong hoàn hồn cực kỳ thích hợp. Cho nên, Dụ Lan luôn như hổ rình mồi với Thanh Huyền, nhưng có lẽ đây lần đầu tiên Dụ Lan trắng trợn nói hết âm mưu.
Nếu cơ thể Thanh Huyền bị Cứ Phong chiếm lấy, thì không những cơ thể không chết, không mục nát, mà hồn phách của hắn cũng không có nơi nương tựa, sẽ vĩnh viễn không thể bước vào luân hồi. Chỉ có thể trở thành du hồn lang thang trong trần thế đời đời kiếp kiếp, cả U Minh Ti cũng không thể làm gì được.
Thiên Sắc hiểu rõ một khi bất cẩn nàng sẽ hoàn toàn mất hắn, bất luận thế nào nàng tuyệt đối không để Dụ Lan đạt được mục đích.
Tựa như không tài nào chấp được kết quả mất đi Thanh Huyền, sắc đỏ hồng trên gò má nàng hoàn toàn biết mất. Ngay lập tức, Thiên Sắc lại khôi phục vẻ kiêu ngạo, lạnh lùng, ngạo nghễ như nữ tử trong lời đồn.
“Dụ Lan, dường như ngươi rất chắc chắn.” Thiên Sắc vẫn luôn nhìn Dụ Lan, lời nàng vẫn bình thản và hững hờ, nhưng ánh mắt hơi u tối, những lọn tóc phất qua gò má, khẽ khàng lay động. Thiên Sắc nhẹ nhàng vươn tay vỗ vỗ lên cánh tay đang ôm chặt mình của Thanh Huyền, tựa như trấn an hắn trước sau đó mới gỡ tay hắn ra.
Sự trấn an âm thầm, dịu dàng đó khiến lòng hắn ngập tràn ấm áp, mang đến cảm giác kích động không thua kém gì nụ hôn trong miếu Nguyệt lão.
Dụ Lan chớp chớp mắt, hàng mi dài khẽ chạm vào mí mắt, nàng nở một nụ cười lạ lùng: “Thiên Sắc, không thể phủ nhận rằng, từ xưa tới nay, vận may của ta luôn hơn ngươi một chút.” Nàng vươn bàn tay phải ra, hờ hững co các khớp ngón tay một cách tao nhã rồi duỗi ra. Giọng điệu lười biếng vừa ám chỉ vừa cực kỳ khiêu khích: “Tính ra, danh tiếng của ta và ngươi cũng tương đương nhau, nhưng chúng ta lại chưa có cơ hội luận kiếm cùng nhau.”
Thiên Sắc khẽ “Ừ”, không hề chấp nhận khiêu chiến cũng không kiếm cớ từ chối, chỉ ôn hòa nhìn nàng ta mà không đáp.
Dụ Lan thấy Thiên Sắc không trả lời, nàng lười biếng nâng mắt lên, tầm mắt quét qua quét lại trên người Thanh Huyền: “Chọn ngày không bằng gặp ngày.” Thong thả ném ra một câu, nét mặt Dụ Lan đột ngột nghiêm lại, ánh mắt chỉ trong phút chốc đã biến thành lưỡi đao bén ngót, khiến người ta không rét mà run: “Chi bằng, hôm nay luôn đi.”
Dụ Lan vừa dứt lời, bầu không khí xung quanh đột ngột lạnh buốt, trong tích tắc dường như cả tiếng gió thổi cũng ngừng lại, sự vắng lặng, im ắng dần lan tràn cả không gian.
Nét mặt của Thiên Sắc vẫn y như cũ, không hùa theo cũng không phản đối lời đề nghị này, một bàn tay nàng hơi hướng về sau như đã sẵn sàng, lại như mang theo tính toán mà mọi người không thể nào đoán được.
Xem tình hình này, có lẽ sắp ra tay.
Thanh Huyền đứng sau Thiên Sắc âm thầm vận khí, hắn thầm nghĩ Dụ Lan mà ra tay hắn cũng sẽ không khách sáo nữa. Dù sao, sư phụ đã che chở hắn rất lâu, bây giờ xem như hắn đã có chút thu hoạch cũng nên lôi khí phách nam nhi ra rồi. Đương nhiên, hắn không dám chắc hắn có thể thắng nổi Dụ Lan, nhưng ngày đó ở U Minh điện hắn còn nhớ mình đã đỡ một chiêu trực diện với Bắc Âm Phong Đô đại đế. Nhưng mà, hắn lại không tài nào nhớ rõ chuyện sau đó, nghe sư phụ bảo Bán Hạ sư bá đến kịp lúc cứu hắn, tuy nhiên hắn vẫn luôn cảm thấy có gì đó rất lạ lùng.
Lùi một bước mà nói, dù hắn không tự lượng sức mình, cuối cùng không đánh lại Dụ Lan thì khi đó sư phụ lại nhúng tay cứu giúp, thế thì có thể miễn cưỡng xem là hắn và sư phụ “kề vai chiến đấu” rồi. Dù thế nào đi nữa cũng có thể diện hơn núp sau lưng sư phụ nhỉ?
Trong bầu không khí yên tĩnh, hai bên giằng co, mục tiêu của ba ánh mắt hoàn toàn khác nhau.
Nhưng Dụ Lan không thể nào ngờ, bàn tay đang đưa về phía sau của Thiên Sắc lại đột ngột nắm lấy tay Thanh Huyền. Trong khoảnh khắc Thanh Huyền còn đang kinh ngạc, Thiên Sắc niệm chú rồi kéo hắn xuyên tường chạy ra khỏi phòng ngủ. Tiếp đó, hai người tựa như phượng và hoàng cùng chắp cánh bay, vượt tường, tránh đám đông, chạy về nơi vắng người yên tĩnh.
Không thể xem như không đánh mà bỏ chạy, chẳng qua chỉ là việc dùng binh không ngại gian trá mà thôi. Thiên Sắc tự có tính toán riêng, dù sao Dụ Lan đã muốn thân thể của Thanh Huyền, vậy nhất định Dụ Lan sẽ đuổi theo họ tới cùng.
Quả nhiên, bọn họ chạy một mạch đến thung lũng rộng lớn bên ngoài thành Ninh An. Lúc Thiên Sắc thong dong dừng lại lập tức phát hiện kẻ đuổi theo ngoài Dụ Lan còn có Cứ Phong thần sắc rất phức tạp.
Cứ Phong khác hẳn mấy hôm trước, hôm nay thần sắc Cứ Phong vừa mệt mỏi vừa tái nhợt. Rốt cuộc Thiên Sắc đã hiểu ra, vì sao Dụ Lan lại thân mật với Cứ Phong mọi lúc mọi nơi, không kiêng nể gì như thế. Xem ra, thân thể Cứ Phong ký hồn đã đến cực hạn, dù cho Dụ Lan có độ thêm chân khí, chỉ e không thể kéo dài bao lâu nữa. Nếu không thay đổi cơ thể, có lẽ thân thể vừa mục nát thì hồn phách sẽ lập tức bước vào luân hồi. Cho nên, rơi vào bước đường cùng, dựa theo tính tình Dụ Lan rất khó đoán ra nàng sẽ tung ra độc chiêu khó phòng bị nào.
“Ngươi là muốn không đánh mà chạy hay là muốn đi tìm viện binh?” Dù sao cũng là công chúa, người từng được yêu đế nhắm làm người thừa kế, Dụ Lan đứng chắn trước Thiên Sắc và Thanh Huyền căm tức phất ống tay áo. Khí phách ép người hoàn toàn thay thế vẻ lười biếng và lẳng lơ ngày thường. Dụ Lan lạnh lùng cười, mây đen dày đặc giăng cuối chân trời, loáng thoáng tiếng sấm ì ầm, đôi mắt Dụ Lan cũng dần biến thành màu tím, yêu khí bao trùm không gian: “Ngươi nghĩ rằng Phong Cẩm là cứu viện của ngươi ư? Nằm mơ, giao ước của ta và Phong Cẩm chỉ là hư chiêu dùng danh nghĩa Bán Hạ lôi kéo tình cảm kéo dài thời gian mà thôi. Bây giờ Phong Cẩm còn đang ngu ngốc chờ ngày mai! Đến ngày mai, tất cả đều là chuyện đã rồi, dù Phong Cẩm có hối hận không thôi thì có thể làm gì được ta chứ!”
“Tính toán của ngươi không tệ.” Thiên Sắc gật đầu, không thèm quan tâm những lời Dụ Lan nói về Phong Cẩm, cũng không tỏ vẻ cần Phong Cẩm ra tay giúp đỡ. Nàng vẫn nắm chặt tay Thanh Huyền, không hề kích động, rèm mi khẽ rung lên phủ bóng đen xuống mí mắt, Thiên Sắc hờ hững cười: “Có điều, ngươi có thể gạt được Phong Cẩm, nhưng ngươi cho rằng ta sẽ tuân theo ý của ngươi, để ngươi dễ dàng cướp đi thân thể của Thanh Huyền sao?”
Dụ Lan hít sâu, đôi mắt tím sẫm kỳ dị, đôi môi đen thẫm hơi nhếch lên, tạo nên một độ cong hoàn mỹ. Nàng nở nụ cười lúm đồng tiền ẩn hiện mang theo sự kỳ dị vô hình, tự nhiên nhẹ nhàng như làn gió uốn lượn, nhưng trong đáy mắt chứa sự lạnh lẽo âm u: “Ngươi không cho, chẳng lẽ ta không biết cướp ư?”
Dụ Lan vừa dứt lời, ngay lập tức cuồng phong ập tới. Hai con giao long màu đen đột ngột song song hiện ra trong làn mây dày đặc và ánh chớp lóe ở cuối chân trời. Hai con giao long này chính là dị thú do địa hoang sinh ra, chúng hấp thu linh khí trời đất, nhận được tinh hoa nhật nguyệt, chỉ tiếc là không có duyên được các tôn thần chỉ đường tu đạo, qua một thời gian dài không tu thành chính quả, cuối cùng tâm nảy sinh tà niệm trở thành yêu vật. Trong một dịp ngẫu nhiên, hai con giao long này bị Dụ Lan thu phục, cam lòng biến thành thần binh của nàng. Đầu kết đầu biến thành cái kéo, đuôi quấn đuôi hóa thành dây dài, sức mạnh đáng sợ, không thể xem thường!
Cầm “Song giao tiễn” 0, Dụ Lan lao thẳng tới Thanh Huyền. Thanh Huyền chưa kịp rút Càn Khôn Kiếm ra đã nghe một tiếng “keng” lanh lảnh, còn mình thì ngã nhào sang một bên.
* Song giao tiễn: nghĩa nôm na mặt chữ là cái kéo từ hai con giao long.
Đó chính là tiếng của “Lục kiếm tiên” và “Song giao tiễn”.
Lần đầu tiên hai nữ tử được xưng là mạnh nhất yêu giới khi xưa so chiêu đấu pháp, quả là sấm vang chớp giật, tình thế khó lường, trong thời gian ngắn cả hai đánh bất phân thắng bại!
Mấy ngàn năm qua Dụ Lan luôn dẫn theo Cứ Phong bôn ba khắp lục giới, bỏ bê tu luyện, tu vi hoang phế. Mà Thiên Sắc vì mấy ngàn năm trước do phạm sát giới vì giết nhầm Thanh Huyền phải chịu chín chín tám mươi mốt đạo lôi hình trên đài Phược Tiên, đương nhiên không thể sánh với thời hăng hái khiêu chiến ma tộc năm xưa. Cứ thế, thực lực hai người giờ đây lại ngang tầm nhau.
Bất tri bất giác qua mười hiệp đấu, một thanh kiếm lạ đột ngột bay đến khiến Thiên Sắc và Dụ Lan đang so chiêu phải đột ngột lùi về sau.
Đó chính là “Tru Tiên kiếm” của Phong Cẩm.
“Dụ Lan, ta đã đoán trước ngươi nhất định sẽ dùng chiêu này.”
Giọng nói bình thản trầm thấp của Phong Cẩm văng vẳng truyền đến, ngữ điệu trong trẻo ôn hòa nhưng lại cực kỳ rõ ràng giữa tiếng sấm rung chớp giật. “Tru Tiên kiếm” reo lên lanh lảnh, cắt ngang qua không trung mây đen giăng đầy rồi bay thẳng vào tay Phong Cẩm đang đứng trên cao.
Thong thả đáp mây bay xuống, Phong Cẩm liếc nhìn Thiên Sắc, nhưng Thiên Sắc lại cúi thấp đầu xuống. Thái dương trắng như bạch ngọc, làn da mỏng như tơ sống, tóc mái trước trán rũ xuống theo động tác của nàng đã che đi đôi mắt khiến người ta không thể trông rõ cảm xúc trong đáy mắt. Sau một lúc trầm mặc, nàng không nói một câu, xoay người đi thẳng đến bên Thanh Huyền, không thèm để mắt tới Phong Cẩm.
Trông thấy vị khách không mời đột ngột xuất hiện phá vỡ sự cân bằng giữa hai bên, Dụ Lan thầm thấy bất ổn, nhưng vẫn tỏ vẻ hờ hững chẳng thèm quan tâm cất tiếng: “Phong Cẩm, quả nhiên không có gì gạt ngươi được.”
Phong Cẩm không đáp, đôi mắt sâu xa như có thể bắt lấy hồn phách người khác, ngũ quan góc cạnh rõ ràng. Phong Cẩm chỉ hơi gật đầu, thậm chí y còn chưa từng mở miệng đòi cửu chuyển chân hồn đan.
Trong chớp mắt, Dụ Lan bỗng nhận ra chút ít manh mối, nàng nảy ra một ý định. Dụ Lan không chớp mắt nhìn Phong Cẩm, nàng khẽ nhếch một nụ cười yếu ớt, ngữ điệu khá là hoang đường nhưng ánh mắt lại cực kỳ nghiêm trang: “Nghe kể năm xưa hai người các ngươi đã liên thủ phong ấn “Bách ma đăng”, hôm nay ta may mắn lĩnh giáo bản lĩnh của hai người các ngươi, cũng xem như không uổng công tu hành.” Dừng một lát, con ngươi sâu thẳm ngập tràn châm chọc, mắt nghiêng nghiêng lạnh lẽo nhìn Thiên Sắc vẫn luôn yên lặng, giọng nói cũng mang theo hơi gió lạnh: “Có điều, đôi tình nhân cũ các ngươi có còn ăn ý và tâm linh tương thông như ngày trước không?”
Nét mặt Phong Cẩm cứng lại tựa như bị lời khiêu khích của nàng chọc giận, thanh kiếm Tru Tiên cũng lấp lóe ánh sáng âm u.
“Dụ Lan, đừng…” Cứ Phong thấy tình hình không ổn. Trong tình thế cấp bách, y lo lắng khẽ gọi Dụ Lan. Mmặc dù y đang cực kỳ kiềm chế nhẫn nại, nhưng đôi tay vẫn run lên không kiềm được. Vốn rằng Dụ Lan đánh một trận với Thiên Sắc, dù chưa chắc sẽ thắng, nhưng ít ra còn có năm phần thắng, nhưng bây giờ Phong Cẩm đến đã hoàn toàn thay đổi tình thế. “Nàng đánh không lại hai người họ đâu, chi bằng đưa cửu chuyển chân hồn đan cho họ đi.”
Tuy là nói như thế, nhưng y thừa biết tính tình Dụ Lan cố chấp, khăng khăng làm theo ý mình, cho dù va vào đá đầu rơi máu chảy cũng nh