t một lúc, bản mặt vốn đang khóc lóc thê thảm chợt trở nên mừng rỡ như điên: “A! Thanh Huyền sư phụ —”
Thanh Huyền trừng mắt, nhìn ánh mắt hắn Chu Ngưng lập tức im lặng, giống như được cam kết gì đó, xoay người chạy về phòng của mình, tuy rằng vẫn ôm bụng nhưng mặt mày rất hớn hở.
Đóng cửa phòng lại, Thanh Huyền xoay người thấy Thiên Sắc đứng trước giường, bèn kéo tay nàng ngồi xuống.
Thiên Sắc hơi mất tự nhiên, trước sau vẫn cảm thấy chưa thể thích ứng với sự thay đổi trong mối quan hệ thầy trò này, đành phải ngồi cách xa hắn, nghiêm túc hỏi: “Thanh Huyền, ngươi thật sự muốn nhận nàng làm đồ đệ sao?”
“Sư phụ, Thanh Huyền tự biết mình thấp bé, lời nói không có trọng lượng, không nên nói nhiều.” Thanh Huyền mỉm cười, nói thật chậm, mỗi chữ như cố ý kéo dài: “Dù tiểu hoa yêu này tư chất hơi ngốc, không chuyên tâm nhưng một lòng hướng chính đạo, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện dính vào tà đạo, nói gì thì cũng nên cho nàng một cơ hội, nếu không chẳng phải Thần Tiêu phái chúng ta quá mức vô tình sao?”
Thiên Sắc trầm mặc một lúc, đôi mắt thoáng chút lo lắng, khẽ lắc đầu: “Nếu ngươi có thể dạy dỗ nó thành tiên, đương nhiên là công đức của ngươi, nhưng nếu nó biết chuyện của Ngọc Thự, chỉ sợ —”
Thấy Thiên Sắc có vẻ chần chờ, Thanh Huyền đột nhiên nhớ tới lúc ở Ngọc Hư Cung, hắn hỏi Ngọc Thự có còn nhớ Chu Ngưng không, nét mặt Ngọc Thự rất mơ màng, trực giác mách bảo chuyện này có ẩn tình: “Sư phụ, vì sao Ngọc Thự không nhớ Chu Ngưng?” Hắn không cười nữa, chỉ dò hỏi: “Chuyện này có bí ẩn gì sao?”
“Ngày đó, Ngọc Thự đi theo vi sư và chưởng giáo sư bá lên Tây Côn Luân, tu tiên năm mươi năm, rất khiêm tốn thận trọng, chăm học khổ luyện, vô cùng bình an. Nhưng sau đó nghe nói Chu Ngưng chơi bời lêu lổng, không chịu tu luyện đàng hoàng, lại còn gây chuyện rắc rối khắp nơi, liền lặng lẽ xuống núi, xui xẻo gặp phải đám tàn dư ma tộc độc ác, một thân một mình đánh không lại, bị đánh tan nguyên thần.” Thiên Sắc thở dài, đầu óc những suy nghĩ thoáng hiện quấy rối, mày khẽ nhíu, cảm thấy rất xúc động, không thể bỏ qua được: “Lúc đó tình thế cấp bách, vi sư và chưởng giáo sư bá ngươi đã cầu xin sư tôn đưa Ngọc Thự lên Tử Vi Viên ở Bắc Cực, xin hoa Thảo Nhất Khuê của Bắc Cực Tử Vi Đại Đế đúc lại nguyên thần cho y.”
“Đúc lại nguyên thần?” Thanh Huyền giật mình, không ngờ lại có chuyện như vậy. Chẳng lẽ, đây là nguyên nhân khiến Ngọc Thự không nhớ Chu Ngưng?
Nếu thật sự là như thế, tiểu hoa yêu kia sẽ tự trách bản thân như thế nào khi biết được ngọn nguồn mọi chuyện!
“Đúc lại nguyên thần, giống như uống nước sông Tam Đồ lúc luân hồi chuyển thế, sẽ quên hết những chuyện trước kia, đương nhiên sẽ không nhớ.” Thiên Sắc khẽ chống cằm, nhíu mày, khuôn mặt đầy suy tư. Dừng một lát, hàng mi dày cong rũ xuống che phủ đôi mắt sáng, một lúc lại nâng lên, giọng nhẹ như gió: “Nhưng Chu Ngưng không biết việc này.”
Thanh Huyền ngước lên, đôi mắt trong suốt như mặt kính, giọng nói và nét mặt hiện rõ nét cười thong thả, thốt lên từng chữ: “Nhưng chuyện giữa hai người, nhớ hay không cũng vậy, mặc kệ như thế nào, cũng phải để họ gặp mặt trực tiếp nói chuyện.”
“Việc này chỉ sợ —” Thiên Sắc hơi lưỡng lự, thốt lên với vẻ lo lắng rồi chợt ngừng lại giống như có gì khó nói, muốn nói rồi lại thôi không cách nào nói hết nửa câu sau, một lúc sau mới thở dài: “Tùy ngươi.”
Thanh Huyền là người thông minh, biết chắc bây giờ Thiên Sắc sẽ không đi nữa, nên cũng yên lòng, ấp ủ tay nàng trong tay hắn, tươi cười nhìn nàng.
Sự ấm áp của hắn giống như một ngọn lửa, lặng lẽ thiêu đốt, sự ấm áp đó hoàn toàn khác biệt sự lạnh lẽo vạn năm không đổi của Thiên Sắc, hai thái cực nóng lạnh ấy khiến nàng lưu luyến, không rút tay về để mặc hắn nắm.
“Sư phụ, Bán Hạ sư bá nói Thanh Huyền tới tìm Triệu Thịnh, là có mục đích gì?” Hồi lâu sau, Thanh Huyền mới hỏi tiếp, giọng điệu hơi mệt mỏi.
“Thử đoán xem?” Thiên Sắc nhíu mày.
“Đoán ư.” Thanh Huyền ngáp một cái, nằm xuống ngửa mặt lên, nói ra sự nghi ngờ trong lòng: “Y và Bán Hạ sư bá có quan hệ không bình thường?”
“Có lẽ vậy.” Thiên Sắc thản nhiên trả lời nhưng không nói rõ.
Nếu Bán Hạ sư bá khiến hắn nhúng tay vào việc này thì sư phụ chắc chắn sẽ biết: “Triệu Thịnh và cô nương Tố Bạch kia sợ là cũng không phải quan hệ bình thường?
Thiên Sắc không có ý kiến, chỉ mím môi hỏi: “Ngươi dựa vào đâu để biết?”
Thanh Huyền xoay người, nhích người lại gần Thiên Sắc, mỉm cười đầy hiểu biết. Gần như vậy, hắn có thể ngửi được mùi thơm say lòng trên người sư phụ. Mùi hương khiến cảm xúc hắn bùng dậy, thật sự là hận không thể ôm sư phụ hôn một trận cho đã.
“Bởi vì, trên người Triệu Thịnh có một mùi hương rất nhẹ.” Hắn ổn định lại tinh thần, sợ mình làm chuyện buông thả như lần trước, vượt quá giới hạn chịu đựng của sư phụ, đành phải dằn lòng thờ ơ mở miệng, đôi mắt như sóng ngầm cuộn trào: “Mùi hương đó giống hệt như mùi thơm trong phòng Tố Bạch cô nương.”
Hoặc có thể nói, hắn có thể ngửi thấy mùi hương của người khác, cho nên vừa rồi mới có thể nhét Chu Ngưng xuống gầm giường trước khi sư phụ bước vào, còn bản thân thì thản nhiên giả vờ ngủ say.
Thiên Sắc gật đầu, ánh sáng thoáng nhẹ trên hai gò má: “Triệu Thịnh ra đời đúng là nguồn gốc của nghiệt duyên, đã định trước nhất định sẽ gặp kiếp nạn lớn, vi sư và Bán Hạ sư bá cũng không thể nhúng tay vào. Nếu có thể giúp y hóa giải kiếp nạn này, đương nhiên Bán Hạ sư bá sẽ báo đáp.”
Thấy Thanh Huyền trả lời qua loa, nàng rũ mắt xuống không nói tiếp nữa.
Nàng cũng không nói cho hắn biết thứ Bán Hạ hứa hẹn báo đáp là giúp nàng lên Cửu Trọng Thiên, đột nhập vào thần cung của Thanh Đức Thiên tôn trộm cửu chuyển chân hồn đan.
******
Đêm dài vắng lặng, một mình Tố Bạch ngồi lựa hạt dưa dưới ánh đèn. Thực sự là lòng nàng không yên, cầm nắm hạt dưa trong tay nhưng không chọn lựa, chỉ nắm thật chặt, mồ hôi rịn khắp khuôn mặt tái nhợt, chút tin đồn bóng gió cũng khiến nàng hoảng sợ.
Đột nhiên, cửa phòng vang lên tiếng gõ rất khẽ, nàng đột nhiên đứng lên, ném hạt dưa trong tay, mở cửa phòng ra lao thẳng vào trong lòng người đang đứng!