Quả nhiên, đôi con ngươi Dụ Lan trầm xuống, nhướng đuôi lông mày, nàng tỏ vẻ bất mãn với lời khuyên can của Cứ Phong.
“Cứ Phong, chỗ này rất nguy hiểm, chàng phải cẩn thận đao kiếm vô tình.” Nàng cất giọng trầm thấp tựa như rất hững hờ, nhưng đôi mắt dưới hàng mi dài lấp lóe ánh lửa sáng ngời, một mạch nước ngầm gợn sóng lẳng lặng lướt qua đồng tử: “Chàng yên tâm đến hang động chờ ta, trước lúc hừng đông, chắc chắn ta sẽ mang theo cơ thể chàng cần tới.”
“Nàng bảo ta đi?” Cứ Phong sửng sốt, thần sắc hơi ảm đạm. Một thoáng dao động dâng lên trong lòng, như có một bàn tay vô hình khẽ chạm vào sợi dây đàn chôn sâu trong đáy lòng y. Âm cuối run rẩy vang lên kéo dài không dứt, xuyên thấu qua lớp vỏ bọc kiên cường xưa nay của y, lao thẳng lên khiến cổ họng y nghèn nghẹn.
Rốt cuộc cũng là nam tử cùng chung chăn gối với mình mấy ngàn năm qua, Dụ Lan sao không hiểu tính tình y: “Chàng có từng nhớ đã thề với ta gì không?” Nàng không nói gì nhiều mà chỉ kín đáo nhắc nhở y.
Cứ Phong bỗng ngẩn ngơ, đưa mắt nhìn nữ tử liều lĩnh vì mình, y chợt nhớ tới lời thề kiên định của mình….
Cứ Phong ta xin thề, mãi bên Dụ Lan đời đời kiếp kiếp, chỉ cần là mong muốn của nàng, ta tuyệt đối không dị nghị!
Mà khi đó, nàng đã đáp lại gì với y?
Đôi môi đỏ thắm của nàng cất lên mấy chữ…
Đời đời kiếp kiếp mãi bên nhau!
Trong cuộc sống nương tựa lẫn nhau, y vẫn tuân thủ nghiêm ngặt lời hứa với nàng, mà nàng cũng thế.
Giờ phút này, Cứ Phong không biết mình nên nói điều gì, y khép mắt lại, bình ổn hơi thở, cất giấu thật cẩn thận tâm tình của mình vào trong bóng tối. “Ta vẫn nhớ.” Đôi môi mỏng nhả một câu thật khẽ khàng, xa xăm. Khi mở mắt ra, y lẳng lặng nhìn nữ tử mình một lòng yêu thương. Một lớp sương mờ giăng kín đôi con ngươi u ám nhưng lại sáng trong lạ lùng, bóng dáng nàng giống hệt một chiếc thuyền cô độc lướt qua đáy mắt y, rồi trôi bồng bềnh trong lòng y.
“Tốt! Nếu chàng còn nhớ, vậy đừng nhiều lời.” Dụ Lan khẽ nhếch miệng, ngay đến khi gặp phải biến cố cũng bình tĩnh lạ lùng, một nụ cười lười biếng nở trên khuôn mặt xinh đẹp: “Chàng còn nhớ lời thề ngày đó thì ta cũng nhớ lời thề ngày xưa của ta, cho nên chàng cứ ngoan ngoãn chờ ta quay về.”
Cứ Phong không nói gì nữa, chỉ xoay người sang chỗ khác như muốn bước đi.
Ngay vào lúc Dụ Lan đắn đo nên đối phó với Phong Cẩm và Thiên Sắc như thế nào, thì Cứ Phong lại đột ngột dồn hết sức lao thẳng vào Thanh Huyền!
Thiên Sắc đang đứng cạnh Thanh Huyền, sao có thể để Cứ Phong thừa cơ kia chứ?
Chưa đầy một chiêu, “Lục Tiên kiếm” đã gác lên chiếc cổ mảnh khảnh trắng trẻo của Cứ Phong, chỉ cần nàng hơi mạnh tay một chút sẽ lập tức khiến Cứ Phong đầu rơi xuống đất, hồn phi phách tán!
“Cứ Phong!”
Dụ Lan sững sờ thét lên, nhưng còn e dè thanh kiếm Lục Tiên đang đặt trên cổ Cứ Phong, cho nên không dám làm liều.
Trong tích tắc, Thanh Huyền xem tình thế mà như đột ngột nắm được điều gì đó. “Dụ Lan, Cứ Phong bây giờ nằm trong tay ta, nếu ngươi thức thời thì ngoan ngoãn giao cửu chuyển chân hồn đan ra đây!” Thần thái Thanh Huyền mang ba phần hả hê, bảy phần khoa trương, hắn đứng cạnh Thiên Sắc cực kỳ đắc ý đe dọa Dụ Lan: “Bằng không, ngươi đừng trách sư phụ của ta lấy đầu y!”
“Ngươi dám!?”
Dụ Lan nghiến răng nghiến lợi, rõ ràng nàng cuống quýt bất an, nhưng vẫn còn cố giữ bình tĩnh.
“Ta dám hay không, khó nói lắm!” Thanh Huyền làm mặt quỷ vênh váo với Dụ Lan, rồi hắn cố ý kề sát tai Thiên Sắc, nhưng giọng nói lại lớn quá thể đáng: “Sư phụ, nếu nàng không tin, vậy chúng ta làm thử cho nàng xem…”
“Đừng!” Ở bên này, Dụ Lan mặt trắng bệch ra, cực kỳ hoảng loạn: “Chẳng phải các ngươi muốn cửu chuyển chân hồn đan sao, ta cất nó trong động băng trên thượng du sông Ninh An. Các ngươi chờ một lát, ta qua đó lấy!”
Lời còn chưa dứt, Dụ Lan đã biến mất.
Phong Cẩm liếc nhìn Thiên Sắc, y không nói một câu, chỉ lẳng lặng bắt quyết đi theo sau Dụ Lan.
Thiên Sắc khẽ thở dài, thu lại Lục Kiếm tiên đang đặt trên cổ Cứ Phong xuống. Cứ Phong như đã mất hết sức lực, hai chân nhũn ra, quỳ sụp xuống, khuôn mặt tuấn tú đẹp đẽ nhợt nhạt như thân cây khô xám trắng.
“Vì sao ngươi muốn…” Thanh Huyền vội đưa tay dìu y, khi chạm vào cơ thể lạnh lẽo như tuyết như băng của y, hắn bỗng nghẹn lời.
Hắn không ngốc, đương nhiên hắn nhận ra Cứ Phong là cố ý sẩy tay để bị bắt.
“Cơ thể ta giờ đã đến giới hạn… Có lẽ… sáng mai ta sẽ hồn phi phách tán…” Cứ Phong cười khổ sở, sắc mặt y trắng xanh, hơi thở y vừa nhẹ vừa nhanh như rất đau đớn, từng lời thốt ra cực kỳ khó khăn. Y đẩy bàn tay Thanh Huyền đang đỡ mình ra, thất tha thất thểu lùi về sau, bước chân lảo đảo. Cổ họng ngòn ngọt, máu tươi lập tức trào ra khóe môi, chất lỏng đỏ tươi từng giọt từng giọt vương bên khóe môi: “Ta biết, nàng sẽ làm bất cứ điều gì vì ta… Nhưng mà… Ta không muốn thấy nàng vì ta mà… rơi vào bước đường cùng…”
Quả thật, nếu muốn cướp lấy cơ thể Thanh Huyền trong tay Thiên Sắc là việc cực kỳ khó khăn, mà bây giờ lại còn có Phong Cẩm đang đuổi theo đòi lại cửu chuyển chân hồn đan. Cứ Phong không sợ nỗi khổ chết yểu mười kiếp khi bước vào luân hồi, y chỉ sợ mình liên lụy Dụ Lan khiến nàng không còn lối thoát.
Thiên Sắc nhíu chặt mày, suy nghĩ một lát, nàng vươn tay điểm vào trán Cứ Phong, nàng độ chân khí và tu vi của mình để giảm bớt cơn đau cho y.
Dù sao Cứ Phong là mượn xác hoàn hồn, khi thân thể mục nát, y sẽ cảm nhận rõ nhất từng chỗ mục rửa, nỗi đau tê tim xé phổi, không thể trốn tránh.
Qua một nén nhang, sắc mặt Cứ Phong dịu đi đôi chút. Thanh Huyền nhìn những giọt mồ hôi lạnh lấm tấm trên thái dương y, hắn khó tránh khỏi hơi nghẹn ngào: “Ngươi không sợ nàng bỏ ngươi lại rồi không về nữa sao?”
Cứ Phong khẽ cười, giọng cười khàn khàn trầm ấm, từng lời y nói đều tràn ngập đau thương như có rất nhiều điều cảm khái, mà sự xót xa là thứ hắn đã nhấm nháp hàng trăm hàng ngàn lần: “Nếu nàng thật sự bỏ đi không về nữa, có lẽ ta sẽ thanh thản hơn.”
Cứ Phong cười đau khổ, đầu lông mày hơi nhíu lại, cất giọng trầm thấp kể lại câu chuyện năm xưa của mình.
“Cha ta là quan phụ mẫu một phương, ông cẩn trọng tận tụy cai quản quận huyện mình khiến dân chúng an cư lạc nghiệp, cho đến khi ông được năm mươi tuổi mới có được đứa con trai độc nhất là ta. Lúc ta sinh ra trời ban điềm lành, có một vị đạo sĩ đi ngang qua nhà ta, chẳng biết có phải y ăn nói quàng xiêng hay không mà y phán ta là thiên thần giáng thế, tạo phúc cho nhân gian. Sau đó, mẹ ta mắc bệnh rồi mất, cha ta đưa ta theo một ẩn sĩ học đạo, chỉ mong một ngày nào đó ta có thể đắc đạo phi thăng, tu thành chánh quả.”
Cứ Phong hồi tưởng lại quãng thời gian bình lặng nhưng hạnh phúc ngọt ngào đó, tựa như một ngọn lửa ấm áp có thể sưởi ấm tri giác cứng đờ lạnh lẽo của y giờ phút này: “Năm ta mười lăm, quê nhà ta gặp nạn hồng thủy liên tiếp, cha ta là quan phụ mẫu địa phương. Dù ông đã dùng hết khả năng cũng chẳng thể giúp được gì. Theo sau thiên tai là ôn dịch, toàn bộ quận huyện không mất mười thì cũng chết chín. Triều đình phái người đến chẩn tai, nhưng quan viên chẩn tai lại cấu kết với gian thương, muốn đem lương thực cứu trợ thiên tai bán ra ngoài, làm chuyện trái lương tâm để kiếm chác, không may chúng bị cha ta phát hiện. Trong lúc oán hận, chúng mua chuộc đám bà đồng, phán rằng nếu ta là thiên thần giáng thế thì chỉ cần dùng ta hiến tế trời đất, nạn ôn dịch sẽ được giải trừ. Người đời ngu muội không phân rõ thật giả, họ không quan tâm những năm qua cha ta tạo phúc cho quê nhà, họ ích kỷ chỉ nghĩ tới bản thân nên xâm nhập vào nhà ẩn sĩ bắt trói ta lại, chất củi xung quanh muốn biến ta thành tế phẩm thiêu sống.”
“Sau đó…” Thanh Huyền nhìn sườn mặt Cứ Phong, hắn bỗng thấy câu chuyện như một vò rượu mạnh rót vào lòng hắn, đến cả dòng máu tuôn trong mạch cũng bỏng rát vì rượu.
Chẳng hiểu sao, hắn lại nhớ tới cuộc sống của mình trước khi gặp được Thiên Sắc.
Khi hồi tưởng tới đoạn đau đớn tột cùng nhất, Cứ Phong cảm thấy trái tim cứng lại, giọng nói u uất trầm thấp: “Sau đó, cha ta tới nhưng khó lòng giải thích, ông khóc lóc đau khổ, chẳng còn cách nào khác, ông đập đầu vào bãi đá bên bờ sông, ôm hận mà chết. Tiếp đó, họ châm lửa vào đống gỗ, khoảnh khắc đó ta nghĩ, có lẽ ta không còn đường sống nữa.” Dừng một lúc, y lặng lẽ nhìn Thanh Huyền, sự không cam lòng, oán hận và sự bất đắc dĩ chiếm phần hơn thoáng lướt qua mắt y: “Thật ra, ta không sợ chết, chỉ là không cam lòng. Ta đã đọc thuộc tất cả điển tích đạo gia chỉ vì muốn tu hành ngộ đạo. Nhưng mà ngộ đạo, giác ngộ rốt cuộc là gì? Cả đời cha ta vì dân vì nước, còn ta một lòng cầu đạo, chúng ta chưa từng hại ai, nhưng tại sao chúng ta lại có kết cục như thế? Cho dù thiêu sống ta sẽ cứu vớt được sinh linh trong thiên hạ, nhưng tại sao ta phải hy sinh vì bọn họ chứ!”
Trong phút chốc, Thanh Huyền không biết nên đáp thế nào.
“Trên đời này, vốn không có đạo.” Như đang trút giận, Cứ Phong nắm chặt đôi tay, đấm từng vết thật sâu trên bờ cát ven sông, rồi tiếp lời: “Người đời không phân rõ thật giả, họ ích kỷ, miệng ngập tràn những lời nhân nghĩa đạo đức, lễ nghĩa liêm sỉ. Nhưng kết quả là, họ làm ra những việc còn chẳng bằng cầm thú!”