ngờ giữa hai người có gì khuất tất, là phụ nữ, cô vẫn thấy vô cùng tự tin vào bản thân mình. Lúc này bị Khang Khang kéo theo dấm dúi, như thể đang đi “bắt gian”, trong lòng cảm thấy hơi kì cục.
Không thấy bóng dáng Đàm Thiếu Thành trong tiệm nữa. Khi Phong Lan và Khang Khang bước vào, Đinh Tiểu Dã đang nằm ngủ trên giường, nghe thấy tiếng động, anh liền ngồi dậy.
Khang Khang bô lô ba la giải thích: “Em mua hoa quả ở bên ngoài, không ngờ lại gặp chị chủ. Bên ngoài nắng to lắm, em quay lại ngồi cho mát tí… để em đi rửa hoa quả ăn nhé.”
Phong Lan bước lại gần Đinh Tiểu Dã, cô ngửi thấy trong không khí như có mùi giấy cháy.
“Công việc xử lý xong hết chưa?” Đinh Tiểu Dã hỏi.
Phong Lan ngẩn người một lát mới nhận ra anh đang hỏi về chuyện cái xe, gật đầu, nói: “Xong xuôi từ sớm rồi, tôi còn kịp về nhà bố mẹ nữa kìa.”
Cô ngồi cạnh Đinh Tiểu Dã, nghĩ ngợi rồi cười hỏi: “Để tôi kể cậu nghe một chuyện buồn cười lắm nhé, cậu đoán xem ban nãy Khang Khang gọi điện cho tôi nói gì đi! Cậu ấy bảo nhìn thấy Đàm Thiếu Thành đến tìm cậu, thằng nhóc này còn lo lắng hơn cả tôi. Cậu với Đàm Thiếu Thành nói chuyện gì vậy?”
Đinh Tiểu Dã khẽ cười rồi nhìn cô, hỏi lại: “Chị không lo à?”
“Tôi chẳng phải lo.” Phong Lan cười. “Đàm Thiếu Thành đâu có ngốc như tôi.”
“Cũng phải”
Phong Lan thì thầm, nhắc nhở anh: “Cô ta nhiều khi nguy hiểm lắm đấy, cậu phải cẩn thận.”
Đinh Tiểu Dã không nói năng gì. Phong Lan cúi xuống nghịch nghịch móng tay mình rồi bất ngờ cất tiếng: “Tiểu Dã, chúng ta đi du lịch đi, cậu thích đi đâu? Trong nước hay nước ngoài đều được. Cậu có hộ chiếu chưa? Hay là cậu dẫn tôi về Sát Nhĩ Đức Ni chơi đi.”
“Sao chị tự nhiên lại nghĩ muốn đi là đi được luôn vậy?”
“Vì chán quá, muốn đi lang thang đâu đó.” Phong Lan túm lấy cánh tay Đinh Tiểu Dã. “Tôi muốn cậu đưa tôi đi.”
“Chị tự đi đi, tôi còn phải làm việc.” Đinh Tiểu Dã cười, từ từ rút tay ra.
“Cậu đưa tôi đi là việc làm chính đáng!” Cô cảm thấy câu này nghe có vẻ không đúng cho lắm, bèn ho khan vài tiếng rồi sửa lại. “Ý tôi không phải cậu là như thế…”
“Thôi, thôi, đừng huyên thuyên nữa, tôi đâu có nghĩ thế.” Đinh Tiểu Dã chấm dứt sự khó xử của cô.
Phong Lan cũng ghét kiểu lèm bèm của mình, bèn đổi giọng nói: “Tiểu Dã, cậu về gặp bố mẹ tôi được không? Bố mẹ tôi biết tôi nhất quyết thích cậu nên đã nhượng bộ rồi. Ngày mai đi ăn cơm tối với họ, chúng ta đi cùng nhau… Bố tôi sẽ quý cậu. Mẹ tôi nói năng không dễ nghe, cậu nhịn một chút là được, sớm muộn gì bà cũng phải thay đổi cách nhìn về cậu.”
Sự im lặng của Đinh Tiểu Dã khiến Phong Lan rơi rụng mất một phần dũng khí, cô bối rối chìa tay, nắm lấy tay anh, nhưng những ngón tay lại rơi vào không trung.
“Tôi không đi.” Giọng Đinh Tiểu Dã lạnh băng, không chừa cho cô một tia hy vọng nào.
Phong Lan nài nỉ: “Chỉ ăn một bữa cơm thôi mà, có ai ăn thịt cậu đâu.”
Đinh Tiểu Dã đứng dậy, quay người xoay lưng về phía cô.
“Ăn cơm xong rồi sao? Giải quyết được chuyện gì?”
Phong Lan cũng không ngồi yên nổi nữa, gào lên sau lưng anh: “Muốn ra sao thì ra! Đinh Tiểu Dã , chẳng lẽ tôi không xứng được có tương lai với cậu?”
“Là tôi không xứng được chưa?”
Câu nói này không phải của Đinh Tiểu Dã, Phong Lan biết anh, biết con người dù có mặc trên người bộ quần áo tồi tàn đến mức nào đi chăng nữa thì cũng vẫn có thể cười nói thản nhiên bên cạnh cô mà không lo lắng ngại ngần trước ánh mắt khác lạ của bất cứ ai.
Cô cố dựa vào vai anh, để mình nguôi cơn giận mà nói ra được.
Phong Lan nói bằng giọng đùa bỡn nhẹ nhàng. “Đừng có mà tưởng bở, bố mẹ tôi chưa chắc đã chấp nhận đâu. Bố tôi cứ hỏi mãi tôi thích cậu ở điểm nào. Tôi nói, tuy cậu chẳng có gì, nhưng cậu thông minh, lương thiện, lại cầu tiến… đó là những thứ tôi bịa ra để nói dối bố tôi, họ thích những điều này mà. Thật ra tôi thích cậu, chẳng phải vì cậu nghèo kiết xác nhưng lại có nhiều điểm rạng ngời như vậy, mà là tôi bị yêu cậu rồi, nên cho dù cậu chẳng có gì sất, tôi cũng phải chịu. Cũng giống như hoàng tử mười phân vẹn mười đem lòng yêu nàng Bạch Tuyết, cũng không phải vì nàng mồ côi, bị dì ghẻ ngược đãi. Yêu là yêu thôi, một người sẵn sàng cho, một người sẵn sàng nhận, liên quan gì đến chuyện “tương xứng”, hay không?” Thích ăn cá khô thì phải chịu khát”, câu này chính cậu đã dạy tôi.”
Phong Lan không xoay vai Đinh Tiểu Dã lại mà quay người nửa vòng rồi đứng trước mặt anh.
“Cậu kém tôi ba tuổi, mẹ tôi lo con gái già nhanh hơn con trai, mẹ không muốn ngăn cản làm tôi phải trì hoãn. Nhân lúc trông tôi vẫn còn khá khẩm, cậu phải vồ lấy tôi ngay. Đợi mười mấy, hai mươi năm nữa, lúc đó tôi già rồi thì sẽ không vật vã nổi, hoặc có khi lại trở nên dịu dàng hiền hậu, đây hẳn là một món chỉ có lời chứ không bao giờ lỗ.”
“Chuyện ngày mai mới hay phải nghĩ đi nghĩ lại, lập kế hoạch cho cẩn thận, chờ chuyện mười mấy, hai mươi năm sau lại tự nhiên đến lúc nào không hay. Phong Lan, trong lòng chị biết rất rõ, vì không thể thay đổi vấn đề ngay trước mắt nên chị mới đi tìm những thứ hư vô ở chân trời góc bể xa xôi để đánh lừa bản thân mình.”
Phong Lan đã chịu đựng quá đủ chuyện cứ nói đến tương lai là anh lại bắt đầu kháng cự. Cô không hiểu nổi bèn hỏi: “Tại sao lại phải sợ hãi tương lai? Nghĩ ngợi cẩn thận cũng có gì bi đát lắm đâu. Nhỡ may bố mẹ tôi “vô ý vô tình” gật đầu một cái…”
Đinh Tiểu Dã ngắt lời cô: “Chị chưa hiểu ra vấn đề. Tôi không đi không phải là sợ bố mẹ chị không gật đầu, mà là quan hệ của chúng ta còn xa mới đến bước đó.”
Phong Lan sững người. Trước khi đến cô đã chuẩn bị tinh thần, cũng liệu sẵn khả năng Đinh Tiểu Dã sẽ không đi. Chuyện này rõ ràng đến quá bất ngờ, cô không muốn ép anh quá, cùng lắm là chống lại bố mẹ một lần, sớm muộn gì bố mẹ cũng tha thứ cho thôi. Thế nhưng đến khi Đinh Tiểu Dã nói ra hẳn miệng, Phong Lan bỗng cảm thấy những gì mẹ cô đã nói thật xác đáng. Chẳng phải anh chính là người có đủ cả “ba điều không đáng mặt làm đàn ông” đó sao? Đong đưa cô, đùa bỡn cô, lúc lạnh lùng lúc tha thiết, giả vờ thả ra để rồi trói chặt.
Cô thất thần cười ngây ngô rồi truy hỏi: “Thế cậu thử nói xem, quan hệ của chúng ta rốt cuộc đã đến giai đoạn nào?”
“Tôi đã nói rồi, là tôi lừa chị, tất cả đều là giả dối. Là do chị nhập vai sâu quá!”
“Cậu không thể nào không hề có một chút chân thành được!”
Không phải lần nào Phong Lan cũng rẻ rúng mình như vậy, vở kịch độc diễn mà phải nhập vai quá lâu, rồi cô cũng chán. Trước đây mỗi khi cô chán nản muốn rút lui là Đinh Tiểu Dã liền như thể vô tình kéo cô lại. Nụ hôn đầu ở bến xe bus, lần đầu tiên anh chủ động cầm tay cô trên đường về nhà, rồi lần hai người quấn quýt khi cô bị ốm, khiến Phong Lan có cảm giác cô đã tiến rất gần đến trái tim anh, nhưng trái tim đó có lay động hay không thì chỉ mình người ta tự biết mà thôi.
“Nếu như điều gì của cậu cũng đều là giả dối thì những lời cay đắng của cậu bây giờ cũng là đang dối tôi!”
Đinh Tiểu Dã than thở: “Tôi đã từng gặp rất nhiều cô, cắn câu cũng không ít, nhưng chị là người tự lừa dối bản thân nhất.”
Trước khi hoàn toàn phản ứng lại được, Phong Lan lần nữa giúp Đinh Tiểu Dã tìm ra một cái cớ, cũng chính là lối thoát cho bản thân mình.
“Tiểu Dã, cậu đối xử với tôi thế này, có phải là vì có điều gì khúc mắc khó nói ra.”
“… Không có, chị cả nghĩ quá rồi đấy.”
“Rốt cuộc hôm nay Đàm Thiếu Thành đã nói những gì với cậu vậy? Có phải chuyện liên quan đến cô ấy không?”
“Chị lấy tư cách gì để hỏi tôi câu đó, chị chủ?”
Phong Lan hít một hơi thật sâu, vẫn chưa ổn, lại thêm một lần nữa. Đến làn hít thở sâu thứ tư mới làm cô ngăn được dòng nước mắt trực trào ra.
“Chắc chắn là cô ta! Cậu không nói, tôi sẽ tự đi tìm cô ta hỏi cho ra nhẽ.” Phong Lan mấp máy môi, lẩm bẩm một mình.
Đinh Tiểu Dã nói: “Biết tại sao không có thằng đàn ông nào dám cưới chị không? Cho dù chị nhiều tiền, trông cũng xinh xắn. Vì chị bám riết quá, khiến người ta không thở nổi, đàn ông không ai có thể chịu đựng nổi điều này!”
Trước đây dù miệng lưỡi của anh có phũ phàng thế nào cũng không bao giờ khiến cô phải quá đau lòng. Cô cuối cùng cũng không nén nổi tiếng khóc, vơ lấy gối đánh vào người anh, quơ theo cả chìa khóa cùng con thỏ xâu bằng hạt để dưới gối.
“Không phải là Đàm Thiếu Thành thì là Thôi Yên. Nếu không thì bình thường sao cậu có thể đối xử với tôi như thế chứ? Rốt cuộc cậu thuộc kiểu người gì? Tóm lại cậu đã giấu tôi làm bao nhiêu chuyện xấu xa và tội lỗi rồi?”
Phong Lan không chấp nhận được rằng sự thay đổi này không liên quan đến bất kì ai khác, bất kì chuyện gì khác, khi người ta tuyệt vọng thì cần phải có vật tế thần hứng tội thay.
Đinh Tiểu Dã giơ tay đỡ chiếc chìa khóa đánh vào ngực anh đau nhói, cười lạnh lùng. “Chị mà học được chiêu này từ sớm thì gã khốn Chu Đào Nhiên đó đã không lấy người khác.”
“Đinh Tiểu Dã, đồ khốn nạn!” Phong Lan vơ tất cả những thứ cô có thể nhấc nổi ném vào người anh, chỉ mong anh ngậm miệng lại.
Đinh Tiểu Dã tránh một túi không biết là đường hay muối rồi ra tay giữ chặt lấy Phong Lan, bắt cô ngồi xuống mép giường.
“Phong Lan, chị nên soi lại gương đi, xem bộ dạng chị biến thành thế nào rồi!”
Phong Lan che mặt oà khóc. Cuối cùng cô đã làm điều nhục nhã nhất từ trước đến nay, không dưng biến thành một phụ nữ tự cào mặt ăn vạ. Nhất khóc lóc, nhì làm ầm, ba dọa treo cổ, không phải cô không biết làm, mà do từ trước đến nay chưa có ai ép cô đến bước đường này.
Khang Khang mang hoa quả đã rửa sạch sẽ lại, đứng như phỗng ngoài cửa.
Có người đẩy cửa chính bước vào. Khang Khang vừa nhận ra người đó là ai, liền vội vàng nói to: “Tiểu Dã và chị chủ chúng tôi đều không có ở đây!”
Đàm Thiếu Thành nghe thấy vậy thì chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này.
Cô ta nhìn chỗ Khang Khang đang đứng rồi đi về phía đó, quả nhiên trông thấy một cảnh tượng cực kỳ thống thiết. Trong phòng kho nhỏ bốn bề lộn xộn bừa bãi. Đinh Tiểu Dã tỉnh bơ không nói năng gì, còn Phong Lan nước mắt lưng tròng.
“Tôi đến không đúng lúc sao?” Đàm Thiếu Thành nói.
Từ lúc nghe thấy tiếng gào của Khang Khang, Phong Lan đã vội vàng lấy tay lau nước mắt. May mà để phù hợp với trang phục hôm nay mặc, cô chỉ kẻ lông mày, bôi chút son màu nhạt, Phong Lan chỉ mong trông mình hiện giờ không đến nỗi thê thảm lắm, đặc biệt là trước mặt một người hay ghen tị như Đàm Thiếu Thành.
“Có chuyện gì không?” Phong Lan đành phải ngẩng mặt, lên tiếng: “Chị không thấy biển nhà hàng đóng cửa ở bên ngoài à?”
Đàm Thiếu Thành nhún vai. “Không sao, tôi đến không phải để ăn cơm.”
“Thế thì mời chị đi ra cho. Khang Khang, đợi khách ra rồi khoá cửa lại!”
Phong Lan thậm chí không muốn hỏi ban nãy Đàm Thiếu Thành tìm Đinh Tiểu Dã có việc gì, mà chỉ muốn cô ta biến ngay ra khỏi tầm mắt của cô, cũng đừng dây vào mâu thuẫn giữa cô và Đinh Tiểu Dã.
Đàm Thiếu Thành nói: “Tôi đợi cậu ấy.”
Phong Lan nhìn theo ánh mắt của cô ta sang phía Đinh Tiểu Dã.
Đinh Tiểu Dã không nói năng gì. Anh đã khước từ “ý tốt” của Đàm Thiếu Thành, không ngờ cô ta lại bám dai như đỉa vậy. Như thế này cũng tốt, tình huống vừa diễn ra khó khăn hơn anh tư