i nói là sư phụ vẫn có thể đi, nhưng dù đi đến đâu, chân trời góc biển, sư phụ cũng nhất định đưa hắn đi cùng!
“Đau!” Hắn giật giật ngón tay, biết rõ những lời mình nói đã uy hiếp được sư phụ, lập tức ứng biến linh hoạt, được đằng chân lân đằng đầu ra vẻ rất đáng thương. Khẽ hít hít mũi, hắn cắn môi, mắt như sắp khóc đến nơi, bộ dạng như chó con đáng thương bị vứt bỏ, lại còn làm nũng mếu máo: “Đau muốn chết luôn!”
Thiên Sắc vừa tức giận vừa buồn cười, nhớ tới bộ dang nghiêm trang uy hiếp của hắn vừa rồi, liền nhíu mày, ra vẻ lạnh lùng hỏi hắn: “Là đau thật, hay lại cố ý giả vờ đáng thương?”
Một chữ “lại” đã nói hết tất cả!
“Đau thật mà!” Thấy quỷ kế bị lật tẩy, Thanh Huyền hơi ngượng ngùng vội vàng giải thích, vẻ mặt ảo não đau khổ, cẩn thận hỏi tiếp: “Sư phụ, liệu cánh tay của Thanh Huyền có bị tàn phế không?”
“Ngươi có đủ năng lực để nhận ra uy lực Kim Giao Tiên, vậy mà còn dám giơ tay đỡ.” Thiên Sắc lấy thuốc Lam Không đưa tới, chậm rãi thoa lên vết thương của hắn, lúc này mới nói với giọng thờ ơ, không giống giải thích mà như châm chọc. Tuy vậy, ánh mắt nàng vẫn vô hình trở nên sắc bén, giọng bình thản, mặt khẽ nhăn khiến người ta không nắm bắt được. Giọng nói có chút gì đó khiến người ta sợ hãi, mất mát: “Sao lúc đó không lo lắng nếu cứ tiếp bừa chiêu này thì tay có bị tàn phế hay không? !”
“Ai bảo ả la sát kia quá đáng như thế, dám nhục mạ sư phụ. Đừng nói tàn phế một bàn tay, cho dù là đồng quy vu tận, Thanh Huyền cũng không sợ!” Nhắc tới việc này, Thanh Huyền lại cảm thấy lòng đầy căm phẫn. Hắn cắn răng, oán hận nhắm mắt lại, có lẽ vì tức giận nên gân xanh giật giật hai bên thái dương: “Lần này, một bạt tai đúng là quá hời cho ả, đáng lẽ nên xẻo miệng ả mới phải!”
Nhưng nghĩ lại, tuy lúc này tay bị thương cũng coi như lấy một răn dạy trăm, dùng ả la sát đó làm tấm gương từ từ chặn miệng đám người kia, có lẽ đám bà tám đáng ghét cũng biết giữ mồm giữ miệng hơn? Dù chuyện này khiến sư phụ đau lòng, nhưng giúp hắn biết rõ sư phụ rất quan tâm đến hắn nên bàn tay này bị thương rất đáng giá!
Tóm lại, tâm trạng hiện tại của hắn giống như tiết xuân tháng ba ấm áp, cỏ cây đâm chồi, chim chóc ca hát!
“Làm bừa làm ẩu, thích đánh nhau bạo lực, không biết hối cải!” Nghe hắn căm giận thốt lên, Thiên Sắc không hề khen ngợi mà còn nghiêm mặt: “Tự nghĩ xem, vi sư phải phạt ngươi như thế nào?”
Đây gọi là vừa đấm vừa xoa, bây giờ, nàng đã bị thằng nhóc này buộc phải đổi hướng, bị bắt thay đổi ý định ban đầu, phải thỏa hiệp ở lại với hắn. Nhưng chuyện khác thì không thể giả câm giả điếc nể tình bỏ qua được.
“Sư phụ muốn phạt Thanh Huyền chép sách sao?” Vừa nghe lời này, Thanh Huyền ngây người, trừng mắt nhìn bàn tay, dùng con bài vạn năng chưa lật: “Nhưng tay Thanh Huyền đau, không chép được đâu!”
Biết hắn nhất định sẽ nói như vậy, Thiên Sắc cũng không bỏ qua, nói một câu chặn đầu: “Bây giờ không chép được cũng không sao, cứ học thuộc trước đi.”
“Học thuộc…” Thanh Huyền lẩm bẩm, sau đó nhún vai, định từ chối: “Sư phụ, người phạt chép sách như vậy chẳng thú vị chút nào, hay đổi cái khác đa dạng hơn đi. Người có thể phạt Thanh Huyền hầu hạ người cả đời, giặt quần áo, gánh nước quét nhà, trải giường gấp chăn!”
Nói thật là hắn cũng không ghét chép sách lắm nhưng vẫn không từ bỏ hy vọng ấp ủ trong lòng.
“Không có tiền đồ.” Thiên Sắc khẽ hé đôi môi đỏ mọng, nhìn vẻ mặt của hắn, trong lòng thoáng hiện cảm xúc khác thường, đành tránh sang chuyện khác: “Yêu cầu của ngươi thật sự tầm thường vậy sao, làm chân sai vặt cũng có thể vui vẻ đến vậy?”
“Ở bên hầu hạ sư phụ mà không tiền đồ sao?” Thanh Huyền gục đầu xuống, ra vẻ dốc lòng suy nghĩ. Một lúc sau, hắn đột nhiên cười nịnh bợ, mặt dày nhích lại gần nàng: “Hay là sư phụ cho Thanh Huyền lấy thân báo đáp, làm tiểu lang quân đi!”
Tiểu lang quân! ?
Thiên Sắc bị mấy từ này làm cho giật mình, hơi mất tự nhiên dịch người ra, trừng mắt nhìn hắn, nổi giận trách mắng: “Lại suy nghĩ lung tung!”
Thanh Huyền cũng mặc kệ, mặt dày thoải mái nghe trách mắng. Nghiêm túc nhìn Thiên Sắc, thốt ra từng chữ thổ lộ tình cảm, thận trọng lại kiên quyết không thỏa hiệp.
“Sư phụ, Thanh Huyền thật sự thích người.”
“Ừm.”
Thiên Sắc khẽ lên tiếng, nhưng không nhìn hắn.
“Sư phụ, người thích Thanh Huyền không?” Hắn đeo bám quyết hỏi được một câu, trong lòng có chút bất an: “Dù chỉ một chút? !”
Thật ra, hắn có thể đoán được câu trả lời của sư phụ, chẳng qua lòng hắn tràn đầy khát khao với tương lai mà thôi.
Hắn có lòng tin sự quan tâm của sư phụ đối với hắn ngày càng nhiều, cuối cùng tích lại sẽ thành thích.
Cuối cùng, Thiên Sắc cũng ngẩng đầu lên, hàng mi dài khẽ lay động không che được nét u sầu phảng phất, không còn cách nào đành cất giọng mang theo sự chua chát khó nhận biết.
“Vấn đề này, đợi ngươi tu thành tiên thân rồi nói sau!”
*****
Cả đêm, Thanh Huyền không biết tại sao cảm thấy rất phấn chấn, lăn qua lộn lại, trằn trọc khó ngủ, mãi đến canh năm mới mơ màng thiếp đi.
Vốn là, hiếm khi sư phụ không chép kinh, hắn liền trả lại giường để người nghỉ ngơi, còn mình thì tìm một tấm chiếu ngủ bên cạnh giường.
Đương nhiên hắn cũng có chút tính toán, lòng chờ mong lỡ đâu sư phụ ngủ đến nửa đêm, thấy hắn bị thương sẽ đau lòng cho hắn lên giường ngủ —
Khụ khụ, ngừng, ngừng!
Hắn thừa nhận đúng là hắn không chỉ ảo tượng chuyện này. Nhưng những gì xảy ra sau đó đã chứng minh hắn thực sự ảo tưởng mà thôi, vì thực tế là sư phụ vốn không cho hắn có cơ hội thực hiện ảo tưởng này.
Bởi vì, hắn nói kiểu gì sư phụ cũng không chịu cho hắn ngủ dưới đất.
Cuối cùng là hắn ngủ trên giường, cả đêm trằn trọc. Còn sư phụ ngồi thiền trên đệm, dưỡng tâm điều khí nghỉ ngơi.
Có điều, những lúc vui vẻ nhất lại hay có những chuyện vặt vãnh đáng ghét, sáng sớm chưa thấy mặt người đã có kẻ đến phá hoại không khí ấm áp, yên bình này.
“Thanh Huyền sư huynh.” Người đến là Ngọc Thự, mặt trầm như nước, không chút cảm xúc, chỉ có ánh mắt trầm tĩnh cùng đôi con ngươi sáng ngời: “Chưởng giáo thần tôn phái đệ đưa thuốc đến.”
“Làm phiền.”
Thanh Huyền thản nhiên cảm tạ, vì sáng sớm sư phụ phải đi gặp sư tôn, không có trong phòng nên hắn vẫn ở trên giường, thái độ khiêm tốn, khách sáo.
Thật ra, ấn tượng của hắn với Ngọc Thự không xấu. Nhưng vì Ngọc Thự là người của Phong Cẩm, nên xuất phát từ sự căm ghét với Phong Cẩm nên hắn làm cách nào cũng không thích nổi Ngọc Thự.
Đưa thuốc xong, Ngọc Thự không có ý định rời đi, chỉ im lặng nhìn Thanh Huyền một lúc, sau đó khẽ cúi đầu, thu hết mọi cảm xúc: “Thanh Huyền sư huynh thật sự có bản lĩnh.” Tuy giọng y trầm thấp nhưng rất rành rọt, còn mang theo cảm xúc khó diễn tả: “Xưa nay, tiên tôn đã nói là làm, không ai có thể gây khó dễ cho người. Nhưng Thanh Huyền sư huynh chỉ nói vài câu đã khiến tiên tôn chịu thua.”
“Đa tạ quá khen, ta vốn tưởng ngươi có lòng đưa thuốc đến, không ngờ lại giả vờ mượn việc đưa thuốc để hóng chuyện.” Tuy rằng, cả đêm Thanh Huyền không thể chợp mắt, nhưng nhờ suốt ngày lăn lộn với đám Lam Không, Mộc Phỉ nên cho dù nhìn có vẻ lười nhác thực chất đầu óc lại rất nhanh nhạy. Hắn im lặng lắng nghe, đôi mắt đen sâu thẳm khẽ híp lại, có chút mơ màng, giọng điệu nhàn nhã: “Có chuyện gì cứ nói thẳng, quanh co lòng vòng, ngươi mệt, ta cũng mệt.”
Ngọc Thự cũng không phải là người dễ bị bắt nạt, thấy hắn thẳng thắn như vậy, cũng nói rất đơn giản: “Chẳng qua, Ngọc Thự muốn khuyên sư huynh, tiên tôn và huynh là thân phận thầy trò. Trong lòng tiên tôn đã có người khác, dù sư huynh đau khổ quấn quýt si mê, cuối cùng chỉ là lầm người lầm mình, không có kết quả tốt.”
“Quấn quýt si mê?” Thanh Huyền hừ một tiếng chậm rãi ngồi dậy, sắc mặt lạnh nhạt, khóe môi nở nụ cười chê cười. Giọng không chút khách khí, mang ý châm biếm: “Người trong lòng sư phụ ta là ai, hình như ngươi cũng biết rõ như người khác.”
Nói hắn quấn quýt si mê, được rồi, hắn mặt dày sẵn lòng thừa nhận là quấn quýt si mê, thì sao chứ?
Nói cho cùng, đây là chuyện của hắn và sư phụ, liên quan gì đến người khác?
Tên Ngọc Thự này, giọng điệu lớn lối gớm!
“Xem ra trong lòng sư huynh cũng biết rất rõ.” Ngọc Thự vẫn cúi đầu, không hề bối rối vì đòn phủ đầu của hắn, giọng nói trầm thấp, bình thản mà trấn tĩnh, rất chừng mực: “Một khi đã như vậy, sao sư huynh không tác thành cho quân tử và mỹ nhân. Cùng Ngọc Thự tìm cách tác hợp cho họ, xóa hết hiểu lầm trước kia, nối lại tình xưa, vậy chẳng phải là chuyện tốt đẹp sao?”
Tác thành cho quân tử và mỹ nhân?
Thanh Huyền cười nhạt, khẽ hừ một tiếng. Khuôn mặt khôi ngô, anh tuấn ngược sáng nên không rõ nét, nhưng nụ cười lạnh ẩn hiện tức giận, không trả lời yêu cầu có vẻ đàng hoàng này.
“Nói tới nói lui, ngươi muốn ta giúp đỡ, cùng làm thuyết khách sao?” Hắn khẽ ho, ngẩng đầu nhìn Ngọc Thự, ánh mắt sắc bén, giọng từ tốn nhẹ nhàng, đôi đồng tử đen sáng ngời khiến người ta thấy bất an: “Là kẻ phụ bạc kia nói ngươi đến?”
Biết rõ người sau lưng Ngọc Thự là Phong Cẩm, nhưng hắn cố tình làm khó, không thèm gọi tên mà dùng từ đại diện hết sức khái quát.
“Không phải.” Đối với sự châm biếm quá rõ ràng kia, Ngọc Thự coi như không nghe thấy, vẫn giữ đúng chừng mực, cũng không nói rõ lý do, chỉ cố ý nhấn mạnh từng chữ, nhẹ nhàng, thong thả bước về phía trước, gạt bỏ hết quan hệ với người khác: “Chỉ là Ngọc Thự xen vào việc của người khác thôi.”
“Thật không? Theo như ngươi nói, nếu kẻ phụ bạc kia nhớ mãi không quên sư phụ ta, vì sao ngày đó vong tình phụ nghĩa? Bây giờ lại muốn nối lại tình xưa, xóa hết hiểu lầm?” Thanh Huyền lầm bầm ngồi lại giường, nghiêng đầu nhìn Ngọc Thự. Đôi mắt sáng bỗng trở nên khác thường, giọng nói bỗng trở nên lạnh buốt, nụ cười mỉa mai. Giờ khắc này, nét mặt hắn vẫn không hề thay đổi. Mà ngược lại, sự châm chọc càng trở nên rõ ràng. Nỗi buồn chất chứa bao lâu tận đáy lòng được thốt ra, lời lẽ vượt quá thân phận, vô cùng to gan, không hề che giấu tâm tư của bản thân: “Thầy trò thì đã sao? Ta không ngại nói rõ, ta thích sư phụ ta, muốn làm tiểu lang quân của người, muốn ở với người đời đời kiếp kiếp! Nói không khách khí thì kẻ phụ bạc kia giờ coi như tình địch của ta, vì sao ta phải tự ngược bản thân giúp đỡ y? Ngươi giúp y, tất nhiên là vì lợi ích của ngươi, nhưng y cho ta lợi ích gì?!”
Những lời nói vô cùng bén nhọn tuôn ra, từng chữ từng lời đều như kim châm, đâm vào điểm yếu của kẻ khác, khiến Ngọc Thự không biết nên trả lời như thế nào, chỉ biết cúi đầu im lặng.
“Hơn nữa, ta cũng không muốn sư phụ ta phải chịu ấm ức. Ai biết kẻ phụ bạc kia lại có ý gì, có thể tiếp tục giở trò cũ khiến sư phụ ta đau lòng hay không?!” Thấy Ngọc Thự không nói lời nào, Thanh Huyền nhướn cao mày, làm người ta đoán không ra sắc mặt vui hay giận, thản nhiên nhìn y. Bình tĩnh như người đang nói chuyện không phải Ngọc Thự, mà là kẻ phụ lòng Phong Cẩm kia: “Nói cho ngươi biết, bất luận là cần bao nhiêu thời gian, ta nhất định sẽ xóa tan hoàn toàn bóng dáng kẻ phụ tình đó trong lòng sư phụ ta!”