ng tượng rất nhiều, sự vật vã khóc lóc của Phong Lan đối với anh không khác gì tra tấn. Anh sợ những lời khẩn cầu của cô, chỉ cần thêm một lần nữa, anh sẽ dao động mất, sau đó không còn cách chống cự nào nữa, hai người rồi sẽ lại quay về tình cảnh vô vọng rối ren vướng víu không ngưng nghỉ, cho đến khi ngày đó xảy ra.
“Tôi không có ý giục cậu. Ngồi trên xe đợi lâu đến tê cả chân mới chạy vào xem sao.” Ánh mắt Đàm Thiếu Thành đảo qua đôi mắt sưng húp của Phong Lan rồi nói với Tiểu Dã: “Cãi nhau gì mà hăng vậy? Cậu thật là… cứ nói rõ ràng ra là xong, khỏi phải làm tổn thương đến người ta.”
“Chuyện gì đây? Đừng có làm bộ làm tịch trước mặt tôi nữa.” Phong Lan không chịu nổi cảnh này. Cô với Đinh Tiểu Dã cãi nhau đến mức độ nào đi nữa thì cũng là chuyện của riêng hai người. Lâu nay cô chưa bao giờ coi Đàm Thiếu Thành là đối thủ cạnh tranh trong chuyện tình cảm này, kẻ thù đích thực chỉ có một, đó chính là “con quỷ ám” trong tim Đinh Tiểu Dã.
Đàm Thiếu Thành ngạc nhiên ra mặt, hỏi Đinh Tiểu Dã: “Cậu vẫn chưa nói với cô ấy à?”
“Ừm.” Đinh Tiểu Dã đáp.
“Hay là để tôi…”
“Diễn kịch một vai hai mặt à? Chị đừng có nước đục thả câu!” Phong Lan cảnh cáo Đàm Thiếu Thành xong, quay qua lạnh lùng nói với Đinh Tiểu Dã: “Rốt cuộc là định làm gì đây? Muốn nói gì cũng tự mình nói với tôi chứ.”
“Cậu ấy sẽ đi với tôi.” Đàm Thiếu Thành cướp lời Đinh Tiểu Dã, cô ta dùng bộ mặt thông cảm nói với Phong Lan. “Cậu ấy không muốn cô phải đau khổ, tôi đành làm người xấu vậy. Đừng ép cậu ấy.”
Phong Lan cười. Cô đã làm gì vậy, tại sao chỉ trong thoáng chốc mọi người đều bảo cô ép người quá mức? Bọn họ đều biến thành kẻ ngây thơ vô tội, tất cả đều là do lỗi của cô sao?
“Cậu ấy đi với chị ư?” Phong Lan dường như thuật lại một câu nói đùa. “Đinh Tiểu Dã, cậu muốn đá tôi thì cứ nói, chẳng lẽ không có lý do nào khác nữa sao?”
“Tại sao cậu ấy lại không thể cặp với tôi? Thua về tay tôi khiến cô không thể ngẩng mặt lên nổi à…”
“Chị đừng chõ miệng vào! Tôi đang hỏi cậu ấy!” Phong Lan quay sang tím chặt lấy áo Đinh Tiểu Dã, căm hận nói. “Cậu mới là đồ nhu nhược, hèn nhát! Tại sao cậu không tự mở miệng được, mà phải để một mụ đàn bà ra mặt hộ vậy?”
Đinh Tiểu Dã đặt tay lên tay Phong Lan, chậm rãi đẩy tay cô ra khỏi người mình.
“Chuyện này có gì đâu. Đàn bà là nửa thế giới mà. Tôi thấy mọi thứ đều rất bình thường. Tôi có thể đi với chị thì tại sao không thể chuyển mục tiêu sang thành chị ấy?”
Phong Lan nói: “Nếu cậu là tên lừa đảo thì chính là tên lừa đảo đáng thương nhất trên thế gian này! Thử nói xem, cậu đã lừa được gì từ tôi? Người, hay tiền? Ngoài chút tâm tư chẳng đáng đồng tiền nào của tôi ra, cậu chẳng được cái quái gì hết! Tình cảm của một đứa con gái ngốc nghếch có đổi được nửa xu không?”
“Vì tôi quá chán ngán xem chị tự biên tự diễn rồi nên chị có cho bao nhiêu tiền đi chăng nữa tôi cũng không chịu đựng thêm nổi nữa.” Đinh Tiểu Dã mỉa mai. “Huống hồ chị cũng chẳng giàu lắm, ít ra thì không giàu bằng chị ấy. Chị ấy lại tỉnh táo hơn chị, chẳng tự dưng đi mơ mộng đến tương lai chỉ từ một trò chơi.”
Phong Lan thở dồn dập, ngọn lửa trong mắt không chiếu sáng được vẻ mặt suy sụp nhưng cô không khóc nữa, cũng không đau khổ cầu xin.
Đàm Thiếu Thành nói không sai chút nào, lòng tự trọng của Phong Lan không cho phép cô yếu đuối lúc này, càng không bao giờ van xin anh ở lại khi đang đứng trước mặt một người con gái khác, cho dù có phải nghiến đến vỡ răng.
“Làm thằng phi công dựa vào cái mặt đẹp trai để ăn chực uống chung có danh giá lắm không?” Phong Lan liếc nhìn Đinh Tiểu Dã mỉa mai.
Đinh Tiểu Dã khom lưng, vén lọn tóc rối tung của cô. “Cũng như dùng sức để tự kiếm ăn thôi, nói cho cùng đó cũng là một dạng kỹ năng sống, chị nên hiểu như vậy.”
Cuối cùng anh cũng đã nhìn thấy vẻ giống như “ghê tởm” trong đáy mắt cô. Cô kinh hãi lùi lại một bước, tránh khỏi sự động chạm của anh, chỉ tay về phía cửa, gào lên: “Cút, cút ngay lập tức!”
Khang Khang từ nãy đến giờ đứng thu lu trong góc bỗng trở nên nhanh nhẹn, lo rằng Phong Lan quá xúc động sẽ dẫn đến sự việc không thể cứu vãn, hấp tấp chạy đến dàn hoà: “Chị Lan, bớt giận, bớt giận. Mọi người tạm dừng cãi nhau, ăn chút hoa quả đã.”
Lửa giận của Phong Lan bốc lên đến đỉnh đầu, cô một tay hất đổ cả rổ hoa quả Khang Khang đang cầm, táo và quýt lăn lông lốc dưới đất.
“Ăn gì mà ăn? Họ không xứng!”
Một quả táo lăn đến Đinh Tiểu Dã, anh lẳng lặng nhặt nó lên. “Khang Khang, cảm ơn cậu.”
“Cảm ơn em làm gì? Anh có chuyện gì cứ nói với chị Lan, đừng giữ trong lòng.” Khang Khang giậm chân nói.
Đinh Tiểu Dã nói với Phong Lan: “Từ góc độ “quan hệ chủ tớ”, tôi có mấy lời muốn tặng chị, coi như một món quà. Con gái hai mươi tuổi mà ngốc thì gọi là ngây thơ, chị tầm tuổi này mà vẫn ngốc,k nói trắng ra là ngu xuẩn. Phải có người nói cho chị tỉnh ra. Nếu như tôi đã dạy được chị bài học rằng đừng có dễ dàng tin vào cái chị gọi là tình yêu, đừng dễ dãi trao hết cả trái tim mà nên tìm một người đàn ông tương xứng, thương yêu chị rồi sống với nhau trọn đời thì coi như tôi đã làm được một việc tốt.”
Phong Lan nhìn chằm chằm vào quả táo trong tay Đinh Tiểu Dã rít ra từ kẽ răng: “Điều duy nhất cậu dạy tôi, đó là khiến tôi hiểu ra “vô liêm sỉ” là gì. Bố tôi đã nói đúng, cậu không xứng để tôi phải suy nghĩ, không xứng được nhận bất cứ thứ gì từ tôi. Tôi nguyền rủa cậu sau khi đi ra khỏi đây, không bao giờ gặp được người con gái nào thật lòng với cậu. Cả cuộc đời này, cứ mỗi lần cậu nhìn thấy quả táo, sẽ hối hận vì sự lựa chọn ngày hôm nay.”
Đinh Tiểu Dã và Đàm Thiếu Thành cùng nhau đi khỏi nhà hàng, cầm theo mấy món quần áo anh đã thu dọn sẵn từ trước. Khang Khang sau khi nhặt hoa quả dưới đất và thu dọn những đồ đạc rơi vãi tứ tung lại, liền ngồi cạnh Phong Lan, định an ủi cô, nhưng cũng không biết nên nói gì.
Phong Lan ngồi ở mép giường, bỗng nhiên cất tiếng hỏi khẽ: “Khang Khang, trông tôi có thảm thương lắm không?”
“Không, làm gì có chuyện đó!” Khang Khang ngó nghiêng trái phải, cẩn thận ngắm nghía kĩ lưỡng gương mặt cô, nói: “Chị khóc mà đường kẻ mắt không bị nhòe đi chút nào, chị dùng hiệu gì thế?” Chị trông đẹp hơn cái cô họ Đàm kia nhiều.”
“Cảm ơn cậu.”
Phong Lan và Đinh Tiểu Dã đều là người miệng cứng nhưng lòng mềm, bình thường họ khá qua tâm chăm sóc Khang Khang, nhưng cũng trêu chọc cậu ta không ít. Nhưng hôm nay cả hai người đều nói “cảm ơn” bằng chất giọng vô cùng nghiêm trọng, khiến Khang Khang không khỏi lo lắng, run rẩy cảm thấy có gì đó không ổn lắm. Đặc biệt là Phong Lan, vẻ mặt của cô lúc này đã trở nên bình tĩnh, lúc nói cảm ơn còn cố nở nụ cười.
“Chị muốn ăn hoa quả không?” Khang Khang cúi đầu. Chẳng qua cậu ta không biết phải nói gì nên nói đại. Trong tình cảnh thế này, ai còn có lòng dạ ăn uống chứ?
Phong Lan chọn quả táo đỏ nhất, to nhất trong rổ hoa quả của Khang Khang, lấy dao gọt vỏ. Dao không được sắc lắm, cô đã gọt rất cẩn thận mà vỏ táo vẫn nham nhở lúc đứt lúc liền.
Từ khi còn bé, Phong Lan đã nghe người ta nói: “Khi gọt táo nếu để vỏ không bị đứt, điều ước sẽ thành hiện thực.” Cô đã làm một việc nghiêm túc hết sức như vậy, thế mà vẫn làm không nên, đáng bị trắng tay lắm.
Cô đưa quả táo đã gọt xong cho Khang Khang nhưng cậu ta lại không dám cầm.
Phong Lan nhớ ra chuyện ban nãy, nhếch mép nói: “Ăn đi, quả này không có lời nguyền nào cả. Phù thủy và bảy chú lùn cũng chẳng phải ai cũng dám hành hạ.”
Nghe Phong Lan nói vậy, Khang Khang lại thấy yên tâm phần nào. Cậu vừa cầm lấy miếng táo thì thấy Phong Lan đứng lên, đi ra phía cửa.
“Chi đi đâu đấy?” Khang Khang cuống quýt hỏi.
Phong Lan nói: “Ra ngoài đi dạo một chút.”
“Em đưa chị đi.” Lúc này Khang Khang không dám để Phong Lan một mình lang thang ngoài đường, sẽ rất dễ gặp chuyện. Cậu do dự không biết có nên gọi điện cho Tăng Phi nhờ giúp đỡ hay không, lại nghĩ Phong Lan muốn tỏ ra cứng cỏi, không thích có thêm người nhìn thấy cô trong tình cảnh này, nên đành từ bỏ ý định đó.
Phong Lan quay đầu nhìn Khang Khang. “Đi theo tôi làm gì, sợ tôi nghĩ quẩn à? Tôi mà tự tử vì cái loại đó thì cũng đáng chết rồi.”
Cô đẩy cửa bước ra ngoài. Mặt trời lúc bốn giờ chiều vẫn chói chang, đường phố bên ngoài như thể chiếc chảo đặt trên bếp, bốc hơi nóng nghi ngút. Chẳng phải người ta vẫn bảo trời thế này là sắp mưa rất to hay sao? Nhưng cô ngẩng đầu, chỉ nhìn thấy ánh nắng chiều gay gắt.
Phong Lan cố ý đợi bọn họ đi thật xa, cô muốn đuổi theo cũng không kịp, mới cho phép bản thân đi ra ngoài. Cô bước chầm chậm không mục đích qua bến xe bus, qua trung tâm mua sắm ở giao lộ phía trước, qua cầu vượt… càng đi người xung quanh lại càng đông dần, nhưng không có ai giống anh cả.
Có người chạy đến trước mặt cô, ấn vào tay tờ quảng cáo, cô cầm lấy, đó là quảng cáo studio chụp ảnh cưới sắp khai trương, người mẫu trong ảnh mặc một chiếc váy cưới trắng tinh, nở nụ cười hạnh phúc đúng khuôn mẫu, có cả một dòng chữ uốn éo đập vào mắt: Đẹp hơn cả tình yêu, đó là cam kết – Studio ảnh cưới Đào Nhiên.
Phong Lan ngẩng lên nhìn, người đứng bên cạnh chìa tờ quảng cáo cho từng khách bộ hành chính là Chu Đào Nhiên.
Chu Đào Nhiên dường như cũng cảm nhận được có người đang chăm chú nhìn mình, quay đầu lại, hết sức bất ngờ. “Phong Lan!”
Hôm nay cô mặc một bộ.. Phong Lan này hoàn toàn lạ lẫm với Chu Đào Nhiên, vì thế nên ban nãy khi ấn tờ quảng cáo vào tay cô, anh không hề nhận ra cô.
Sauk hi nhìn kĩ lại cô, Chu Đào Nhiên càng thêm ngạc nhiên.
“Tại sao em lại để mình trông như thế này?”
“Hả?” Phong Lan không hiểu, nhìn theo hướng ngón tay anh chỉ, cô sờ lên mặt mình, mới nhận ra trên đó ướt đẫm nước mắt.
“Đây là…” Cô vẩy vẩy tờ quảng cáo.
Chu Đào Nhiên vẫn tập trung vào gương mặt Phong Lan, nhưng anh ta biết rõ con người cô, cô mà đã không nói thì có hỏi nữa cũng vô ích.
“Trụ cột nuôi gia đình mà.” A nh quay đầu nhìn về phía xa. “Vài tháng nữa là Phùng Oánh sinh rồi, anh không thể để vợ con uống không khí được.”
Phong Lan cũng nhìn theo, đứng trước cửa tiệm vàng kia không phải là Phùng Oánh đó sao? Bụng cô ta hơi nhô lên, đội nắng gắt ướt đẫm mồ hôi phát quảng cáo cho cửa tiệm mới mở của chồng.
“Anh cũng không muốn cô ấy phải vất vả thế, nhưng mà studio mới thành lập, thực sự là thiếu nhân viên, cô ấy lại cứ muốn đi.” Chu Đào Nhiên tỏ vẻ ngại ngùng.
Khi đang còn yêu Phong Lan, Chu Đào Nhiên thường nói chụp ảnh cuới là biểu hiện xuống dốc của một nhiếp ảnh gia.
Vết thương phía sau đầu anh ta chắc đã lành từ lâu, nhưng cô vẫn nợ anh ta một lời xin lỗi.
“Xin lỗi, Đào Nhiên.”
Gương mặt Chu Đào Nhiên đã sạm đi rất nhiều vì phơi nắng nhưng vẫn nhìn ra hai gò má đang đỏ dần lên, dường như nhất thời không thể thích ứng nổi với câu nói mà Phong Lan vừa bật ra, lắc đầu quầy quậy. “Không không, là lỗi tại anh, anh có lỗi với em.’
Khi hai người từng yêu nhau nói lời xin lỗi, thật lòng tha thứ cho nhau, giữa họ đã hoàn toàn trở thành quá khứ.
Phong Lan lấy một ngón tay lau đi giọt nước mắt cuối cùng vương trên khóe môi, cười mà rằng: “Lựa chọn của anh là đúng đắn, em thật ngưỡng mộ anh.”