Đột nhiên bị người khác ôm lấy từ phía sau, Ngọc Thự tưởng rằng có người đánh lén, rồi lại sợ là người vô tội trên đường nên đành phải đứng im chờ đợi hành động tiếp theo của người đó. Một lúc sau, không hề có đánh lén như suy nghĩ, y hơi kinh ngạc, lại nghĩ là người quen. Nhưng lúc này, chưởng giáo bị Hạo Thiên ra lệnh xuống Tây Côn Luân truy đuổi Dụ Lan để lấy lại cửu chuyển thực hồn đan của Thanh Đức thiên tôn, còn y đang vâng mệnh tìm kiếm Bán Hạ, khả năng gặp được người quen là rất hiếm. Y cúi đầu theo phản xạ, nhìn vòng tay ôm quanh eo mình, trắng trẻo mịn màng, rõ ràng là tay của một cô gái.
Con gái ư!?
Ngọc Hư Cung có rất ít nữ đệ tử, người quen nhất là Tử Tô cũng chưa bao giờ có cử chỉ thân thiết với y như vậy!
Vậy cô gái này là ai? Vì hoàn toàn không chuẩn bị, Ngọc Thự chỉ biết đứng ngây người, đầu óc trống rỗng chẳng suy nghĩ được gì.
Nhìn thấy người xung quanh đang ngạc nhiên dòm ngó, y cũng thấy cứ để như vậy không ổn chút nào. Y cứng ngắc mở vòng tay kia ra, chỉ cảm nhận thấy đôi bàn ấy tay run rẩy.
“Cô nương, cô là —” khó khăn xoay người sang chỗ khác, y nhìn thấy một đôi mắt như muốn khóc nhưng lại cứng rắn cắn chặt răng, dù thế nào cũng không cho nước mắt rơi xuống. Trong đôi mắt ấy có vui mừng, ngạc nhiên, có thỏa mãn, rất nhiều cảm xúc y không thể hiểu được.
Mà cô gái này, y chưa từng gặp mặt.
Rõ ràng là sắp khóc, cuối cùng lại kìm nén, nuốt ngược nước mắt sắp tràn mi về. Chu Ngưng hít sâu mấy hơi, mỉm cười ngọt ngào. Đúng vậy, thời khắc gặp lại sao có thể khóc? Nàng không thể cho y biết, ngày y rời đi, nàng đã trải qua biết bao gian khổ nan. Y hy vọng nàng có thể trở nên kiên cường, có thể tu hành đắc đạo, nhưng nàng lại không hề tiến bộ, điều này có khiến y thất vọng không?
“Ngọc Thự, sao huynh lại xuất hiện ở đây? Không phải huynh đang tu hành ở Ngọc Hư Cung Tây Côn Luân sao?” Càng nghĩ là cố gắng không khóc, thì đáy mắt càng nóng rực, lòng chua xót như thủy triều mãnh liệt, chính bản thân cũng có thể cảm giác được nụ cười miễn cưỡng. Hít hít mũi, Chu Ngưng cố gắng cong khóe môi, còn buông lời trêu ghẹo như trước đây vẫn làm, phân tán sự chú ý của y: “Chẳng lẽ, huynh đắc đạo thành tài nên xuống núi tìm muội?”
Dù rất thắc mắc việc cô gái này biết rõ tục danh và lai lịch của mình, nhưng Ngọc Thự vẫn đứng im. Hơi nheo mắt lại, nhìn từ trên xuống dưới cô gái nhỏ nhắn vui vẻ này, chợt phát hiện điều khác lạ trên người nàng ta. Đôi mắt đen thâm trầm sáng như ngọc khiến người khác không đoán được tâm tư của y: “Ngươi là yêu —” xác định xong, y lui về phía sau mấy bước, sự ngạc nhiên vốn có biến thành vẻ xa cách.
“Ngọc Thự!?” Hành động lui về phía sau của Ngọc Thự khiến cho nụ cười miễn cưỡng trên mặt Chu Ngưng lập tức biến thành cứng ngắc. Không biết sao, đột nhiên một dự cảm xấu len lỏi vào tâm trí, nàng bước lên rút ngắn khoảng cách: “Huynh làm sao vậy? Huynh không nhận ra muội sao? Muội là Chu Ngưng!”
“Chu Ngưng?!” Ngọc Thự chậm rãi nhắc lại tên nàng ta, đôi mắt sâu lại sáng càng mang vẻ sắc bén như kiếm:”Thật có lỗi, ta không quen cô.” Y giữ nguyên thái độ, tiếp tục lùi về phía sau lạnh nhạt đáp một câu, sau đó xoay người bước đi trong sự kinh ngạc vô hạn của Chu Ngưng.
Nhìn bóng người đang bước đi xa mà không hề quay đầu nhìn lại, Chu Ngưng không thể tin nổi trợn to mắt, phải mất một lúc sau mới hồi phục lại tinh thần, mới nghĩ ra là phải đuổi theo ngay lập tức.
Ngọc Thự cảm nhận được Chu Ngưng vẫn đi theo sau, liền niệm quyết định ẩn thân rời đi. Không ngờ dù y ẩn thân nhưng dường như Chu Ngưng có thể cảm giác được tung tích của y, vẫn theo sát phía sau, không chịu buông tha.
Cứ như vậy, mãi cho đến ngoại thành Ninh An, Ngọc Thự không thể không hiện thân.
“Ta nói rồi, ta không quen ngươi!” Đôi ngươi sâu đen khó hiểu không giống bình thường, ánh chiều tà vương trên đôi mày kiếm hơi nhíu, y chưa từng nặng lời nghiêm khắc với ai như thế. Nhưng lúc này, thật kỳ lạ, đối mặt với cô gái xa lạ này, y có cảm giác nôn nóng không thể nào kìm chế được. Như là đôi mắt kiên cường kìm nén nước mắt nhìn y lúc nãy, nụ cười miễn cưỡng xua tan tất cả, biểu hiện giống như nhận được một niềm vui bất ngờ trên trời rơi xuống vậy, nhưng không biết tại sao lại khiến lòng y hỗn loạn.
Vì sao lại như vậy?
Nàng ta là yêu, chẳng lẽ, đây là ma chướng chưởng giáo thường nói?
Nàng ta mơ mộng hão huyền dùng ma chướng này để mê hoặc mình?
Đúng, nhất định là vậy!
Nghĩ như vậy, mặt Ngọc Thự biến sắc, hai nắm tay thoáng xiết chặt, cao giọng hơn, ngay cả đôi mày hiếm khi nhíu cũng giao lại, lạnh lùng kết một câu: “Nếu ngươi cứ đi theo ta, đừng trách ta thu ngươi!”
Nhưng đối với sự uy hiếp của y, Chu Ngưng không hề sợ hãi. Nàng bước lên một bước thì Ngọc Thự liền lui ra sau một bước, nàng bước tới thì y lùi lại, dường như giữa nàng và y là khoảng cách giữa hai người xa lạ không thể nào đến gần. Cuối cùng, nàng đứng lại, khuôn mặt đỏ ửng vì vui mừng đã biến thành trắng bệch vì thất vọng, nhưng vẫn lẳng lặng nhìn y như trước, cuối cùng hỏi lại một câu: “Ngọc Thự, huynh thật sự không nhận ra muội sao?”
Nghe nàng nhấn mạnh hai chữ “Thật sự”, Ngọc Thự hừ khẽ một tiếng, gật đầu. Đôi mắt trầm lắng có phần dữ dằn cực kỳ thong thả lướt qua khuôn mặt trắng bệch của Chu Ngưng, ánh mắt khiến người ta không hít thở nổi: “Ta chưa bao giờ gặp ngươi, đương nhiên không nhận ra, sao phải hỏi thật giả?!”
“Huynh chưa bao giờ gặp ta?” Rốt cục, sự kìm nén bấy lâu bị câu nói này đốt cho bùng lên, Chu Ngưng tức giận đến độ hai mắt biến thành màu đen, run run chỉ tay vào Ngọc Thự: “Huynh, huynh, huynh, sao huynh có thể nói như vậy! Ta biết rồi, giờ huynh đã đắc đạo thành tiên, cho nên xấu hổ vì có bạn là yêu, nên giả bộ không quen ta chứ gì! Sao nào, ta khiến huynh mất mặt lắm sao?!” Nàng càng nói càng tức giận, cuối cùng giọng nói kéo dài, sắc bén như mũi tên nhọn quanh quẩn thật lâu dưới bóng chiều chạng vạng trong rừng cây.
Giọng nói chói tai kia khiến Ngọc Thự cảm thấy đau đầu, dường như chạm đến một nơi nào đó hư vô trong tâm trí: “Trước khi đắc đạo ta cũng là yêu, tuy rằng bây giờ may mắn thành tiên, nhưng tuyệt đối không hề cảm thấy xấu hổ vì có bạn là yêu như ngươi nói.” Xoa nhẹ thái dương, khẽ lắc đầu, định làm cho sự đau đớn kia rút bớt đi. Ngọc Thự hơi nhắm mắt lại, đến khi mở mắt ra thì thần sắc đã khôi phục sự bình tĩnh nghiêm nghị, gằn từng tiếng: “Nhưng không cần phải giả vờ, ta thật sự không quen biết ngươi!”
“Huynh cho là một câu ‘không quen biết” là có thể xóa hết chuyện trước đây của ta và huynh sao?” Nghe y thẳng thừng phủi sạch như thế, Chu Ngưng cắn mạnh môi, hít sâu một hơi: “Huynh còn nhớ lúc trước khi lên Tây Côn Luân huynh đã hứa hẹn gì với ta không? Chính miệng huynh đã hứa, chẳng lẽ đã quên tất cả sao? Ta là vì huynh mới trải qua trăm cay nghìn đắng —”
Trong lúc Ngọc Thự im lặng chìm trong suy nghĩ, nàng kích động nói không ngừng, thì bên cạnh vang lên tiếng cười khẽ phá phong cảnh.
Chu Ngưng quay đầu lại nhìn, chỉ thấy trong đám cây cối âm u dưới bóng hoàng hôn, gã hồ yêu Hoa Bất Ngôn đang nhàn nhã dựa vào thân cây, vẻ mặt hớn hở như đang xem kịch vui.
Gã hồ yêu mắc dịch này!
“Chậc chậc chậc!” Hoa Bất Ngôn vừa lắc đầu vừa tặc lưỡi, giở giọng quái gở: “Tiểu hoa yêu, muốn quấn lấy một chàng trai mà ngươi hung dữ, bám riết người ta như vậy là hỏng chuyện, chi bằng để ca ca dạy cho ngươi nhé. Một cô gái muốn quyến rũ một chàng trai thì đầu tiên phải dịu dàng, sau đó yêu thương nhung nhớ, lấy thân báo đáp, gạo nấu thành cơm. Đương nhiên, nếu chàng trai này thuộc dạng đầu gỗ không hiểu phong tình thì ngươi có thể dùng thủ đoạn đặc biệt. Sau khi chuyện đã thành, y dám chối bỏ không chịu trách nhiệm, ngươi có thể rêu rao khắp nơi để tranh thủ sự thông cảm, sau đó lấy đạo nghĩa trách nhiệm buộc y vào khuôn khổ. Nhưng, ngươi cũng phải để ý kẻo bị y quay lại cắn cho một phát trả đũa, vì dù sao hành vi bội tình bạc nghĩa không chịu trách nhiệm xưa nay là chuyện đệ tử Thần Tiêu phái am hiểu nhất, ngay cả chưởng giáo Thần Tiêu phái Phong Cẩm cũng đức hạnh thế mà, đệ tử trong phái đương nhiên phải học theo…”
Ngọc Thự không biết Hoa Bất Ngôn, vốn không để ý lời của gã. Nhưng khi nghe Hoa Bất Ngôn nhắc tới “Phong Cẩm” với lời lẽ quá đáng, y liên nhíu mày, biết kẻ mới đến này chẳng tốt đẹp gì.
“Ngươi! Gã hồ yêu không biết xấu hổ này!” Chu Ngưng đang nổi nóng, lại nghe Hoa Bất Ngôn trêu chọc nói chuyện không đâu, lại càng tức giận. Nghiến răng, quát lên dữ dằn: “Gã hồ yêu chết tiệt, cút xa bà đây ra!”
“Ha ha, tiểu hoa yêu, bản lĩnh không cao, tính tình lại không tốt, ta không biết xấu hổ ư!?” Bị mắng nhưng Hoa Bất Ngôn cũng không thèm để ý, ngược lại chỉ nhẹ nhàng cười, ngứa miệng châm chọc: “Ta không biết xấu hổ nhiều lắm cũng chỉ là tự mình đa tình chỉ dạy cho tiểu nha đầu không có mắt như ngươi nghệ thuật quyến rũ, ít ra ta chưa từng không biết xấu hổ quấn lấy một người con trai xa lạ bên đường, mặt dày bắt người ta phải thừa nhận quen biết mình.”
Chu Ngưng bị y châm chọc tức đến xanh mặt, lại không biết phải đáp lại như thế nào.
“Nghe nói tiểu hoa yêu nhà ngươi đã bái thằng tiểu quỷ Thanh Huyền làm sư phụ, coi như miễn cưỡng lẫn vào được Thần Tiêu phái. Bây giờ cái tốt thì không học, lại cố tình bắt chước thằng quỷ sứ đó học chiêu bám riết, quấn chân rất thành thạo.” Thấy Chu Ngưng không thể đáp trả, Hoa Bất Ngôn càng đắc ý, hai tay khoanh trước ngực, bộ dạng không coi ai ra gì: “Thằng tiểu quỷ Thanh Huyền kia liều chết đeo bám Thiên Sắc cô nương. Còn ngươi, tiểu hoa yêu, lại không biết tự lượng sức mình, mưu toan quấn quýt —” dừng một chút, gã cười ra vẻ thần bí, ánh mắt chuyển sang Ngọc Thự: “Tiểu hoa yêu, ngươi cũng biết chàng trai đứng trước mặt ngươi là đệ tử của Phong Cẩm, tính ra thì dù không phải sư bá thì cũng là sư thúc của ngươi! Vốn đã có một đôi thầy trò loạn luân, bây giờ lại thêm các ngươi nữa, chỉ sợ đệ tử Thần Tiêu phái am hiểu nhất chỉ có mỗi việc này — thú vị, thật thú vị!”
Giọng điệu Hoa Bất Ngôn càng ngày càng suồng sã, toàn những lời sỉ nhục và mỉa mai, thậm chí không hề kiêng dè châm biếm toàn bộ Thần Tiêu phái. Ngọc Thự cảm thấy sự nhẫn nại của mình đã đến giới hạn. Y nhướn mắt, sự chế giễu và khinh thường kìm nén nơi đáy mắt bỗng nổi lên như gió lốc vô hình, như bóng râm tối tăm quét nhẹ qua trán: “Các hạ thân là người tu đạo, đáng lẽ phải thận trọng từ lời nói đến việc làm, dẫn dắt người khác hướng thiện. Ham thích hóng chuyện thị phi như thế đã là không nên, bây giờ lại còn kích động một cô gái chưa trưởng thành dùng thuật quyến rũ —”
Thường ngày Hoa Bất Ngôn chướng mắt nhất hạng người mở miệng ra là chính nghĩa, giờ thấy Ngọc Thự từ lời nói đến hành động đều có vài phần giống Phong Cẩm, vốn đã chẳng ưa thì sao dễ dàng buông tha.
Cười lạnh một tiếng, gã ngắt lời Ngọc Thự, cố ý kiếm chỗ đâm chọt: “Thật sự là kỳ quá đi, chẳng phải ngươi nói chưa bao giờ gặp nàng ta ư, sao lại biết nàng ta chưa trưởng thành? Hay là — ngươi từng thử rồi sao?”
Ngọc Thự cũng không phải là người dễ nổi nóng, xưa nay có thể kìm chế rất tốt, nhưng lúc này nghe Hoa Bất Ngôn lấy sự trong sạch của một cô nương ra trêu chọc, y không thể nhịn nổi nữa: “Miệng lưỡi toàn những lời dơ bẩn!” Y giận không thể kìm nổi, khuôn mặt lạnh lẽo. Đôi mày rậm xếch lên, đáy mắt