“Thanh Huyền không cầu mong trường sinh, không muốn tu tiên, chỉ có tâm nguyện duy nhất là có thân thể bất tử, linh hồn bất diệt, để được ở bên cạnh sư phụ, trọn đời trọn kiếp, vĩnh viễn không chia lìa!”
Vừa nghe những lời này, đôi mắt Thiên Sắc thoáng hiện vẻ khó nắm bắt, sắc mặt phức tạp, hàng mi rũ xuống che giấu cơn sóng cuồn cuộn nơi đáy mắt. Nàng khẽ cau mày, kéo mở vòng ôm quanh người. Cuối cùng, đành thở dài một tiếng, cứng rắn kéo mạnh cánh tay hắn bước ra xa mấy bước, cố gắng duy trì khoảng cách an toàn giữa hai người.
“Thanh Huyền, mỗi người đều có số mệnh riêng, hôm nay ngươi dễ dàng hứa hẹn trọn đời trọn kiếp như thế. Một ngày nào đó, ngươi gặp người con gái vận mệnh của mình, ngươi lấy gì để hứa hẹn với nàng ấy?” Nhìn Thanh Huyền thật lâu, Thiên Sắc thở dài, sắc mặt bình tĩnh, đôi mắt đen vừa thoáng chút dao động đã trở nên bình lặng, nhưng rốt cục cũng không trốn tránh được vì lời nói không quá mức lạnh lẽo.
Nói cho cùng, không có cái cớ nào tốt hơn số mệnh. Thế gian này, có mấy lời thề nguyện đời đời kiếp kiếp có thể chống lại ý trời, địch lại số mệnh? Chẳng qua là khi tình yêu nồng cháy người ta thường mù quáng, sao dám thừa nhận?
Nhưng lúc nào cũng có những cô gái ngốc nghếch, một lòng một dạ tin đó là thật…
Tiếng thở dài kia kéo dài và đau thương khiến lòng người sợ hãi và mất mát. Nó vừa kết thúc, Thanh Huyền cảm thấy bản thân như bị thứ gì đó vô hình quấn chặt: “Sư phụ, không có người con gái khác.” Hắn nói rất rõ ràng, cực kỳ chân thành, nét mặt vô cùng nghiêm túc. Rõ ràng là lời nói rất trẻ con, nhưng lại khiến người ta cảm thấy chắc chắn: “Thanh Huyền thề với trời, ngoại trừ sư phụ, sẽ không thích bất kỳ cô gái nào khác!”
“Ngươi không thích những người con gái khác là chuyện của ngươi, không liên quan đến vi sư.” Nàng nghiêm mặt, thờ ơ lắc đầu giũ bỏ hết tất cả. Đôi mắt lạnh lùng bởi không ai nhìn thấy sự hoảng hốt, thê lương thoáng hiện trong đó.
Thanh Huyền đã ở cùng Thiên Sắc nhiều năm, biết nàng là người ngoài lạnh trong nóng, nhưng chưa bao giờ thấy nàng lạnh nhạt với hắn như thế. Có thể đoán được lúc này Thiên Sắc đã quyết tâm bỏ hắn ra đi, điều này khiến hắn hoảng sợ.
“Chẳng phải ngày đó sư phụ đã nói, nếu Thanh Huyền bái người làm thầy, người nhất định sẽ bảo vệ Thanh Huyền chu toàn sao?” Hắn khẽ cắn môi, quyết định dùng mọi thủ đoạn, nói gì cũng không thể để sư phụ bỏ hắn mà đi. Hắn cố ý giơ bàn tay bị bỏng, mếu máo, bộ dạng thật đáng thương: “Trong Ngọc Hư Cung này, toàn là những người hung dữ độc ác, tâm tư thay đổi thất thường. Sư phụ chưa đi, Thanh Huyền đã bị bắt nạt đến mức này, nếu sư phụ thật sự bỏ mặc Thanh Huyền, để lại một mình Thanh Huyền, không biết còn gặp phải những điều tồi tệ thế nào…”
“Ngươi đừng lo lắng vô cớ, dù có bất cứ chuyện gì, sư tôn cũng sẽ bảo vệ ngươi.”
Tuy biết những gì hắn nói có thể xảy ra, nhưng Thiên Sắc cũng không thay đổi, chỉ lạnh nhạt đáp lại. Bất luận có chuyện gì, dù ở Ngọc Hư Cung có kẻ không xem nàng ra gì chuyện bé xé ra to, giận chó đánh mèo Thanh Huyền. Nhưng nàng tuyệt đối tin tưởng dù có to gan, ngang ngược đến cỡ nào, cũng không có ai dám giở trò trước mặt sư phụ.
Cho nên nàng có thể yên tâm.
Thấy Thiên Sắc không chút rung động, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, đôi mắt Thanh Huyền đảo một vòng, nét mặt càng thêm bi thương: “Nhưng sư tôn bận rộn công việc như vậy, sao có thể cẩn thận như sư phụ?”
Thiên Sắc lặng lẽ nhìn hắn, khắc ghi hình ảnh ‘tinh ranh’ của hắn trong lòng: “Dù vi sư có che chở, cũng không thể bảo vệ ngươi cả đời.” Lặng lẳng quay sang chỗ khác, sắc mặt nàng càng thêm hờ hững. Lời nói vô cùng lạnh nhạt, quyết tâm đoạn tuyệt, ánh mắt hoàn toàn xa cách.
Thanh Huyền bị câu nói này làm cho nghẹn lời, nhìn đôi mắt nghiêm trang và lạnh lùng của Thiên Sắc, lòng càng rối loạn, những trò này đã dùng trước mặt nàng vô số lần đương nhiên không thể thành công. Không còn cách nào khác, hắn ngập ngừng, do dự một lúc lâu rồi giở trò cầu xin: “Người ta nói đưa Phật đưa đến Tây thiên, xin sư phụ bảo vệ Thanh Huyền thêm một thời gian nữa đi, Thanh Huyền không nỡ rời xa sư phụ!”
Thấy hắn không có cách nào liền giở trò năn nỉ, nét mặt Thiên Sắc vẫn không thay đổi. Ánh mắt run rẩy, hàng mi cong dài che khuất đôi mắt sâu như hồ nước. Khẽ thở dài, không trả lời câu hỏi của hắn mà là một câu từ chối kiên quyết, nhất định phải khiến hắn tỉnh ngộ, khiến nàng nhìn rõ sự thật: “Ngươi một lòng đi theo vi sư nhưng đã từng quan tâm là vi sư có cần ngươi theo sát bên người hay không chưa?”
“Sư phụ?!”
Thanh Huyền mở to mắt, kinh ngạc như không thể tin nổi, quả nhiên đã bị câu nói này làm đầu óc choáng váng!
“Nợ ngươi một mạng, đến lúc này, vi sư đã dốc lòng trả lại, hai chúng ta coi như không ai nợ ai. Lúc trước cứu ngươi cũng không hề nghĩ là làm việc thiện hay có ý đồ gì khác, nhưng cũng vì như vậy nên cũng xem như không nợ nần gì nhau.” Tuy miệng nói lời tuyệt tình, nhưng Thiên Sắc đột nhiên cảm thấy đau lòng. Bản năng muốn tránh né ánh mắt kinh ngạc của hắn, lại sợ hành động nhỏ này làm lộ cảm xúc thật, đành phải giữ nét mặt hờ hững: “Nói khó nghe một chút là bây giờ duyên phận thầy trò của ngươi và ta đã hết, cần gì phải đau khổ lưu luyến? Đi theo sư tôn dồn hết tâm sức tu hành học đạo, xóa bỏ hết tạp niệm, mới là việc ngươi phải làm.”
Rốt cuộc cũng là đứa trẻ do chính tay mình che chở, bảo vệ suốt mười mấy năm. Từ lúc nàng cứu hắn từ mảnh chiếu rách ở bãi tha ma, cõng hắn đang hấp hối đi thẳng lên Càn Nguyên Sơn. Cho đến khi thấy hắn trưởng thành từ đứa trẻ ngây thơ, hồn nhiên, giờ đây đã là chàng trai tài trí hơn người, sao nàng có thể nói bỏ là bỏ được?
Tâm tình này giống như kiên quyết bắt buộc chim non rời khỏi tổ ấm của mẹ, dù lòng đau đớn, mâu thuẫn, ngổn ngang trăm mối, không thể nói thành lời cũng không tránh được.
“Hai chúng ta không ai nợ ai? Duyên phận thầy trò đã hết?” Thấy nàng từ chối thẳng như vậy, Thanh Huyền lẳng lặng lặp lại những điểm mấu chốt, sắc mặt tối dần: “Nói tóm lại là sư phụ nhất định phải đi, đúng không?”
“Đúng.”
“Sư phụ nói vậy là muốn cho Thanh Huyền biết, từ nay về sau, Thanh Huyền và sư phụ không còn bất cứ quan hệ gì phải không?”
“Đúng vậy.”
Những câu cực kỳ ngắn gọn, hắn hỏi rất thẳng thắn, nàng cũng đáp rất rõ ràng.
Khẽ hít sâu một hơi, tim Thanh Huyền đập dồn dập vì câu trả lời của nàng, mắt nhíu lại trong vô thức: “Nếu đã như vậy thì sư phụ cứ đi đi.” Tựa như đè nén, nhẫn nhịn cảm xúc, trong lòng dấy lên nỗi đau đớn khôn cùng. Hắn xoay người, không dây dưa nữa, thái độ thong dong đến lạ kỳ: “Khi nào bàn tay hết đau, Thanh Huyền cũng sẽ dọn đồ xuống núi.”
Nói xong, hắn bước thẳng đến bên giường, không bận tâm đến bàn tay đau còn đang bôi thuốc cần tránh va chạm, nhịn đau thu dọn quần áo, bộ dạng quyết tâm ra đi.
Thiên Sắc nhíu chặt mày, nhìn thái độ và hành động bình tĩnh đến kỳ lạ của hắn, lòng đột nhiên dấy lên cảm giác không lành: “Ngươi không ở lại Ngọc Hư Cung, tính đi đâu?!”
“Đi đâu cũng được, không liên quan đến sư phụ.” Thanh Huyền không ngẩng đầu lên, khuôn mặt giấu trong bóng tối không thấy rõ biểu cảm nhưng giọng nói lạnh lùng hơn cả Thiên Sắc: “Ngày đó, sư phụ cứu Thanh Huyền từ bãi tha ma, sửa mệnh cho Thanh Huyền, ngăn chặn kiếp nạn. Bây giờ, nếu Thanh Huyền và sư phụ không còn quan hệ gì nữa, thì sau này Thanh Huyền làm gì, sư phụ cũng đừng nhúng tay vào, cứ để trở về số mệnh ban đầu đi.”
Thiên Sắc không nói lời nào, lẳng lặng nhìn hắn, chờ đợi câu cuối cùng.
Quả nhiên, hắn dừng lại, cúi thấp đầu, đôi mắt khẽ nheo ẩn chứa hàm ý sâu xa, hơi lên giọng mang theo nụ cười nhạt đau khổ: “Có điều không biết số mệnh nguyên bản của Thanh Huyền là phận đưa người đón khách, chịu cảnh bán thân trong viện kỹ nam, cuối cùng được quấn vào mảnh chiếu rách ném ra bãi tha ma hay giống như Vân Xuyên công tử, thân nhiễm bệnh hiểm nghèo, kéo dài hơi tàn, đau đớn không chịu nổi —”
“Vi sư dốc hết tâm tư dạy ngươi nhập đạo tu tiên, sao ngươi lại dễ dàng vứt bỏ như thế, lại còn đắm mình trong trụy lạc?” Nghe hắn nói xong, Thiên Sắc như bị sét đánh, mặt mày bắt đầu trở nên giận dữ. Đúng là lúc này nàng đang cố gắng khống chế cảm xúc, giọng nói bình tĩnh, trầm lắng khiến đôi mắt trong suốt càng lạnh băng, nhưng cũng không thể che giấu được lửa giận bừng bừng. Sự thất vọng bị lửa giận thiêu đốt, dần sôi trào thành cơn giận không thể ngăn được: “Ngươi cũng biết, nếu ngươi không tu thành tiên đạo, không được trường sinh, phải luân hồi đầu thai chuyển kiếp thì vĩnh viễn sẽ là số mệnh chết yểu!?”
Nói cho cùng, dạy hắn học đạo tu tiên, ngóng trông hắn tu thành tiên thân chính là để sửa mệnh cho hắn, hy vọng hắn có thể thoát khỏi số mệnh chết trẻ, chết yểu mà thôi. Năm đó, nàng đau khổ cầu xin Thái Ất thiên tôn, mới được chỉ dạy con đường này, vậy mà thằng bé này lại dễ dàng vứt bỏ như thế!
Không chỉ vậy, hắn còn tính trở lại trần thế, tiếp tục số mệnh trước kia —
Hắn đang uy hiếp nàng sao? !
“Thanh Huyền vì sư phụ mới nhập đạo tu tiên, sư phụ chính là đạo của Thanh Huyền. Bây giờ, sư phụ muốn bỏ lại một mình Thanh Huyền, Thanh Huyền không còn đạo thì còn tu tiên gì nữa?” Hắn ngẩng đầu rồi mệt mỏi nhắm mắt lại, hàng mi dài rũ xuống, mặc cho ánh nến chiếu lên hai bóng dáng cô quạnh, che khuất hết tầm mắt. Một lúc sau hắn mới mở mắt ra, bên môi nở nụ cười như tự giễu, cũng có chút phức tạp nhưng không oán than không hối hận, chỉ nhẹ nhàng thốt lên: “Kiếp tiếp theo, lại một kiếp nữa rồi đời đời kiếp kiếp, dù tiếp tục chết không tử tế, chết trẻ thì đã sao? Mười kiếp trước, Thanh Huyền vì ‘nhân’ thế nào thì bây giờ đã có thể gánh vác ‘quả’ thế ấy, Thanh Huyền đã hiểu thấu, sao sư phụ cứ canh cánh trong lòng?”
Một lúc sau, hai người không nói gì, vẫn giữ không khí trầm lặng.
Thanh Huyền cúi đầu nhìn bàn tay của mình, mang theo chút cố chấp, không dám mở miệng phá vỡ sự im lặng. Lòng hắn biết rõ, những lời vừa nói không khác nào uy hiếp, trở mặt với sư phụ. Một khắc trước, sư phụ có thể giận dữ dứt khoát bỏ đi, nhưng lúc này ai mở miệng trước là người đó thỏa hiệp.
Hắn không thể thỏa hiệp, cũng không dám thỏa hiệp. Hắn chỉ có thể kiên trì giữ vững tư thế này và chờ đợi, trông mong sư phụ còn chút quan tâm đến hắn.
Không nói đến chuyện ‘thích’, ít nhất là sư phụ vẫn quan tấm đến hắn chứ?
Hắn biết, bản thân đang đánh cuộc một cách ngang ngược, mà lợi thế duy nhất chỉ là chút quan tâm của sư phụ đối với hắn mà thôi!
“Đúng là chưa từng gặp đứa trẻ nào bướng bỉnh như ngươi.” Thiên Sắc nghiêm khắc lại bất đắc dĩ nhìn Thanh Huyền, lửa giận và nỗi đau đan vào nhau trong lồng ngực, những ước muốn dâng lên từ ngọn lửa không bờ bến tràn trong suy nghĩ, lan khắp nơi. Thật lâu sau, nàng không nói nên lời, khẽ thở dài như ẩn chứa hàng ngàn cảm xúc chua xót trong lòng, bước ra phía trước, kiểm tra tay bị bỏng của hắn: “Sao rồi, còn đau nhiều không?”
Hắn thật sự thắng rồi sao?!
Khoảnh khắc đó, Thanh Huyền vô cùng vui mừng, tuy rằng sư phụ đang cầm bàn tay bị bỏng rất đau đớn, nhưng lại làm cho tâm tình hắn hệt như xuân về hoa nở xua tan băng tuyết ngập trời!