“Cô đoán xem?” Anh ta lại bắt đầu khiến cô nổi lên hứng thú.
“The Legend of 1900.”
“Không.”
“Forrest Gump.”
“Không.”
“…Spider Man.” Cô không khẳng định, cười cười nhìn anh ta.
“Không phải.”
“Vậy là phim gì?”
Tưởng Bách Liệt gác chân lên bàn, vẻ mặt tươi cười nói: “Brokeback Mountain…”
“…” Nụ cười của Thế Vân đông cứng lại.
“Cô không thấy rất chuẩn xác sao? Khi cô nói, ‘trong lòng mỗi người chúng ta đều sẽ có một loại cố chấp’ ——”
“—— khoan đã, tôi chưa từng nói qua những lời này.”
“Có quan hệ gì chứ, đại khái chính là ý tứ như vậy, tóm lại khi tôi nghe cô nói thế, trong đầu bỗng nhiên xuất hiện một câu —— trong lòng mỗi người đều có một ngọn núi Brokeback.”
“Quy tắc của bác sĩ tâm lý chính là, khi bệnh nhân muốn anh ta im miệng thì anh ta càng nói trắng ra, mà khi bệnh nhân muốn anh ta nói ra ý tưởng trong đầu, anh ta lại ngoan cố bắt đầu thừa nước đục thả câu hay sao?” Cô đành chịu.
Tưởng Bách Liệt nghiêng đầu suy nghĩ, gật đầu nói: “Trên cơ bản, có thể nói vậy —— nhưng đây chỉ là một trong những quy tắc.”
“Còn có điều hai, điều ba sao?”
“Rất nhiều, trên thực tế có rất nhiều,” anh ta mỉm cười gật đầu, có lẽ vì đã uống bia, âm thanh hơi lười nhác, “Tóm lại, chúng tôi lấy việc ép bệnh nhân phát điên làm quy tắc cao nhất.”
Thế Vân cười ha ha, cảm thấy cách nói của anh ta rất thú vị.
“Như vậy,” anh ta còn nói, “Hiện tại tôi có thể nói trắng ra hay không?”
Thế Vân cào tóc, như là học sinh rốt cuộc gặp phải cuộc thi giữa kỳ, cô khẩn trương gật đầu.
“Lần trước tôi có hỏi cô,” anh ta dừng một chút, như là đang suy nghĩ nói tiếp thế nào, “Cô và chị cô có thể yêu cùng một người đàn ông không, đáp án của cô là phủ định.”
“Ừm…”
“Thế thì tôi lại đổi câu hỏi khác.”
“?”
“Nếu chị cô yêu một người nào đó, cô sẽ có thiện cảm với anh ta không, hay là cảm thấy rất ghét anh ta?”
Thế Vân mím môi: “Ghét…thường thì không.”
“Nhưng không phải cô đã nói hai cô không thích cùng một loại người sao?”
“Nhưng nó không hề đại diện cho việc chúng tôi sẽ ghét loại người mà đối phương thích.”
“À…được rồi,” Tưởng Bách Liệt tựa vào lưng ghế dụi mắt, như là thừa nhận sai lầm của mình, “Thế thì sẽ có thiện cảm ư?”
“Tôi thấy cũng chưa tới thiện cảm, chỉ là coi như bạn bè thôi,” cô suy nghĩ một lúc rồi nói thêm, “Có lẽ sẽ là bạn bè thân thiết, dù sao cũng là người mà chị em mình thích.”
“Nhưng vẫn sẽ duy trì một khoảng cách nhất định.”
“Phải,” cô gật đầu, “Sẽ duy trì khoảng cách mà không cần nghĩ ngợi.”
“Nhưng cô có từng nghĩ tới hay không…”
“?”
“Có lẽ đối với hai cô mà nói, đó chỉ là một người thích chị em của mình, nhưng đối với người kia mà nói, hai cô không hề bình thường.”
“Không bình thường?” Cô nhìn anh ta, như là còn chưa hiểu ra.
“Đúng vậy,” anh ta chìa hai tay ra, “Bởi vì hai cô là chị em song sinh mà, nếu anh ta thích một trong hai người, nói không chừng cũng sẽ cảm thấy hứng thú với người còn lại —— đương nhiên không phải là loại hứng thú mà tôi muốn nói, mà là hiếu kỳ như chúng ta thường nói. Chẳng lẽ cô không tò mò sao, nếu trên thế giới này còn có một người thích cô trong khi người giống hệt cô cũng tồn tại?”
“…” Thế Vân há hốc mồm, muốn nói gì đó, nhưng đến bên miệng rồi thì lại không còn dũng khí.
Tựa như một vị thính giả thích gọi điện thoại đến tiết mục radio, rốt cuộc trong khoảnh khắc được nối máy, tay chân lại lạnh ngắt mà cúp điện thoại.
Tháng một năm nay chỉ rơi tượng trưng một chút tuyết, những bông tuyết thật nhỏ rơi xuống trên mặt đất liền tan thành nước, cho dù làm sao cũng không đọng lại được.
Thế Vân đứng trước cửa sổ văn phòng, đang cầm một tách cà phê nóng, nghĩ rằng Thượng Hải không thích hợp để tuyết rơi, cơn lạnh vốn lạnh lẽo đến trong xương cốt nếu pha lẫn với tuyết sẽ khiến người ta cảm thấy toàn thân như bị đóng băng.
Viên Tổ Vân không biết đi công tác ở đâu, bởi thế trên bàn làm việc của cô đã xếp một chồng văn kiện thật cao, nhưng cô vẫn còn có thể đứng nhàn nhã bên cửa sổ mà lơ đãng.
Khi sắp đến giờ tan tầm, Thạch Thụ Thần bỗng nhiên gọi điện hẹn cô ăn cơm, cô không hề lưỡng lự, mà rất quyết đoán đồng ý. Từ sau hôm uống trà chiều cùng Lý Nhược Ngu, cô chợt hiểu được rất nhiều, về bản thân cô, về Thạch Thụ Thần, về bọn họ.
Cô như là đã hiểu được, có một số việc, cô không thể không làm.
Cô đặc biệt hẹn tám giờ, bởi cô muốn có thời gian về nhà một chuyến, lấy một số thứ cô muốn giao cho anh ta.
Tám giờ kém năm, cô bước vào cửa nhà hàng, không ngoài dự đoán đã thấy Thạch Thụ Thần đến đó đợi từ sớm.
“Trước khi chính thức gọi món, tớ cảm thấy tớ có việc cần thiết phải nói với cậu,” Thạch Thụ Thần đưa thực đơn cho cô, rất lịch thiệp nói, “Vừa rồi tớ không nhịn được đã gọi một phần khoai lang nướng trước, hơn nữa đã ăn hết rồi.”
“Ý cậu nói là vừa rồi ở ven đường mua một củ khoai lang nướng sau đó ăn hết rồi ư?”
“Phải rồi, là ý này.”
hai người nhìn nhau cười, bỗng nhiên Thế Vân cảm thấy khoảng cách trước đó giữa bọn họ hình như đã tan biến. Họ không hề dè dặt với nhau, ngược lại thoải mái hơn.
Gọi món xong, Thế Vân cầm túi giấy đưa cho Thạch Thụ Thần: “Bên trong là áo vét của cậu, bỏ quên tại nhà tớ, còn một số thứ cũng quên cậu lấy lại hết đi.”
Thạch Thụ Thần ngẩn người, sau đó mỉm cười nhận lấy, nhưng bên trong nụ cười này như là còn kèm theo gì đó.
Bọn họ có thể nói chuyện tràng giang đại hải, mặc dù chẳng còn không gì để nói như lúc trước, nhưng cũng đắn đo ít nhiều chuyện không cần thiết. Bọn họ hồi tưởng rất nhiều chuyện, rất nhiều chuyện đã làm cùng nhau thời niên thiếu, buồn cười cũng được, đáng tiếc cũng được, đối với họ mà nói, đều là những ký ức rất trân quý, cho dù chỉ là một việc nhỏ bình thường, khi kể ra có thể nhận được sự đồng tình, cô cảm thấy đó chính là một loại hạnh phúc, hạnh phúc ăn ý nhất.
Thế Vân đặc biệt không lái xe, là vì khi bữa cơm kết thúc, Thạch Thụ Thần có thể đưa cô về, nhưng anh ta lại thảng thốt đút tay vào túi, nói rằng mình cũng không lái xe, mà định ngồi xe của cô.
Họ đứng ở cửa nhà hàng trong cơn mưa phùn, nhìn xe taxi đầy người chạy trên đường, không khỏi nhìn nhau cười lần nữa, nhưng lúc này là cười khổ.
“Đi thôi, nhà tớ cách đây không xa lắm,” Thạch Thụ Thần kéo nón nằm liền trên áo khoác của Thế Vân lên, che khuất đầu cô, “Tớ về lấy xe rồi đưa cậu về.”
“Được.” Mũi cô lạnh ngắt đến đỏ lên, nhưng cô không hề để ý.
hai người chậm rãi đi trên đường, ánh sáng đèn đường rọi xuống làm cho những giọt mưa có chút lóng lánh, tia sáng u ám.
“Về vấn đề lần trước tớ hỏi cậu,” Thạch Thụ Thần nói, “Tớ đã biết đáp án của cậu rồi.”
“?”
“Vì vậy,” anh ta giơ lên cái túi đựng áo vét, “Nếu cậu bằng lòng đi theo tớ, nhất định sẽ bỏ nó trong hành lý của mình, mà không phải trả lại cho tớ.”
“…Ừm.” Thế Vân cúi đầu, nhìn con đường dưới chân rơi đầy giọt mưa.
“Nhưng có lẽ tớ đã biết đáp án còn sớm hơn nữa,” anh ta ngẩng đầu, nhìn bầu trời phía trên, “Trước khi tớ đưa ra câu hỏi.”
Cô dừng bước nhìn anh ta, như là đang nói: vậy tại sao còn hỏi chứ?
“Nhưng con người có đôi khi ngu ngốc như vậy,” anh ta cúi đầu, cũng nhìn cô, ánh mắt rất dịu dàng, “Rõ ràng đã có đáp án, nhưng vẫn muốn tìm đáp án khác —— có lẽ có thể gọi là chưa từ bỏ ý định.”
“…”
“Cậu có thấy tớ khờ không?”
“Không, chưa từng có.” Cô nhìn anh ta, nghiêm túc trả lời.
Ánh mắt anh ta lấp lóe, như là đang nói gì, nhưng cô không hiểu.
“Đồ ngốc.” Anh ta cười, vươn tay ra đè đầu cô.
“Đúng rồi, tớ có vật này cho cậu.” Từ trong túi xách Thế Vân lấy ra một cái hộp, đưa tới trước mặt Thạch Thụ Thần.
Anh ta nhận lấy, dùng ánh mắt hỏi cô.
“Là một chiếc đồng hồ.” Cô trả lời.
“Tại sao muốn tặng tớ thứ này?”
“Không có gì…” Cô dừng một chút, “Chỉ là nghĩ rằng, hy vọng cậu có thể quên đi thời gian không thoải mái trong quá khứ, dùng nó để trải qua thời gian mới hạnh phúc.”
Anh ta nhìn cô, không mở hộp ra, chỉ là mỉm cười nhìn cô: “Thời gian hạnh phúc trong quá khứ thì sao, cũng muốn quên mất ư?”
Cô mím môi, cố gắng cầm nước mắt: “Thỉnh thoảng…hãy quên đi, đó là vì cho cậu có nhiều không gian hơn để ghi nhớ thời gian mới…”
Anh ta vẫn nhìn cô, nhưng bỗng nhiên như là…một người anh trai nhìn em gái của mình.
“Nếu đi đưa tiễn cậu có khóc không?” Anh ta hỏi.
“Không biết…” Cô nhìn bầu trời, không cho nước mắt chảy ra.
“Vậy thì cậu đừng đến.”
“?”
“Bởi vì lúc đưa tiễn cậu tớ không có khóc.”
Thế Vân bỗng nhiên cười rộ lên: “Cậu hoàn toàn không tới đưa tiễn.”
“Có chứ,” vẻ mặt anh ta bình tĩnh, giọng điệu cũng rất kiên định, “Chỉ là cậu không để ý mà thôi…”
“Đáng ghét,” cô cào tóc, “Cậu nói thế làm chi, tớ rất vất vả mới làm cho nước mắt không rơi xuống.”
“Được rồi,” Thạch Thụ Thần lộ ra biểu tình dịu dàng như mọi khi, “Vậy đã định rồi đấy, cậu đừng đến đưa tiễn.”
“Ờ…”
Anh ta không nói nữa, chỉ là lặng lẽ đi về phía trước. Cô nhìn bóng lưng anh ta, chợt cảm thấy…anh ta thay đổi rồi, tựa như Tưởng Bách Liệt từng nói có thể cảm nhận được sự thay đổi của cô, cô cũng có thể cảm nhận được sự thay đổi của anh ta một cách chân thật, hơn nữa đó là sự thay đổi tốt.
Anh ta lấy xe ở dưới lầu nhà mình, đưa cô trở về, dọc đường hai người lắng nghe tiết mục radio, không ai nói gì, nhưng bầu không khí tuyệt đối không lạnh nhạt.
“Này!”
Thế Vân mở cửa xe muốn đi xuống, nhưng bị Thạch Thụ Thần gọi lại. Cô nhíu mày, không biết bắt đầu từ khi nào, Thạch Thụ Thần giống như Viên Tổ Vân, dùng “Này” thay cho tên cô.
“?”
Anh ta nhìn cô: “Ngày đưa tiễn thật sự đừng tới, ngay cả ba mẹ tớ cũng bảo đừng tới. Nhưng trước khi đi tớ sẽ gọi điện cho cậu.”
“À…” Cô ngơ ngác gật đầu.
“Tạm biệt.”
“Tạm biệt.” Cô xoay người xuống xe, vẫy tay, không muốn nhắc nhở chính mình có lẽ đây là lần gặp cuối cùng trước khi anh ta đi.
“Này!” Anh ta lại gọi cô.
“?”
“Ưm…” Anh ta do dự một lúc, cuối cùng nói, “Lần trước tớ nói, người Viên Tổ Vân thích không phải là cậu…cậu coi như tớ chưa từng nói nhé.”
“…”
“Được không?” Anh ta hơi cúi đầu, bởi vì muốn nhìn cô thông qua cửa sổ xe, sắc mặt nghiêm túc như là trước đây chưa từng có.
“Được…” Cô cười cười, là nụ cười mà cô cho là rạng rỡ nhất, “Tạm biệt!”
Thạch Thụ Thần lái xe biến mất trong cơn mưa phùn, Thế Vân đứng sau cửa lớn bằng kính dưới lầu khu chung cư, lặng lẽ vẫy tay với anh ta, coi như là đang đưa tiễn anh ta.
Cô xoay người đi vào thang máy, ấn nút “31”, sau đó tựa vào vách tường bằng kính, nhìn con số trên màn hình điện tử nhảy lên từng chút một.
Cô nhớ tới mùa thu vào năm 2006. Một mình cô đi New York, không nói cho bất cứ ai biết.
Ngày đó cô tới nơi bầu trời quang đãng, ánh sáng mặt trời chiếu lên chiếc