Sơ ý bị Thanh Huyền ôm chặt thắt lưng, không thể động đậy, Thiên Sắc vô cùng ngạc nhiên.
“Sao ngươi lại giả bệnh lừa gạt vi sư?” Chữ “lừa gạt” kia vô thức bị nhấn mạnh, sau khi thốt ra Thiên Sắc không hiểu vì sao lòng nghẹn lại, mày nhíu chặt, trái tim như bị vật gì đó sắc nhọn đâm vào, cực kỳ đau đớn, hai tay bắt đầu đẩy Thanh Huyền.
Nàng nhìn hắn trưởng thành, trước đây, hắn từng đùa giỡn vô lại trước mặt nàng, giả vờ đáng thương, nhưng chưa bao giờ lừa gạt nàng. Bây giờ, đứa trẻ này dần lớn lên, ngay cả hắn cũng bắt đầu muốn “lừa gạt” nàng sao?
Nàng đề phòng người ngoài, nhưng người cố tình lừa nàng lại là người ỷ lại vào nàng, cũng là người nàng tin tưởng nhất. Chẳng lẽ trong mắt hắn, nàng dễ bị lừa vậy sao?
Tuy chỉ là việc nhỏ nhưng đã chạm vào vết thương lòng. Thiên Sắc né đầu không nhìn Thanh Huyền, sắc mặt tái nhợt, cảm giác thất vọng và mất mát vô biên ùa tới, nhấn chìm nàng trong đó.
Lừa gạt?
Đây là lừa gạt sao?
Sư phụ, lần này người đến tìm ta, dù mang tiếng lừa gạt, ta nhất định không để người bỏ đi nữa!
Thanh Huyền hạ quyết tâm, lập tức hiểu được nỗi khổ riêng của Thiên Sắc, biết nàng lại nghĩ đến gã Phong Cẩm lừa đảo kia. Cảm giác ân hận xót xa dâng lên, không trả lời nhưng đã buông thắt lưng nàng ra.
Mất đi sự trói buộc, Thiên Sắc đứng dậy, vẻ mặt và hành động hệt như chỉ muốn tránh đi ngay tức khắc. Thanh Huyền thấy nàng định bỏ đi, hoảng hốt giữ chặt tay nàng: “Không có, không có, Thanh Huyền không lừa người!” Hắn bật dậy từ trên giường, ôm chặt lấy Thiên Sắc, sắc mặt rất đáng thương, vội vàng giải thích: “Sư phụ, Thanh Huyền bị bệnh thật mà!”
Thiên Sắc đưa lưng về phía Thanh Huyền, đương nhiên không nhìn thấy sắc mặt của hắn, chỉ đứng cứng ngắc mặc cho hắn ôm, mặt lạnh lùng mở miệng: “Nếu bị bệnh thì mau nằm nghỉ ngơi đi, vi sư đã cho ngươi uống Băng Trà Tử, bây giờ ta có chuyện quan trọng cần làm, phải đi khỏi đây.”
Lời từ chối này quá mức qua quýt lấy lệ, Thanh Huyền vốn đang một lòng mong ngóng sư phụ nên vừa nghe vậy liền cảm thấy buồn bã, thất vọng.
“Sư phụ, trước đây khi Thanh Huyền bị bệnh, người đều canh giữ trước giường, một tấc cũng không rời.” Hắn vùi đầu vào cổ nàng, che giấu sắc mặt xanh xao, thật lâu sau mới cất tiếng, giọng khàn khàn mệt mỏi đầy cô đơn, từng câu từng chữ đều thê lương làm lòng người chua xót: “Bây giờ, sư phụ chỉ đến nhìn xong đi ngay, sợ là bệnh này của Thanh Huyền đã quá rõ rồi.”
“Ngươi nhiều lần giả vờ đáng thương như vậy, đã không có tác dụng nữa rồi.” Trái tim Thiên Sắc run lên vì giọng điệu xót xa lòng người kia. Nàng buộc mình phải cứng rắn, giọng bình thản đè nén sự chua xót, trấn tĩnh đến cứng nhắc, không rõ là trần thuật hay chất vấn nhưng nét mặt vẫn bình thản không biết buồn vui, ngay cả giọng điệu cũng mang theo sự lạnh lùng xa cách: “Ngươi tu thành tiên thân thì vi sư và ngươi sẽ gặp lại. Nhưng ngươi quấn quýt si mê không từ thủ đoạn như vậy thật khiến vi sư chán ghét đến độ muốn vứt bỏ.”
Mặc kệ thế nào, “chán ghét đến độ muốn vứt bỏ” đúng là hơi nghiêm trọng. Tuy vừa nhìn đã hiểu nhưng Thanh Huyền cũng không nóng vội, vẫn vùi đầu vào tóc nàng, húng hắng ho vài tiếng, tay càng khép chặt: “Sư phụ đừng giận, lần này Thanh Huyền bị bệnh thật, không phải giả vờ đâu.”
“Thật sao?” Thiên Sắc chần chờ xoay người lại quan sát, đã thấy hắn cố ý quay đầu tránh đi, lại ho vài tiếng, sắc mặt hơi ửng đỏ, thật sự không bình thường.
“Cuối cùng là làm sao?” Vừa rồi còn đầy hoài nghi, nhưng lần này rõ ràng là quan tâm sẽ bị loạn, Thiên Sắc không còn kiên nhẫn được nữa. Đỡ hắn ngồi lại giường, nhớ đến lúc hắn ở trên Yên sơn, lúc nào sốt cao cũng không giảm, nàng lo lắng đưa tay sờ trán hắn: “Khó chịu chỗ nào?”
Để mặc bàn tay lành lạnh kia đặt lên trán, Thanh Huyền yên lặng nhìn Thiên Sắc, đôi mắt gần trong gang tấc sâu không thấy đáy, sóng mắt khẽ lay động: “Lâu như vậy sư phụ mới tới, lại trốn tránh không gặp mặt Thanh Huyền, chẳng thèm quan tâm, Thanh Huyền vô cùng đau lòng.” Hắn cầm tay nàng, dán lên trái tim mình, lòng đột nhiên chua xót, sóng lòng dao động, dần lan ra biến thành đau đớn không nói nên lời: “Bây giờ Thanh Huyền đã mắc bệnh tương tư, rất nguy kịch, không có thuốc chữa rồi!”
Lòng bàn tay đặt trên ngực Thanh Huyền, cảm giác được nhịp đập mạnh mẽ và hơi nóng thiêu đốt. Nhịp đập ấy chạm vào lòng bàn tay nàng khiến trái tim nàng cũng không yên, lay động cảm xúc của nàng. Khoảng khắc đó, Thiên Sắc không ngờ Thanh Huyền lại nói những lời tỏ tình như thế, nhìn đôi mắt sâu như hồ nước và đôi môi gần sát lại, đầu óc nàng chợt trống rỗng!
Không đoán được hắn lại phản ứng ngược như thế, nàng bất lực nín thở, để mặc đôi môi bá đạo giam cầm toàn bộ suy nghĩ, truyền hơi thở nóng bỏng vào tâm hồn, dòng máu ấm áp bỗng biến thành cơn sóng cuồn cuộn quét khắp cơ thể. Nàng đón nhận một cách bị động, nhưng sự bị động ấy như thủy triều dần cắn nuốt linh hồn nàng, đón nhận lửa tình cuốn lấy. Mãi cho đến khi toàn thần dần mềm nhũn trong lòng hắn, vô thức ngã xuống giường vô cùng thân thiết.
Đúng vậy, ma chướng, lại đến nữa rồi!
Nhưng vì sao đầu óc nàng kêu gào phải chống lại nhưng cơ thể lại sung sướng đón nhận? !
Xem ra, nàng đã thật sự trúng tà rồi!
Hôn xong, Thanh Huyền áp mặt vào cổ nàng thở hổn hển, toàn thân vẫn còn dư âm hương vị vừa rồi. Nhưng Thiên Sắc chỉ nhìn chằm chằm đỉnh màn, khoảnh khắc này chỉ cảm thấy hoàn toàn xa lạ với chính bản thân mình!
“Vi sư đã nói, ngươi còn dám làm bậy thì sẽ cho ngươi một chưởng!” Đợi đến lúc hơi thở bình lặng lại, nàng tức giận thốt lên, bàn tay cuộn chặt, mang theo sự chịu đựng: “Vi sư nói thật.”
Nhưng những lời tiếp theo của Thanh Huyền khiến nàng phải thả nắm tay ra!
“Sư phụ, ta cũng nói thật.” Thanh Huyền hơi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt nàng: “Nếu thật sự chán ghét đến độ muốn vứt bỏ thì bây giờ sư phụ cho Thanh Huyền một chưởng đi. Nhưng sư phụ có dám đặt tay lên ngực tự hỏi, trong lòng sư phụ thật sự không hề có Thanh Huyền không?!”
Gần trong gang tấc, gần đến mức có thể nhìn thấy thâm tình tràn trong đáy mắt, Thiên Sắc phát hiện bản thân mình không thể phản bác, ngày càng bị cuốn đi, lạc lối theo thâm tình trông đôi mắt kia.
Đặt tay lên ngực tự hỏi, đặt tay lên ngực tự hỏi, lần đầu tiên nàng không có đủ dũng khí tự hỏi mình!
Thiên Sắc im lặng làm Thanh Huyền rất hài lòng, biết nàng tuân thủ giới luật Thần Tiêu phái, không thích thân thiết chẳng chút e dè như vậy, hắn liền đứng dậy rồi lẳng lặng ngồi xuống, nhìn hai má ửng hồng và đôi môi đỏ hơi sưng của nàng: “Nếu trong lòng sư phụ thật sự không có Thanh Huyền, tại sao phải đi theo, âm thầm bảo vệ?” Hắn nhẹ nhàng mỉm cười nói ra suy đoán của bản thân, biết nàng không thể trả lời, tiếng cười liền nhẹ nhàng như gió thoảng mây trôi, chỉ có giọng nói mạnh mẽ không hề né tránh: “Nhưng Thanh Huyền có thể hiểu được tâm ý của sư phụ, sư phụ sợ mình không qua được thiên kiếp nên mới trốn tránh không chịu gặp mặt, hy vọng dùng cách này khích lệ ý chí chiến đấu của Thanh Huyền.”
Thiên Sắc hít sâu một hơi, cắn răng định đứng lên: “Nếu đã biết vậy, ngươi không nên phụ lòng khổ tâm của vi sư.”
Chưa dứt lời, Thanh Huyền vươn tay giữ nàng lại, không cho phép đứng lên.
“Sư phụ, Thanh Huyền vẫn luôn có tâm chí mạnh mẽ, hơn nữa lúc nào cũng muốn bản thân có thể trở nên mạnh hơn, có thể đội trời đạp đất. Nhưng Thanh Huyền càng hy vọng suốt quá trình này sư phụ luôn bên cạnh Thanh Huyền. ” Hắn nhìn nàng từ trên cao xuống, từ trước đến giờ là đứa trẻ chuyên giở trò lấy lòng, nhưng lúc này chợt vùng mình thành chàng trai mạnh mẽ, nói hết những gì cất giấu trong lòng: “Nếu không có sư phụ thì không có Thanh Huyền, nên sư phụ đi đâu Thanh Huyền cũng đi cùng. Không cần biết sư phụ có thể qua được thiên kiếp hay không, Thanh Huyền nhất định theo người, nếu sư phụ là tiên Thanh Huyền sẽ tu tiên, nếu sư phụ chuyển thế thành người Thanh Huyền sẽ luân hồi với sư phụ, nếu sư phụ quay lại làm yêu, Thanh Huyền lập tức nhập yêu, đời đời kiếp kiếp, nhất định không đổi ý!”
Không thể nghi ngờ đây là những lời tỏ tình cực kỳ xúc động, Thiên Sắc thừa nhận chỉ trong chớp mắt Thanh Huyền trong mắt nàng đã thật sự thay đổi, từ một thiếu niên yếu đuối lột xác thành một chàng trai có thể gánh cả núi sông nhật nguyệt.
Nếu lúc này không ai xen vào thì vô cùng đáng tin, hòa cùng không khí này nhất định Thanh Huyền sẽ lấy được trái tim của sư phụ, đáng tiếc bên dưới gầm giường lại vang lên tiếng thều thào phá hoại kết thúc tất cả mọi thứ!
“Ôi, Thanh Huyền sư phụ, tiên tôn đã xuất hiện rồi, nói nghe nè, người cũng tâm sự hết nỗi lòng rồi đúng không?” Chu Ngưng thò nửa cái đầu ra, kéo kéo chân Thanh Huyền, mặt mày nhăn nhó, thều thào: “Ta chịu hết nổi rồi!”
Được rồi, cho dù trước đây nàng không biết giữ miệng bây giờ bị tội cũng đáng, nhưng Thanh Huyền sư phụ và tiên tôn ở trên giường chàng chàng thiếp thiếp, còn nàng nằm dưới gầm giường bụng đau như cắt, muốn không sống nổi luôn thì còn nghĩ được gì nữa?
Tức giận vì bị phá hỏng chuyện tốt đẹp, trong lòng Thanh Huyền bất mãn, đôi mày kiếm xếch lên, tức giận trừng mắt nhìn Chu Ngưng, lúc này mới không cam lòng kéo Thiên Sắc đứng dậy: “Sư phụ, người xem tiểu hoa yêu này rốt cuộc bị gì vậy, trên nôn dưới tháo, chẳng yên được chút nào, uống thuốc cũng không thấy đỡ mà còn bị nặng hơn.”
Bắt đầu từ hôm qua Chu Ngưng đã bị như vậy. Nàng là hoa yêu, không có mạch đập, nếu để đại phu chẩn trị chỉ sợ lại khiến người ta hoảng sợ. Nhưng cứ để vậy cũng không được, hắn đành phải giả vờ bị nôn mửa đi ngoài rất nặng, lừa đại phu cắt thuốc. Không ngờ Chu Ngưng uống thuốc xong còn bệnh nặng hơn.
Nhưng nhờ việc này đã dụ được sư phụ đến đây, hắn rất thỏa mãn trong lòng, nên dù nhìn tiểu hoa yêu chỉ muốn đá bay này cũng cảm thấy tốt đẹp chăng!?
“Tu hành chưa đủ, lại ăn quá nhiều thức ăn của người phàm.” Thiên Sắc nhìn sắc mặt Chu Ngưng, biết ngay nguyên nhân chính gây bệnh. Tuy biết rõ Chu Ngưng đã biết, đã nghe hết chuyện Thanh Huyền làm với nàng, nhưng Thiên Sắc bình thản như trước: “Ngươi muốn tu hành học đạo thì phải biết kiềm chế ham muốn ăn uống, thân là hoa yêu lại ăn quá nhiều thức ăn, rau củ, trái cây vốn cùng nguồn gốc với ngươi, đương nhiên sẽ bị phạt.”
Thì ra là thế!
Chu Ngưng bò ra khỏi gầm giường, phủi bụi trên váy áo, ôm bụng kêu rên khóc lóc cầu xin: “Tiên tôn, phải làm sao mới trị hết được? Ta thật sự rất khó chịu!”
“Nôn hết, đi hết thì tự nhiên sẽ khỏe thôi.” Thiên Sắc rũ mắt, nói ngay trọng điểm.
À?!
Chu Ngưng chỉ biết trợn tròn mắt quay đầu nhìn Thanh Huyền, thấy vẻ mặt Thanh Huyền vui sướng khi người gặp họa, đành phải cầu cứu đầy thê thảm: “Thanh Huyền sư phụ!”
“Được rồi, được rồi, ai kêu ngươi mấy ngày qua ăn nhiều như vậy làm gì?” Thanh Huyền nhớ lại hình ảnh ăn uống không ngừng miệng đối lập với vẻ mặt bệnh hoạn hiện tại của Chu Ngưng, không nhịn cười nổi, đẩy nàng ra ngoài: “Tự về phòng kiểm điểm đi.”
“Thanh Huyền sư phụ —”
Chu Ngưng vẫn không chịu bỏ cuộc, Thanh Huyền nhíu mày, đẩy nàng ra khỏi cửa, nheo mắt lại.
“Còn lải nhải nữa, ta trục xuất ngươi khỏi sư môn!”